Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 135: Sức Mạnh Của Niềm Tin Chung
“Sư muội, lùi lại! Hộ trận sắp vỡ rồi!”
“Không! Huynh đã thổ huyết ba lần rồi, Vương sư huynh, muội quyết không đi!”
Tiếng thét của Lưu Nguyệt bị nuốt chửng bởi tiếng lôi đình gầm rú từ khe nứt hắc ám khổng lồ trên bầu trời Thương Cảm trấn.
Vương Hạo cảm thấy lồng ngực như bị vạn quân cự thạch nện thẳng vào. Khí huyết tanh nồng trào ngược lên cổ họng, nhuộm đỏ cả hàm răng đang nghiến chặt. Sắc mặt y tái nhợt không còn giọt máu, mười ngón tay run rẩy cố gắng duy trì kiếm quyết, nhưng những sợi tơ linh lực phát ra từ đầu ngón tay cứ liên tục đứt đoạn dưới uy áp vô hình từ vòm trời.
Vòm trời mất đi sắc thanh tú, bị bao phủ bởi một màn đen kịt như mực, xé toạc bởi một vết rách khổng lồ rỉ ra luồng hắc khí lạnh thấu xương tủy. Mùi lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn với tử khí của Vô Tình Chi Nguyên khiến không khí đặc quánh, áp bức đến nghẹt thở. Mỗi nhịp thở, Lưu Nguyệt đều cảm thấy phế phủ như bị vạn đạo băng tiêm cào xé. Dung nhan nàng nhợt nhạt, thần sắc mỏi mệt vì lo âu, nhưng vẫn kiên quyết đứng sát bên Vương Hạo, hai tay đan chặt, dùng chút hữu tình linh lực ít ỏi còn sót lại để sưởi ấm cho y.
“Đừng bướng bỉnh nữa…” Vương Hạo khàn giọng, thanh âm yếu ớt gần như bị tiếng cuồng phong át đi. “Đại quân Vô Tình Tông lần này quyết ý san bằng nơi đây. Hộ trận của chúng ta… không chống đỡ được bao lâu nữa.”
Trên tường thành cổ kính, Trần Hạo đứng sừng sững như tùng già trước bão tuyết. Mái tóc bạc phơ tung bay, tà áo bào rách nát phần phật trong gió. Dù thân thể già nua vẫn hằn sâu vết thương chưa lành từ trận chiến trước, ánh mắt ông vẫn quắc thước kiên nghị. Ông không nhìn vào khe nứt hắc ám đầy sát khí kia, mà nhìn xuống vạn phàm nhân và tán tu đang co rúm dưới chân thành.
Họ là những phàm nhân không có tu vi, là những tu sĩ cấp thấp bị coi là kiến hôi của giới tu chân. Nhưng lúc này, trong mắt họ không chỉ có nỗi kinh hoàng tột độ, mà còn nhen nhóm một ngọn lửa bùng cháy — ngọn lửa của sinh mệnh, của tình cốt nhục, của những ký ức ấm áp mà họ thề chết cũng phải hộ vệ.
“Hỡi chúng sinh Thương Cảm trấn!” Thanh âm của Trần Hạo vang vọng, không dùng linh lực thô bạo, mà mượn “Tâm Thuật” ôn hòa truyền thẳng vào thức hải của từng người. “Thiên Đạo Vô Tình muốn chúng ta quên đi ái hận, quên đi thống khổ, biến chúng ta thành những xác không hồn. Nhưng chúng ta là con người! Chúng ta sống vì có hỉ nộ ái ố! Hãy nhắm mắt lại, nghĩ về những người các ngươi trân quý nhất. Hãy để tình cảm ấy hóa thành sức mạnh!”
Lời hiệu triệu của ông như mồi lửa ném vào đống củi khô.
Lưu Nguyệt khép hờ mi mắt. Trong tâm trí nàng, hình ảnh những ngày đầu bước chân vào Phá Vân Tông, nụ cười khờ khạo của Vương Hạo khi trao cho nàng đóa hoa dại bên suối, và ánh mắt kiên định của sư đệ Lâm Khải hiện lên rõ mồn một. Nàng siết chặt tay Vương Hạo, lẩm bẩm: “Tiểu Khải… đệ nhất định phải thành công.”
Vương Hạo cũng nhắm mắt. Y nghĩ về cố hương, nghĩ về song thân đã khuất, và nghĩ về sư muội đang đứng cạnh bên. Một luồng hơi ấm từ sâu trong tâm can bùng lên, xua tan cái lạnh buốt giá của Vô Tình Chi Nguyên.
Không chỉ có hai người bọn họ. Vạn phàm nhân trong trấn, những người mẹ ôm chặt con thơ, những đôi phu thê trẻ tuổi nắm tay nhau đối mặt với tử thần, những lão nhân nhìn về phía từ đường tổ tiên… Tất cả đều nhắm mắt. Họ không cầu xin thần phật vô tình trên cao, họ chỉ tin vào tình cảm chân thật nơi lồng ngực.
Từ cơ thể của mỗi người, những đốm sáng li ti bắt đầu bay lên. Chúng mang sắc hổ phách ấm áp, sắc lam dịu nhẹ, sắc đỏ rực rỡ của huyết khí phàm trần. Hàng vạn, hàng triệu đốm sáng ấy tụ hội, ngưng tụ thành một cột sáng “hữu tình” khổng lồ, rực rỡ chưa từng có. Cột sáng ấy không hướng lên trời để chống lại khe nứt hắc ám, mà theo sự dẫn dắt của pháp trận do Trần Hạo bố trí, xuyên thẳng xuống lòng đất, lao nhanh vào bóng tối vô tận của Vô Tình Thâm Uyên.
***
Dưới đáy Vô Tình Thâm Uyên, trong không gian u tối và nghẹt thở của phong ấn Tâm Ma.
Lâm Khải quỳ trên nền đá lạnh lẽo, đôi chân nhỏ bé run rẩy, bàn tay nhỏ xíu nắm chặt lấy vạt áo của Lý Thanh Thanh. Khóe môi nhỏ nhắn của cậu bé rỉ ra vệt máu tươi đỏ thẫm, nhuộm đỏ vạt áo giản dị. Kinh mạch trong người gào thét dữ dội dưới sự cắn xé của luồng hắc khí Vô Tình Chi Nguyên cực đoan. Phong ấn Tâm Ma khổng lồ trước mặt như thái cổ hung thú, liên tục phun ra những luồng khí đen kịt hòng nuốt chửng linh hồn của cả hai.
Lý Thanh Thanh tựa đầu vào vai Lâm Khải, dung nhan nhợt nhạt như tờ giấy trắng, hơi thở mong manh. Đạo Tâm của nàng, dù đã thăng hoa, vẫn đang phải chống chọi với những ảo ảnh đáng sợ về sự diệt vong của Lý gia ngàn năm trước. Nàng khẽ thì thầm: “Tiểu Khải… tỷ cảm thấy lạnh quá… phong ấn này… đang hút cạn linh lực của chúng ta…”
“Sư tỷ, giữ vững tâm thần!” Lâm Khải khẽ gọi, đôi mắt trong trẻo bừng lên vẻ kiên nghị. “Đừng nhìn vào những ảo ảnh đó. Hãy nhìn đệ!”
Ngay khi hắc khí vô tình định hóa thành những lưỡi băng đen kịt đâm xuyên qua hộ trướng cuối cùng của họ, một chấn động mãnh liệt từ trên đỉnh đầu truyền xuống.
*Ầm!*
Không gian tối tăm của Thâm Uyên đột ngột bị xé toạc. Một cột sáng khổng lồ màu hổ phách, mang theo hơi ấm nồng đượm của nhân gian và tiếng thì thầm cầu nguyện của vạn sinh linh, đổ ập xuống như thác lũ. Nó không mang theo sát ý của tu sĩ, mà mang theo dòng chảy hồng trần thuần khiết và mãnh liệt nhất.

Cột sáng ấy bao bọc lấy Lâm Khải và Lý Thanh Thanh.

Lâm Khải chấn động tâm thần. Cậu bé cảm nhận được. Cậu ngửi thấy mùi đất ẩm sau mưa của làng Sương Mộc, ngửi thấy khói bếp từ những mái nhà tranh nghèo khổ, nghe thấy tiếng cười khúc khích của trẻ thơ, tiếng khóc nghẹn ngào của những người mẹ, và cả niềm tin kiên định của Vương Hạo, Lưu Nguyệt, cùng Trần trưởng lão.
“Đây chính là… sức mạnh của Phàm Trần…” Lâm Khải thì thầm, lệ nóng vô thức lăn dài trên khuôn mặt bầu bĩnh.
Chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực cậu bé — di vật duy nhất của người mẹ quá cố — đột ngột rung động dữ dội. Những vết nứt nhỏ trên thớ gỗ mục phát ra luồng ánh sáng hổ phách chói lòa, tựa như một trái tim đã ngủ yên ngàn năm nay bỗng nhiên đập lại nhịp đập đầu tiên. Cùng lúc đó, Uẩn Tình Ngọc sâu trong linh hồn cậu bé bùng phát lam quang rực rỡ, hòa quyện hoàn hảo với ánh sáng hổ phách của vòng cổ và Thiên Tâm Ngọc.
Ba nguồn lực lượng hữu tình vĩ đại nhất kết hợp với dòng năng lượng cảm xúc từ mặt đất truyền xuống, biến Lâm Khải thành một vật dẫn sống động. Cậu bé không còn cảm thấy đau đớn, thương thế từ trận chiến với Tuyết Vô Tình nhanh chóng khép miệng và biến mất. Linh lực hữu tình trong kinh mạch cậu bé cuộn trào như đại dương nổi sóng, tinh khiết và vững chắc đến mức cực điểm.
“Sư tỷ, nhìn xem! Họ đang chiến đấu cùng chúng ta!” Lâm Khải cố gắng đứng thẳng dậy trên đôi chân nhỏ bé, vầng hào quang hổ phách bao quanh cậu rộng đến trượng dư, đẩy lùi mọi hắc khí vô tình ra xa. “Thiên Đạo vô tình, nhưng Phàm Trần hữu tình. Sức mạnh của niềm tin chung… sẽ khai mở tất cả!”
Lâm Khải tiến lên một bước, đặt đôi bàn tay bé xíu lên Thiên Tâm Ngọc đang bị phủ kín bởi những phù văn đen kịt của phong ấn Tâm Ma. Cậu bé vận dụng “Tâm Thuật” ở cảnh giới cao nhất, không phải để phá hủy, mà để “giao cảm” và “dung hợp”.

“Kích hoạt… Tâm Trận!”
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu thẳm lòng đất. Một làn sóng năng lượng khổng lồ màu hổ phách và xanh biếc từ Thiên Tâm Ngọc quét ra, lan tỏa như những gợn sóng trên mặt hồ tĩnh lặng. Làn sóng ấy đi đến đâu, hắc khí vô tình bị dập tắt đến đó. “Tâm Trận” cổ xưa — trận pháp sống được nuôi dưỡng bằng tình yêu và sự hy sinh của vạn cổ tiên nhân — chính thức được thức tỉnh hoàn toàn.
Một “Trường Cảm Ứng” tạm thời, một lĩnh vực hữu tình khổng lồ, bắt đầu hình thành và bành trướng với tốc độ kinh hoàng, bao phủ toàn bộ Vô Tình Thâm Uyên và vươn thẳng lên mặt đất.
***
Trên chiến trường Thương Cảm trấn.
Tuyết Vô Tình đang dẫn đầu một nhóm tinh nhuệ Vô Tình Tông, tay cầm một đóa hắc băng liên hủy diệt, chuẩn bị tung đòn quyết định để nghiền nát hộ trận của liên minh. Gương mặt hắn lạnh lùng như băng tảng ngàn năm, ánh mắt không một tia cảm xúc.
“Kẻ mang ‘tình’ yếu đuối, chết đi.” Tuyết Vô Tình lạnh lùng thốt.
Nhưng ngay khi đóa băng liên đen kịt chuẩn bị rời tay hắn, “Trường Cảm Ứng” từ dưới lòng đất bùng phát, quét qua toàn bộ chiến trường.
*Vù…*
Một luồng gió ấm áp, mang theo mùi hương của cỏ dại và hoa sen rực rỡ, nhẹ nhàng thổi qua. Tuyết Vô Tình đột ngột khựng lại. Đóa băng liên đen kịt trên tay hắn bỗng nhiên chao đảo rồi tan chảy thành những giọt nước đen đúa, bốc hơi vào không trung.
Không chỉ có hắn. Hàng trăm tu sĩ Vô Tình Tông đang lao lên với sát khí đằng đằng bỗng đồng loạt dừng bước. Đạo tâm “vô tình” bị cưỡng ép đóng băng của họ, dưới sự gột rửa của Trường Cảm Ứng ấm áp, bắt đầu xuất hiện những vết nứt rạn chói tai.
Một tu sĩ Vô Tình Tông trẻ tuổi đột ngột đánh rơi thanh trường kiếm xuống đất. Y ôm lấy đầu, quỳ sụp xuống nền tuyết đang tan chảy, lệ rơi lã chã: “Mẫu thân… con nhớ mẫu thân… Tại sao con lại giết người? Tại sao con lại phải đoạn tuyệt tình cảm để tu tiên? Con không muốn thành tiên nữa!”
Một trưởng lão Vô Tình Tông khác phun ra một ngụm máu đen đặc quánh. Gương mặt lão vặn vẹo vì đau đớn khi những ký ức về thê tử quá cố, về lời thề non hẹn biển thời trẻ tuổi mà lão đã tự tay chôn vùi để đột phá cảnh giới, giờ đây ùa về như thác lũ. Lão run rẩy, gào lên: “Nương tử! Ta sai rồi! Ta đã tự tay giết chết nàng để cầu đạo… Ta là súc sinh!”
Trường Cảm Ứng tạm thời này là một quy tắc cưỡng bách. Nó ép buộc bất kỳ ai bước vào đều phải đối mặt với cảm xúc chân thật nhất, sâu thẳm nhất của chính mình. Những tu sĩ Vô Tình Tông vốn dùng bí thuật để đè nén cảm xúc, lúc này bị phản phệ dữ dội. Đạo tâm vô tình của họ rạn nứt hàng loạt, linh lực hỗn loạn, many kẻ gào thét điên cuồng, một số thậm chí tự bạo đan điền trong nỗi hối hận tột cùng.
Ngược lại, liên minh hữu tình của Thương Cảm trấn lại như được tiếp thêm sinh cơ vô tận. Vương Hạo cảm thấy linh lực cạn kiệt trong đan điền bỗng nhiên đầy ắp trở lại, thương thế hồi phục với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Khóe môi vương máu của y nở nụ cười rạng rỡ: “Sư muội, đệ ấy làm được rồi! Lâm sư đệ đã kích hoạt Tâm Trận!”
Lưu Nguyệt bật khóc vì vui sướng, dung nhan nhợt nhạt giờ đây rạng rỡ hơn bao giờ hết dưới ánh sáng hổ phách. Nàng vung kiếm, hét lớn: “Liên minh hữu tình! Sát!”
Sĩ khí của liên minh dâng cao chưa từng thấy. Họ lao vào đại quân Vô Tình Tông đang hỗn loạn, đẩy lùi kẻ thù một cách dễ dàng. Chiến trường vốn tưởng chừng là mồ chôn của họ, giờ đây đã trở thành nơi vinh danh sức mạnh của niềm tin chung.
***
Sâu dưới Vô Tình Thâm Uyên, bên trong phong ấn Tâm Ma đang rạn nứt.
Trường Cảm Ứng ấm áp thẩm thấu qua những lớp hắc khí dày đặc nhất, chạm thẳng vào cơ thể đang co giật kịch liệt của Hàn Liệt.
Hàn Liệt bị trói chặt bởi những sợi xích Vô Tình Chi Nguyên đen kịt, thân thể rách nát, máu rỉ ra từ những vết thương do Huyền Ảnh tra tấn. Đôi mắt y đỏ ngầu, trống rỗng vô thần. Nhưng khi luồng năng lượng hổ phách chạm vào người, hạt mầm “tình” mà Lâm Khải gieo sâu trong thức hải bỗng bùng cháy dữ dội như ngọn lửa thảo nguyên gặp gió lớn.
Ký ức ùa về.
Hình ảnh muội muội yếu ớt nắm lấy vạt áo y, khóc lóc: “Ca ca, đừng bỏ muội…”. Hình ảnh làng Sương Mộc yên bình dưới ánh hoàng hôn, nơi y và Lâm Khải từng cùng nhau đối ẩm bên bờ suối.
“Mẫu thân… muội muội…” Hàn Liệt gầm lên một tiếng thống khổ tột cùng.
Những sợi xích Vô Tình Chi Nguyên quấn quanh người y bắt đầu phát ra những tiếng “rắc… rắc…” chói tai rồi nứt rạn dữ dội. Đôi mắt đỏ ngầu dần mất đi vẻ vô hồn, thay vào đó là một tia lý trí rõ rệt, tràn ngập sự giằng xé và đau đớn của một con người đang giành lại linh hồn từ tay quỷ dữ.
Y ngước đầu lên, nhìn thấy Lâm Khải và Lý Thanh Thanh đang đứng trước mặt. Khớp xương ngón tay y trắng bệch vì siết chặt, y dùng chút sức lực cuối cùng của phần nhân tính vừa thức tỉnh để cưỡng ép áp chế luồng hắc khí vô tình xung quanh, thều thào:
“Lâm Khải… nhanh lên… ta… vẫn đang giữ… phong ấn này… sắp…”
“Hàn đại ca!” Lâm Khải gọi lớn, bước nhanh tới bằng đôi chân nhỏ bé. “Đệ biết huynh vẫn luôn chiến đấu! Giữ vững đạo tâm, đệ sẽ đưa huynh trở về!”
***
Nhưng ngay vào khoảnh khắc hy vọng bùng cháy rực rỡ nhất, một tiếng cười lạnh lẽo, tàn độc và kiêu ngạo tột cùng vang vọng từ trên không trung, xuyên qua cả Trường Cảm Ứng, dội thẳng vào thức hải của tất cả chúng sinh.
“Lũ sâu kiến ngu muội. Các ngươi tưởng chút ‘tình cảm’ dơ bẩn của phàm trần có thể nghịch chuyển được Thiên Đạo sao?”
Huyền Ảnh xuất hiện.
Y ngự trị giữa hư không phía trên Thương Cảm trấn, tà áo bào đen cuộn xoáy như một cơn lốc hắc ám. Đạo tâm Vô Tình của y lúc này đang phải gánh chịu một vết nứt sâu hoắm, máu tươi rỉ ra từ khóe môi, nhưng gương mặt không có sự hối hận, chỉ có sự điên cuồng và sát ý vô biên.
Y nhìn xuống đại quân Vô Tình Tông đang tan rã, nhìn cột sáng hữu tình đang rực rỡ, rống lên đầy phẫn nộ: “Tên tiểu tử Lâm Khải kia… Ngươi thực sự đã thức tỉnh Tâm Trận, thực sự dám đe dọa trật tự vĩnh hằng của Thiên Đạo! Nhưng hôm nay, bổn tôn sẽ cho ngươi thấy, trước sức mạnh tuyệt đối, niềm tin của các ngươi chỉ là trò hề!”
Huyền Ảnh vung tay, bấm ra một quy ấn cổ xưa, tàn độc. Y không tiếc tổn hao thọ nguyên, cưỡng ép sử dụng cấm thuật để kết nối trực tiếp với “Ý Chí Vô Tình” cổ xưa — thực thể tối cao đứng sau Vô Tình Tông từ trước thời hồng hoang.
*Rắc… rắc… rắc…*
Vòm trời phía sau y đột ngột nứt toác. Một khe nứt không gian đen kịt, lạnh lẽo tột cùng mở ra, rộng đến hàng trăm trượng. Từ bên trong khe nứt, một luồng áp lực vô hình, cổ xưa và mục ruỗng đổ ập xuống, trực tiếp đóng băng cả không khí. Trường Cảm Ứng ấm áp của Lâm Khải vừa mới hình thành bỗng chấn động kịch liệt, ánh sáng hổ phách bắt đầu lung lay trước luồng hắc ám vô tận kia.
Trần Hạo trên đỉnh tháp cổ kính biến sắc, ông cảm nhận được luồng khí tức ấy, run rẩy thì thầm: “Ý Chí Vô Tình… nó thực sự đã thức tỉnh rồi…”
Dưới đáy Thâm Uyên, Lâm Khải ngước nhìn lên vòm trời qua khe nứt của phong ấn. Đôi mắt trong trẻo của cậu bé không một tia sợ hãi, chỉ có sự kiên định sắt đá. Cậu bé nắm chặt chiếc vòng cổ gỗ mục trên ngực bằng những ngón tay bé xíu, cảm nhận hơi ấm từ vạn trái tim phàm trần đang chảy xiết trong huyết quản.
“Đến đi, Huyền Ảnh.” Lâm Khải thì thầm, giọng nói trẻ thơ nhưng vang dội khắp hư không. “Hôm nay, ta sẽ dùng trái tim phàm trần này, chứng minh cho ngươi thấy… Thiên Đạo Hữu Tình!”
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: