Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 128: Lâm Khải Chấp Nhận Thách Đấu

Cập nhật lúc: 2026-08-17 16:19:45 | Lượt xem: 8

“Đệ thực sự muốn đi sao, Tiểu Khải? Vực Sâu Vô Tình không phải là nơi chúng ta có thể dễ dàng lui tới, đó là hang ổ của Vô Tình Chi Nguyên, là cái bẫy mà Huyền Ảnh đã giăng sẵn!”

“Thanh Thanh tỷ nói đúng đó, Lâm Khải! Tên Huyền Ảnh kia tàn độc vô song, hắn dùng Hàn Liệt làm mồi nhử chỉ để dẫn dụ ngươi vào chỗ chết. Ngươi đi chuyến này, chẳng khác nào tự dâng mạng!”

Trong bóng tối nhập nhẹm của mật đạo cổ kính, những lời can ngăn dồn dập vang lên, phá vỡ bầu không khí im lìm tĩnh mịch. Lý Thanh Thanh đứng đó, đôi bàn tay thanh tú siết chặt lấy vạt áo đạo bào màu xanh nhạt đã có phần sờn rách. Gương mặt nàng dưới ánh sáng huyền ảo của những phù văn hoa sen hiện lên vẻ lo âu tột độ. Nàng nhìn chằm chằm vào bóng lưng kiên nghị của thiếu niên trước mặt, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập.

Trong tâm trí Lý Thanh Thanh, một đoạn hồi ức ngắn ngủi nhưng đầy đau đớn bất chợt dội về như một thước phim cũ. Đó là cảnh tượng những ngày đầu tiên khi nàng chứng kiến di tàn của Lý gia sụp đổ dưới hỏa hoạn và kiếm khí lạnh lùng của Vô Tình Tông. Tiếng khóc than của tộc nhân, ánh mắt tuyệt vọng của các vị trưởng lão trước khi linh hồn họ bị Vô Tình Chi Nguyên hút cạn, tất cả đều là những vết thương rỉ máu chưa bao giờ lành trong đạo tâm của nàng. Nàng sợ hãi. Nàng sợ rằng một lần nữa, nàng lại phải đứng nhìn người mà nàng trân quý nhất bước vào con đường không có khứ hồi.

Mộc Lan đứng bên cạnh, đôi mắt đỏ hoe vì những mệt mỏi và căm hận đan xen. Nàng nắm chặt chuôi kiếm, các khớp ngón tay trắng bệch ra vì dùng lực quá mạnh. Nàng không sợ chết, nàng chỉ sợ sự hy sinh của họ trở nên vô ích trước sự tàn bạo vô nhân tính của kẻ thù.

Lâm Khải khẽ động đậy. Hắn chậm rãi quay người lại, đối mặt với hai nữ tử đang tràn ngập lo âu. Dưới ánh sáng hổ phách dịu nhẹ phát ra từ chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực và lam quang thanh khiết của Uẩn Tình Ngọc, gương mặt hắn hiện lên một vẻ bình thản đến lạ kỳ. Đôi mắt hắn sâu thẳm như hồ nước mùa thu, không có một chút gợn sóng của sự sợ hãi hay thù hận, chỉ có một ngọn lửa ấm áp, bao dung đang âm ỉ cháy.

“Sư Tỷ, Mộc Lan, ta biết các nàng lo lắng cho ta.” Lâm Khải cất giọng trầm ấm, thanh âm của hắn như có một ma lực kỳ lạ, len lỏi vào tâm thức của hai nàng, xoa dịu đi những luồng khí tức hỗn loạn đang cuồn cuộn trong kinh mạch. “Nhưng chuyến đi này, ta không thể không đi.”

Hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào chiếc vòng cổ gỗ phong hóa. Những vết nứt nhỏ li ti trên thớ gỗ mục phát ra tiếng “rắc… rắc…” rất khẽ, như một sinh mệnh cổ xưa đang đồng điệu với nhịp đập trái tim hắn. Mùi hương dịu nhẹ của gỗ thông, hòa lẫn với mùi đất ẩm và hơi nước thanh khiết của Nguồn Suối Cảm Ứng, tỏa ra xung quanh, đẩy lùi thứ không khí lạnh lẽo, mục ruỗng đang cố gắng xâm nhập từ phía ngoài mật đạo.

“Huyền Ảnh muốn dùng Hàn huynh để làm lung lay đạo tâm của ta, muốn chứng minh rằng ‘tình’ là nguồn gốc của sự yếu đuối và hủy diệt.” Lâm Khải nhìn sâu vào mắt Lý Thanh Thanh, ánh mắt hắn chứa đựng một sự thấu suốt vượt qua cả tuổi tác phàm trần. “Nếu ta trốn tránh, tức là ta đã thừa nhận lời hắn nói là đúng. Ta chấp nhận lời thách đấu này, không phải vì muốn tranh giành thắng thua với Vô Tình Tông, càng không phải vì lòng thù hận muốn tiêu diệt Huyền Ảnh.”

“Vậy thì vì cái gì?” Mộc Lan bước lên một bước, giọng nàng run run, nửa như chất vấn, nửa như cầu khẩn. “Hắn đã biến Hàn Liệt thành một con rối không hồn, hắn muốn dùng chính bàn tay của Hàn Liệt để giết ngươi!”

“Vì ta muốn thức tỉnh huynh ấy.” Lâm Khải khẽ mỉm cười, nụ cười của hắn mang theo lòng trắc ẩn bao la của một kẻ đã thấu hiểu thăng trầm của phàm trần thế sự. “Hàn huynh không tự nguyện chọn con đường vô tình. Huynh ấy chấp nhận ‘thanh tẩy linh căn’ là vì muốn cứu muội muội của mình. Đó là một sự hy sinh vĩ đại, là minh chứng cao đẹp nhất của ‘tình’. Vô Tình Tông đã bóp méo, đã lợi dụng chính tình cảm sâu sắc ấy để xiềng xích huynh ấy, biến huynh ấy thành một công cụ lạnh lùng. Hạt mầm ‘tình’ mà ta gieo vào thức hải của huynh ấy vẫn chưa tắt. Ta cảm nhận được sự giằng xé, nỗi đau đớn tột cùng của huynh ấy qua Thiên Tâm Ngọc. Nếu ngay cả chúng ta cũng bỏ rơi huynh ấy, thì huynh ấy sẽ thực sự chìm sâu vào hắc ám vĩnh viễn.”

Lâm Khải dừng lại một chút, hắn nhìn lên vòm đá cổ kính, nơi những phù văn hoa sen đang nhấp nháy ánh sáng dịu kỳ. “Tu tiên, nếu là để đoạn tuyệt mọi mối dây liên kết, để trở nên thờ ơ trước nỗi đau của bằng hữu, thì cái gọi là Đại Đạo ấy có khác gì một bãi tha ma lạnh lẽo? Ta muốn vấn tâm Thiên Đạo, muốn dùng chính sự ấm áp của phàm trần hữu tình để chứng minh cho Huyền Ảnh và cả thế giới tu luyện thấy rằng: Tình cảm không phải là gông cùm, mà là cội nguồn của sức mạnh chân chính.”

Lời nói của Lâm Khải không cao giọng, nhưng từng chữ từng câu đều nặng tựa ngàn quân, gõ mạnh vào đạo tâm của Lý Thanh Thanh và Mộc Lan. Nỗi hoài nghi, sự sợ hãi trong lòng hai nàng dưới sức ấm của lời nói ấy dần dần tan chảy như tuyết gặp nắng xuân.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Lâm Khải Chấp Nhận Thách Đấu

Lý Thanh Thanh khẽ thở dài, nhưng đôi mắt nàng đã lấy lại sự trong trẻo và rạng rỡ vốn có. Nàng bước đến bên cạnh Lâm Khải, đặt bàn tay mềm mại của mình lên bàn tay hắn. “Tiểu Khải, đệ luôn như vậy. Luôn dùng trái tim để đối đãi với thế gian vô tình này. Được, Lý gia chúng ta từ xưa đã mang sứ mệnh thủ hộ Thiên Đạo Hữu Tình. Hôm nay, ta sẽ cùng đệ đi đến tận cùng. Dù phía trước là Vực Sâu Vô Tình hay vạn kiếp bất phục, ta cũng sẽ không lùi bước.”

Mộc Lan cũng tiến lên, nàng không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng nâng kiếm ngang ngực, ngọn lửa cừu hận trong mắt nàng giờ đây đã được gột rửa, trở nên kiên định và thuần khiết hơn bao giờ hết. Nàng gật đầu mạnh mẽ, biểu thị ý chí sát cánh chiến đấu.

Lâm Khải cảm nhận được sự đồng lòng của hai nàng, linh lực “hữu tình” trong cơ thể hắn bỗng nhiên cuộn trào mãnh liệt. Sự dung hợp giữa hắn và Thiên Tâm Ngọc dường như lại tiến thêm một bước, khiến cho khí tức quanh thân hắn trở nên nội liễm, sâu lắng và biến hóa khôn lường. Hắn vung tay lên, một làn sương mù hổ phách ấm áp tỏa ra, bao bọc lấy cả ba người, tạo thành một lớp bảo hộ vô hình nhưng kiên cố, sẵn sàng đối phó với mọi sự bào mòn của Vô Tình Chi Diệt.

***

Trong khi đó, tại một thực tại khác, sâu trong Vực Sâu Vô Tình.

Nơi đây là một thế giới hoàn toàn bị tước đoạt khỏi ánh sáng và hơi ấm. Những dãy núi đá đen kịt sừng sững như những thanh kiếm khổng lồ đâm toạc bầu trời xám xịt. Không khí đậm đặc một mùi vị rỉ sắt và sự thối rữa của những cảm xúc bị vứt bỏ. Từng cơn gió lạnh buốt xương rít gào qua các khe đá, âm thanh nghe như tiếng khóc than, oán hận của hàng vạn linh hồn phàm trần đã bị hút cạn sinh khí.

Trong một hang động băng giá sâu thẳm, Huyền Ảnh đang tĩnh tọa trên một bệ đá đen. Quanh thân y, những luồng hắc khí của Vô Vọng Chi Nguyên cuồn cuộn như những con rắn độc, không ngừng quấn quýt và phun ra những luồng hàn ý thấu xương. Đôi mắt y đỏ rực, ẩn chứa một sự tàn bạo và phẫn nộ chưa từng có.

Trước mặt y, Hàn Liệt đang bị những sợi xích sắt đen kịt quấn chặt lấy thân thể. Những sợi xích ấy không chỉ trói buộc da thịt, mà còn đâm sâu vào kinh mạch, không ngừng hút đi những tàn dư cảm xúc cuối cùng của y. Thân thể Hàn Liệt co giật kịch liệt trên nền băng lạnh giá, những tiếng rên rỉ thống khổ, đứt quãng thoát ra từ bờ môi khô khốc, nứt nẻ.

“Lâm… Khải… đừng… đến…”

Một tiếng thì thầm yếu ớt, mang theo nỗi tuyệt vọng vô bờ bến vang lên trong không gian tĩnh mịch. Hàn Liệt đang dùng chút lý trí tàn lụi cuối cùng để chống chọi lại sự xâm lấn của Vô Tình Chi Nguyên. Hạt mầm “tình” mà Lâm Khải gieo vào thức hải của y đang bùng cháy rực rỡ trước sự kích hoạt của làn sóng hữu tình từ Tâm Trận, tạo ra một vết nứt sâu sắc trên bức tường băng giá vô cảm của y.

“Hừ, ngoan cố!”

Huyền Ảnh gầm lên một tiếng lạnh lẽo. Y vung tay lên, một luồng hắc lôi tàn độc từ đầu ngón tay phóng ra, đánh thẳng vào ngực Hàn Liệt. Thân thể Hàn Liệt giật nảy lên, một ngụm máu đen phun ra, nhuốm đỏ cả một mảng băng dưới chân. Sự đau đớn tột cùng khiến đôi mắt đỏ ngầu của y thoáng hiện lên một tia sáng yếu ớt của sự tỉnh táo, nhưng ngay sau đó lại bị màn sương vô hồn bao phủ.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Lâm Khải Chấp Nhận Thách Đấu

Huyền Ảnh đứng dậy, hắc bào bay phần phật trong luồng gió lạnh. Y nhìn chằm chằm vào Hàn Liệt với vẻ khinh miệt và tức giận. Y cảm nhận được đạo tâm vô tình của chính mình đang xuất hiện những vết nứt nhỏ rạn, mỗi khi làn sóng “hữu tình” từ Thần Điện Cảm Ứng bùng nổ, lồng ngực y lại nhói đau như bị vạn tiễn xuyên tâm. Điều này đối với một kẻ truy cầu sự tối thượng của vô tình như y là một sự sỉ nhục không thể dung thứ.

“Tuyết Vô Tình!” Huyền Ảnh cất giọng trầm thấp, thanh âm truyền đi vạn dặm trong vực sâu.

Từ trong màn sương tuyết trắng xóa ngoài hang động, một bóng người cao lớn lẳng lặng bước vào. Tuyết Vô Tình khoác trên mình bộ đạo bào trắng muốt như tuyết, dung mạo phi phàm tựa như một pho tượng băng tinh xảo, nhưng gương mặt y lạnh lùng đến rợn người, không có lấy một gợn sóng cảm xúc.

“Tông Chủ.” Tuyết Vô Tình khom người, giọng nói băng giá không chút độ ấm.

“Thằng nhãi Lâm Khải kia đã chấp nhận thách đấu. Hắn đang cùng Lý Thanh Thanh và con ả Mộc Lan tiến về phía này.” Huyền Ảnh nhếch mép cười tàn độc, sát khí trong mắt y bùng lên như núi lửa. “Hắn tưởng rằng có thể dùng cái gọi là ‘tình cảm’ yếu đuối để cứu lấy con rối này sao? Thật là ngu xuẩn! Ta muốn ngươi tập hợp toàn bộ tinh nhuệ chi quân của Vô Tình Tông, thiết lập ‘Tuyệt Tình Sát Trận’ tại cửa vực sâu. Lần này, ta không chỉ muốn lấy mạng hắn, mà còn muốn bóp nát Thiên Tâm Ngọc, triệt để xóa sổ mọi mầm mống của ‘tình’ khỏi cõi phàm trần này!”

“Tuân mệnh.” Tuyết Vô Tình lạnh lùng đáp, bóng dáng y nhanh chóng tan biến vào màn sương tuyết, mang theo mệnh lệnh hủy diệt lan tỏa khắp vực sâu.

Huyền Ảnh quay lại nhìn Hàn Liệt, bàn tay y siết chặt lấy sợi xích sắt, truyền vào đó một luồng Vô Tình Chi Nguyên cực đoan và tàn bạo hơn để đè nén hạt mầm “tình” đang cố gắng trỗi dậy. “Ngươi sẽ là nhát kiếm đầu tiên kết liễu bằng hữu của ngươi, Hàn Liệt. Để ta xem, trước cái chết của ngươi và hắn, cái gọi là ‘Thiên Đạo Hữu Tình’ của hắn sẽ kiên trì được bao lâu!”

***

Trở lại với nhóm Lâm Khải.

Họ đã đi đến rìa của Vô Vọng Phàm Cảnh, nơi giao thoa giữa linh khí thanh khiết của giới tu luyện và những luồng hỉ nộ ái ố cuồn cuộn của thế gian phàm tục. Từ đây nhìn xuống, có thể thấy những vương triều phàm nhân thịnh vượng dưới chân núi đang chìm trong ánh hoàng hôn đỏ rực như máu. Những làn khói bếp ấm áp, tiếng cười đùa của trẻ thơ, tiếng rao bán của những gánh hàng rong từ xa vọng lại, tạo nên một bức tranh nhân gian đầy sống động và ấm áp.

Nhưng ngay phía trước họ, ranh giới của Vực Sâu Vô Tình lại hiện ra như một cái miệng khổng lồ của một con quái vật bóng đêm, nuốt chửng mọi ánh sáng và sinh khí. Sự tương phản gay gắt giữa hai thế giới hữu tình và vô tình khiến cho không khí xung quanh trở nên vặn vẹo, tạo ra những tiếng sấm trầm đục giữa trời quang.

Lâm Khải dừng bước chân tại ranh giới ấy. Hắn cúi xuống, nhặt lên một chiếc lá khô đang bị luồng hắc khí từ vực sâu bào mòn, hóa thành tro bụi màu xám xịt. Hắn khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một nỗi buồn man mác. Hắn nhớ về làng Sương Mộc của mình, nhớ về những ngày tháng êm đềm bên cha mẹ trước khi tai ương ập đến. Nỗi đau mất mát ấy đã từng là một vực sâu vô tình trong lòng hắn, nhưng giờ đây, qua sự thấu hiểu của Thiên Tâm Ngọc, hắn nhận ra rằng nỗi đau ấy chính là minh chứng cho thấy hắn đã từng được yêu thương sâu sắc như thế nào.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Lâm Khải Chấp Nhận Thách Đấu

“Tiểu Khải, đệ có cảm nhận được không?” Lý Thanh Thanh khẽ hỏi, dung nhan nàng có phần tái nhợt dưới áp lực vô hình đang cuồn cuộn thổi ra từ vực sâu. “Áp lực ở đây quá mạnh, linh lực trong kinh mạch của ta đang bị trì trệ.”

“Ta cũng vậy.” Mộc Lan nghiến răng, cố gắng vận chuyển linh lực để sưởi ấm cơ thể đang dần bị đông cứng bởi hàn khí vô tình. “Thứ hắc khí này đang cố gắng gặm nhấm ý chí của chúng ta, gợi lên những ký ức tuyệt vọng nhất.”

Lâm Khải không nói gì. Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tinh thần vào thức hải. Thiên Tâm Ngọc trong linh hồn hắn bỗng nhiên rung động mạnh mẽ, phát ra những nhịp đập trầm ấm, đồng điệu với nhịp tim của hắn. Hào quang hổ phách và bích sắc từ Uẩn Tình Ngọc bùng sáng rực rỡ, hóa thành một vầng sáng hình cầu bao bọc lấy cả ba người.

Ngay khi vầng sáng ấy xuất hiện, áp lực vô hình từ vực sâu lập tức bị đẩy lùi. Lý Thanh Thanh và Mộc Lan cảm thấy lồng ngực mình nhẹ nhõm hẳn đi, linh lực trong kinh mạch lại bắt đầu lưu chuyển thông suốt, mang theo một luồng sinh khí ấm áp, dễ chịu.

“Sư Tỷ, Mộc Lan, hãy giữ vững bản tâm.” Lâm Khải mở mắt, nhãn thần của hắn sáng ngời như những vì sao đêm. “Vô Tình Tông dùng sự sợ hãi và tuyệt vọng để làm suy yếu đối thủ. Chỉ cần trái tim chúng ta còn chứa đựng tình cảm, còn có niềm tin vào nhau, thì thứ hắc khí kia không thể làm tổn hại đến chúng ta.”

Hắn bước lên một bước, đứng ngay trên vách đá nhìn xuống vực sâu thăm thẳm đầy sương mù đen kịt. Hắn biết, Huyền Ảnh đang ở dưới đó, đang chờ đợi hắn với tất cả sự tàn độc và cạm bẫy. Hắn cũng biết, Hàn Liệt đang phải chịu đựng những thống khổ tột cùng để giữ lại một tia lý trí cuối cùng.

“Hàn huynh, ta đã đến.” Lâm Khải thì thầm trong gió, giọng nói của hắn tuy nhỏ nhưng lại mang theo một sức mạnh tinh thần khổng lồ, xuyên qua màn sương đen kịt, hướng thẳng về phía sâu thẳm của vực sâu.

Trần Hạo từ đỉnh tháp cổ kính của Thương Cảm Cổ Trấn xa xôi, lúc này cũng đang lặng lẽ hướng nhìn về phía Vực Sâu Vô Tình. Ông cảm nhận được hai luồng khí tức cực đoan đang chuẩn bị va chạm dữ dội. Gương mặt già nua của ông hiện lên một nụ cười mãn nguyện nhưng cũng đầy lo lắng. Ông biết, đây là khảo nghiệm lớn nhất trong cuộc đời của Lâm Khải, là trận chiến quyết định vận mệnh của cả Phàm Trần và Thiên Đạo.

“Tiểu Khải, con đường của con là con đường chưa từng có ai đi qua thành công.” Trần Hạo thì thầm, ánh mắt ông kiên nghị nhìn về phía chân trời dông bão. “Hãy dùng trái tim phàm trần của con để đánh thức thế giới vô tình này. Lão phu sẽ canh giữ hậu phương cho các con, quyết không để một tên tu sĩ Vô Tình Tông nào làm phiền đến trận chiến của con.”

Lâm Khải hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi vị của đất trời phàm tục lần cuối trước khi dấn thân vào hắc ám. Hắn quay lại nhìn Lý Thanh Thanh và Mộc Lan, trao cho họ một ánh mắt đầy tin tưởng và ấm áp.

“Chúng ta đi thôi.”

Ba bóng người, được bao bọc trong vầng hào quang hổ phách ấm áp, không một chút do dự, đồng loạt thả mình rơi xuống vực sâu vô tận của Vực Sâu Vô Tình. Họ đang bước vào hang cọp, chấp nhận thách đấu của số phận, không phải vì thù hận hủy diệt, mà vì một niềm tin sắt đá vào sức mạnh của tình cảm phàm trần, quyết tâm mang lại ánh sáng hữu tình cho cả Đại Đạo vô biên.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8