Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 89: Vùng Đất Của Tâm Ma
Ánh mắt Trần Hạo xuyên qua tầng mây dày đặc, vượt qua hàng vạn dặm sơn xuyên, cảm nhận từng luồng khí tức đang cuộn trào dưới chân trời. Y là người hộ đạo, là kẻ đã chứng kiến bao thăng trầm của Phàm Trần, nhưng chưa bao giờ thấy một thời khắc hỗn loạn và đầy hy vọng như lúc này. Luồng Vô Tình Chi Nguyên cuồn cuộn từ sâu trong lòng đất, lạnh lẽo và tàn bạo, vẫn đang truy đuổi một làn sóng ấm áp, thuần khiết – đó là Thiên Đạo Hữu Tình của Lâm Khải, đang bùng nổ mãnh liệt chưa từng có.
“Tiểu Khải… ngươi đã thực sự tìm thấy nó,” Trần Hạo thì thầm, nụ cười mãn nguyện thoáng qua trên gương mặt phong sương. Gánh nặng ngàn năm dường như đã được trút bỏ phần nào, nhưng nỗi lo lắng vẫn len lỏi trong lòng y. “Nhưng con đường phía trước… còn gian nan hơn nhiều.”
Y cảm nhận được sự hỗn loạn tột cùng đang bao trùm một vùng đất phía Tây Bắc, nơi Lâm Khải đang lao tới. Đó là Vùng Đất Của Tâm Ma, một nơi mà ngay cả những tu sĩ kiên cường nhất cũng phải e dè. Nơi đó, không chỉ có những khảo nghiệm nội tâm thông thường, mà còn có sự thao túng của “Ý Chí Vô Tình”, muốn biến mọi chấp niệm thành xiềng xích, mọi nỗi sợ hãi thành công cụ hủy diệt.
Trần Hạo nhắm mắt lại, một tiếng thở dài thoát ra. Y biết, Lâm Khải giờ đây đã dung hợp với Thiên Tâm Ngọc, Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ phong hóa, linh lực Hữu Tình đã thăng hoa đến cực điểm. Nhưng đối thủ của hắn không phải là phàm nhân, không phải là tu sĩ. Đó là một ý chí đã tồn tại từ trước thời hồng hoang, một thực thể đã định hình nên sự vô tình của Đại Đạo.
“Thử thách này… sẽ là cuộc vấn tâm lớn lao nhất của ngươi, Tiểu Khải,” Trần Hạo thầm nhủ, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Y sẽ tiếp tục hộ đạo, dù phải đối mặt với bất cứ điều gì.
***
Lâm Khải lao đi trong mật đạo tối tăm, từng bước chân vững chãi như thể đang giẫm lên chính quyết tâm của mình. Hắn không còn là thiếu niên u sầu ngày nào, mà là một thực thể đang dung hợp với Thiên Tâm Ngọc, mang trong mình cả một vũ trụ cảm xúc. Hào quang hổ phách và xanh biếc từ sâu trong linh hồn hắn bùng sáng, soi rọi lối đi phía trước, đẩy lùi màn đêm và những luồng khí tức lạnh lẽo còn sót lại của Vô Tình Chi Nguyên.
Phía sau hắn, tiếng gầm rú điên cuồng của Hàn Liệt cùng luồng Vô Tình Chi Nguyên tột cùng của Huyền Ảnh vẫn như những lưỡi hái tử thần đang bám riết. Chúng không ngừng thu hẹp khoảng cách, nhưng Lâm Khải biết, hắn không thể dừng lại. Tiếng gọi của Thiên Tâm Ngọc, *“Kẻ được chọn… hãy tìm đến ‘Nguồn Suối Cảm Ứng’…”*, vang vọng trong thức hải, thôi thúc hắn tiến lên.
Mật đạo dần mở rộng, không khí bắt đầu thay đổi một cách kỳ lạ. Luồng khí ấm áp, thuần khiết của Thiên Tâm Ngọc dần bị pha loãng bởi một cảm giác nặng nề, u uất. Đó không phải là sự lạnh lẽo của Vô Tình Chi Nguyên, mà là một sự hỗn loạn, một hỗn hợp của bi thương, phẫn nộ, sợ hãi và tuyệt vọng. Hắn cảm nhận được chúng bằng mọi giác quan, không chỉ linh giác mà linh hồn hắn cũng rung động cùng nhịp với Thiên Tâm Ngọc.
*Đây là… Vùng Đất Của Tâm Ma.*
Lâm Khải nhíu mày. Hắn đã từng nghe Lý Trưởng lão và Cảm Linh Tiên Quân nhắc đến. Nơi đây là một vùng đất bị ảnh hưởng nặng nề bởi những Tâm Ma Kiếp thất bại, nơi những tu sĩ không thể vượt qua chấp niệm của mình đã bị hóa điên, bị nhốt trong vòng luân hồi của nỗi đau. Nhưng điều hắn cảm nhận được còn tệ hơn thế. Có một sự thao túng, một ý đồ đen tối đang khuếch đại những nỗi sợ hãi, biến chúng thành sức mạnh cho “Ý Chí Vô Tình”.
Hắn bước ra khỏi mật đạo, tiến vào một không gian rộng lớn, tựa như một hang động khổng lồ, nhưng lại mang dáng vẻ của một khu rừng bị nguyền rủa. Những cây cổ thụ cao vút, nhưng thân cây vặn vẹo như những linh hồn đang quằn quại. Tán lá trên cao héo úa một cách kỳ dị, không có màu xanh sự sống, mà chỉ là những gam màu xám xịt, nâu khô, như thể chúng đã bị hút cạn mọi sinh khí. Sương mù dày đặc trôi lãng đãng, không phải sương bình thường, mà là một làn khí mờ ảo mang theo mùi ẩm mốc, mùi máu tanh và một thoáng hương mục rữa của những linh hồn mục nát.
Tiếng rên rỉ yếu ớt, tiếng cười điên dại, tiếng thì thầm ám ảnh vang vọng khắp không gian, như hàng ngàn giọng nói đang kể lại những bi kịch riêng của chúng. Lâm Khải cảm nhận được từng tiếng nói ấy, từng nỗi đau ấy, thông qua Thiên Tâm Ngọc. Chúng không chỉ là âm thanh, mà là những làn sóng cảm xúc trực tiếp đập vào linh hồn hắn.
Hắn nhìn thấy những bóng người vật vờ lang thang. Đó là những tu sĩ. Có người thân hình tiều tụy, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không. Có người co quắp trên nền đất, miệng lẩm bẩm những lời không rõ nghĩa, tay ôm chặt một vật vô hình như thể đó là bảo bối quý giá nhất. Lại có người lao vào vách đá, đầu đập thùm thụp, gương mặt tràn ngập sự phẫn nộ và tuyệt vọng.
*Thật đáng sợ…*
Lâm Khải khẽ nhắm mắt, cố gắng trấn định tâm thần. Hắn nhớ lời Tố Tâm về “lời nguyền” của Tâm Ngữ Tộc, lời cảnh báo của Cảm Linh Tiên Quân về những cạm bẫy của “Ý Chí Vô Tình”. Đây chính là một trong số đó. Một cái bẫy cảm xúc, nơi mọi yếu đuối của con người bị khuếch đại, bị lợi dụng để nuôi dưỡng sự vô tình.
Vầng hào quang từ Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ phong hóa trên người Lâm Khải bùng sáng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tạo thành một lá chắn kiên cố không chỉ bảo vệ thân thể mà còn bảo vệ linh hồn hắn khỏi sự xâm nhập của những Tâm Ma hỗn loạn. Hắn không thể để mình bị ảnh hưởng. Hắn không thể lặp lại thất bại của những người đi trước.
“Hàn Liệt… thiếu nữ trong linh ảnh… tất cả đều là nạn nhân,” Lâm Khải thì thầm, nỗi đau trong lòng hắn không phải là yếu đuối, mà là sự đồng cảm sâu sắc. “Ta sẽ không để điều đó xảy ra nữa.”
Hắn bước đi, chậm rãi nhưng kiên định, tiến sâu hơn vào khu rừng Tâm Ma. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo sự ấm áp của Thiên Đạo Hữu Tình, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm bão tố.
Bỗng, một bóng người loạng choạng lao đến. Đó là một tu sĩ trung niên, thân hình gầy gò, mái tóc bạc phơ rối bời. Y phục rách nát, đôi mắt trũng sâu, đỏ ngầu, nhưng lại không có tiêu cự. Y không có vũ khí, chỉ có đôi tay gầy guộc đang ôm chặt một tảng đá nhỏ, lẩm bẩm: “Con trai ta… con trai ta… đừng đi… đừng bỏ ta lại…”
Lâm Khải dừng lại. Hắn cảm nhận được một luồng bi thương tột độ từ tu sĩ này, xen lẫn là sự hối hận và chấp niệm vô bờ. Y đã mất con trai, và nỗi đau đó đã bị Tâm Ma lợi dụng, biến thành xiềng xích vĩnh cửu.
“Vị đạo hữu này,” Lâm Khải khẽ gọi, giọng nói trầm ấm, mang theo sự thấu cảm của Thiên Tâm Ngọc.
Tu sĩ trung niên giật mình, ngẩng đầu lên. Đôi mắt đỏ ngầu của y nhìn thẳng vào Lâm Khải, nhưng lại như nhìn xuyên qua hắn, không có bất kỳ sự nhận diện nào. Y gầm gừ, vung tay lên như muốn xua đuổi một ảo ảnh. “Đi đi! Đừng cản ta! Con trai ta đang đợi ta! Ta phải tìm nó! Ta phải tìm nó!”
Hắn bắt đầu lao về phía Lâm Khải, nhưng không phải tấn công, mà là một sự hoảng loạn cố gắng chạy trốn. Lâm Khải không né tránh. Hắn đưa tay ra, vầng hào quang “hữu tình” từ Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ bùng sáng, bao bọc lấy tu sĩ trung niên. Một làn sóng “tình ý” ấm áp, thuần khiết được Lâm Khải truyền thẳng vào linh hồn y thông qua “Tâm Thuật”.
Hình ảnh một cậu bé kháu khỉnh, đang cười đùa vui vẻ, hiện lên trong tâm trí Lâm Khải. Đó là con trai của tu sĩ này. Rồi hình ảnh cậu bé ngã xuống trong vũng máu, đôi mắt nhắm nghiền mãi mãi. Nỗi đau của người cha, sự hối hận vì không thể bảo vệ con, tất cả ùa về, không phải để giày vò Lâm Khải, mà để hắn thấu hiểu.
Tu sĩ trung niên khựng lại. Đôi mắt y, vốn đỏ ngầu và vô hồn, giờ đây thoáng hiện lên một tia đau đớn, nhưng cũng có chút bàng hoàng. Y ôm chặt lấy đầu, rên rỉ: “Không… không phải ta… ta không thể… con trai ta…”
“Vị đạo hữu,” Lâm Khải nói, giọng nói đầy kiên định và dịu dàng. “Con trai của ngươi… không muốn ngươi đau khổ. Nó muốn ngươi sống tiếp, sống một cuộc đời ý nghĩa, mang theo tình yêu của nó.”
Linh lực “hữu tình” của Lâm Khải không ngừng gột rửa Tâm Ma trong tu sĩ. Những ký ức đau buồn vẫn còn đó, nhưng chúng không còn là xiềng xích nữa, mà dần biến thành những mảnh ghép của tình yêu thương. Y vẫn run rẩy, nhưng sự điên loạn trong mắt đã vơi đi. Y nhìn chằm chằm vào Lâm Khải, như thể lần đầu tiên nhìn thấy một tia sáng giữa màn đêm.
“Tình yêu… con trai ta…” Y thì thầm, nước mắt bắt đầu chảy dài trên gương mặt khô khốc. Đó là những giọt nước mắt của nỗi đau, nhưng cũng là những giọt nước mắt của sự thức tỉnh.
Lâm Khải biết, hắn không thể hoàn toàn chữa lành cho tu sĩ này ngay lập tức. Tâm Ma đã ăn sâu quá lâu. Nhưng hắn đã gieo một hạt mầm hy vọng. Hạt mầm của “tình”, sẽ từ từ nảy nở, giúp y tìm lại chính mình.
Hắn khẽ gật đầu, sau đó tiếp tục bước đi. Hắn cảm nhận được sự thay đổi vi tế trong tu sĩ kia. Dù vẫn còn bi thương, nhưng y không còn lao vào vách đá, không còn lẩm bẩm những lời vô nghĩa. Y ngồi xuống, ôm chặt tảng đá nhỏ, nhưng đôi mắt đã có một chút ý thức, một chút chấp nhận.
Khi Lâm Khải đi qua, hắn lại gặp một tu sĩ khác, là một nữ nhân. Nàng ngồi đó, mái tóc dài xõa xượi, tay run rẩy vẽ nguệch ngoạc những hình ảnh kỳ lạ trên nền đất. Lâm Khải cảm nhận được từ nàng một nỗi sợ hãi tột cùng về sự phản bội.
“Ta không thể tin ai… không ai cả… tất cả đều lừa dối ta…” Nàng lẩm bẩm, đôi mắt thất thần, chứa đầy sự nghi ngờ và oán hận.
Lâm Khải lại dừng lại. Hắn lại dùng “Tâm Thuật”, truyền đi luồng “tình ý” ấm áp. Hắn không cố gắng xóa bỏ nỗi sợ hãi của nàng, mà là thấu hiểu nó, chấp nhận nó, và từ đó, gieo vào nàng một hạt mầm của sự tin tưởng. Nàng cũng khựng lại, đôi mắt thoáng dao động, nhưng rồi lại quay về với sự nghi kỵ.
“Ngươi cũng vậy… ngươi cũng sẽ lừa dối ta…” Nàng thì thầm, nhưng giọng nói đã yếu ớt hơn, không còn sự điên cuồng như trước.
Lâm Khải không nói gì thêm. Hắn biết, con đường của “tình” không phải là một phép màu, mà là một quá trình. Hắn chỉ có thể gieo hạt mầm, còn việc nó có nảy nở hay không, phụ thuộc vào chính bản thân họ.
Hắn tiếp tục đi, mỗi bước chân đều mang theo sự thấu hiểu sâu sắc hơn về nỗi đau của Phàm Trần và sự tàn độc của “Ý Chí Vô Tình”. Hắn nhìn thấy những tu sĩ bị chấp niệm về quyền lực, về danh vọng, về sự bất tử. Tất cả đều bị Tâm Ma lợi dụng, biến họ thành những con rối vô hồn.
“Thiên Đạo không vô tình… chỉ là nó đã quên mất chính mình,” Lâm Khải lặp lại lời nói của mình, giờ đây, câu nói đó không chỉ là một tuyên bố, mà là một chân lý mà hắn đã tự mình chứng minh.
Hắn cảm nhận linh lực “hữu tình” trong mình cuộn trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không chỉ thuần khiết mà còn bao dung, kiên cường. Thiên Tâm Ngọc, Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ đã hoàn toàn hòa làm một với hắn, trở thành một phần không thể tách rời. Hắn cảm thấy mình có thể thấu hiểu mọi nỗi đau, mọi bi kịch, và từ đó, tìm ra con đường để chữa lành.
Nhưng ngay lúc đó, một luồng khí tức lạnh lẽo, tàn bạo ập đến từ phía sau, mạnh mẽ hơn bất kỳ thứ gì hắn từng cảm nhận trong Vùng Đất Của Tâm Ma này. Đó là sự kết hợp của Huyền Ảnh, “Ý Chí Vô Tình” và Hàn Liệt. Chúng đã đuổi kịp.
“Kẻ mang ‘tình’ yếu đuối! Ngươi tưởng ngươi có thể thay đổi được gì sao?!” Giọng nói của Huyền Ảnh vang vọng, đầy khinh miệt và tàn độc. “Vùng Đất Của Tâm Ma này sẽ là mồ chôn cho tất cả những kẻ yếu đuối như ngươi!”
Lâm Khải không quay đầu. Hắn cảm nhận được Hàn Liệt đang lao đến, mang theo sát khí hủy diệt, nhưng sâu thẳm trong luồng Vô Tình Chi Nguyên dày đặc đó, hắn vẫn cảm nhận được một tia giằng xé yếu ớt. Hạt mầm “tình” mà hắn gieo vẫn còn đó, đang cố gắng đấu tranh.
“Hàn Liệt… ta sẽ cứu ngươi!” Lâm Khải gầm lên, không phải để trả lời Huyền Ảnh, mà là lời hứa với chính mình, với bằng hữu, và với cả Thiên Đạo.
Hắn biết, mình không thể chiến đấu với chúng ở đây. Vùng Đất Của Tâm Ma này sẽ là lợi thế cho “Ý Chí Vô Tình”. Hắn phải đến “Nguồn Suối Cảm Ứng”.
Lâm Khải tăng tốc, lao đi như một tia chớp, xuyên qua những cây cổ thụ vặn vẹo, những tu sĩ vô hồn. Hắn cảm nhận được “Nguồn Suối Cảm Ứng” đang ở rất gần, một luồng khí tức thanh khiết, mạnh mẽ đang vẫy gọi.
Nhưng ngay khi hắn sắp đến được, một tu sĩ bị Tâm Ma khác, thân hình vạm vỡ như một ngọn núi, đột ngột lao ra chặn đường. Y có đôi mắt đỏ rực, miệng gầm gừ, tay cầm một thanh đại đao đã rỉ sét, chém thẳng vào Lâm Khải. Không phải là một tu sĩ bình thường, mà là một kẻ đã bị “Ý Chí Vô Tình” cường hóa, biến thành một con quái vật chỉ biết giết chóc.
Lâm Khải nhíu mày, không ngờ lại có một chướng ngại vật mạnh mẽ đến vậy ngay trước mắt. Hắn không thể lùi bước. Hắn phải vượt qua!
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: