Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 100: Thất Bại Ngay Ngưỡng Cửa Chiến Thắng

Cập nhật lúc: 2026-07-28 18:27:38 | Lượt xem: 1

Lý Thanh Thanh khẽ rùng mình, một luồng khí tức lạnh lẽo, vô hình đột ngột bao trùm lấy nàng, xuyên thấu qua lớp đạo bào mỏng manh, luồn sâu vào tận xương tủy. Nó khác hẳn với linh khí bình thường mà nàng từng cảm nhận, mang theo một sự trống rỗng đến ghê người, như thể đang cố gắng tước đi mọi hơi ấm, mọi cảm xúc còn sót lại. Nàng nghiêng đầu nhìn sang Lâm Khải, đôi mắt thanh tú ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc.

“Tiểu Khải… đệ có cảm nhận được không?” Giọng nàng khẽ run, cố gắng giữ bình tĩnh. “Luồng khí tức này… nó thật quỷ dị.”

Lâm Khải không đáp lời ngay. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, vốn dĩ đã mang theo ưu tư về thế sự, giờ đây càng thêm nặng trĩu. Hắn siết chặt Uẩn Tình Ngọc trong lòng bàn tay, cảm nhận nó rung động dữ dội, một tín hiệu cảnh báo càng lúc càng mạnh mẽ. Chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực hắn cũng khẽ lay động, như một sinh mệnh cổ xưa đang thức tỉnh, phát ra những luồng hơi ấm thanh khiết chống lại sự lạnh lẽo đang xâm lấn. Không khí xung quanh dường như đông cứng lại, mọi âm thanh của rừng chiều đều bị nuốt chửng, chỉ còn lại sự tĩnh mịch đáng sợ.

“Sư Tỷ, cẩn thận.” Giọng Lâm Khải trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Có kẻ đang đến gần. Khí tức này… chính là ‘vô tình’ mà ta từng cảm nhận từ Vô Tình Tông.”

Lời hắn vừa dứt, một làn sương tuyết trắng xóa đột ngột cuộn trào từ phía trước, che khuất cả con đường mòn. Từ trong màn sương, một bóng người khoác đạo bào trắng như tuyết chậm rãi bước ra, thân hình cao gầy, gương mặt lạnh lùng không chút biểu cảm, đôi mắt sâu hoắm tràn ngập sát khí. Đó chính là Tuyết Vô Tình, kẻ đã gieo rắc “Vô Tình dịch độc” lên Phù Vân thôn.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Thất Bại Ngay Ngưỡng Cửa Chiến Thắng

“Kẻ mang ‘tình’ yếu đuối, cuối cùng cũng tự chui vào lưới.” Giọng Tuyết Vô Tình băng giá, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như những mảnh băng vỡ vụn. Y nhìn Lâm Khải với ánh mắt khinh miệt. “Ngươi dám can thiệp vào kế hoạch của Vô Tình Tông, gieo rắc những chấp niệm vô vị vào lãnh địa của ta? Ngươi nghĩ chút ‘tình’ rẻ mạt đó có thể thay đổi được gì?”

Lâm Khải đứng chắn trước Lý Thanh Thanh, hào quang “hữu tình” từ cơ thể hắn bùng lên mạnh mẽ, xua tan một phần khí tức lạnh lẽo của Tuyết Vô Tình. Đôi mắt hắn ánh lên sự kiên định không gì lay chuyển. “Tình không phải là chấp niệm vô vị, mà là cội nguồn của sức mạnh chân chính. Các ngươi đã dùng sự vô tình để hủy hoại sinh linh, cướp đi ký ức và cảm xúc của họ. Các ngươi sẽ phải trả giá cho những gì đã làm!” Giọng Lâm Khải vang dội, đầy phẫn nộ nhưng cũng tràn đầy niềm tin.

Tuyết Vô Tình không nói thêm lời nào. Với y, tranh cãi bằng lời chỉ là phí thời gian. Y trực tiếp tung ra Vô Tình Tuyệt Diệt chi khí. Hàng vạn lưỡi băng sắc bén như dao cạo, đen kịt như mực, xé toạc không khí, lao thẳng về phía Lâm Khải và Lý Thanh Thanh. Mỗi lưỡi băng mang theo hơi thở của sự hủy diệt, nơi nó đi qua, đất đá nứt nẻ, cây cối khô héo hóa thành tro bụi.

Lâm Khải bùng nổ toàn bộ sức mạnh “Thiên Đạo Hữu Tình” đã dung hợp hoàn toàn với Thiên Tâm Ngọc. Hào quang hổ phách từ vòng cổ gỗ và ánh sáng xanh biếc từ Uẩn Tình Ngọc cuộn trào, tạo thành một lá chắn kiên cố, vừa phòng ngự vừa phản công. Từ lá chắn, vô số đóa hoa sen ánh sáng ấm áp nở rộ, bay ra nghênh đón những lưỡi băng đen kịt. Tiếng va chạm không phải là kim loại, mà là âm thanh trầm đục như băng tan chảy, như linh hồn đang gào thét.

Lý Thanh Thanh, dù linh lực chưa hoàn toàn hồi phục, vẫn cố gắng hỗ trợ Lâm Khải. Nàng vận dụng chút linh khí Lý gia còn sót lại, tạo ra những luồng sáng thanh khiết, cố gắng làm suy yếu Vô Tình Tuyệt Diệt chi khí của Tuyết Vô Tình. Những luồng sáng yếu ớt của nàng hòa vào hào quang của Lâm Khải, như những dòng suối nhỏ đổ vào đại dương.

Lâm Khải lao lên, không lùi bước. Hắn sử dụng “Tâm Thuật” đã được Thiên Tâm Ngọc gia cố. Một cơn lốc “tình ý” mạnh mẽ cuộn trào, không chỉ đẩy lùi các đòn tấn công của Tuyết Vô Tình mà còn bắt đầu ăn mòn khí tức “vô tình” của y. Tuyết Vô Tình cảm thấy một cơn khó chịu tột độ, như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào đạo tâm băng giá của mình. Y kinh ngạc, lần đầu tiên sau hàng trăm năm tu luyện, y cảm thấy một sức mạnh có thể chống lại, thậm chí làm tổn thương sự “vô tình” của y.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Thất Bại Ngay Ngưỡng Cửa Chiến Thắng

“Kẻ mang ‘tình’ yếu đuối… Ngươi… Ngươi đã làm gì?” Tuyết Vô Tình gằn giọng, giọng nói có chút run rẩy hiếm hoi. Y cảm thấy một cơn đau nhói trong đạo tâm vô tình của mình, như có thứ gì đó đang cố gắng phá vỡ sự lạnh lẽo ngàn năm. Những ký ức bị phong ấn sâu thẳm trong linh hồn y khẽ cựa quậy, mang theo nỗi sợ hãi về những gì y đã đoạn tuyệt.

Lâm Khải không đáp lời, chỉ tiếp tục tấn công. Mỗi đòn đánh của hắn đều mang theo sức mạnh “tình” thiêng liêng, không chỉ là linh lực thuần túy mà còn là sự thấu hiểu, lòng trắc ẩn và ý chí kiên định. Cơn lốc “tình ý” của hắn không ngừng ăn mòn khí tức “vô tình” của Tuyết Vô Tình, khiến y ngày càng suy yếu và lộ rõ vẻ hoảng loạn. Tuyết Vô Tình bị đánh bật lùi liên tục, đạo bào trắng như tuyết giờ đây đã dính đầy bụi bẩn và có vài vết rách lớn. Y ho ra một ngụm máu đen, ánh mắt lạnh lùng giờ đây hiện lên vẻ điên cuồng và tuyệt vọng. Y biết mình không thể thắng được Lâm Khải bằng cách thông thường.

“Không thể nào… thứ ‘tình’ yếu đuối này… không thể mạnh đến vậy!” Tuyết Vô Tình gầm lên một tiếng đầy căm hờn và tuyệt vọng, vang vọng khắp không gian, xé toạc màn đêm đang buông xuống. Y biết mình không thể thắng Lâm Khải nếu cứ tiếp tục chiến đấu chính diện. Sức mạnh “Thiên Đạo Hữu Tình” của Lâm Khải, được gia cố bởi Thiên Tâm Ngọc và sự thấu hiểu sâu sắc, đã vượt xa dự liệu của y.

Trong khoảnh khắc sinh tử đó, Tuyết Vô Tình quyết định thi triển một cấm thuật cổ xưa nhất, tàn độc nhất của Vô Tình Tông: “Băng Liên Đoạn Tình”. Linh lực toàn thân y cuộn trào dữ dội, không còn giữ lại chút nào, dồn nén tất cả vào một đóa băng liên đen kịt khổng lồ. Đóa băng liên này không chỉ được tạo thành từ Vô Tình Chi Nguyên mà còn từ chính tu vi ngàn năm của Tuyết Vô Tình, từ sự đoạn tuyệt triệt để của y. Bao quanh đóa băng liên là vô số sợi tơ băng mỏng manh nhưng sắc bén như dao cạo, xoáy sâu vào linh hồn, mang theo hơi thở của sự hư vô tận cùng.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Thất Bại Ngay Ngưỡng Cửa Chiến Thắng

“Ta sẽ hy sinh tu vi ngàn năm, để nghiền nát cái thứ ‘tình’ yếu đuối của ngươi! Mọi thứ rồi sẽ trở về hư vô!” Giọng Tuyết Vô Tình khàn đặc, đầy điên loạn. Đóa băng liên đen kịt khổng lồ không chỉ mang theo sức mạnh hủy diệt vật lý kinh hoàng mà còn là luồng khí tức “vô tình” cực đoan, nhắm thẳng vào linh hồn và cảm xúc của Lâm Khải, muốn xóa sổ mọi thứ gọi là “tình” trong hắn.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Thất Bại Ngay Ngưỡng Cửa Chiến Thắng

Lâm Khải cảm nhận nguy hiểm tột độ. Linh giác của hắn mách bảo rằng đòn này không chỉ nhắm vào mình mà còn nhắm vào Lý Thanh Thanh như một điểm yếu. Hắn không chút do dự, dồn toàn bộ hào quang “hữu tình” đã được cường hóa để tạo ra một lá chắn mạnh nhất, bao bọc cả hai người. Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ mục nát trên người hắn tỏa sáng rực rỡ như mặt trời, cố gắng chống lại sự ăn mòn của “vô tình” cực đoan.

Lý Thanh Thanh, dù thân thể đã kiệt quệ, vẫn cố gắng tung ra một đòn phản công yếu ớt cuối cùng. Nàng tạo ra một luồng linh khí thanh khiết, muốn giảm bớt gánh nặng cho Lâm Khải, nhưng bị Tuyết Vô Tình gạt phăng dễ dàng bằng một sợi băng liên phụ. Sợi băng liên đó xuyên qua lớp linh khí mỏng manh của nàng, khiến nàng phun ra một ngụm máu tươi, thân thể loạng choạng.

Đóa băng liên đen kịt khổng lồ va chạm vào lá chắn của Lâm Khải với tiếng nổ long trời lở đất, xé toạc không gian. Không khí xung quanh vặn vẹo như tờ giấy bị nung chảy, những cây cối còn sót lại hóa thành tro bụi, đất đá nứt toác, tạo thành một vết sẹo khổng lồ trên mặt đất.

Lá chắn “hữu tình” của Lâm Khải bắt đầu nứt rạn. Những vết nứt nhỏ li ti nhanh chóng lan rộng, như những tia sét xé ngang bầu trời. Lâm Khải gồng mình chống đỡ, toàn thân run rẩy, gương mặt biến sắc vì đau đớn, máu tươi rỉ ra từ khóe miệng, nhưng đôi tay hắn vẫn tuyệt đối không buông Lý Thanh Thanh. Hắn ôm chặt lấy nàng, dùng thân mình che chắn.

Lý Thanh Thanh bị sốc phản vệ dữ dội từ vụ nổ. Nàng phun ra một ngụm máu lớn, thân thể mềm nhũn trong vòng tay Lâm Khải, gần như mất đi ý thức. Đôi mắt nàng mờ đi, nhưng vẫn cố gắng kiên định nhìn hắn, như muốn tiếp thêm sức mạnh, như một lời động viên cuối cùng.

Cuối cùng, lá chắn “hữu tình” vỡ vụn thành vô số mảnh sáng, tan biến vào hư không. Lâm Khải và Lý Thanh Thanh bị luồng năng lượng “vô tình” cực đoan đánh trúng. Cả hai như những con diều đứt dây, văng xa, đâm xuyên qua vách núi, tạo thành một khe nứt khổng lồ đen ngòm và rơi thẳng xuống vực sâu.

Tuyết Vô Tình, bị trọng thương, quỳ gục trên nền đất, thở hổn hển. Tu vi ngàn năm của y đã giảm sút nghiêm trọng, cơ thể kiệt sức, đạo bào rách nát tả tơi. Nhưng trên gương mặt y, một nụ cười tàn độc nở rộ, đầy mãn nguyện vì đã thành công.

Lâm Khải và Lý Thanh Thanh rơi tự do trong một không gian tối tăm, lạnh lẽo, vô tận. Hào quang “hữu tình” của Lâm Khải đã yếu ớt, chỉ đủ bao bọc hai người trong một lớp màng mỏng, run rẩy chống lại sự bào mòn của khí tức xung quanh. Không gian này không có điểm dừng, không có ánh sáng, chỉ có sự hư vô nuốt chửng mọi thứ.

Lâm Khải cố gắng giữ chặt Lý Thanh Thanh trong vòng tay. Hắn cảm nhận linh khí và cảm xúc trong cơ thể mình đang bị hút cạn một cách đáng sợ, như thể có thứ gì đó đang cố gắng tước đi mọi dấu vết của sự sống và tình cảm. Hắn nhận ra đây là “Hư Vô Chi Uyên”, một nơi còn đáng sợ hơn Vực Sâu Vô Tình bình thường, nơi mà ngay cả ký ức cũng có thể bị xóa nhòa.

Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ mục nát trên người Lâm Khải phát ra những tiếng “rắc… rắc…” yếu ớt, như cảnh báo về sự hủy diệt sắp đến, hoặc chính chúng cũng đang bị ảnh hưởng bởi sự hư vô của vực sâu này.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Thất Bại Ngay Ngưỡng Cửa Chiến Thắng

Lâm Khải nhìn Lý Thanh Thanh bất tỉnh trong vòng tay, đôi mắt hắn hiện lên sự đau đớn, giằng xé tột cùng. Máu vẫn còn rỉ ra từ khóe miệng hắn, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không chút hối hận. Hắn thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng tràn đầy ý chí: “Sư Tỷ… Ta sẽ không bao giờ buông tay… Tuyệt đối không!”

Từ xa, trên đỉnh tháp cổ kính của Thị Trấn Thương Cảm, Trần Hạo đứng lặng lẽ. Ông cảm nhận được sự biến mất đột ngột của luồng “hữu tình” mạnh mẽ từ Lâm Khải. Một nỗi lo lắng tột độ hiện rõ trên gương mặt lão, gánh nặng ngàn năm lại đè nặng hơn. Ông nhìn về phía khe nứt đen ngòm vừa xuất hiện trên vách núi, thì thầm: “Tiểu Khải… liệu con có vượt qua được không… Con đường của con… mới thực sự bắt đầu…”

Bên cạnh khe nứt, Tuyết Vô Tình, bị thương nặng, quỳ gục trên nền đất. Huyền Ảnh xuất hiện sau lưng y, nhìn xuống khe nứt với ánh mắt lạnh lẽo, không chút cảm xúc. “Kẻ mang ‘tình’ yếu đuối đã tự chui vào lưới. Ngươi đã làm tốt, Tuyết Vô Tình.”

Huyền Ảnh ra lệnh cho Tuyết Vô Tình và các tu sĩ Vô Tình Tông còn lại phong tỏa lối vào khe nứt, không cho bất kỳ “tình” nào thoát ra hay lọt vào.

Lâm Khải và Lý Thanh Thanh tiếp tục rơi xuống, chìm vào bóng tối vô tận của Hư Vô Chi Uyên, không biết số phận sẽ ra sao, không biết liệu có thể tìm thấy ánh sáng hy vọng nào trong vực thẳm của sự hư vô này. Chặng đường mới đầy hiểm nguy và bí ẩn… đã thực sự mở ra.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8