Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 123: Chiến Thắng Nhỏ, Ý Nghĩa Lớn
“Không! Đừng chạm vào huynh ấy! Các ngươi không được mang huynh ấy đi!”
Mộc Lan bừng tỉnh, lồng ngực phập phồng dữ dội, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm thấm đẫm chiếc áo rách rưới nơi bả vai. Trong bóng tối sâu thẳm của tâm thức nàng, hình ảnh những sợi xích sắt hoen rỉ quấn chặt lấy cổ chân Hàn Liệt, kéo tuột hắn vào khe nứt không gian đen kịt vẫn hiện lên rõ mồn một. Nàng vẫn nghe thấy tiếng gào thét u uất của hắn vang vọng, vẫn ngửi thấy mùi máu tươi tanh tưởi hòa lẫn với luồng hàn khí vô tình lạnh lẽo thấu xương tủy từ quá khứ tàn khốc của gia tộc mình bị Vô Tình Tông thiêu rụi. Sự bất lực, nỗi căm hận và cảm giác trống rỗng tột cùng giống như một bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy trái tim nàng, khiến nàng không thở nổi.
Nàng run rẩy đưa tay lên ôm lấy đầu, cố gắng xua đi những ảo ảnh đáng sợ đó. Nhưng khi nàng mở mắt ra, đập vào mắt nàng không phải là hố sâu hắc ám của Vực Sâu Vô Tình, mà là ánh sáng dịu nhẹ, ấm áp của Thần Điện Cảm Ứng.
Một bàn tay ấm áp, thô ráp nhưng tràn đầy sức mạnh nhẹ nhàng đặt lên vai nàng. Hơi ấm từ lòng bàn tay ấy len lỏi qua lớp y phục mỏng, nhanh chóng lan tỏa khắp kinh mạch, xoa dịu cơn run rẩy và dập tắt ngọn lửa hoảng loạn trong lòng Mộc Lan.
“Mộc Lan, không sao rồi. Chúng ta đã đẩy lùi được Huyền Ảnh. Hàn huynh vẫn đang chiến đấu, huynh ấy chưa từng từ bỏ.”
Giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh của Lâm Khải vang lên bên tai nàng. Mộc Lan ngước mắt lên, nhìn thấy đôi mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu của hắn. Đôi mắt ấy không có sự lạnh lùng, vô cảm của những tu sĩ Vô Tình Tông, mà ẩn chứa một sự thấu cảm sâu sắc, một ngọn lửa kiên nghị có thể sưởi ấm bất kỳ linh hồn băng giá nào. Vầng hào quang hổ phách dịu nhẹ từ chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực hắn hòa quyện cùng lam quang thanh khiết của Uẩn Tình Ngọc bao bọc xung quanh, tạo thành một lá chắn vô hình đẩy lùi chút hàn ý cuối cùng còn sót lại trong hang động.
Lý Thanh Thanh lúc này cũng vừa thu hồi linh lực Lý gia, chậm rãi đứng dậy từ phiến đá cổ kính gần đó. Sắc mặt nàng tuy vẫn còn chút nhợt nhạt sau trận ác chiến với Huyền Ảnh, nhưng đôi mắt đã khôi phục lại vẻ rạng rỡ, tinh anh vốn có. Nàng bước đến bên cạnh Mộc Lan, ngồi xuống và nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay còn đang run rẩy của cô gái đạo tặc tinh quái.
“Tiểu Khải nói đúng đó, Mộc Lan. Nhìn xem, Hồ Ký Ức đã hoàn toàn bình lặng trở lại rồi.”
Mộc Lan nhìn theo hướng chỉ của Lý Thanh Thanh. Thần Điện Cảm Ứng lúc này yên bình đến lạ kỳ. Hồ Ký Ức ở trung tâm đại điện tỏa ra thứ ánh sáng xanh biếc thuần khiết, dịu nhẹ như ánh trăng đêm rằm. Những vết nứt rạn chằng chịt do luồng Vô Tình Chi Nguyên cuồng bạo của Huyền Ảnh gây ra trước đó đã hoàn toàn biến mất, mặt hồ phẳng lặng như gương, không một gợn sóng. Những đóa hoa sen ánh sáng cổ xưa lung linh bừng nở trên mặt nước, tỏa ra một làn hương thơm dịu nhẹ, thanh khiết của thảo mộc nhân gian. Làn hương ấy phả vào cánh mũi, khiến tinh thần của cả ba người trở nên sảng khoái, mệt mỏi thể xác sau trận chiến dường như tan biến đi không ít.

Lâm Khải ngồi xếp bằng đối diện với hai nàng. Hắn khẽ đưa ngón tay chạm vào mặt nước Hồ Ký Ức. Một tiếng “tõm” thanh thúy vang lên, những vòng tròn đồng tâm lan tỏa ra xung quanh, mang theo những luồng sinh khí ấm áp.
“Tình cảm của chúng ta không phải là gông cùm, Mộc Lan ạ,” Lâm Khải khẽ nói, giọng hắn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một sức nặng vô hình. “Huyền Ảnh nghĩ rằng việc đoạn tuyệt hỉ nộ ái ố sẽ giúp hắn đạt đến đỉnh cao của Đại Đạo, trở nên vô địch. Nhưng hắn không hiểu rằng, chính sự vô cảm ấy đã biến hắn thành một cỗ máy trống rỗng, một nô lệ của quy luật lạnh lẽo. Khi hắn đối mặt với sức mạnh của sự đồng cảm, của lòng trắc ẩn, đạo tâm vô tình của hắn lập tức nứt vỡ. Đó là lý do tại sao hắn phải tháo lui.”
Lý Thanh Thanh khẽ thở dài, nàng tựa lưng vào vách đá phủ đầy rêu phong, ánh mắt nhìn xa xăm vào khoảng không vô định. “Lúc nãy, khi đối mặt với ảo ảnh về vong hồn tổ tiên Lý gia, ta đã thực sự hoài nghi. Ta sợ rằng mình đã đi sai đường, sợ rằng sự cố chấp của mình với tình cảm phàm trần sẽ mang lại tai họa cho những người xung quanh, giống như bi kịch của gia tộc ngàn năm trước. Nhưng khi nhìn thấy Tiểu Khải đứng vững trước luồng hắc khí kia, nhìn thấy hơi ấm từ chiếc vòng cổ của đệ xua tan hận thù của tổ tiên, ta mới nhận ra… Lý gia suy tàn không phải vì họ mang ‘tình’, mà vì họ chưa đủ mạnh mẽ để bảo vệ nó trước sự tàn bạo của Vô Tình Tông.”
Nàng quay sang nhìn Lâm Khải, dung nhan rạng rỡ dưới ánh sáng bích sắc: “Giờ đây, Dao Tâm của ta đã hoàn toàn thăng hoa. Ta không còn gánh nặng của sự tội lỗi nữa. Sứ mệnh của Lý gia không phải là một xiềng xích, mà là một sự lựa chọn tự nguyện để bảo vệ cội nguồn của sự sống.”
Mộc Lan im lặng lắng nghe. Nàng cúi đầu, nhìn xuống chuôi kiếm rực lửa của mình. Những ngón tay nàng khẽ miết lên lớp hoa văn chạm khắc cổ kính. “Ta luôn sống trong hận thù,” nàng thì thầm, giọng nói nghẹn ngào nhưng không còn sự cuồng loạn. “Ta muốn tiêu diệt Vô Tình Tông, muốn bắt chúng phải trả giá bằng máu. Nhưng khi nhìn thấy Hàn Liệt… nhìn thấy hắn đau đớn giằng xé giữa hạt mầm tình của ngươi và sợi xích vô tình kia, ta bỗng thấy sợ hãi. Ta sợ rằng dù chúng ta có tiêu diệt được Vô Tình Tông, thì những người chúng ta yêu thương cũng đã biến thành những cái xác không hồn. Ta… ta không muốn chỉ có sự báo thù trống rỗng.”
Lâm Khải nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu. Hắn hiểu nỗi đau của Mộc Lan, bởi chính hắn cũng từng quỳ bên mộ cha mẹ dưới cơn mưa tầm tã của làng Sương Mộc đổ nát, tự hỏi tại sao Thượng Thiên lại vô tình đến thế.
“Nỗi đau không phải để biến chúng ta thành những kẻ tàn bạo,” Lâm Khải dịu dàng nói. “Nó là để nhắc nhở chúng ta về giá trị của những gì đã mất, để gieo vào lòng chúng ta lòng trắc ẩn đối với những người cũng đang chịu đựng nỗi đau tương tự. Mộc Lan, ngọn lửa hận thù của ngươi giờ đây đã được tôi luyện thành ý chí bảo vệ. Đó mới là sức mạnh chân chính. Chúng ta sẽ không chỉ tiêu diệt kẻ thù, chúng ta sẽ cứu rỗi họ.”
Trong khi Thần Điện Cảm Ứng tràn ngập sự ấm áp và thấu hiểu, thì ở một thực tại khác, sâu trong lòng Vực Sâu Vô Tình, không khí lại ngột ngạt và lạnh lẽo đến cực điểm.

Huyền Ảnh ngồi trên chiếc ngai băng khổng lồ, toàn thân y bao phủ bởi một luồng hắc khí cuồn cuộn của Vô Tình Chi Nguyên. Nhưng lúc này, lồng ngực y đang phập phồng dữ dội, khóe miệng rỉ ra một dòng máu đen đặc quánh. Đạo tâm Vô Tình vốn vững chắc như bàn thạch của y giờ đây xuất hiện một vết nứt sâu hoắm, không ngừng rỉ ra những luồng linh lực hỗn loạn.
“Thằng nhãi Lâm Khải…!” Huyền Ảnh nghiến răng gầm lên, tiếng gầm rú của y khiến những cột băng xung quanh nứt toác, đổ sụp xuống nền đá lạnh lẽo. “Ngươi dám dùng cái gọi là ‘hữu tình’ để làm lung lay quy luật của Thiên Đạo! Ngươi nghĩ rằng một chút ấm áp nhỏ nhoi của phàm trần có thể chống lại Ý Chí Vô Tình cổ xưa sao?!”
Cơn đau nhói từ đạo tâm truyền đến khiến y phải ôm lấy đầu, rên rỉ thống khổ. Những ký ức mà y đã tự tay đoạn tuyệt từ hàng ngàn năm trước — hình ảnh một người mẹ dịu dàng, một người bằng hữu từng kề vai sát cánh — đột ngột hiện lên trong thức hải như những bóng ma đòi nợ. Y điên cuồng vận chuyển Vô Tình Tuyệt Diệt công để bóp nát những hình ảnh đó, nhưng làn sóng “hữu tình” lan tỏa từ Thần Điện Cảm Ứng giống như một dòng nước ấm áp, không ngừng len lỏi vào từng kẽ hở trong linh hồn y, khiến y không thể nào thiết lập lại sự tĩnh mịch tuyệt đối.
Phía dưới ngai băng, Hàn Liệt đang quỳ sụp trên mặt đất, những sợi xích sắt đen kịt trói chặt lấy thân thể hắn không ngừng phát ra những tiếng “băng băng” rạn nứt. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn chập chờn lúc sáng lúc tối. Hạt mầm “tình” mà Lâm Khải gieo vào thức hải hắn đang điên cuồng hút lấy năng lượng ấm áp từ Tâm Trận, bành trướng mạnh mẽ, chống lại sự áp chế của Vô Tình Chi Nguyên.
“Lâm… Khải…” Hàn Liệt lẩm bẩm, giọng nói khản đặc, đứt quãng đầy thống khổ. “Sương Mộc… muội muội… ta…”
“Câm miệng!” Huyền Ảnh vung tay, một luồng hắc lôi tàn độc giáng thẳng xuống người Hàn Liệt, khiến hắn co giật mạnh mẽ, phun ra một ngụm máu tươi nhưng đôi mắt vẫn không hoàn toàn mất đi tia sáng lý trí. Huyền Ảnh quay sang Tuyết Vô Tình đang đứng cung kính phía dưới, ra lệnh bằng giọng nói lạnh lùng, tàn nhẫn: “Tập hợp toàn bộ tinh nhuệ chi quân! Phong tỏa mọi ngả đường dẫn đến Vô Vọng Phàm Cảnh! Ta sẽ đích thân đến đó, nghiền nát ngọn lửa tình yếu đuối của chúng, không để bất kỳ một kẻ nào mang ‘tình’ được tồn tại!”
Cùng lúc đó, tại các chi nhánh khác của Vô Tình Tông, hàng ngàn tu sĩ đang tĩnh tọa đột ngột mở bừng mắt, gào thét trong đau đớn. Đạo tâm của họ rạn nứt, những cảm xúc bị phong ấn bấy lâu nay ùa về như lũ quét, khiến họ vật vã, khóc lóc, thậm chí có người không chịu nổi sự giằng xé đã tự bạo đan điền. Sự kiện này gây chấn động toàn bộ giới tu luyện, một vết nứt lớn đã xuất hiện trên bức tường vô cảm của Thiên Đạo.
Từ đỉnh tháp cổ kính của Thương Cảm Cổ Trấn, Trần Hạo lặng lẽ nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những đóa hoa sen ánh sáng khổng lồ đang bừng nở giữa hư không, xua tan đi màn sương mù u ám của Vực Sâu.

“Tiểu Khải… con đã làm được một điều kỳ tích,” ông lão lẩm bẩm, nụ cười mãn nguyện hiện lên trên gương mặt đầy nếp nhăn. “Một chiến thắng nhỏ tại Thần Điện, nhưng nó mang một ý nghĩa vô cùng lớn lao. Nó chứng minh rằng Thiên Đạo không hoàn toàn vô tình, và lòng trắc ẩn của con người có thể lay chuyển cả quy luật của trời đất. Nhưng… Ý Chí Vô Tình cổ xưa sẽ không để yên cho con đâu…”
Ánh mắt ông chợt trở nên nghiêm trọng khi cảm nhận được một luồng năng lượng mục ruỗng, lạnh lẽo từ trước thời hồng hoang đang rục rịch trỗi dậy từ sâu trong lòng đất.
Quay trở lại Thần Điện Cảm Ứng, Lâm Khải đứng dậy, hắn nhìn sâu vào lòng Hồ Ký Ức. Lúc này, mặt hồ bỗng nhiên vặn vẹo, hiển lộ ra một linh ảnh mới: một thung lũng rộng lớn nơi linh khí tu luyện và hỉ nộ ái ố của phàm nhân giao thoa mạnh mẽ, tạo thành những dải sương mù ngũ sắc huyền ảo.
“Đó là Vô Vọng Phàm Cảnh,” Lý Thanh Thanh tiến lên, Dao Tâm thăng hoa giúp nàng dễ dàng đọc được những ký tự cổ xưa hiện ra trên vách đá. “Cổ tịch Lý gia ghi chép rằng, nơi đó chính là Tiên Phàm Chi Cảnh lớn nhất, nơi chứa đựng ‘Nguồn Suối Cảm Ứng’ sâu hơn, huyết mạch thực sự của Thiên Đạo Hữu Tình. Chỉ có đến đó, chúng ta mới tìm được cách hóa giải hoàn toàn ‘Bệnh Vô Tình’ cho Hàn đệ và giải phóng Thiên Tâm Ngọc một cách triệt để.”
Mộc Lan lấy ra ống đồng cổ kính bám đầy rêu phong từ túi trữ vật, đặt lên phiến đá phẳng. “Bản đồ gia tộc ta cũng chỉ về hướng đó. Có vẻ như tổ tiên chúng ta đã định sẵn con đường này cho chúng ta.”
Lâm Khải gật đầu dứt khoát. Hắn siết chặt chiếc vòng cổ gỗ trên ngực, cảm nhận hơi ấm quen thuộc và dòng linh lực hữu tình cuộn trào mạnh mẽ trong kinh mạch. “Vậy thì không chần chừ nữa. Chúng ta sẽ đến Vô Vọng Phàm Cảnh.”
Hắn cất bước tiến về phía lối đi bí mật vừa được khai mở dưới chân Hồ Ký Ức. Nhưng ngay khi bàn chân hắn vừa chạm vào ranh giới của lối đi, không gian xung quanh đột ngột vặn vẹo một cách quỷ dị.
“Rắc… rắc…”
Chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực hắn bỗng phát ra những tiếng rạn nứt chói tai, tỏa ra một luồng quang mang hổ phách hỗn loạn. Cùng lúc đó, từ sâu thẳm dưới nền đá đen kịt của lối đi, một luồng hắc khí lạnh lẽo, mang theo mùi tanh tưởi của máu và sự trống rỗng tột cùng đột ngột vươn lên như một bàn tay xám xịt của quỷ dữ, quấn chặt lấy cổ chân Lâm Khải và kéo mạnh hắn xuống…
“Tiểu Khải!” Tiếng hét thất thanh của Lý Thanh Thanh và Mộc Lan vang vọng khắp Thần Điện khi bóng tối bắt đầu nuốt chửng lấy hắn…
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: