Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 15: Tin Đồn Về Vực Sâu

Cập nhật lúc: 2026-07-24 14:21:00 | Lượt xem: 5

Lý Thanh Thanh khẽ đẩy cánh cửa gỗ nặng nề của Tàng Thư Các, mang theo khay trà thảo mộc nghi ngút khói. Hương thơm dịu nhẹ của trà quyện với mùi giấy cũ và linh thảo khô, tạo nên một không gian tĩnh mịch mà ấm cúng. Nàng bước nhẹ nhàng qua những giá sách cao vút, ánh mắt tìm kiếm bóng hình quen thuộc ở góc phòng. Quả nhiên, Tiểu Khải vẫn ngồi đó, dáng người nhỏ bé hơi cúi xuống, đôi chân đung đưa nhè nhẹ dưới ghế, như một hài tử đang say mê khám phá thế giới. Nụ cười dịu dàng nở trên môi nàng. Ký ức về chuyến đi đến Rừng U Ám, về cách Tiểu Khải đã dùng trái tim mình để xoa dịu Yêu Thử mẹ, vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí nàng. Nàng đã từng lo lắng, đã từng bối rối, nhưng giờ đây, chỉ còn lại sự thấu hiểu và một niềm tin vững chãi đến lạ thường. Con đường mà Tiểu Khải đang đi, con đường “Thiên Đạo Hữu Tình” đó, không phải là một giấc mộng hão huyền, mà là một chân lý sống động, hiện hữu. Nàng tin, tin tuyệt đối. Nàng đặt khay trà xuống chiếc bàn gỗ sờn màu đối diện hắn, tiếng tách trà khẽ chạm vào mặt bàn phá vỡ sự tĩnh lặng.

“Tiểu Khải, trà này ta pha bằng những linh thảo mới thu hoạch, giúp tịnh tâm và sảng khoái. Đệ đọc sách cả đêm rồi, cũng nên nghỉ ngơi một chút.” Lý Thanh Thanh cất giọng nhẹ nhàng, ánh mắt nàng ánh lên vẻ tin tưởng và an yên.

Lâm Khải giật mình ngẩng đầu, ánh mắt hắn ánh lên vẻ trầm tĩnh, suy tư. Khi thấy Lý Thanh Thanh, một nụ cười ấm áp nở trên môi hắn. “Cảm ơn Sư Tỷ. Sách này càng đọc càng thấy sâu sắc, như thể vạn vật đều có linh hồn, chỉ là chúng ta chưa biết cách lắng nghe. Ta cảm thấy con đường ‘Phàm Trần Vấn Tâm’ đang dần hé mở.” Hắn vuốt nhẹ cuốn sách vô danh của mẫu thân đặt bên cạnh, cảm nhận sự kết nối sâu sắc giữa tri thức cổ xưa và những ký ức ấm áp. Chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực khẽ rung lên theo từng nhịp thở, tỏa ra hơi ấm nhẹ nhàng.

“Đúng vậy.” Lý Thanh Thanh gật đầu, ngồi xuống đối diện hắn. “Dường như những gì chúng ta đã trải qua ở Rừng U Ám đã củng cố niềm tin đó. Ta tin rằng con đường của đệ là đúng đắn.” Nàng rót cho hắn một chén trà nóng hổi, hương thơm thanh khiết lan tỏa khắp không gian nhỏ, xua đi chút mệt mỏi còn vương vấn trong không khí.

***

Sau một buổi sáng bình yên trong Tàng Thư Các, khi ánh nắng đã ngả vàng, nhuộm màu mật ong lên những trang sách cổ, Lâm Khải và Lý Thanh Thanh quyết định ra ngoài thưởng ngoạn phong cảnh. Họ bước dọc hành lang đá mát lạnh của Phá Vân Tông, tiếng bước chân khẽ khàng vang vọng. Bỗng, từ một góc khuất gần một cây cột lớn, những tiếng thì thầm vội vã, đầy vẻ sợ hãi lọt vào tai họ.

“Các ngươi có nghe gì không? Tin đồn về ‘Vực Sâu Vô Tình’ lại lan truyền trong tông môn rồi. Một đệ tử ngoại môn vừa đi qua vùng biên giới phía Tây Bắc đã trở về… trong trạng thái vô tri vô giác, như một khúc gỗ mục rỗng.” Giọng của một đệ tử run rẩy, nghe rõ sự hoảng loạn.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Tin Đồn Về Vực Sâu

“Suỵt! Ngươi điên sao mà dám nhắc đến cái tên đó?” Một đệ tử khác hoảng sợ, vội vàng nhìn quanh, đôi mắt mở to. “Linh khí ở đó tiêu tán, cảm xúc bị bào mòn. Kẻ nào lỡ bước vào, hoặc là chết, hoặc là biến thành quái vật không cảm xúc! Ta nghe nói ngay cả linh hồn cũng bị ăn mòn, chỉ còn lại một cái xác không hồn thôi!”

“Thật đáng sợ.” Đệ tử thứ ba rùng mình, hai tay ôm chặt lấy thân. “Ta nghe nói các vị Trưởng Lão tu vi cao thâm cũng phải kiêng dè nơi đó, không ai dám đặt chân vào sâu hơn. Rốt cuộc bên trong có gì mà lại khủng khiếp đến vậy?”

Lâm Khải dừng bước, ánh mắt hắn dán chặt vào khoảng không trước mặt, như thể đang nhìn xuyên qua bức tường đá để thấy được Vực Sâu Vô Tình. Gương mặt hắn trầm tĩnh, nhưng sâu bên trong, một ngọn lửa tò mò mãnh liệt vừa được thắp lên. Linh khí xung quanh hắn dường như cũng trở nên bất ổn hơn, phản ánh sự biến động trong nội tâm hắn. Lý Thanh Thanh nhận ra sự thay đổi trong hắn. Nàng nắm nhẹ bàn tay Lâm Khải, cảm nhận lòng bàn tay hắn hơi lạnh đi, vẻ mặt nàng đầy lo lắng. Nàng biết, ánh mắt đó của hắn không phải là sợ hãi, mà là sự khao khát tìm hiểu, khao khát vấn tâm đến tận cùng.

***

Đêm đó, Tàng Thư Các chìm trong tĩnh mịch, chỉ còn ánh sáng mờ ảo từ một ngọn đèn dầu lay lắt, hắt bóng hai người lên những giá sách cao vút. Lâm Khải ngồi bên bàn, không nói một lời, chỉ vuốt nhẹ chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực. Chiếc vòng cổ khẽ rung lên, một luồng hơi ấm truyền vào lòng bàn tay hắn, không phải là sự sợ hãi, mà là một sự “kết nối” kỳ lạ với những điều chưa biết, với bản chất của “vô tình”.

Trong tâm trí Lâm Khải, hình ảnh làng Sương Mộc bị hủy diệt, những gương mặt thân yêu chìm trong biển nước, nỗi đau mất mát người thân, tất cả hiện về rõ ràng như chỉ mới hôm qua. Hắn nhớ lại lời thề dưới mây chiều, lời thề sẽ tìm hiểu ý nghĩa của Thiên Đạo, chất vấn sự vô tình của nó. Vực Sâu Vô Tình… đó không chỉ là một địa danh, mà là hiện thân của sự vô tình mà hắn đã chất vấn bấy lâu nay. Đây chính là cơ hội để hắn đối mặt với nguồn gốc của sự vô tình, để tìm ra lời giải đáp cho những day dứt trong lòng.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Tin Đồn Về Vực Sâu

“Tiểu Khải, đệ đang nghĩ gì vậy?” Lý Thanh Thanh ngồi đối diện hắn, giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt chất chứa nỗi lo lắng. Nàng biết hắn không phải kẻ tầm thường, nhưng Vực Sâu Vô Tình lại là một khái niệm quá đỗi đáng sợ. “Vực Sâu Vô Tình… là một nơi vô cùng nguy hiểm. Linh khí tiêu tán, cảm xúc bị bào mòn. Nó đối nghịch hoàn toàn với con đường ‘Thiên Đạo Hữu Tình’ mà chúng ta đang theo đuổi.”

Lâm Khải ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào nàng, ánh lên vẻ kiên định sắt đá. “Sư Tỷ, chính vì nó đối nghịch, nên ta mới càng muốn tìm hiểu. Thiên Đạo Vô Tình đã cướp đi tất cả của ta, để lại ta đơn độc. Ta muốn biết, sự ‘vô tình’ đó rốt cuộc là gì, nó có thật sự là tận cùng của Đại Đạo không. Nếu ta muốn xây dựng một ‘Thiên Đạo Hữu Tình’, ta phải hiểu rõ đối thủ của mình, hiểu rõ bản chất của sự vô tình để tìm ra cách dung hòa, hoặc thậm chí là chuyển hóa nó. Đây không phải là sự liều lĩnh của kẻ muốn chứng tỏ bản thân, mà là sự truy cầu chân lý của trái tim ta.”

Lý Thanh Thanh nhìn vào mắt Lâm Khải. Nỗi lo lắng trong nàng dần tan biến, thay vào đó là sự thấu hiểu sâu sắc và một niềm tin tuyệt đối. Nàng đã thấy sự kiên định ấy, sự quyết tâm ấy trong hắn từ những ngày đầu. Nàng đã chứng kiến “Phép Thuật Từ Trái Tim” của hắn mang lại sự sống cho Vô Ưu Thảo, sự bình yên cho Yêu Thử mẹ. Làm sao nàng có thể nghi ngờ? Nàng khẽ gật đầu, mái tóc đen nhánh khẽ lay động trong ánh đèn dầu. “Ta hiểu rồi. Tiểu Khải, con đường của đệ là con đường của trái tim. Nếu đó là điều đệ cần làm để tìm thấy chân lý, để hiểu rõ hơn về ‘Thiên Đạo Hữu Tình’ mà chúng ta cùng khao khát, ta sẽ luôn đồng hành cùng đệ, không chút do dự. Dù Vực Sâu có đáng sợ đến đâu, có ta bên đệ.” Nàng đặt bàn tay mình lên bàn tay hắn, truyền đi sự ấm áp và kiên định.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Tin Đồn Về Vực Sâu

Lâm Khải mỉm cười ấm áp, một nụ cười rạng rỡ như ánh trăng xuyên qua mây. Hắn nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Lý Thanh Thanh, cảm nhận sự ấm áp và kiên định từ nàng. “Cảm ơn Sư Tỷ. Có Sư Tỷ đồng hành, con đường này sẽ không còn cô độc nữa. Chúng ta sẽ cùng nhau vấn tâm Thiên Đạo, cùng nhau tìm ra con đường hữu tình.”

***

Sau lời hứa đồng hành của Lý Thanh Thanh, một luồng sức mạnh mới như chảy trong huyết quản Lâm Khải. Hắn không thể chờ đợi thêm. Lý Thanh Thanh biết ý, cũng lặng lẽ giúp hắn tìm kiếm. Họ bắt đầu lật giở những cuốn sách cổ đã ố vàng, những ghi chép gần như bị lãng quên trong Tàng Thư Các. Hầu hết đều chỉ nói về sự nguy hiểm, lời nguyền và cấm kỵ của Vực Sâu Vô Tình, với những mô tả rùng rợn về linh hồn bị ăn mòn và tu sĩ hóa điên. Không một ai dám đi sâu vào, không một dòng chữ nào nói về bản chất thực sự của nó. Mùi bụi và giấy cũ xộc vào mũi, nhưng không làm Lâm Khải nản chí.

Thời gian trôi qua, ngọn đèn dầu đã cạn một nửa, bóng đêm càng lúc càng dày đặc. Lý Thanh Thanh có chút nản lòng, khẽ vươn vai mệt mỏi, nhưng Lâm Khải vẫn kiên trì. Ánh mắt hắn vẫn lướt qua từng trang sách, không bỏ sót một chi tiết nhỏ nào, như thể có một lực hút vô hình đang dẫn lối.

Cuối cùng, khi Lý Thanh Thanh đã định khuyên hắn nghỉ ngơi, Lâm Khải khẽ reo lên một tiếng nhỏ, đầy phấn khích. Hắn tìm thấy một trang giấy cũ kỹ, mục nát, với những đường nét gần như tan biến, được kẹp trong một cuốn địa lý học đã bị bỏ xó từ lâu, nằm khuất sau một chồng sách mục nát. Trang giấy mỏng manh đến nỗi chỉ cần một chút sơ ý cũng có thể khiến nó tan thành tro bụi.

Trên trang giấy đó, có một hình vẽ bản đồ sơ sài, đánh dấu một vùng đất xa xôi ở phía Tây Bắc Phá Vân Tông với ký hiệu “Vực Sâu” được vẽ bằng mực đã phai mờ, gần như không thể nhận ra. Nhưng điều khiến Lâm Khải và Lý Thanh Thanh kinh ngạc hơn cả là vài dòng chữ nguệch ngoạc, viết bằng một loại văn tự cổ xưa, đã bị thời gian bào mòn gần hết, nhưng vẫn còn đủ để đọc:

*”Nơi cảm xúc lụi tàn, linh khí biến mất… nhưng cũng là nơi duy nhất có thể nhìn thấy bản chất vô thường của vạn vật… Liệu có phải là khởi đầu của một loại ‘tình’ khác, một thứ tình cảm vượt ra ngoài hỉ nộ ái ố phàm tục?”*

Lâm Khải đọc đi đọc lại dòng chữ đó, ánh mắt hắn bừng lên một tia sáng kỳ lạ. Hắn siết chặt trang giấy mỏng manh, cảm nhận sự kết nối mạnh mẽ từ chiếc vòng cổ gỗ trên ngực. Nó không chỉ rung lên, mà còn tỏa ra một luồng ánh sáng dịu nhẹ, màu hổ phách, như một lời đáp, một sự dẫn lối, một lời khẳng định cho những gì hắn vừa đọc được. Luồng hơi ấm từ chiếc vòng cổ lan tỏa khắp lồng ngực, xua đi cái lạnh lẽo của đêm khuya và những tin đồn đáng sợ về Vực Sâu.

Trong nội tâm Lâm Khải, một làn sóng cảm xúc mạnh mẽ dâng trào. “Vô thường… một loại ‘tình’ khác? Phải chăng, ngay cả trong sự vô tình cực đoan, vẫn tồn tại một hạt mầm của chân lý hữu tình mà ta đang tìm kiếm? Nơi đó… chính là điểm tận cùng của vô tình, và cũng có thể là khởi nguồn của hữu tình…” Hắn biết, đây không chỉ là một địa danh, mà là một cánh cửa, một thử thách lớn nhất từ trước đến nay, dẫn hắn đến với bản chất sâu xa nhất của Thiên Đạo.

Lý Thanh Thanh nhìn trang giấy, rồi lại nhìn Lâm Khải, ánh mắt nàng từ kinh ngạc chuyển sang sự kiên định không gì lay chuyển. Nàng biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng với hắn, mọi thứ đều có thể.

Lâm Khải nhìn ra ngoài cửa sổ, hướng về phía Tây Bắc, nơi Vực Sâu Vô Tình được cho là tọa lạc. Ánh mắt hắn bừng lên ngọn lửa của sự khám phá và chân lý. Chiếc vòng cổ gỗ trên ngực vẫn ấm áp, hứa hẹn một cuộc hành trình đầy gian nan nhưng cũng đầy ý nghĩa. Hắn biết, đây sẽ là thử thách tiếp theo, và hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ không còn chất vấn Thiên Đạo từ xa, mà sẽ bước vào tận cùng của sự vô tình để tìm ra câu trả lời cho Phàm Trần Vấn Tâm.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8