Cổ Thần Vô DanhChương 5: Lời Nguyền Của Phế Vật
Cơn đau buốt nhói như xé toạc da thịt, kéo Kiên trở về từ vực sâu của sự vô thức. Hắn rên rỉ một tiếng yếu ớt, cố gắng mở mắt. Ánh sáng lờ mờ của buổi bình minh xuyên qua tán lá rậm rạp, tạo thành những vệt sáng bạc trên nền đất ẩm ướt. Hơi lạnh từ dòng suối đêm qua vẫn còn len lỏi, thấm sâu vào da thịt, khiến toàn thân hắn run rẩy không ngừng.
Hắn nằm co quắp, xương cốt như muốn rời ra, mỗi cử động nhỏ đều là một cực hình. Cánh tay phải trầy xước một mảng lớn, máu đã khô lại thành những vệt đỏ sẫm dính chặt vào lớp đất cát. Đầu gối trái sưng tấy, bầm tím một mảng lớn, cảm giác đau nhói như có hàng ngàn mũi kim châm vào mỗi khi hắn khẽ cựa quậy. Toàn thân hắn ê ẩm, rỗng tuếch, không phải do vết thương bên ngoài, mà là một sự kiệt quệ sâu sắc từ bên trong, như thể mọi năng lượng sống đã bị vắt kiệt đến cạn khô. Đây chính là hậu quả của việc bộc phát thứ sức mạnh hỗn loạn đêm qua, thứ năng lượng viễn cổ đã cứu hắn khỏi tay Thẩm Vấn, nhưng cũng đồng thời đẩy cơ thể hắn đến cực hạn chịu đựng.
Một cơn đói cồn cào và khát khô họng ập đến, dữ dội hơn bất cứ khi nào hắn từng trải qua. Cổ họng hắn khô rát như bị nung trên lửa, dạ dày quặn thắt từng hồi, đòi hỏi được lấp đầy. Hắn cố gắng cử động, nhưng cơ bắp căng cứng và đau nhói đến mức chỉ có thể rên rỉ, không thể phát ra tiếng.
Những mảnh ký ức vụn vặt về đêm qua ùa về. Hình ảnh Thẩm Vấn với ánh mắt sắc lạnh, luồng sáng xanh lục từ Thiên La Khí Cảm Kính quét qua, và cảm giác đau nhói ở ngực khi vết bớt xoắn ốc bùng sáng. Rồi sự hỗn loạn tột độ khi năng lượng nguyên thủy phun trào, đẩy lùi những kẻ truy đuổi. Hắn nhớ lại cảm giác toàn thân bị xé toạc, như thể một con thú hoang đang cố gắng thoát ra khỏi lồng ngực hắn, và giờ đây là cảm giác trống rỗng đến cùng cực sau khi con thú ấy đã gầm thét một trận. Nó đã cứu hắn, nhưng cũng để lại một cái giá quá đắt.
Hắn sờ lên ngực, nơi vết bớt xoắn ốc màu bạc vẫn âm ỉ nóng, như một ngọn lửa nhỏ đang cháy leo lét, mờ nhạt đến khó nhận ra. Nó không còn rực sáng chói lòa như đêm qua hay lúc hắn hấp thụ viên đá bí ẩn, mà chỉ còn là một dấu hiệu mong manh, một lời nhắc nhở về sự tồn tại của thứ năng lượng kỳ lạ đang âm ỉ trong huyết mạch.
“Ta… vẫn sống.” Hắn thầm nghĩ, giọng khàn đặc, yếu ớt đến nỗi chính hắn cũng khó nghe rõ. Sự sống sót này không mang lại niềm vui sướng, mà chỉ là một sự thật trần trụi, lạnh lẽo, đi kèm với nỗi cô độc và gánh nặng không tên.
Trong một khoảnh khắc tuyệt vọng, Kiên nhớ lại những phương pháp tu luyện Nguyên Khí truyền thống mà hắn từng thất bại ở Làng Huyễn Vô. Hắn đã từng ngồi hàng giờ bên bờ biển, nhắm mắt, hít thở sâu, cố gắng cảm nhận và hấp thụ Nguyên Khí từ môi trường để rèn luyện thân thể, để không còn bị gọi là “phế vật”. Nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Nguyên Khí luôn lướt qua hắn như vô hình, không thể lưu lại hay vận hành trong kinh mạch.
Giờ đây, trong tình cảnh kiệt quệ này, hắn lại thử. Hắn nhắm mắt, cố gắng tập trung tâm trí, hít thở thật sâu, tưởng tượng luồng Nguyên Khí thanh mát len lỏi vào từng tế bào, chữa lành vết thương và xoa dịu cơn đau. Hắn cố gắng điều khiển nó, dù chỉ là một chút, để nó làm dịu đi cái đói, cái khát.
Nhưng cũng như mọi khi, Nguyên Khí vẫn lướt qua hắn như vô hình, không để lại bất kỳ dấu vết nào, không mang lại chút sức mạnh hay sự an ủi nào. Nó vẫn bài xích hắn, vẫn coi hắn là một kẻ ngoại lai.
Một cảm giác tuyệt vọng, chua chát dâng lên trong lòng Kiên. “Vẫn vậy sao? Ta vẫn là phế vật?” Tiếng vọng của người làng gọi hắn “phế vật bẩm sinh” lại vang lên trong tâm trí, sắc lạnh và tàn nhẫn như một lời nguyền đeo bám, dù hắn đã có thứ sức mạnh kinh hoàng đến mức đẩy lùi cả tu sĩ của Giáo Đoàn. Cái danh “phế vật” này, nó không chỉ là lời nói, mà đã ăn sâu vào tâm hồn hắn, trở thành một phần của bản ngã, một vết sẹo khó lành. Hắn căm ghét nó, nhưng lại bất lực không thể rũ bỏ.
Khi hắn hoàn toàn buông xuôi, chấp nhận sự thật rằng mình vẫn là một kẻ không thể tu luyện Nguyên Khí, một điều kỳ diệu lại xảy ra.
Một dòng năng lượng ấm áp, tinh khiết và cổ xưa hơn Nguyên Khí rất nhiều, tự động cuộn trào từ sâu trong huyết mạch hắn. Nó không phải là do hắn điều khiển, không phải do ý chí của hắn. Nó tự vận hành, tựa như một nhịp thở của chính cơ thể hắn, một con sông ngầm chảy xiết, mang theo sự sống và sức mạnh mà hắn chưa từng biết đến. Dòng năng lượng này chậm rãi lan tỏa, xoa dịu các cơn đau nhức sâu bên trong, giúp các vết trầy xước bên ngoài se lại một cách từ từ, dù không nhanh chóng. Hắn cảm thấy từng thớ thịt, từng sợi gân đang được tái tạo, dù chỉ là từng chút một, chậm rãi nhưng chắc chắn. Vết bớt xoắn ốc trên ngực Kiên khẽ nhấp nháy, như một nhịp đập của sự sống, kết nối trực tiếp với quá trình hồi phục này.
Kiên kinh ngạc. Đây chính là năng lượng đã cứu hắn đêm qua, thứ đã biến hắn từ “phế vật” thành “kẻ bị truy lùng”. Nó khác biệt hoàn toàn với Nguyên Khí, không cần hắn điều khiển, nhưng lại có tác dụng. Sự kinh ngạc ban đầu nhanh chóng chuyển thành hoang mang. “Đây là gì? Ta là ai mà có thứ năng lượng này? Liệu nó có phải là một ‘lời nguyền’ khác, đẩy ta vào con đường này?”
Thứ sức mạnh này không phải là phước lành. Nó là một gánh nặng, một bí ẩn, một sự khác biệt đáng sợ. Nó đã cướp đi ngôi nhà duy nhất của hắn, đẩy hắn vào cuộc sống lang thang, bị săn đuổi. Nó là một lời nguyền.
Mặc dù vết thương đang dần hồi phục một cách chậm rãi nhờ năng lượng nguyên thủy tự động vận hành, cơn đói và khát vẫn hành hạ Kiên dữ dội. Hắn không thể nằm yên thêm được nữa. Hắn cố gắng chống tay, dùng hết sức lực để ngồi dậy. Cơ bắp căng cứng, đầu gối bầm tím kêu răng rắc đau điếng, nhưng hắn cắn răng chịu đựng. Mỗi cử động đều là một sự tra tấn.
Hắn đứng dậy, bước đi loạng choạng, như một con thú bị thương đang cố gắng lê bước. Ánh mắt hắn sắc lạnh quét qua những tán lá cây cổ thụ rậm rạp, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của nước. Hắn thận trọng men theo tiếng nước chảy yếu ớt, từng bước chân đều nhẹ nhàng và đầy cảnh giác. Hắn không thể để bất kỳ kẻ nào biết vị trí của mình.
Cuối cùng, sau một hồi vật lộn, hắn tìm thấy một con suối nhỏ trong vắt, ẩn mình giữa những tảng đá rêu phong. Nước suối trong lành, mát lạnh, chảy róc rách qua kẽ đá, xoa dịu tâm hồn hắn. Hắn quỳ xuống, không chút do dự, úp mặt vào dòng nước, uống thỏa thuê như chưa từng được uống. Từng ngụm nước mát lạnh trôi xuống cổ họng khô rát, mang theo sự sống, xoa dịu cơn khát cháy bỏng. Hắn cảm thấy sự sống dần trở lại, từng chút một, như một ngọn lửa nhỏ đang được tiếp thêm dầu.
Sau khi uống no nước, cơn đói lại càng trở nên dữ dội hơn. Hắn biết mình không thể săn bắt những linh thú lớn trong tình trạng này. Với kinh nghiệm sống dựa vào rừng ở Làng Huyễn Vô, hắn bắt đầu tìm kiếm những loại trái cây dại, những củ rễ ăn được. Hắn cẩn thận kiểm tra từng loại cây, từng bụi rậm, cố gắng nhận ra những loại quả không độc.
Hắn phát hiện một bụi cây thấp, lá xanh đậm, trĩu nặng những quả mọng màu đỏ tươi. Hắn cẩn thận hái một quả, ngửi nhẹ, rồi cắn thử. Vị chua chát lan tỏa trong miệng, không ngon lành gì, nhưng đủ để xoa dịu phần nào cơn đói. Hắn hái thêm vài nắm, nhấm nháp từng chút một.
Hắn cũng thử cố gắng săn bắt một con thỏ rừng nhỏ mà hắn phát hiện đang gặm cỏ gần đó. Hắn cố gắng tiếp cận thật nhẹ nhàng, ẩn mình trong bụi rậm, nhưng các vết thương chưa lành hẳn, cùng với sự kiệt sức từ đêm qua, khiến hắn khó khăn trong việc di chuyển nhanh nhẹn và phản ứng. Khi hắn định vồ lấy, một cơn đau nhói ở đầu gối khiến hắn khựng lại, con thỏ lập tức hoảng sợ, vụt chạy vào sâu trong rừng. Hắn thở dài, chấp nhận thất bại. Những loại quả dại ít ỏi này, vừa đủ cầm cự chứ không thể no bụng.
Môi trường rừng sâu hoang vắng, tĩnh mịch, chỉ có tiếng côn trùng kêu rả rích và tiếng lá cây xào xạc trong gió. Nhưng Kiên luôn cảm thấy một sự bất an, một nỗi ám ảnh bị theo dõi vô hình. Hắn liên tục quét mắt xung quanh, nghe ngóng mọi âm thanh dù là nhỏ nhất. Nỗi ám ảnh về việc Giáo Đoàn có thể vẫn đang truy lùng, vẫn đang lùng sục khắp nơi, khiến hắn không thể an tâm. Mỗi tiếng động lạ, mỗi bóng cây lay động đều khiến hắn giật mình, tim hắn đập mạnh.
Cảm giác bị ruồng bỏ, bị truy lùng đè nặng lên Kiên. Hắn nhớ lại ánh mắt sợ hãi của dân làng khi phi thuyền của Giáo Đoàn đáp xuống quảng trường, nhớ lại lời đe dọa của Thẩm Vấn về việc phong tỏa và lục soát. “Ta không thể quay lại.” Hắn chấp nhận sự thật tàn khốc này, rằng Làng Huyễn Vô đã là quá khứ, một quá khứ mà hắn không thể chạm tới nữa, không thể bảo vệ. Hắn đã thực sự trở thành một kẻ cô độc, một kẻ không nhà.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc rừng. Ánh sáng vàng cam xuyên qua những tán lá, tạo nên những vệt dài đổ bóng xuống nền đất. Kiên biết mình không thể ở lại ngoài trời đêm nay. Với kinh nghiệm của một người sống dựa vào rừng, hắn bắt đầu tìm kiếm một nơi trú ẩn an toàn.
Hắn men theo một vách đá nhỏ, cuối cùng phát hiện một hang đá khuất sau những rễ cây cổ thụ khổng lồ. Hang không lớn, chỉ đủ cho một người nằm co quắp, nhưng nó kín đáo và khó bị phát hiện. Hắn chui vào, dựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, cố gắng cuộn mình lại để giữ ấm.
Trong bóng tối nhập nhoạng của hang đá, hắn lấy ra tấm bản đồ da thú cũ kỹ. Hắn vuốt nhẹ lên những ký hiệu xoắn ốc được vẽ trên bản đồ, chúng giờ đây dường như có một ý nghĩa sâu sắc hơn, gợi nhắc đến vết bớt trên ngực hắn. Hắn dò theo đường đi đến Đảo Lục Địa gần nhất mà hắn đã định trước, một điểm đến duy nhất còn lại trên hành trình vô định.
Dòng năng lượng cổ xưa vẫn âm ỉ vận hành trong huyết mạch hắn, vết thương tiếp tục lành lại, dù chậm chạp. Cơ thể hắn dần lấy lại sức, nhưng vẫn còn mệt mỏi và kiệt quệ tinh thần. Hắn nhìn xuống vết bớt xoắn ốc trên ngực mình, nó không ngừng nhắc nhở hắn về sự khác biệt, về cái “lời nguyền” đã biến hắn thành kẻ bị săn đuổi nhưng cũng ban cho hắn một sức mạnh khó hiểu.
“Kẻ đánh thức… huyết mạch… trở về…” Tiếng vọng cổ xưa lại vang lên trong tâm trí, giờ đây không chỉ là một bí ẩn, mà còn là gánh nặng của một định mệnh. Hắn không còn là “phế vật bẩm sinh” của Làng Huyễn Vô nữa, mà là một kẻ lang thang, một “kẻ đánh thức” đang tìm kiếm định mệnh của mình. Hắn không biết mình sẽ đi đâu, sẽ đối mặt với những gì, nhưng một điều hắn biết chắc: hắn phải sống sót.
Kiên nhắm mắt lại, trong tâm trí hắn, một hình ảnh mơ hồ về những đại lục trôi nổi trên Biển Nguyên Khí mênh mông và những Cột Trụ Trời sừng sững lóe lên. Hắn không còn là thiếu niên yếu đuối của ngày hôm qua, mà là một kẻ bị ruồng bỏ, một “kẻ đánh thức” đang tìm kiếm sự thật về bản thân. Dù cô độc, đầy rẫy hiểm nguy và không hiểu rõ con đường phía trước, một tia hy vọng mỏng manh về sự thật đã nhen nhóm trong lòng hắn. Hắn phải sống sót, phải đi tiếp để tìm ra câu trả lời, dù con đường đó có là một lời nguyền nghiệt ngã nhất.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: