Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 68: Thử Thách Của Đền Thờ

Cập nhật lúc: 2026-07-26 17:09:06 | Lượt xem: 4

Làn khí tức lạnh lẽo, vô vị như hàng ngàn mũi kim băng, xoáy sâu vào từng thớ thịt, từng kinh mạch của Vương Hạo. Y cảm nhận linh lực trong người bị bào mòn nhanh đến đáng sợ, tựa dòng suối cạn kiệt dưới ánh nắng thiêu đốt. Không chỉ vậy, một nỗi buồn vô cớ, nặng nề trĩu xuống tâm can, xâm chiếm mọi ngóc ngách tâm trí y, khiến y mệt mỏi rã rời, chỉ muốn buông xuôi tất cả. Đây không phải sự mỏi mệt thể xác đơn thuần, mà là sự kiệt quệ của tinh thần, của ý chí. Ánh mắt y lướt qua những bức tường đá xám xịt, ẩm ướt, không một chút ánh sáng tự nhiên, chỉ có bóng tối và sự lạnh lẽo vô tận. Y siết chặt tay, cố gắng bám víu lấy chút hơi ấm còn sót lại từ vầng hào quang đang bao bọc quanh bọn họ.

Lưu Nguyệt cũng chẳng khá hơn là bao. Dung nhan nàng xanh xao như tờ giấy, đôi môi khô khốc run rẩy. Nàng cảm thấy mọi cảm xúc trong mình như bị hút cạn, từng chút một, để lại khoảng trống rỗng mênh mông, một sự thờ ơ lạnh lẽo đang dần chiếm lấy tâm hồn. Nỗi sợ hãi bị lãng quên, nỗi lo lắng về việc mất đi chính mình, mất đi những ký ức, những tình cảm đã từng có, dâng lên như thủy triều nhưng lại bị chính luồng khí tức “vô tình” này bóp nghẹt, khiến nàng không thể thét lên, không thể khóc. Nàng run rẩy, vô thức bám víu vào cánh tay Vương Hạo, tìm kiếm sự trấn an, dù hơi ấm từ y cũng đang dần yếu đi.

Phía sau, Mộc Lan siết chặt thanh kiếm trong tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Luồng khí tức “vô tình” này tựa một kẻ thù cũ, đang cố gắng hoàn tất công việc dở dang của nó – xóa sổ hoàn toàn những ký ức và cảm xúc đã bị phong ấn của nàng. Nỗi căm phẫn đối với Vô Tình Tông bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, một ngọn lửa dữ dội cháy trong lồng ngực nàng, chống lại sự bào mòn của khí tức lạnh lẽo. Nàng không thể để mình gục ngã, không thể để Vô Tình Tông chiến thắng một lần nữa. Mùi ẩm mốc của đất đá hòa lẫn với một thoáng hương mục rữa nhè nhẹ trong không khí, càng khiến nàng bức bối và ngột ngạt.

Đường hầm đá tối tăm, ẩm ướt, dẫn sâu vào lòng đất dưới Đền Thờ Cảm Xúc, tựa một cuống họng khổng lồ nuốt chửng tất cả. Khí tức “vô tình” đặc quánh, lạnh lẽo đến thấu xương, không ngừng tìm cách len lỏi vào từng lỗ chân lông, từng tế bào. Tuy nhiên, Lâm Khải vẫn điềm nhiên bước đi phía trước, đôi mắt trong trẻo ẩn chứa sự ưu tư nhưng cũng đầy kiên định. Vầng hào quang “hữu tình” ấm áp từ chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực và Uẩn Tình Ngọc trong lòng bàn tay y bùng sáng mãnh liệt, không chỉ là nguồn sáng duy nhất trong đường hầm, mà còn là một lá chắn vô hình, kiên cố bao bọc cả bọn, chống lại sự bào mòn của khí tức “vô tình”. Y cảm nhận rõ sự kháng cự của “vô tình”, một lực lượng đang cố gắng bóp nghẹt mọi sinh khí, mọi cảm xúc.

Lâm Khải quay lại, ánh mắt y chạm vào ánh mắt đầy mệt mỏi và sợ hãi của Vương Hạo, Lưu Nguyệt và Mộc Lan. Y không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, truyền đi sự trấn an không lời. Ngay lập tức, hơi ấm từ vầng hào quang “hữu tình” lan tỏa mạnh mẽ hơn, xoa dịu phần nào nỗi đau và sự sợ hãi trong lòng đồng đội.

Bọn họ tiếp tục đi thêm một đoạn, đường hầm bỗng mở rộng ra một chút, dẫn đến một ngã ba. Mỗi lối đi đều toát ra một luồng khí tức cảm xúc khác nhau: một lối đầy tuyệt vọng, một lối đầy sợ hãi, và một lối đầy căm phẫn. Uẩn Tình Ngọc trong lòng bàn tay Lâm Khải rung lên dữ dội, tựa một con tim đang đập mạnh.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Thử Thách Của Đền Thờ

Lâm Khải dừng lại, nhìn ba lối đi, giọng trầm lắng nhưng dứt khoát: “Đây là những ‘Ngục Tù Hồi Ức’. ‘Vô tình’ muốn chúng ta chìm đắm trong nỗi đau để từ bỏ.”

Vương Hạo ngẩng đầu, ánh mắt đầy nghi hoặc: “Ngục Tù Hồi Ức? Ý đệ là, chúng sẽ khơi gợi những ký ức đau buồn nhất của chúng ta sao, Sư đệ?”

Lưu Nguyệt khẽ rùng mình, giọng run rẩy: “Vậy thì… chúng ta có nên chia nhau ra không, Tiểu Khải? Để tránh ảnh hưởng lẫn nhau?”

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Thử Thách Của Đền Thờ

Mộc Lan siết chặt thanh kiếm, ánh mắt nàng rực lửa căm phẫn: “Dù là gì đi nữa, ta cũng không lùi bước. Ta sẽ đối mặt với mọi thứ Vô Tình Tông bày ra.”

Lâm Khải nhìn ba người, ánh mắt kiên định. “Không. Chúng ta sẽ không chia tách. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt và chuyển hóa những nỗi đau này.” Y dẫn bọn họ vào lối đi đầu tiên, lối đi toát ra khí tức tuyệt vọng.

Khi bọn họ vừa bước chân vào, khung cảnh xung quanh lập tức biến đổi. Đường hầm biến mất, thay vào đó là một thôn trang tan hoang, khói lửa ngút trời. Tiếng kêu gào thảm thiết của dân làng, tiếng đổ vỡ của những mái nhà, tiếng gầm rú của yêu thú… tất cả ùa vào tâm trí Vương Hạo tựa một cơn lũ quét. Y nhìn thấy hình ảnh những người thân quen ngã xuống dưới lưỡi dao của yêu thú, thấy những gương mặt thân thương biến thành tro bụi. Cảm giác bất lực tột cùng khi bản thân không thể bảo vệ bọn họ, không thể ngăn cản thảm kịch, nhấn chìm y. Vương Hạo ngã quỵ xuống, hai tay ôm đầu, linh lực trong người hỗn loạn, bị nỗi đau quá khứ nhấn chìm hoàn toàn. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt trắng bệch của y.

Lâm Khải không chút do dự, đặt tay lên vai Vương Hạo. Vầng hào quang “hữu tình” của y bùng sáng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, kết nối với Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ, truyền vào tâm trí Vương Hạo không phải sự lãng quên, mà là sự *thấu hiểu và chấp nhận* nỗi đau. Y giúp Vương Hạo nhìn thẳng vào ký ức đó, không phải để chìm đắm trong tuyệt vọng, mà để biến nỗi ám ảnh thành quyết tâm sắt đá, thành sức mạnh để bảo vệ những người khác trong tương lai. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng nó không còn là gông cùm, mà là ngọn lửa nung nấu ý chí.

Dần dần, Vương Hạo lấy lại ý thức. Nước mắt vẫn chảy dài trên má, nhưng ánh mắt y đã kiên định hơn bao giờ hết. Y đứng dậy, thân thể vẫn còn run rẩy nhẹ, nhưng lưng đã thẳng tắp. Vương Hạo khẽ gật đầu với Lâm Khải, lòng tràn đầy kính phục. “Đa tạ… Sư đệ.” Giọng y khàn đặc, nhưng mang theo một sự kiên cường mới.

Tiếp theo là lối đi thứ hai, lối đi của sự sợ hãi. Khung cảnh lại thay đổi. Lần này, đó là một không gian trống rỗng, vô tận, nơi Lưu Nguyệt đứng một mình. Những hình ảnh về gia đình nàng, về những người thân yêu, dần phai nhạt, trở nên mờ ảo tựa sương khói. Gương mặt bọn họ trở nên vô cảm, ánh mắt trống rỗng, tựa thể nàng chưa từng tồn tại trong ký ức của bọn họ. Nỗi sợ hãi bị lãng quên, nỗi cô độc khi không còn ai nhớ đến mình, bao trùm Lưu Nguyệt. Nàng cảm thấy một nỗi trống rỗng lạnh lẽo hơn cả khí tức “vô tình” đang cố gắng hút cạn nàng. Nàng muốn gọi tên bọn họ, nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Lâm Khải lặp lại hành động tương tự. Y đặt tay lên tay Lưu Nguyệt, truyền đi làn sóng “hữu tình” ấm áp. Y giúp nàng nhận ra rằng tình cảm thật sự không cần ký ức để tồn tại. Nó nằm trong trái tim, trong sự kết nối của linh hồn, trong từng khoảnh khắc được sẻ chia. Ký ức có thể phai nhạt theo thời gian, nhưng tình cảm chân thành sẽ trường tồn, sẽ luôn là một phần của nàng, dù không ai còn nhớ.

Lưu Nguyệt nhắm chặt mắt, nước mắt chảy dài. Khi mở ra, nàng nhìn Lâm Khải, đôi mắt vẫn còn đọng lệ nhưng đã bình yên hơn rất nhiều. Nàng ôm lấy Lâm Khải, lòng tràn đầy biết ơn và sự thanh thản. “Tiểu Khải… đa tạ đệ.” Nàng thì thầm, giọng nói vẫn yếu ớt nhưng đã không còn sự tuyệt vọng.

Cuối cùng, bọn họ bước vào lối đi thứ ba, lối đi của sự căm phẫn. Ảo ảnh hiện ra là gia đình Mộc Lan. Nàng thấy bọn họ bị Vô Tình Tông cướp đi ký ức, gương mặt bọn họ trống rỗng, vô hồn, tựa những con rối bị điều khiển. Nỗi căm phẫn và tuyệt vọng bùng lên mạnh mẽ trong nàng, khiến linh lực của nàng dao động dữ dội, tựa muốn bùng nổ. Nàng siết chặt thanh kiếm, muốn lao vào ảo ảnh, muốn chém nát tất cả những kẻ đã gây ra bi kịch này.

Lâm Khải lại đặt tay lên vai Mộc Lan. Y giúp nàng nhìn nhận nỗi căm phẫn không phải tựa một ngọn lửa thiêu rụi chính mình trong sự mù quáng, mà là một ngọn lửa bảo vệ, soi đường cho sự báo thù có ý nghĩa và sự đòi lại công bằng. Y truyền vào nàng sự kiên cường và mục đích, giúp nàng định hướng ngọn lửa căm phẫn đó vào đúng đối tượng, đúng mục tiêu.

Mộc Lan gật đầu, siết chặt thanh kiếm. Ánh mắt nàng rực cháy ngọn lửa quyết tâm, không còn là sự giận dữ mù quáng, mà là ý chí sắt đá. “Lâm Khải… ta sẽ không để bọn chúng yên.” Nàng gằn giọng, giọng nói đầy thù hận nhưng cũng đầy sự kiểm soát.

Khi ba người đã vượt qua nỗi đau của mình, ba lối đi ảo ảnh hòa làm một, biến mất vào hư không. Trước mắt bọn họ, một cánh cửa đá cổ xưa phủ đầy rêu phong hiện ra ở cuối đường hầm, tỏa ra một luồng khí tức bình lặng, không còn sự tuyệt vọng, sợ hãi hay căm phẫn.

Cánh cửa đá từ từ mở ra, để lộ một căn phòng rộng lớn. Không khí ở đây không còn lạnh lẽo hay u ám như đường hầm, nhưng lại mang một sự kỳ lạ khác. Sáu con đường khác nhau hiện ra trước mắt bọn họ, mỗi con đường được chiếu sáng bởi một luồng sáng riêng biệt, dẫn về phía trước. Một số lung linh mời gọi, lấp lánh tựa dát vàng, hứa hẹn danh vọng và quyền lực. Số khác mờ ảo bí ẩn, tựa ẩn chứa những bí mật tối thượng của Đại Đạo.

“Đây là ‘Con Đường Lừa Dối’.” Lâm Khải nói, giọng trầm lắng. “Khí tức ‘vô tình’ ở đây không bào mòn mà là *dụ dỗ*, tạo ra những cảm giác giả tạo về sự thỏa mãn và thành công.”

Vương Hạo bị một con đường rực rỡ thu hút. Con đường đó tỏa ra ánh sáng chói lọi, tựa hứa hẹn sức mạnh vô song, đủ để bảo vệ tất cả những người y yêu thương, không còn phải chứng kiến bi kịch lặp lại. Y cảm thấy một khao khát mãnh liệt muốn bước vào, để trở nên mạnh mẽ hơn, không còn bất lực.

Lưu Nguyệt cảm thấy một con đường khác hứa hẹn sự bình yên tuyệt đối, một nơi không còn lo sợ mất mát, không còn nỗi cô độc. Ánh sáng dịu nhẹ của nó tựa vỗ về tâm hồn nàng, mời gọi nàng bước vào một thế giới không có bi ai, không có đau khổ.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Thử Thách Của Đền Thờ

Mộc Lan cảm nhận một con đường đầy hứa hẹn về sự báo thù nhanh chóng và tàn khốc. Con đường đó tựa dẫn thẳng đến trái tim của Vô Tình Tông, cho nàng cơ hội để đòi lại tất cả những gì đã mất, không cần phải chờ đợi hay lưỡng lự.

Lâm Khải, với Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ, cảm nhận rõ sự *giả tạo* và *trống rỗng* ẩn sâu dưới vẻ ngoài hào nhoáng của những con đường đó. Y khẽ lắc đầu: “Những con đường này là ảo ảnh của ‘vô tình’, chúng hứa hẹn điều ngươi khao khát nhất nhưng sẽ dẫn đến sự hủy diệt. Sức mạnh vô song có thể khiến ngươi mất đi chính mình. Bình yên tuyệt đối có thể là sự vô cảm. Báo thù nhanh chóng có thể là sự mù quáng.”

Y chỉ ra một con đường mờ nhạt, dường như không có gì đặc biệt, thậm chí có vẻ gồ ghề và khó đi, chỉ được chiếu sáng bởi một ánh sáng yếu ớt, bền bỉ. Con đường đó tỏa ra một luồng khí tức *chân thật, kiên cường* – dù yếu ớt. “Đây mới là con đường của chúng ta,” Lâm Khải nói. “Con đường của tình cảm chân thật không cần hào nhoáng hay lời hứa suông. Nó cần sự kiên định và tin tưởng, từng bước một.”

Vương Hạo, Lưu Nguyệt, Mộc Lan nhìn nhau, không chút do dự. Sau những gì đã trải qua, bọn họ hoàn toàn tin tưởng vào Lâm Khải. “Chúng ta tin đệ, Sư đệ.” Vương Hạo nói.

“Tiểu Khải dẫn đường, chúng ta theo.” Lưu Nguyệt nói, ánh mắt kiên định.

“Đi thôi, Lâm Khải!” Mộc Lan siết chặt thanh kiếm, ngọn lửa quyết tâm vẫn rực cháy.

Cả bọn bước vào con đường mờ nhạt đó. Ngay lập tức, năm con đường còn lại biến mất trong làn khói độc, lộ ra những vực sâu không đáy, tối tăm và vô tận, chứng minh lời của Lâm Khải. Con đường mờ nhạt dẫn bọn họ đến một căn phòng khác, nơi không khí trở nên nặng nề bởi nỗi bi ai.

Căn phòng hình tròn, rộng lớn, trung tâm là một bệ đá lớn hình hoa sen. Xung quanh là hàng chục bức tượng đá tạc hình người trong các tư thế đau khổ, tuyệt vọng, cô đơn, giận dữ, v.v. Từ các bức tượng tỏa ra khí tức u buồn, nặng nề, tựa những lời than khóc không thành tiếng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, khiến tâm trạng bọn họ trùng xuống ngay lập tức.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Thử Thách Của Đền Thờ

“Đây là ‘Tượng Đài Bi Ai’.” Lâm Khải nói, giọng trầm lắng. Y bước đến, chạm vào một bức tượng tạc hình một người phụ nữ ôm con trong tuyệt vọng. Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ của y bùng sáng. “Những bức tượng này không chỉ là đá. Chúng là những trái tim bị phong ấn, những cảm xúc bị giam cầm từ hàng ngàn năm trước.”

Lâm Khải bắt đầu dùng “Tâm Thuật” của mình. Y đặt Uẩn Tình Ngọc lên bức tượng, truyền “tình” của mình vào. Y nhắm mắt, cảm nhận sâu sắc nỗi đau của người phụ nữ, nỗi tuyệt vọng khi mất đi đứa con. Sau đó, y truyền vào đó sự an ủi, thấu hiểu, và một tia hy vọng, một lời hứa về sự tái sinh, về một tương lai nơi tình yêu không bị chôn vùi.

Bức tượng khẽ rung chuyển, một giọt nước mắt đá lăn dài trên má, nhưng ánh mắt tượng dần trở nên thanh thản hơn, tựa được giải thoát khỏi gánh nặng ngàn năm. Khí tức bi ai từ bức tượng cũng dịu đi, thay vào đó là một luồng cảm xúc nhẹ nhõm, bình yên.

Vương Hạo, Lưu Nguyệt, Mộc Lan cũng bắt đầu làm theo. Vương Hạo chạm vào bức tượng một chiến binh cô độc, gương mặt khắc khổ, ánh mắt chất chứa nỗi buồn. Y truyền vào đó sự đồng cảm về gánh nặng trách nhiệm, về sự cô đơn khi phải gánh vác mọi thứ một mình, và sự sẻ chia, khẳng định rằng y không hề đơn độc.

Lưu Nguyệt chạm vào tượng một thiếu nữ mất mát, đôi mắt trống rỗng. Nàng truyền vào đó sự sẻ chia nỗi buồn, sự thấu hiểu cho nỗi đau mất mát, và niềm hy vọng về sự tái sinh, về một khởi đầu mới, nơi tình yêu sẽ lại nở hoa.

Mộc Lan chạm vào tượng một người đàn ông giận dữ, tay nắm chặt tựa muốn đấm nát tất cả. Nàng truyền vào đó sự thấu hiểu cho nỗi căm phẫn chính đáng, nhưng cũng hướng nó đến mục đích chân chính, không phải để hủy diệt mà là để xây dựng lại, để đòi lại công bằng một cách có ý nghĩa.

Khi tất cả các bức tượng đều có những thay đổi vi tế – giọt nước mắt lăn dài, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, ánh mắt thanh thản – căn phòng rung chuyển dữ dội. Bệ đá hình hoa sen ở trung tâm bỗng phát sáng rực rỡ, những cánh sen đá từ từ nở ra, để lộ một cánh cửa bí mật ẩn dưới bệ đá. Từ đó, một hành lang sâu hun hút hiện ra, từ đó tỏa ra một luồng khí tức “vô tình” cực đoan, nhưng ẩn chứa một sự giằng xé sâu thẳm, một nỗi đau không thể gọi tên.

Trên đỉnh núi xa xôi, Trần Hạo cảm nhận được làn sóng “hữu tình” mạnh mẽ bùng nổ từ Đền Thờ Cảm Xúc. Ông mỉm cười mãn nguyện, gật đầu: “Tiểu Khải… con đã tìm thấy con đường tiếp nối.” Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể già nua của ông, tựa trút bỏ được gánh nặng ngàn năm.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Thử Thách Của Đền Thờ

Cả bọn Lâm Khải bước vào hành lang, rồi tiến vào một đại điện lớn nằm sâu nhất trong lòng đất. Khí tức “vô tình” cực đoan ở đây mạnh đến mức khiến Vương Hạo, Lưu Nguyệt và Mộc Lan phải nheo mắt, linh lực trong người bọn họ lại bị đè nén, nhưng nhờ hào quang “hữu tình” của Lâm Khải, bọn họ vẫn đứng vững. Cả không gian tràn ngập khí lạnh thấu xương, cố gắng bóp nghẹt mọi cảm xúc còn sót lại.

Trung tâm đại điện là một đài cao, trên đó có một khối băng khổng lồ tỏa ra khí lạnh đến rợn người. Bên trong khối băng, một bóng người mờ ảo bị xiềng xích bởi những sợi tơ vô hình, trông vô hồn, đôi mắt nhắm nghiền. Đó chính là Hàn Liệt. Lâm Khải cảm nhận được một tia hy vọng yếu ớt, một “nút thắt” cảm xúc đang bị phong ấn sâu thẳm trong y.

Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ của Lâm Khải rung động dữ dội, ánh sáng “hữu tình” của y bùng lên mạnh mẽ nhất, cố gắng xuyên qua kết giới và khối băng để chạm đến Hàn Liệt, để đánh thức tia hy vọng yếu ớt đó.

Từ trong bóng tối, một giọng nói lạnh lẽo, đầy uy quyền vang lên, cắt ngang sự tĩnh lặng đến rợn người của đại điện: “Ngươi cuối cùng cũng đến, kẻ mang ‘tình’ yếu đuối.”

Huyền Ảnh xuất hiện, khoác hắc bào thêu phù hiệu hoa băng của Vô Tình Tông, gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt sắc lạnh tựa băng. Hắn đứng trên bệ đá đối diện khối băng, nhìn xuống cả bọn Lâm Khải với vẻ khinh miệt sâu sắc.

“Ngươi tưởng ‘tình’ có thể phá vỡ xiềng xích của Đại Đạo vô tình sao? Nực cười! ‘Tình’ chỉ là gông cùm, là sự yếu đuối, là thứ cản trở chúng sinh đạt tới Đại Đạo tối thượng.” Huyền Ảnh nói, giọng hắn vang vọng khắp đại điện, mang theo sự lạnh lẽo và vô cảm đến cực điểm.

Lâm Khải đối mặt với Huyền Ảnh, ánh mắt kiên định, không hề nao núng. Vầng hào quang “hữu tình” của y bùng cháy mãnh liệt, tựa một ngọn lửa bất diệt trong màn đêm băng giá. “Ngươi sai rồi. Tình không phải yếu đuối, nó là cội nguồn của sức mạnh chân chính. Ta sẽ chứng minh điều đó, và giải thoát Hàn Liệt khỏi sự giam cầm vô tình của các ngươi!”

Huyền Ảnh cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo không chạm đến đáy mắt. Hắn vung tay. Ngay lập tức, hai tu sĩ Vô Tình Tông mạnh mẽ xuất hiện từ hai bên, cùng với một nhóm hắc y nhân khác. Những hắc y nhân này, dù ánh mắt lộ vẻ hoảng loạn và tuyệt vọng, vẫn bị ép buộc phải đứng vào vị trí chiến đấu, vây kín cả bọn Lâm Khải. Khí tức “vô tình” từ bọn chúng kết hợp lại, tạo thành một áp lực khổng lồ, tựa muốn nghiền nát ngọn lửa “hữu tình” của Lâm Khải.

Trên đỉnh núi, Trần Hạo cảm nhận được sự bùng nổ của năng lượng “hữu tình” từ Lâm Khải và sự xuất hiện của Huyền Ảnh. Ông nhíu mày, vẻ lo lắng xen lẫn hy vọng. “Tiểu Khải… đây mới là khởi đầu của trận chiến định mệnh.” Một trận chiến không chỉ quyết định số phận của Hàn Liệt, mà còn là tương lai của cả Phàm Trần và Thiên Đạo.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8