Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 129: Cuộc Gặp Gỡ Bí Mật

Cập nhật lúc: 2026-08-17 16:27:14 | Lượt xem: 10

Ba đạo thân ảnh, được bao bọc trong vầng hào quang hổ phách ấm áp, không một chút do dự, đồng loạt lao mình xuống vực thẳm vô biên của Vực Sâu Vô Tình. Họ đang bước vào hang hùm, nghênh đón thử thách của mệnh số, không phải vì thù hận hủy diệt, mà vì một niềm tin son sắt vào sức mạnh của tình cảm thế gian, quyết tâm đem ánh sáng hữu tình rọi khắp Đại Đạo vô biên.

Gió gào thét bên tai, mang theo luồng khí tức lạnh lẽo thấu xương, đặc quánh tựa mực tàu. Lâm Khải, Lý Thanh Thanh và Mộc Lan lao đi trong hư không đen kịt, cảm giác như rơi vào một miệng vực hư vô khổng lồ. Hắc khí “vô tình” cuồn cuộn như những xúc tu khổng lồ, không ngừng vươn tới, cố gắng gặm nhấm linh lực, bào mòn ý chí của họ.

Lý Thanh Thanh cảm thấy linh lực trong kinh mạch bị đè nén đến mức gần như ngưng trệ, mỗi hơi thở đều nặng nề như nuốt phải băng giá. Nỗi sợ hãi mơ hồ về sự lãng quên, về việc những ký ức ấm áp sẽ tan biến như sương khói, thấm sâu vào Dao Tâm. Nàng siết chặt lấy cánh tay Lâm Khải, cả người khẽ run lên.

Bên cạnh, Mộc Lan cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Hàn khí tàn độc của Vực Sâu Vô Tình như những lưỡi dao sắc nhọn, xâm nhập lục phủ ngũ tạng, cố gắng đông cứng từng thớ thịt, từng dòng máu trong cơ thể nàng. Những ký ức đau thương về ngôi làng Sương Mộc bị hủy diệt, về gia đình tan nát, và hình ảnh Hàn Liệt với đôi mắt trống rỗng bị xiềng xích, lại một lần nữa ùa về, dấy lên trong tâm can nàng. Nàng nghiến răng, cố gắng vận chuyển linh lực để chống lại sự xâm thực của hắc khí, nhưng nó quá mạnh, quá tàn độc.

Tuy nhiên, Lâm Khải vẫn đứng vững như một ngọn núi sừng sững giữa phong ba. Vầng hào quang hổ phách từ chiếc vòng cổ gỗ mục, hòa quyện cùng ánh sáng xanh biếc từ Uẩn Tình Ngọc, bừng sáng rực rỡ, tạo thành một lá chắn kiên cố bao bọc lấy cả ba người. Luồng khí tức “vô tình” vừa chạm vào vầng hào quang lập tức bị hóa giải, tan biến như tuyết gặp lửa. Hơi ấm thuần khiết của “tình” từ Lâm Khải không chỉ đẩy lùi hắc khí, mà còn thấm nhập kinh mạch của Lý Thanh Thanh và Mộc Lan, xoa dịu nỗi sợ hãi, sưởi ấm cơ thể đang dần đông cứng và củng cố ý chí của hai nàng.

Lâm Khải siết chặt tay Lý Thanh Thanh, vỗ nhẹ vai Mộc Lan, ánh mắt hắn kiên định như ngọn hải đăng giữa biển đêm. “Sư tỷ, Mộc Lan, hãy giữ vững bản tâm. Vô Tình Tông dùng sự sợ hãi và tuyệt vọng để làm suy yếu địch thủ. Chỉ cần trái tim chúng ta còn chứa đựng tình cảm, còn có niềm tin vào nhau, thì thứ hắc khí kia không thể làm tổn hại đến chúng ta.” Giọng hắn trầm ấm, vững chãi, như một lời thề son sắt.

Tiếng va chạm dữ dội vang lên, thân thể ba người nện mạnh xuống một nền đá gồ ghề, đầy những phù văn Vô Tình Tông cổ xưa đã bị bào mòn theo tuế nguyệt và khí tức vô tình. Cú tiếp đất mạnh đến nỗi khiến Lý Thanh Thanh và Mộc Lan phải rên lên đau đớn, linh lực vừa được phục hồi lại có dấu hiệu hỗn loạn. Âm thanh rên rỉ, gào thét yếu ớt, hòa lẫn tiếng gió hú lạnh lẽo, vọng lại từ sâu trong lòng đất, như tiếng than khóc của vô số linh hồn bị giam cầm.

Ngay khi vừa ổn định sau cú tiếp đất, trước khi Lâm Khải và Lý Thanh Thanh kịp phản ứng, một đạo thân ảnh nhanh như cắt đột ngột thoát khỏi tay Lâm Khải. Đó là Mộc Lan. Ánh mắt nàng rực lửa căm hờn và quyết đoán chưa từng thấy. Nàng ném một vật nhỏ, một ám khí của Mộc Lan gia được chế tạo đặc biệt để tạo ra màn khói dày đặc, vào một góc khuất. Màn khói đen kịt lập tức phun trào, che khuất tầm nhìn, tạo ra một khoảng trống ngắn ngủi trong không gian u tối.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Cuộc Gặp Gỡ Bí Mật

“Lâm Khải, Sư tỷ Thanh Thanh! Ta đi trước! Tìm Hàn huynh… và khiến chúng phải trả giá! Đừng lo!” Giọng Mộc Lan thì thầm nhanh, gấp gáp, đầy quyết tâm, hòa lẫn tiếng gió hú cùng tiếng rên rỉ của vực sâu. Nàng không đợi câu trả lời, lập tức lao nhanh vào bóng tối, sử dụng một kỹ thuật ẩn thân đặc biệt của Mộc Lan gia, hòa vào màn khói và biến mất khỏi tầm mắt.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Cuộc Gặp Gỡ Bí Mật

Ngay sau đó, một nhóm tu sĩ Vô Tình Tông cấp thấp, thân hình tiều tụy, ánh mắt vô hồn, xuất hiện từ màn khói mù, tuần tra khu vực. Chúng không nhìn thấy Mộc Lan, nhưng tỏ ra cảnh giác cao độ trước sự hỗn loạn đột ngột.

Lý Thanh Thanh kinh ngạc khôn xiết. Nàng không ngờ Mộc Lan lại táo bạo đến vậy, dám một mình thâm nhập vào sào huyệt của Vô Tình Tông. “Mộc Lan!” Nàng thốt lên, giọng nói tràn đầy lo lắng và bất an.

Lâm Khải nhíu chặt mày. Hắn cảm nhận được sự điên cuồng trong quyết định của Mộc Lan, sự liều lĩnh được nung nấu bởi nỗi căm hờn và khao khát báo thù. Nhưng hắn cũng hiểu ý chí sắt đá của nàng. “Mộc Lan… cẩn thận!” Hắn thì thầm, biết rằng lời nhắc nhở ấy có lẽ chỉ như một làn gió thoảng qua với nàng lúc này, nhưng hắn tin tưởng vào sự kiên cường đó. Nàng không phải là kẻ yếu đuối, nàng là một chiến binh.

Lâm Khải nhanh chóng kéo Lý Thanh Thanh vào ẩn mình trong một khe đá lớn, nơi những phù văn Vô Tình Tông cổ xưa đã phai mờ. Vầng hào quang hổ phách và xanh biếc từ hắn vẫn bao bọc lấy hai người, đẩy lùi hắc khí và hàn ý. Từ khe đá, họ quan sát đám tu sĩ Vô Tình Tông đi qua, những thân ảnh vô hồn với ánh mắt lạnh lẽo như băng. Môi trường Vực Sâu Vô Tình quả thực khắc nghiệt vô cùng, hắc khí dày đặc đến nỗi có thể nhìn thấy bằng mắt thường, thấm nhập từng ngóc ngách, gặm nhấm sự sống.

Lý Thanh Thanh cảm thấy linh lực trong kinh mạch bị đè nén, tâm trí nàng quay cuồng bởi những tiếng thì thầm “vô tình” cố gắng khuếch đại nỗi sợ hãi và những ký ức đau buồn về sự suy vong của Lý gia. Nàng run rẩy, gương mặt tái nhợt, nhưng đôi mắt vẫn kiên cường nhìn Lâm Khải. “Tiểu Khải… Nơi đây… chúng ta sẽ bị nuốt chửng mất. Mộc Lan… liệu nàng có ổn không?” Nàng thì thầm, giọng nói yếu ớt.

Lâm Khải ôm chặt nàng vào lòng, truyền cho nàng luồng năng lượng “hữu tình” ấm áp, giúp nàng duy trì Dao Tâm và sự tỉnh táo. “Sư tỷ yên tâm, Mộc Lan không yếu đuối.” Hắn khẽ nói, ánh mắt kiên định. “Nàng có ngọn lửa thù hận và quyết tâm. Ngọn lửa đó sẽ bảo vệ nàng. Chúng ta cũng phải kiên cường.” Hắn nhắm mắt lại, vận dụng “Tâm Thuật” và Thiên Tâm Ngọc để cảm nhận môi trường xung quanh. Từng luồng khí tức, từng rung động nhỏ nhất đều không thoát khỏi linh giác của hắn. Hắn tìm kiếm dấu vết của Hàn Liệt, và cả Mộc Lan. Hắn cảm nhận được những tia “tình” yếu ớt, hỗn loạn – một phần từ Hàn Liệt đang bị giằng xé sâu thẳm, một phần từ Mộc Lan đang cố gắng ẩn mình, ngọn lửa căm hờn của nàng như một đốm lửa nhỏ nhưng không bao giờ tắt. Dù rất mờ nhạt, nhưng đủ để hắn biết nàng vẫn đang hoạt động.

“Ta tin đệ, Tiểu Khải.” Lý Thanh Thanh siết chặt tay hắn, ánh mắt rạng rỡ niềm tin.

Lâm Khải và Lý Thanh Thanh cẩn trọng di chuyển qua một hành lang hẹp, tối tăm, nơi những phù văn Vô Tình Tông khắc trên vách đá như những ánh mắt vô hồn dõi theo họ. Luồng khí tức “vô tình” vẫn bao trùm, nhưng Lâm Khải đã học được cách điều hòa nó, biến nó thành một phần của lớp ngụy trang hữu tình của mình.

Đột nhiên, Lâm Khải khựng lại. Hắn nhắm nghiền hai mắt, Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ trên ngực hắn rung động mạnh mẽ, phát ra những tia sáng hổ phách và xanh biếc yếu ớt. Hắn cảm nhận một luồng “tình niệm” yếu ớt nhưng đầy cấp bách, ẩn chứa nỗi căm phẫn và quyết tâm, đang cố gắng liên lạc với hắn. Đó chính là Mộc Lan. Nàng đang ở gần, và đang gặp nguy hiểm hoặc có thông tin cần truyền gấp.

“Sư tỷ, Mộc Lan đang gọi. Nàng có điều muốn nói.” Lâm Khải thì thầm, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy chắc chắn. Hắn dùng “Tâm Thuật” đáp lại, dẫn Lý Thanh Thanh đến một khe nứt nhỏ, khuất trong một ngóc ngách phủ đầy phù văn Vô Tình Tông, nơi hắc khí có vẻ mỏng hơn một chút.

“Vậy là nàng đã thành công…” Lý Thanh Thanh thì thầm, gương mặt nàng hơi tái nhợt, nhưng ánh mắt đầy hy vọng. Nàng biết, Mộc Lan đã mạo hiểm tất cả để thâm nhập, và sự liên lạc này chắc chắn mang theo tin tức quan trọng.

Bên trong khe nứt là một không gian chật hẹp, tối tăm, ẩm ướt. Không khí nặng nề, nhưng có một chút ấm áp từ hào quang của Lâm Khải. Mộc Lan xuất hiện từ một khe hở nhỏ khác. Nàng mặc một bộ đạo bào xám xịt của Vô Tình Tông, che đi thân phận thật. Gương mặt nàng tiều tụy, dính bụi bẩn và có vài vết trầy xước, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén, rực lửa căm hờn. Nàng thở dốc, hiển nhiên đã trải qua nhiều hiểm nguy để đến được đây. Lớp ngụy trang của nàng không hoàn hảo, nhưng đủ để qua mắt các tu sĩ Vô Tình Tông cấp thấp.

Luồng khí tức “vô tình” yếu ớt bao quanh Mộc Lan, nhưng Lâm Khải vẫn cảm nhận được ngọn lửa “tình” kiên cường từ nàng. Mộc Lan trao cho họ một ánh mắt cảnh giác, trước khi nhanh chóng kéo họ vào sâu hơn trong khe nứt, nơi an toàn hơn một chút.

“Mộc Lan! Nàng đã… thành công?” Lâm Khải khẽ hỏi, giọng nói đầy sự quan tâm.

“Im lặng! Có tai mắt khắp nơi. Ta… ta đã trà trộn vào được. Vô Tình Tông… chúng thật tàn độc! Ta phải gặp các ngươi ngay. Có tin tức khẩn cấp!” Mộc Lan nói liền một hơi, giọng khàn khàn, gấp gáp, nàng liếc nhanh ra ngoài khe nứt, đôi mắt vẫn đầy cảnh giác.

“Mộc Lan, nàng đã phải chịu khổ rồi.” Lý Thanh Thanh xót xa nhìn nàng, nắm lấy bàn tay lạnh buốt của Mộc Lan.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Cuộc Gặp Gỡ Bí Mật

Bên trong khe nứt bí mật, Mộc Lan nhanh chóng truyền đạt thông tin. Nàng tiết lộ những gì mình đã phát hiện, giọng nói vẫn đầy căm phẫn nhưng cố gắng giữ sự rõ ràng.

“Hàn huynh… hắn bị giam trong một phong ấn Tâm Ma sâu bên dưới Thần Điện Cảm Ứng. Huyền Ảnh đang đích thân tra tấn hắn, muốn bóp méo hoàn toàn tình cảm còn sót nơi hắn, biến hắn thành một khôi lỗi vô hồn. Ta cảm nhận được nỗi đau của hắn… nó ghê tởm đến mức ta không thể chịu nổi.” Mộc Lan siết chặt tay, những ngón tay trắng bệch. “Chúng còn chuẩn bị một nghi thức… muốn biến nơi đây thành Tiểu Thiên Đạo Vô Tình, sử dụng năng lượng từ những kẻ bị tha hóa! Thời gian không còn nhiều!”

Lý Thanh Thanh kinh hãi, gương mặt nàng tái đi. “Phong ấn Tâm Ma… và nghi thức tẩy tình? Thật tàn độc và điên rồ!” Nàng không thể tin nổi sự tàn nhẫn của Vô Tình Tông.

Lâm Khải siết chặt tay, ánh mắt hắn đau đớn nhưng kiên định khi nghe về Hàn Liệt. “Hàn huynh…” Hắn thì thầm, nỗi xót xa dâng trào trong lòng.

Mộc Lan lấy ra một mảnh da thú nhỏ, phác họa sơ sài lên đó vài ký hiệu về bố cục Vô Tình Tông và các khu vực nguy hiểm mà nàng đã cố gắng quan sát. “Ta đã vẽ được một phần bản đồ… nhưng nó rất sơ sài. Chúng ta phải nhanh lên, không thì… Hàn huynh sẽ không còn là chính mình nữa. Hắn… hắn đang rất đau khổ.” Nàng nói, nỗi căm phẫn dâng trào, nhưng nàng vẫn cố gắng kiềm chế để truyền đạt thông tin một cách rõ ràng nhất.

Lâm Khải trấn an Mộc Lan, đặt bàn tay ấm áp lên vai nàng, truyền một luồng “hữu tình” mạnh mẽ vào cơ thể nàng, giúp củng cố ý chí và chống lại sự bào mòn của Vực Sâu. “Mộc Lan, nàng đã làm rất tốt. Hãy giữ vững lòng mình. Ta sẽ không để Hàn huynh chìm sâu vào vô tình. Sư tỷ và ta sẽ hành động.” Hắn dặn dò. “Nàng hãy cẩn thận, an toàn của nàng là trên hết. Nếu có bất kỳ nguy hiểm nào, hãy dùng ám khí của Mộc Lan gia để tạo tín hiệu, ta sẽ cảm nhận được.”

“Lâm Khải… ta tin ngươi. Ta sẽ cố gắng… tìm thêm cơ hội. Hãy cứu Hàn huynh!” Mộc Lan gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt rực lửa, nhưng cũng chứa đựng sự mệt mỏi cùng lo lắng.

“Tiểu Khải, chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?” Lý Thanh Thanh hỏi, ánh mắt nàng rạng rỡ niềm tin vào Lâm Khải.

Lâm Khải nhìn sâu vào đôi mắt của Lý Thanh Thanh và Mộc Lan, ánh mắt hắn kiên định, tràn đầy hy vọng và quyết tâm. “Chúng ta sẽ tìm cách đột phá phong ấn Tâm Ma, cứu Hàn huynh. Và chúng ta sẽ phá hủy cái nghi thức tẩy tình đó! Chúng ta sẽ chứng minh tình cảm là cội nguồn của sức mạnh chân chính!”

Mộc Lan gật đầu, trao cho họ một cái nhìn cuối cùng đầy quyết tâm trước khi biến mất trở lại vào bóng tối của Vô Tình Tông, hòa vào lớp đạo bào xám xịt. Lâm Khải và Lý Thanh Thanh nhìn nhau, ánh mắt đầy quyết tâm, sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy phía trước, với bản đồ sơ sài của Mộc Lan trong tay Lâm Khải, dẫn lối cho hành trình đầy thử thách sắp tới.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8