Cổ Thần Vô DanhChương 3: Định Mệnh Khởi Đầu
Ánh nắng ban mai đã vươn cao, nhuộm vàng đỉnh vách đá nơi Kiên ẩn thân. Gió biển vẫn thổi, nhưng giờ đây, trong tâm khảm hắn, nó không còn chỉ là hơi ẩm mằn mặn mà còn là những luồng Nguyên Khí dồi dào, cuộn xoáy trong hư không, thì thầm những bí mật viễn cổ mà trước kia hắn chưa từng hay biết. Hắn đứng đó, giữa những bụi cây rậm rạp, tấm lưng gầy tựa vào một thân cây cổ thụ khô cằn, đôi mắt thâm thúy dõi xuống Làng Huyễn Vô đang dần nhỏ lại phía dưới.
“Làng Huyễn Vô…” Hắn thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho chính mình nghe thấy, mang theo chút hoài niệm khôn tả. “Nơi ta sinh ra và lớn lên, nơi ta đã trải qua những năm tháng bị gọi là phế nhân, nơi ta khao khát được công nhận nhưng chỉ nhận lại ánh mắt thương hại.” Cảm giác cô độc quen thuộc vẫn vương vấn, nhưng giờ đây, nó không còn là nỗi đau nhói mà là một phần quá khứ đã được cất giữ. Bên cạnh đó là sự giải thoát, một cánh cửa mới đã mở ra.
Dòng năng lượng viễn cổ cuộn trào trong huyết mạch hắn, ấm áp và mạnh mẽ, tựa như một con sông ngầm chảy xiết, mang lại cảm giác sống động và tràn đầy sinh khí chưa từng có. Vết bớt xoắn ốc màu bạc trên ngực hắn âm ỉ nóng, tựa hồ một trái tim thứ hai đang đập theo nhịp đập của thế giới. Hắn hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn, cảm nhận sự thay đổi sâu sắc trong từng tế bào, từng thớ thịt. Hắn không còn là kẻ yếu đuối, bất lực của ngày hôm qua. Hắn là một thực thể mới, mang trong mình sức mạnh bí ẩn, một danh tính chưa được định hình.
“Đây là tiếng gọi của mệnh số,” hắn tự nhủ, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những hòn đảo lục địa lơ lửng tựa những chấm nhỏ mờ ảo. “Ta phải đi. Ta phải tìm ra sự thật.”

Hắn khẽ quay lưng, những bước chân nhẹ nhàng, chuẩn bị tiếp tục cuộc viễn du khám phá thế giới rộng lớn. Nhưng đúng lúc đó, một tiếng gầm rú chói tai, xé toạc sự tĩnh mịch của buổi sáng, vang vọng từ phía làng.
***
Từ phía chân trời, một bóng đen khổng lồ, thuôn dài, lướt nhanh trên hư không tựa một con mãng xà khổng lồ. Đó là một phi thuyền nhỏ màu đen tuyền, được chế tạo từ một loại kim loại dị lạ, bề mặt phủ đầy những ký hiệu bí ẩn, phát ra ánh sáng xanh lam mờ ảo. Nó lao thẳng xuống, tạo ra một luồng gió mạnh cuốn bay bụi đất và lá khô, rồi đáp xuống giữa quảng trường trung tâm Làng Huyễn Vô với một tiếng “rầm” đầy uy thế.
Dân làng, đang bận rộn với công việc thường ngày, kinh hoàng tột độ. Tiếng cười nói của trẻ con im bặt, tiếng gọi nhau của người lớn cũng tắt hẳn. Tất cả đều đổ dồn về phía phi thuyền, gương mặt tái nhợt vì lo sợ.
Từ cửa phi thuyền, một nhóm tu sĩ mặc áo giáp đen bóng loáng, mang theo binh khí sáng loáng, bước ra. Áo giáp của họ được chạm khắc những đường nét sắc sảo, biểu tượng của một con mắt đang mở trên ngực, toát lên vẻ lạnh lùng và uy nghi. Mỗi bước chân của họ đều tựa như giẫm lên sự sợ hãi của dân làng.
Dẫn đầu là một nam tu sĩ trung niên, dáng người cao lớn, khuôn mặt lạnh lùng như băng, ánh mắt sắc bén tựa chim ưng. Hắn có mái tóc đen búi cao gọn gàng, một vết sẹo mờ chạy dọc khóe mắt, càng tăng thêm vẻ cương nghị. Hắn tên là Thẩm Vấn, trưởng đoàn tu sĩ của Giáo Đoàn Bảo Vệ Trật Tự. Khí thế áp bức từ hắn tỏa ra khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại, khiến những kẻ yếu tim phải run rẩy.
Lão Trưởng Làng, với mái tóc bạc phơ và tấm lưng còng, cố gắng giữ trấn định. Ông chậm rãi bước ra phía trước đám đông, hai tay chắp sau lưng, nhưng đôi mắt mờ đục lại ánh lên vẻ lo âu không thể che giấu.
“Kính chào chư vị đại nhân,” Lão Trưởng Làng cất tiếng, giọng nói có chút run rẩy nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ cung kính. “Làng nhỏ Huyễn Vô của chúng tôi vẫn luôn yên bình, không có gì đáng để chư vị đại nhân phải hạ cố đến đây cả.” Ông liếc nhìn xung quanh, ánh mắt dừng lại ở những gương mặt sợ hãi của dân làng, rồi lại vô thức lướt về phía vách đá nơi Kiên đã đứng, một tia hy vọng mờ ảo lóe lên trong lòng.
Thẩm Vấn nhếch mép, nụ cười khinh miệt hiện lên trên khuôn mặt lạnh lùng. “Yên bình?” Hắn lặp lại, giọng nói vang dội khắp quảng trường, như một tiếng sét đánh vào tai dân làng. “Lão già, bổn tọa là Thẩm Vấn, từ Giáo Đoàn Bảo Vệ Trật Tự. Bổn tọa nhận được tin báo về một luồng năng lượng cấm kỵ xuất hiện gần đây. Một luồng năng lượng nguyên thủy, đầy nguy hiểm, có thể hủy diệt trật tự thế giới mà Giáo Đoàn ta đã dày công gìn giữ.” Hắn tiến thêm một bước, ánh mắt sắc như dao găm xuyên thấu Lão Trưởng Làng. “Các ngươi có thấy điều gì bất thường không? Đừng hòng lừa dối bổn tọa!”
Lão Trưởng Làng nuốt khan, mồ hôi lạnh chảy dọc trán. “Thưa đại nhân, chúng tôi chỉ là những dân làng chất phác, quanh năm bám víu vào đất đai và biển cả để mưu sinh. Chẳng có ai trong làng có thể tiếp xúc với thứ năng lượng cao siêu như chư vị nói cả.” Ông cố gắng trả lời một cách mơ hồ nhất có thể, hy vọng đánh lạc hướng sự chú ý của Thẩm Vấn. Trong thâm tâm, ông không khỏi nghĩ đến Kiên, đứa nhóc “phế nhân” mà giờ đây lại mang trong mình một khí chất hoàn toàn khác lạ. Liệu có phải là nó?
Thẩm Vấn trừng mắt, sự kiên nhẫn của hắn dường như đã cạn kiệt. “Ngươi dám lừa dối bổn tọa?” Hắn gằn giọng, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm bên hông. “Những kẻ ngu dốt như các ngươi không thể hiểu được sự nguy hiểm của nó. Năng lượng viễn cổ, bị phong ấn từ thời Đại Hủy Diệt, nếu trỗi dậy sẽ mang đến tai ương cho toàn bộ Thiên Đoạn!” Hắn hất cằm ra hiệu cho một tu sĩ cấp dưới. “Đem Thiên La Khí Cảm Kính đến đây!”
Tu sĩ cấp dưới lập tức tuân lệnh. Hắn cẩn thận mang ra một chiếc gương đồng cổ kính, hình dáng kỳ dị, được chạm khắc những hoa văn phức tạp. Chiếc gương có màu xanh xám của thời gian, bề mặt lấp lánh tựa có vô số vì sao bị mắc kẹt bên trong. Đó là Thiên La Khí Cảm Kính, một bảo vật cổ xưa hiếm có, được Giáo Đoàn sử dụng để dò tìm những luồng năng lượng nguyên thủy bị xem là cấm kỵ.
Thẩm Vấn cầm lấy chiếc kính, ánh mắt đầy vẻ tự tin và ngạo mạn. Hắn giơ cao chiếc kính lên trời, một luồng Nguyên Khí mạnh mẽ từ cơ thể hắn quán chú vào bảo vật. Chiếc kính lập tức phát ra một luồng sáng xanh lục chói lòa, lan tỏa ra xung quanh tựa một con sóng vô hình, quét qua từng ngóc ngách của Làng Huyễn Vô, xuyên qua những mái nhà tranh, những hàng cây, dò xét từng sinh linh.

***
Trên vách đá, ẩn mình sâu trong bụi cây rậm, Kiên nghe thấy tiếng gầm rú của phi thuyền, tiếng Thẩm Vấn và tiếng la hét sợ hãi của dân làng. Hắn cảm nhận rõ ràng luồng khí thế áp bức từ Giáo Đoàn, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Trực giác của hắn, giờ đây nhạy bén hơn bao giờ hết, đang gào thét mối nguy hiểm cận kề.
“Giáo Đoàn Bảo Vệ Trật Tự…” hắn thầm nghĩ, nhíu mày. “Chúng đang tìm kiếm cái gì? Năng lượng cấm kỵ? Chẳng lẽ…” Hắn nhìn thấy luồng sáng xanh lục từ chiếc kính đồng quét qua làng. Cảm giác quen thuộc đến rợn người.
Khi luồng sáng xanh lục từ Thiên La Khí Cảm Kính quét đến vị trí của Kiên, một cơn đau nhói dữ dội đột ngột bùng lên ở ngực hắn. Cơn đau không phải do vật lý, mà là sự cộng hưởng sâu sắc từ bên trong, tựa có thứ gì đó đang bị kích động. Vết bớt hình xoắn ốc màu bạc trên ngực hắn bỗng nhiên phát sáng rực rỡ, dù chỉ trong tích tắc, luồng ánh bạc chói lòa xuyên qua lớp áo vải thô. Luồng năng lượng viễn cổ trong huyết mạch hắn tự động phản ứng lại, cuộn trào mạnh mẽ, tựa một con thú bị đánh thức.
Cùng lúc đó, dưới làng, Thiên La Khí Cảm Kính trong tay Thẩm Vấn phát ra tiếng “ting” nhỏ, rõ ràng và sắc nét. Đốm sáng bạc nhỏ li ti, nhưng chói mắt, xuất hiện trên bề mặt kính, chỉ thẳng về phía vách đá nơi Kiên đang ẩn nấp. Ánh sáng đó tựa một ngón tay vô hình, chỉ điểm thẳng vào hắn.
Thẩm Vấn, với ánh mắt sắc bén tựa chim ưng, lập tức nhận ra sự bất thường. Hắn nhanh chóng thu hồi chiếc kính, ánh mắt sắc lạnh quét về phía vách đá. “Có biến!” Hắn gằn giọng, giọng nói đầy vẻ kinh ngạc pha lẫn phấn khích. “Hướng đó! Một luồng năng lượng nguyên thủy, yếu ớt nhưng không thể che giấu!”
Hắn quay sang các tu sĩ cấp dưới. “Theo bổn tọa! Các ngươi ở lại giữ chặt nơi này, không cho ai rời đi! Kẻ nào dám chống đối, giết không tha!”
Không chần chừ một giây, Thẩm Vấn cùng hai tu sĩ khác nhanh chóng bay lên, lao thẳng về phía vách đá với tốc độ kinh hồn. Áo giáp đen của họ lấp lánh dưới ánh nắng, mang theo sát khí âm hàn.

Kiên nhận ra mình đã bị phát hiện. Cảm giác lạnh lẽo xuyên thấu xương tủy, nhưng không phải là sợ hãi, mà là sự cảnh giác tối cao. “Không thể tin được! Chúng cảm nhận được ta!” Hắn không một chút do dự, lập tức xoay người, lao thẳng vào sâu trong rừng rậm.
Tốc độ của Kiên thật kinh ngạc. Mặc dù chưa từng luyện qua khinh công hay bất kỳ bộ pháp nào, nhưng dòng năng lượng viễn cổ trong huyết mạch đã tái tạo cơ thể hắn, ban cho hắn sự nhanh nhẹn và sức bền phi thường. Hắn lao đi tựa một con linh dương bị săn đuổi, xuyên qua những bụi cây rậm rạp, những thân cây cổ thụ chằng chịt rễ, những tảng đá lởm chởm. Hắn dùng mọi khả năng ẩn mình bẩm sinh, kết hợp với địa hình hiểm trở quen thuộc của khu rừng, để che giấu tung tích. Mỗi bước chân đều nhẹ như không, cố gắng không tạo ra bất kỳ tiếng động nào.
“Tốc độ nhanh thật!” Tiếng Thẩm Vấn vang vọng phía sau, gần hơn hắn nghĩ. “Hắn là ai mà có thể sở hữu năng lượng này? Đừng để hắn thoát!”
Cuộc truy đuổi bắt đầu. Tiếng Thẩm Vấn, tiếng bước chân nặng nề của các tu sĩ phía sau, tiếng cành cây gãy rắc, tất cả tựa những mũi tên đang lao thẳng vào lưng Kiên. Hơi thở hắn dồn dập, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Hắn cảm nhận được hơi thở của kẻ địch phía sau, cảm giác tựa một con dao sắc bén đang kề sát cổ.
“Chúng là ai? Năng lượng cấm kỵ… Chẳng lẽ là thứ trong ta?” Hắn tự hỏi, tâm trí quay cuồng trong sự hoảng loạn và quyết tâm. Hắn không biết mình đang chạy đi đâu, chỉ biết phải trốn càng xa càng tốt, phải sống sót. Sức mạnh mới trong hắn, dù chưa được kiểm soát hoàn toàn, đang thúc đẩy hắn, mách bảo hắn những lối thoát hiểm, những con đường ít dấu chân.
Hắn lao vào một khe đá hẹp, lách qua những rễ cây cổ thụ khổng lồ tựa những con trăn khổng lồ, rồi biến mất vào sâu trong rừng rậm. Tiếng Thẩm Vấn và tiếng truy đuổi vẫn vang vọng phía sau, nhưng giờ đây đã xa dần, yếu ớt hơn, tựa một lời đe dọa dai dẳng từ một thế giới mà hắn vừa bước vào.
Chương kết thúc với hình ảnh Kiên đang chạy trốn vào một tương lai vô định, một cuộc viễn du mới đầy hiểm nguy và bí ẩn đang chờ đợi hắn, một vị thần vô danh vừa được đánh thức.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: