Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 124: Sự Xuất Hiện Của Trưởng Lão Trần Hạo

Cập nhật lúc: 2026-08-17 15:27:33 | Lượt xem: 8

Hắc ám phủ xuống tựa như một nhát chém tàn khốc của mệnh vận, nuốt chửng hoàn toàn ánh sáng xanh biếc của Thần Điện Cảm Ứng. Lâm Khải cảm giác thân thể không ngừng rơi rụng vào vực sâu vô tận, nơi lực hút băng hàn bên dưới kéo ghì lấy hắn với một sức mạnh không thể kháng cự. Tiếng thét của Lý Thanh Thanh và Mộc Lan chỉ vang lên được nửa chừng rồi bị bóp nghẹt, mờ nhạt dần phía trên đỉnh đầu, nhường chỗ cho tiếng gió rít gào thấu xương bên tai.

Luồng hắc khí quấn chặt lấy cổ chân hắn không đơn thuần là một thứ năng lượng vô hình, mà đặc quánh, băng hàn, mang theo mùi máu tanh tưởi cùng tử khí mục nát ngàn năm dưới lòng đất. Nó tựa như khô cốt ma trảo của quỷ dữ, siết chặt lấy da thịt hắn, điên cuồng xé rách hộ thể linh lực mỏng manh bên ngoài để xâm nhập vào kinh mạch.

Kịch độc cùng hàn ý thấu xương lập tức xông thẳng lên thức hải. Đi đến đâu, luồng hắc khí ấy đóng băng dòng máu nóng của hắn đến đó, mang theo sự trống rỗng, vô vị tột cùng của “Vô Tình Ý Chí” cực đoan. Lâm Khải cảm thấy thần thức chao đảo kịch liệt. Những ký ức ấm áp mà hắn hằng nâng niu – nụ cười hiền hậu của mẫu thân dưới hiên nhà Sương Mộc thôn, cái xoa đầu ấm áp của phụ thân bên bếp lửa đêm đông, và cả ánh mắt rạng rỡ của Lý Thanh Thanh – tất cả bỗng chốc mờ nhòe đi, chực chờ bị thứ bóng tối vô cảm kia nuốt chửng và xóa sạch.

“Rắc… rắc…”

Cổ mộc hạng liên trên ngực hắn lại phát ra những tiếng rạn nứt chói tai trong khoảng không tĩnh mịch. Những vết nứt nhỏ li ti run rẩy, phóng ra hổ phách quang mang hỗn loạn, yếu ớt như một đốm lửa nhỏ nhoi đang cố ngoi lên giữa trận bão tuyết.

*Không… ta tuyệt đối không thể quên…* – Lâm Khải gầm thét trong lòng. Nỗi sợ hãi lớn nhất của hắn không phải là cái chết, mà là sự lãng quên. Hắn thà tan xương nát thịt chứ quyết không để bản thân trở thành một thực thể vô hồn, lạnh lẽo như thứ vô tình Thiên Đạo kia.

Chính chấp niệm mãnh liệt cùng nghịch cảnh đã khơi dậy tiềm năng sâu trong linh hồn hắn. Lâm Khải liễm thần tĩnh khí, cưỡng ép áp chế cơn đau xé rách kinh mạch. Hắn không dùng linh lực thô bạo để chống trả, bởi hắn hiểu rõ, hắc khí của sự vô tình chỉ càng mạnh hơn khi gặp phải sự thù hận hay bạo lực. Hắn muốn dùng “tình” để giao cảm, dung hòa và cảm ngộ.

Uẩn Tình Ngọc ẩn sâu trong linh hồn chợt chấn động, phóng ra từng luồng lam quang nhu hòa nhưng vô cùng kiên định. Cùng lúc đó, Thiên Tâm Ngọc vừa dung hợp hoàn mỹ với tâm mạch bỗng đập mạnh một nhịp. Một luồng quang quầng đan xen giữa sắc lục thanh khiết và hổ phách ấm áp bùng lên từ lồng ngực Lâm Khải, nhanh chóng lan tỏa, hóa thành một đạo quang tráo bán nguyệt hộ vệ chặt chẽ thức hải cùng đạo tâm của hắn.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Sự Xuất Hiện Của Trưởng Lão Trần Hạo

Hắc khí vô tình va chạm vào quang tráo, phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn tựa như nước sôi dội vào băng tuyết. Lâm Khải lơ lửng giữa khoảng không giằng co quyết liệt. Hắn cảm nhận được, luồng hắc khí này chính là tàn dư của một phong ấn cổ xưa mà Vô Tình Tông đã giăng sẵn từ ngàn năm trước dưới lòng Thần Điện, nhằm canh giữ và bóp nghẹt bất kỳ mầm mống “hữu tình” nào muốn tiếp cận Vô Vọng Phàm Cảnh. Nơi đây ngưng tụ oán niệm cùng sự lãnh khốc của vạn vạn tu sĩ đã đoạn tuyệt trần duyên.

Mồ hôi lạnh hòa cùng huyết tơ rỉ ra nơi khóe môi, nhưng đôi mắt trong trẻo của hắn dưới quang tráo vẫn thâm thúy kiên định, trực diện đối kháng với hắc ám.

***

Phía trên Thần Điện Cảm Ứng, không khí căng thăng đến cực điểm.

“Tiểu Khải!”

Sắc mặt Lý Thanh Thanh tái nhợt không còn giọt máu, nàng bất chấp thương thế cũ nơi lồng ngực đang nhói đau, lao thẳng về phía khe nứt đen ngòm vừa nuốt chửng Lâm Khải. Thế nhưng, ngay khi nàng vừa tiến lại gần, luồng hắc khí cuồn cuộn từ dưới lòng đất bất ngờ phun trào lên như một cột khói khổng lồ, ngưng tụ thành một hắc băng chi tường tỏa ra hơi lạnh thấu xương, phong tỏa hoàn toàn lối xuống.

“Lui ra!” Mộc Lan quát khẽ, song thủ siết chặt chuôi trọng kiếm rực lửa, vung lên một đường kiếm mang hình bán nguyệt trảm mạnh vào hắc băng chi tường.

“Keng!”

Tiếng kim thiết va chạm chói tai vang lên. Lực phản chấn cực mạnh dội ngược lại, hất văng Mộc Lan lui về phía sau mấy bước, linh kiếm suýt chút nữa tuột tay. Hắc băng chi tường không mảy may sứt mẻ, ngược lại, vô tình khí tức bốc lên càng thêm nồng đậm, khiến linh lực trong kinh mạch hai nàng trì trệ, lồng ngực nghẹn ứ.

“Không thể dùng man lực phá vỡ…” Lý Thanh Thanh quỵ gối, một tay che ngực, thở dốc dồn dập. Nàng nhìn chằm chằm vào vách băng đen kịt, trong lòng dâng lên cảm giác bất lực tột cùng: “Hắc khí này đang thôn phệ sinh cơ xung quanh… Tiểu Khải đang ở bên dưới…”

Mộc Lan cắn chặt răng đến rỉ máu, nộ hỏa trong lòng bùng phát: “Khốn kiếp! Chẳng lẽ chúng ta chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn sao?”

Đột nhiên, toàn bộ Thần Điện Cảm Ứng rung chuyển kịch liệt. Những thạch trụ phủ đầy rêu phong bắt đầu rạn nứt, rơi rụng mảng vụn. Thế nhưng, chấn động lần này không mang theo hàn ý của Vô Tình Tông, mà ngược lại, một luồng sinh cơ thanh khiết, ấm áp đột ngột tràn ngập không gian.

Trên không trung Thần Điện, hư không bỗng nhiên vặn vẹo, co rút thành một vòng xoáy rực rỡ. Một tòa cổ trận dịch chuyển lam quang óng ánh hiện ra, tỏa ra linh quang nhu hòa, xua tan hàn vụ đang bao phủ.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Sự Xuất Hiện Của Trưởng Lão Trần Hạo

Từ trong quang mang vòng xoáy, một thân ảnh bước ra.

Đó là một vị lão giả râu tóc bạc phơ, thân khoác hôi bào giản dị nhưng toát lên vẻ phiêu dật, trầm ổn của một bậc đại trí. Gương mặt ông hằn sâu dấu vết tuế nguyệt, nhưng đôi mắt lại tinh anh quắc thước, ẩn chứa thần niệm khổng lồ cùng sự từ ái.

Trần Hạo trưởng lão!

Theo sau ông là năm vị đệ tử tinh anh của Phá Vân Tông. Họ đều mặc đạo bào thanh sắc chỉnh tề, tay đốc kiếm, thần sắc nghiêm trang, khí thế bừng bừng. Khác với những tu sĩ vô tình thông thường, quanh thân họ tỏa ra một luồng linh khí ấm áp, ôn hòa — minh chứng cho việc đạo tâm được tẩm bổ bằng chân tình.

Trần Hạo vừa bước ra khỏi trận pháp, ánh mắt lập tức quét qua Thần Điện, dừng lại nơi hắc băng chi tường đang không ngừng phun trào hắc khí dưới khe nứt. Đôi mày bạc của ông nhíu chặt, thần sắc trở nên vô cùng ngưng trọng.

“Vô Tình Ý Chí hắc khí…” Trần Hạo trầm giọng nói, thanh âm tuy nhẹ nhưng vang vọng khắp Thần Điện, mang theo một luồng uy áp vô hình khiến hắc khí xung quanh phải ngưng trệ. “Tiểu Khải đang bị vây khốn bên dưới!”

“Trần tiền bối!” Lý Thanh Thanh ngước đầu, trong mắt dâng lên một tia hy vọng. Nàng gượng dậy, giọng run rẩy: “Tiểu Khải bị hắc khí cuốn xuống khe nứt rồi! Kết giới này quá mức kiên cố, chúng con không cách nào phá vỡ!”

Trần Hạo nhìn Lý Thanh Thanh, ánh mắt lộ vẻ từ ái trấn an: “Thanh Thanh, chớ hoảng loạn. Ta cảm ứng được Tâm Trận biến động liền lập tức dẫn người tới đây. Tiểu Khải thân mang đại mệnh, thiên địa tự có định số, tuyệt không dễ dàng để hắn vẫn lạc.”

Dứt lời, ông quay sang năm vị đệ tử Phá Vân Tông phía sau, thanh âm trở nên uy nghiêm đanh thép:

“Các đệ tử, kết Hữu Tình Kiếm Trận! Trợ ta áp chế luồng hắc khí này!”

“Tuân lệnh trưởng lão!”

Năm vị đệ tử đồng thanh ứng mệnh, thanh âm vang dội dứt khoát. Họ lập tức tản ra năm hướng quanh khe nứt, kết thành ngũ giác trận hình hoàn mỹ.

***

“Xoạt! Xoạt! Xoạt!”

Năm thanh trường kiếm đồng loạt ra vỏ, kiếm quang lam sắc ấm áp bùng lên chói lòa. Kiếm chiêu của họ không mang theo sát ý tuyệt diệt lạnh lùng, mà ẩn chứa sự tin cậy, tình đồng môn cùng ý chí thủ hộ đồng bào sâu sắc. Năm luồng kiếm khí đan xen giữa không trung, dệt thành một tấm thiên võng quang mang khổng lồ, rực rỡ như ngũ sắc hà vân, từ từ trấn áp xuống hắc băng chi tường.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Sự Xuất Hiện Của Trưởng Lão Trần Hạo

“Ầm!”

Khi quang võng chạm vào hắc khí, một tiếng nổ trầm đục vang lên. Luồng hắc khí băng hàn, kiêu ngạo kia lập tức bị kiếm khí hữu tình ấm áp áp chế, hắc băng chi tường bắt đầu phát ra tiếng răng rắc, rạn nứt ra những đường vân lam sắc.

Trần Hạo tiến lên một bước sát rìa khe nứt. Ông vung tay áo, một chiếc hồ lô ngọc bích nhỏ bằng bàn tay từ trong tay áo rộng lớn bay ra. Hồ lô tỏa ra lục quang ôn nhuận như cổ ngọc. Đây chính là “Uẩn Linh Hồ” — một trong những trấn tông pháp bảo lâu đời của Phá Vân Tông, có khả năng dung nạp và tẩy tịnh vạn vật bằng thuần khiết linh khí.

“Mở!”

Trần Hạo một tay kết ấn, miệng ngọc hồ lô lập tức mở ra. Từ bên trong, một làn lục vụ ấm áp mang theo dược hương thanh khiết cùng thổ nhưỡng phàm trần cuồn cuộn tuôn ra, đổ thẳng xuống khe nứt sâu thẳm tựa như một dòng thác ánh sáng.

Lục vụ ấm áp đi đến đâu, hắc khí mục nát tanh tưởi dưới lòng đất bị tiêu dung và đẩy lùi đến đó. Hàn ý cùng sự trống rỗng của Vô Vọng phong ấn dần bị hơi ấm trần duyên gột rửa, lối đi lại trở nên thông suốt.

“Thanh Thanh, Mộc Lan!” Trần Hạo đột ngột lên tiếng, ánh mắt khóa chặt vào một góc khuất nơi hắc khí đang tụ tán ở rìa vách băng. “Hắc khí này liên kết với vô tình địa mạch dưới lòng đất, trận nhãn nằm ở góc đông nam của khe nứt. Hai con hãy nén đau, tập trung linh lực đánh mạnh vào đó!”

Lý Thanh Thanh không chút do dự, nàng cắn chặt môi, vận chuyển toàn bộ linh lực Lý gia vừa thức tỉnh trong kinh mạch. Thanh gia truyền bảo kiếm bùng lên quang mang thanh khiết cổ phác.

Mộc Lan cũng gầm khẽ một tiếng, nộ hỏa cùng quyết tâm cứu bằng hữu trong lòng bùng cháy mãnh liệt. Thanh xích kiếm trong tay đỏ rực như dung nham núi lửa.

“Tiểu Khải, đợi ta!” Mộc Lan quát lớn.

Nhị nữ đồng loạt vung kiếm, hai luồng kiếm khí — một thanh khiết cổ xưa, một rực lửa nộ hỏa — dung hợp vào nhau, hóa thành một đạo quang tiễn khổng lồ, oanh kích thẳng vào trận nhãn mà Trần Hạo chỉ điểm.

Cùng lúc đó, sâu dưới lòng đất, Lâm Khải cảm nhận được chấn động từ phía trên cùng luồng lục vụ ấm áp từ Uẩn Linh Hồ đang gột rửa xung quanh. Hắn biết, viện binh đã đến, hắn không phải đơn độc tác chiến.

“Thiên Tâm… Uẩn Tình… khai cho ta!”

Lâm Khải gầm thét trong thức hải. Toàn bộ lực lượng của Thiên Tâm Ngọc cùng Uẩn Tình Ngọc trong linh hồn triệt để bùng nổ. Hổ phách quang mang cùng lam quang quanh thân không còn thu liễm, bành trướng mạnh mẽ hóa thành một đạo quang trụ khổng lồ, mang theo ý chí kiên cường cùng lòng trắc ẩn của vạn vật hồng trần, phóng thẳng lên trời.

“Ầm đoàng!”

Một tiếng nổ kinh thiên động địa rung chuyển toàn bộ Thần Điện Cảm Ứng. Sự kết hợp hoàn mỹ giữa nội lực của Lâm Khải cùng ngoại lực hỗ trợ của Trần Hạo và nhị nữ đã tạo nên một luồng hữu tình chi lực vô địch.

Hắc băng chi tường cùng Vô Tình Ý Chí hắc khí gầm rú phẫn nộ, thống khổ rồi triệt để tan rã thành những đốm đen vô hại, tiêu tán vào hư không.

Được lục vụ ấm áp của Uẩn Linh Hồ nâng đỡ, Lâm Khải từ từ bay lên từ khe nứt sâu thẳm, đáp xuống nền đá Thần Điện. Đôi chân nhỏ của hắn run rẩy đứng không vững rồi quỵ xuống, đôi bàn tay bé xíu cố bám vào mặt đất để đỡ lấy thân thể, lồng ngực phập phồng thở dốc. Khóe môi rỉ ra một vệt bích huyết, nhưng đôi mắt trong trẻo vẫn kiên nghị bất khuất, không mảy may nao núng.

***

Lý Thanh Thanh cùng Mộc Lan lập tức lao đến, tả hữu đỡ lấy vai Lâm Khải, thần sắc tràn ngập lo lắng cùng xúc động.

“Tiểu Khải, đệ có sao không?” Giọng Lý Thanh Thanh run rẩy, ngọc thủ nhẹ nhàng lau đi vệt máu nơi khóe môi hắn, linh lực ấm áp từ lòng bàn tay truyền sang, xoa dịu kinh mạch đang chấn động của hắn.

“Lâm Khải, mạng của ngươi cũng thật lớn, làm ta lo lắng muốn chết!” Mộc Lan tuy lời nói mang ý trách móc, nhưng hốc mắt đỏ hoe cùng nụ cười nhẹ nhõm đã hiển lộ tất cả sự lo lắng trong lòng nàng.

Lâm Khải gượng nở nụ cười yếu ớt trấn an nhị nữ: “Sư tỷ, Mộc Lan… ta không sao. Lực lượng của Thiên Tâm Ngọc đã hộ vệ thức hải của ta.”

Hắn lảo đảo đứng dậy trên đôi chân nhỏ, dùng những ngón tay bé xíu vụng về chỉnh lại vạt áo, tiến lên vài bước rồi khom người hành lễ thật sâu trước vị lão giả râu tóc bạc phơ đang thu hồi ngọc hồ lô:

“Trần trưởng lão! Vãn bối bái kiến tiền bối. Sao người lại có thể tới đây đúng lúc như thế?”

Trần Hạo đỡ Lâm Khải dậy, ánh mắt từ ái đánh giá hắn từ đầu đến chân. Thấy đạo tâm của Lâm Khải vẫn vững vàng, thậm chí hữu tình khí tức quanh thân sau biến cố càng thêm thuần khiết thăng hoa, gương mặt đầy nếp nhăn của ông hiện lên nụ cười mãn nguyện. Tảng đá lớn đè nặng trong lòng suốt ngàn năm qua dường như lại vơi đi một phần.

“Tiểu Khải, không cần đa lễ,” Trần Hạo ôn tồn nói, thanh âm trầm ấm như xuân phong phất qua. “Con đã làm được một kỳ tích mà tiền bối Tâm Ngữ Tộc bấy lâu nay chưa từng đạt tới. Khi con kích hoạt Tâm Trận dưới Ký Ức Hồ, hữu tình triều tịch bùng nổ khắp Phàm Trần, không chỉ xua tan hàn khí của Vực Sâu, mà còn phá vỡ hoàn toàn kết giới phong tỏa của Vô Tình Tông quanh khu vực này.”

Ông vuốt râu, nhìn sâu vào mắt Lâm Khải: “Ta ở Thương Cảm cổ tháp cảm ứng được khí tức của con gặp nguy hiểm tính mạng dưới lòng đất, lập tức dùng dịch chuyển cổ trận, dẫn theo những đệ tử này tới đây ứng cứu.”

Lâm Khải ngước đôi mắt trong trẻo nhìn sang năm vị đệ tử Phá Vân Tông đang đứng nghiêm trang phía sau Trần Hạo. Họ đều nhìn hắn với ánh mắt tôn kính, ngưỡng mộ cùng thiện ý.

“Trần trưởng lão, họ là…” Lâm Khải nghi hoặc hỏi.

Trần Hạo khẽ thở dài, ánh mắt lại lộ vẻ tự hào: “Tiểu Khải, con có biết chăng, Phá Vân Tông tuy là tông môn tu tiên truyền thống, đa số tu sĩ mù quáng theo đuổi vô tình đạo để cầu trường sinh, nhưng không phải ai cũng đồng tình với giáo điều lãnh khốc đó. Bấy lâu nay, trong tông môn vẫn luôn tồn tại một mạch tu sĩ thầm lặng, tu luyện ‘Hữu Tình Đạo’. Họ trân trọng hồng trần tình cảm, chán ghét sự tàn bạo vô tình của Vô Tình Tông.”

Ông chỉ tay về phía năm vị đệ tử tinh anh: “Họ chính là những đệ tử kiên định nhất của mạch Hữu Tình Đạo kia. Khi thấy con đứng lên kháng cự Vô Tình Tông, chứng minh sức mạnh của chân tình, đạo tâm của họ đã được thức tỉnh kịch liệt. Họ quyết định đi theo ta, thoát ly sự trói buộc của tông môn truyền thống để tới đây hộ vệ con, cùng con khai mở một kỷ nguyên mới.”

Một vị đệ tử trẻ tuổi thần sắc kiên nghị bước lên một bước, khom người hành lễ thật sâu trước Lâm Khải, giọng nói đầy chân thành cùng quyết tâm:

“Lâm sư đệ! Chúng ta bấy lâu nay phải ẩn mình dưới bóng tối của vô tình đạo, chứng kiến biết bao bi kịch hồng trần bị gạt bỏ. Nhưng khi thấy đệ dùng chân tình lay chuyển cả Thần Điện, chúng ta biết rằng con đường của đệ mới là chân lý vĩnh hằng. Chúng ta nguyện đi theo đệ, kề vai sát cánh chiến đấu để thủ hộ Hữu Tình Thiên Đạo, bắt Vô Tình Tông phải trả giá cho tội ác của chúng!”

Lâm Khải ngước đôi mắt trong trẻo nhìn vị sư huynh kia, lại nhìn sang những người khác. Hắn cảm nhận được luồng linh lực hữu tình thuần khiết không chút tạp niệm từ họ, trong lòng dâng lên một luồng ấm áp. Hắn khom người đáp lễ, động tác có chút vụng về nhưng vô cùng chân thành:

“Đa tạ các vị sư huynh đã tin tưởng. Con đường phía trước tuy đầy rẫy chông gai hiểm nguy, nhưng có các vị đồng hành, Lâm Khải ta quyết không phụ sự kỳ vọng.”

Lý Thanh Thanh khẽ mỉm cười, dung nhan thanh lệ dưới linh quang ấm áp của Thần Điện càng thêm xuất trần. Nàng nhìn Trần Hạo đầy kính trọng: “Trần tiền bối xuất hiện thật đúng lúc. Có sự ủng hộ của tiền bối cùng các vị đồng môn Phá Vân Tông, liên minh kháng cự Vô Tình Tông của chúng ta sẽ càng thêm vững chắc.”

“Đúng vậy!” Mộc Lan siết chặt quyền đầu, nộ hỏa trong mắt giờ đây đã chuyển hóa thành ý chí chiến đấu kiên cường thuần khiết: “Chúng ta sẽ cho tên Huyền Ảnh cùng đồng bọn biết thế nào là lực lượng thực sự của chân tình!”

Trần Hạo gật đầu mãn nguyện, nhưng ánh mắt chợt trầm xuống khi nhìn vào cổ mộc hạng liên đang rạn nứt trên ngực Lâm Khải. Ông tiến lại gần, lấy ra từ trong tay áo một chiếc ngọc hạp nhỏ, mở nắp ra, bên trong là một viên đan dược màu hồng đào, tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ cùng dược hương thanh ngọt của hoa đào phàm trần.

“Tiểu Khải, con tuy đã dung hợp hoàn mỹ với Thiên Tâm Ngọc cùng Uẩn Tình Ngọc, nhưng đạo cơ vừa trải qua chấn động kịch liệt dưới vực sâu, kinh mạch vẫn còn tổn thương,” Trần Hạo ôn tồn nói, trao viên đan dược cho hắn. “Đây là ‘Phàm Trần Quy Tâm Đan’ do ta tự tay luyện chế từ linh dược mang đậm sinh cơ phàm trần. Hãy phục dụng nó để ổn định đạo cơ, điều hòa khí huyết.”

Lâm Khải nhận lấy đan dược, không chút do dự nuốt xuống. Đan dược vừa vào miệng lập tức hóa thành một dòng nước ấm áp dịu nhẹ, len lỏi vào từng thớ thịt, xoa dịu thương thế trong kinh mạch, xua tan mệt mỏi. Hổ phách quang mang trên ngực hắn dần ổn định trở lại, tỏa sáng nhu hòa nhưng vô cùng vững chắc.

“Đa tạ Trần trưởng lão,” Lâm Khải khẽ nói, cảm giác thân thể đã khôi phục đại bộ phận lực lượng.

Trần Hạo nhìn về phía bí đạo dưới chân Ký Ức Hồ, lúc này đã hoàn toàn thông suốt, tỏa ra từng luồng ngũ sắc linh khí huyền ảo dẫn sâu xuống lòng đất. Gương mặt ông trở nên vô cùng nghiêm túc:

“Tiểu Khải, Thanh Thanh, Mộc Lan… Con đường phía trước dẫn đến Vô Vọng Phàm Cảnh chính là Tiên Phàm Chi Cảnh lớn nhất từ thời hồng hoang còn sót lại. Nơi đó chứa đựng ‘Cảm Ứng Chi Nguyên’ — huyết mạch thực sự của Hữu Tình Thiên Đạo, nhưng cũng là nơi Vô Tình Ý Chí cổ xưa canh phòng nghiêm ngặt nhất. Huyền Ảnh chắc chắn đã biết việc Tâm Trận thức tỉnh, tất sẽ điên cuồng tập hợp lực lượng phong tỏa nơi đó.”

Ông đặt hai tay lên vai Lâm Khải, ánh mắt chứa đựng kỳ vọng khổng lồ cùng một nỗi lo lắng sâu sắc:

“Cuồng phong bão táp thực sự mới chỉ bắt đầu, Tiểu Khải. Hãy giữ vững phàm tâm của con, bởi đó chính là chìa khóa duy nhất để vượt qua thử thách cuối cùng, giải cứu Hàn đệ, phục hưng Hữu Tình Thiên Đạo.”

Lâm Khải nhìn sâu vào bí đạo, nơi ngũ sắc vụ khí đang cuộn trào. Cổ mộc hạng liên trên ngực khẽ rung nhẹ, truyền đến hơi ấm quen thuộc của mẫu thân, tựa như một lời nhắc nhở vĩnh hằng về nguồn cội.

Hắn dùng đôi bàn tay bé xíu nắm chặt lấy tay Lý Thanh Thanh cùng Mộc Lan, đôi mắt trong trẻo lộ rõ quyết tâm sắt đá không gì lay chuyển nổi:

“Chúng ta đi thôi. Dù phía trước có là vạn trượng vực sâu hay Vô Tình Ý Chí cổ xưa, ta cũng quyết không lùi bước!”

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8