Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 29: Dấu Vết Của Kẻ Chủ Mưu

Cập nhật lúc: 2026-07-25 11:33:08 | Lượt xem: 5

Vương Hạo quỳ gối bên một vũng máu đã khô đặc, mùi tanh tưởi vẫn còn nồng nặc đến rợn người, hòa lẫn với khói bụi và tro tàn từ những ngôi nhà cháy dở. Hắn dùng tay trần gạt đi lớp gạch vụn, cố gắng tìm kiếm bất kỳ thứ gì có thể dùng để chôn cất những thi thể nằm rải rác. Cánh tay hắn mỏi nhừ, lưng đau nhức, nhưng nỗi đau thể xác chẳng là gì so với sự ám ảnh trong tâm trí.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Dấu Vết Của Kẻ Chủ Mưu

Hắn vẫn không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Lâm Khải, một sư đệ trẻ tuổi mà hắn từng nghĩ chỉ là một người có linh căn đặc biệt nhưng còn non nớt, lại có thể bùng nổ sức mạnh đến mức ấy. Cái lá chắn hổ phách rực rỡ, không chỉ đẩy lùi mà còn khiến con Thủ Lĩnh Yêu Thú khổng lồ phải gục ngã trong hoảng loạn, như thể chính bản chất tà ác của nó đang bị thiêu đốt. Đó không phải là một loại công pháp mà Vương Hạo từng biết, không phải là linh khí thuần túy, cũng không phải là kiếm chiêu hay đan dược. Nó là… một thứ gì đó khác. Một thứ gì đó đến từ sâu thẳm bên trong Lâm Khải, từ cái tâm hồn mà hắn luôn cho là quá mềm yếu, quá “phàm tục” để tu luyện.

“Sức mạnh đến từ ‘tình’…” Lời của Lâm Khải vẫn văng vẳng bên tai hắn. Vương Hạo lắc đầu. Từ trước đến nay, các trưởng lão, các điển tịch cổ xưa đều dạy rằng tu luyện là phải đoạn tuyệt thất tình lục dục, phải vô cảm để siêu thoát. Vậy mà Lâm Khải lại đi ngược lại tất cả. Hắn không chỉ không đoạn tuyệt, mà còn biến chính những cảm xúc ấy thành sức mạnh. Vương Hạo nhìn về phía Lâm Khải, người đang gượng dậy, bước từng bước nặng nề đến bên một thi thể phàm nhân, ánh mắt sâu thẳm đầy ưu tư. Sư đệ ấy vẫn còn rất yếu, nhưng ngọn lửa trong đôi mắt kia thì không hề suy giảm. Thậm chí, nó còn rực cháy hơn bao giờ hết, như một lời khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Dấu Vết Của Kẻ Chủ Mưu

Cùng lúc đó, Lưu Nguyệt đang dùng linh khí để nâng đỡ một phiến gỗ lớn, giúp một vài phàm nhân già yếu dọn dẹp lối đi. Nàng cũng không thể ngừng suy nghĩ về Lâm Khải. Cái cảm giác kinh sợ ban đầu khi chứng kiến sức mạnh bùng nổ của hắn đã dần nhường chỗ cho sự kính phục và một chút bối rối. Nàng vốn là người cẩn trọng, luôn tuân thủ quy tắc và tin vào những giáo lý truyền thống của tông môn. Nhưng những gì Lâm Khải thể hiện lại hoàn toàn nằm ngoài mọi khuôn khổ. Một sức mạnh không mang sát ý, nhưng lại có thể trấn áp yêu thú hung hãn nhất. Một sức mạnh đến từ lòng trắc ẩn và ý chí bảo vệ, chứ không phải từ sự lạnh lùng vô cảm.

“Sư đệ ấy… thật sự khác biệt.” Lưu Nguyệt lẩm bẩm, bàn tay vô thức chạm vào chuôi kiếm bên hông. Thanh kiếm của nàng đã từng vấy máu yêu thú, từng chém giết để bảo vệ bản thân và đồng môn. Nhưng liệu có cách nào để bảo vệ mà không cần phải giết chóc? Lâm Khải đã làm được điều đó. Hắn đã đẩy lùi yêu thú, không giết một con nào, nhưng vẫn bảo vệ được phàm nhân. Điều đó có ý nghĩa gì đối với con đường tu luyện của nàng? Nàng cảm thấy một sự lay động sâu sắc trong đạo tâm mình, một hạt giống nghi ngờ về những giáo điều cũ kỹ đã bắt đầu nảy mầm.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Dấu Vết Của Kẻ Chủ Mưu

Ánh bình minh dần hé rạng, xua đi màn đêm u ám, nhưng không thể xua đi không khí tang thương và mùi chết chóc còn vương vấn khắp thôn trang. Khói đen vẫn lượn lờ từ những mái nhà cháy dở, tạo nên một bức tranh xám xịt, ảm đạm. Phàm nhân, dù đã được cứu thoát khỏi nanh vuốt yêu thú, vẫn còn bàng hoàng, sợ hãi. Họ lẳng lặng giúp đỡ nhau, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má khô héo.

Lâm Khải, dù kiệt quệ linh lực, vẫn gượng dậy, cùng Lý Thanh Thanh, Vương Hạo và Lưu Nguyệt giúp đỡ người dân. Hắn dùng linh khí ôn hòa của mình, nhẹ nhàng xoa dịu những vết thương trên da thịt phàm nhân. Hơi ấm từ linh khí của hắn không chỉ chữa lành vết thương vật lý, mà còn như một dòng suối mát lành chảy vào tâm hồn họ, xua đi phần nào nỗi sợ hãi và tuyệt vọng. Hắn cảm nhận được sự đau đớn, sự mất mát, nhưng cũng cảm nhận được tia hy vọng nhỏ nhoi đang nhen nhóm trong lòng mỗi người dân còn sống sót.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Dấu Vết Của Kẻ Chủ Mưu

Chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực Lâm Khải vẫn còn ấm áp, dù ánh sáng hổ phách đã dịu đi rất nhiều. Nó như một điểm tựa vững chắc, nhắc nhở hắn về nguồn cội của mình, về lý do hắn bước đi trên con đường này. Bông hoa dại mà đứa trẻ tặng vẫn nằm trong tay hắn, những cánh hoa mềm mại, mỏng manh nhưng lại mang một sức sống diệu kỳ. Nó là biểu tượng của sự sống sót, của niềm tin, của Phàm Trần Hữu Tình.

“Tiểu Khải, đệ nên nghỉ ngơi đi. Đệ đã tiêu hao quá nhiều linh lực rồi.” Lý Thanh Thanh nhẹ nhàng nói, ánh mắt nàng đầy lo lắng nhưng cũng tràn ngập sự ngưỡng mộ. Nàng vẫn ở bên cạnh hắn, lặng lẽ truyền đi sự ủng hộ và hơi ấm từ bàn tay đang nắm chặt tay hắn.

Lâm Khải lắc đầu. “Không sao, Sư Tỷ. Ta vẫn ổn.” Hắn mỉm cười yếu ớt, rồi hướng ánh mắt về phía xác con Thủ Lĩnh Yêu Thú khổng lồ nằm cách đó không xa. Con yêu ngưu ấy là con mạnh nhất trong đàn, và cũng là con duy nhất trực tiếp đối đầu với hắn. Có điều gì đó bất thường về nó, một cảm giác lạnh lẽo quen thuộc nhưng lại khó tả, cứ lẩn quẩn trong tâm trí Lâm Khải từ khi trận chiến kết thúc.

“Ta muốn kiểm tra con yêu thú đó một chút.” Lâm Khải nói, giọng hắn khàn đặc.

Lý Thanh Thanh gật đầu, hiểu rằng Lâm Khải đang cảm nhận được điều gì đó. Nàng đỡ hắn đứng dậy, cùng hắn bước từng bước về phía xác yêu ngưu. Vương Hạo và Lưu Nguyệt cũng theo sau, ánh mắt tò mò và cảnh giác.

Xác con Thủ Lĩnh Yêu Thú nằm sõng soài trên mặt đất lầy lội, thân hình đồ sộ của nó vẫn còn bốc lên hơi nóng và mùi tanh tưởi. Lớp da dày của nó bị xé toạc ở vài chỗ do đòn phản chấn của Lâm Khải, để lộ ra những thớ thịt đỏ tươi và xương cốt gãy nát. Ruồi nhặng đã bắt đầu bay vo ve xung quanh, tạo nên một cảnh tượng ghê rợn.

Lâm Khải cúi xuống, không màng đến mùi tanh hay máu me, hắn đặt bàn tay phải lên lớp da thô ráp của con yêu ngưu. Chiếc vòng cổ gỗ trên ngực hắn khẽ rung lên, ánh sáng hổ phách dịu nhẹ lại tỏa ra, kết nối với “Tâm linh căn” của hắn. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận những gì còn sót lại trên xác con yêu thú.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Dấu Vết Của Kẻ Chủ Mưu

Một luồng khí tức lạnh lẽo, cực đoan, không phải là sự lạnh lẽo của cái chết hay của linh khí âm hàn thông thường, mà là một loại lạnh lẽo đến từ sự trống rỗng, vô cảm. Nó như một lưỡi dao sắc bén, cố gắng cắt đứt mọi mối liên kết, mọi cảm xúc. Luồng khí này không mạnh mẽ, nhưng lại vô cùng dai dẳng, cố thủ trong từng thớ thịt, từng sợi gân của con yêu thú. Lâm Khải cảm nhận được sự hỗn loạn trong bản năng của con yêu ngưu, nhưng sâu hơn, hắn lại cảm nhận được một sự “dẫn dắt” tinh vi, một sự “thao túng” từ bên ngoài.

Cảm giác này… quen thuộc một cách đáng sợ.

Lâm Khải bỗng giật mình mở mắt, đồng tử hắn co lại. Hắn đã từng cảm nhận được luồng khí tương tự. Đó là khi hắn gặp Hàn Liệt lần đầu, trong thị trấn, và rồi sau này, khi hắn cảm nhận được sự trống rỗng bị kìm nén trong Hàn Đàm Cổ Tự. Cái lạnh lẽo này không phải là bản chất của yêu thú, mà là dấu vết của một công pháp, một loại tu luyện nào đó.

“Tiểu Khải, đệ sao vậy?” Lý Thanh Thanh lo lắng hỏi, cảm nhận được sự thay đổi đột ngột trong Lâm Khải.

Lâm Khải không trả lời ngay. Hắn vẫn giữ tay trên xác yêu ngưu, cố gắng truy tìm sâu hơn. Hắn dùng “Phép Thuật Từ Trái Tim”, không phải để hấp thụ hay chuyển hóa, mà để “thấu hiểu” nguồn gốc của luồng khí tức lạnh lẽo này. Hắn cảm nhận được một sự cô độc, một nỗi đau bị chôn vùi, nhưng tất cả đều bị bao phủ bởi một lớp băng giá dày đặc, không thể xuyên thủng.

“Đây là dấu vết của một loại công pháp…” Lâm Khải cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm thấp, mang theo sự bối rối và một chút nặng nề. “Một loại công pháp… rất lạnh lẽo. Nó không chỉ đơn thuần là khuếch đại tà niệm của yêu thú, mà còn như… giam hãm, đóng băng cảm xúc của chúng, biến chúng thành công cụ thuần túy.”

Vương Hạo và Lưu Nguyệt nhìn nhau, vẻ mặt đầy khó hiểu. “Công pháp lạnh lẽo? Giam hãm cảm xúc?” Vương Hạo hỏi, hắn chưa từng nghe nói đến loại công pháp kỳ lạ như vậy.

Lý Thanh Thanh thì lại có vẻ mặt nghiêm trọng hơn. Nàng từng suy đoán Hàn Liệt có thể đã trải qua Vô Tình Kiếp hoặc là môn đồ của một tông phái cực đoan tự phong bế tâm khảm. Giờ đây, những suy đoán đó dường như đang dần trở thành sự thật.

“Chính là cái cảm giác… ta từng thấy ở Hàn Liệt.” Lâm Khải nói, ánh mắt hắn dán chặt vào xác yêu ngưu, nhưng tâm trí hắn lại đang ở một nơi khác, nơi có bóng dáng cao gầy, ánh mắt trống rỗng của Hàn Liệt. “Cái lạnh lẽo này, sự trống rỗng này… nó giống hệt như những gì ta cảm nhận được từ hắn.”

Một sự im lặng bao trùm lấy bốn người. Vương Hạo và Lưu Nguyệt ngỡ ngàng. Hàn Liệt? Kẻ đã cùng họ tìm Băng Phách Liên để cứu em gái? Kẻ đã biến mất không một lời từ biệt? Hắn lại có liên quan đến vụ tấn công yêu thú này sao?

“Không thể nào!” Vương Hạo thốt lên. “Hàn Liệt sư huynh… hắn là người tốt! Hắn đã tìm Băng Phách Liên để cứu em gái mình! Sao có thể liên quan đến loại tà thuật này?”

Lưu Nguyệt cũng gật đầu đồng tình. “Đúng vậy, Lâm Khải sư đệ. Tuy hắn có vẻ lạnh lùng, nhưng ánh mắt hắn khi nhìn em gái vẫn có một tia ấm áp. Hắn không thể là kẻ chủ mưu.”

Lâm Khải ngẩng đầu lên, nhìn hai người đồng môn, rồi nhìn sang Lý Thanh Thanh. “Ta không nói hắn là kẻ chủ mưu. Nhưng luồng khí tức này… nó không thể lẫn vào đâu được. Có thể hắn đã bị lợi dụng, hoặc… hắn đã bị ép buộc phải tu luyện một loại công pháp như vậy.”

Lý Thanh Thanh nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lâm Khải. “Tiểu Khải nói đúng. Hàn Liệt có lẽ cũng là một nạn nhân. Ta từng cảm thấy có điều gì đó không đúng về hắn, một sự kìm nén quá mức. Nếu công pháp này có thể giam hãm cảm xúc, thì có lẽ hắn đã bị kiểm soát hoặc bị ép buộc.”

Lâm Khải gật đầu, sự bối rối trong ánh mắt hắn dần tan biến, thay vào đó là sự kiên định và một tia quyết tâm mới. “Nếu đúng như vậy, thì kẻ đứng sau Hàn Liệt, kẻ đã tạo ra loại công pháp này, mới chính là kẻ chủ mưu thực sự. Kẻ đã biến tình cảm thành xiềng xích, biến sinh linh thành công cụ.”

Hắn đứng dậy, phủi đi lớp bụi bẩn trên đạo bào. Ánh mắt hắn nhìn về phía Tây Bắc, nơi Vực Sâu Vô Tình ngự trị, và cũng là nơi hắn tin rằng manh mối về Hàn Liệt và kẻ chủ mưu sẽ dẫn đến. Cái lạnh lẽo mà hắn cảm nhận được từ xác yêu ngưu, cái trống rỗng trong tâm khảm Hàn Liệt, dường như đang dẫn hắn đến một chân lý sâu sắc hơn về sự vô tình của Thiên Đạo.

“Chúng ta phải tìm ra hắn.” Lâm Khải nói, giọng hắn vang lên mạnh mẽ, dứt khoát. “Tìm ra kẻ đã tạo ra loại công pháp này. Tìm ra nguyên nhân khiến Hàn Liệt trở nên như vậy.”

Lý Thanh Thanh nắm chặt tay Lâm Khải, ánh mắt nàng kiên định như đá. “Ta sẽ đi cùng đệ.”

Vương Hạo và Lưu Nguyệt nhìn nhau. Ban đầu, họ chỉ muốn hoàn thành nhiệm vụ được giao, trấn áp yêu thú và bảo vệ phàm nhân. Nhưng giờ đây, một bí ẩn mới, một mối liên hệ bất ngờ đã mở ra trước mắt họ. Cái lạnh lẽo từ con yêu ngưu, sự trống rỗng từ Hàn Liệt, và cả những lời Lâm Khải nói về “công pháp giam hãm cảm xúc” đã gieo vào lòng họ một sự tò mò và một cảm giác bất an sâu sắc.

“Lâm Khải sư đệ… đệ nghĩ ai có thể là kẻ đứng sau chuyện này?” Lưu Nguyệt hỏi, giọng nàng không còn vẻ e dè mà thay bằng sự nghiêm trọng.

Lâm Khải lắc đầu. “Ta chưa biết. Nhưng ta có cảm giác… nó không chỉ là một cá nhân. Có thể là một tổ chức, hoặc một thế lực nào đó đang âm thầm thao túng.” Hắn siết chặt bông hoa dại trong tay, mùi hương thanh khiết của nó như xoa dịu phần nào sự lạnh lẽo mà hắn vừa cảm nhận. “Chúng ta phải tiếp tục đi về phía Tây Bắc. Vực Sâu Vô Tình… có lẽ là nơi khởi nguồn của tất cả.”

Vương Hạo hít một hơi thật sâu. “Được rồi, Lâm Khải sư đệ. Ta tin đệ. Chúng ta sẽ cùng đi.” Hắn đã chứng kiến sức mạnh của Lâm Khải, và hắn tin rằng sư đệ này có thể nhìn thấy những điều mà người khác không thấy.

Lưu Nguyệt gật đầu, ánh mắt nàng kiên quyết. “Ta cũng vậy. Chúng ta là đồng môn, phải cùng nhau đối mặt.”

Lâm Khải nhìn ba người đồng hành, một nụ cười ấm áp hiện lên trên môi hắn, xua đi vẻ mệt mỏi. “Cảm ơn các vị sư huynh, sư tỷ.”

Bốn người họ, sau khi hoàn tất việc chôn cất những người dân xấu số và dựng tạm vài căn lều, quyết định rời khỏi thôn trang tan hoang này vào sáng sớm hôm sau. Mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả một vùng trời, nhưng trong lòng Lâm Khải và những người đồng hành, một bóng đen của sự thật đang dần hiện rõ. Dấu vết trên xác con yêu thú không chỉ là một manh mối đơn thuần, mà còn là lời cảnh báo về một thế lực đang cố gắng bóp méo, giam cầm những cảm xúc phàm tục. Nó là một thử thách lớn hơn, một cuộc vấn tâm sâu sắc hơn, đòi hỏi Lâm Khải phải dùng toàn bộ ngọn lửa hữu tình của mình để soi rọi vào tận cùng của sự vô tình.

Hành trình đến Vực Sâu Vô Tình, giờ đây, không chỉ là để tìm kiếm chân lý, mà còn là để cứu rỗi những tâm hồn đang bị giam hãm, như Hàn Liệt.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8