Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 136: Vô Tình Tông Phản Công

Cập nhật lúc: 2026-08-24 14:48:34 | Lượt xem: 1

“Sư đệ Khải… Tiểu Khải… đệ ấy sẽ thành công.”

Vương Hạo ho khan, một ngụm máu tươi trào ra khỏi khóe môi, nhuộm đỏ vạt áo. Yết hầu khô khốc, mỗi hơi thở đều như có lửa đốt, nhưng ánh mắt kiên nghị vẫn không rời khỏi bầu trời đang nứt toác phía trên Thương Cảm trấn. Linh lực trong đan điền đã cạn kiệt, hộ trận do liên minh dựng lên đang rung chuyển dữ dội, những vết rạn nứt lan nhanh như mạng nhện. Bên cạnh y, Lưu Nguyệt sắc mặt xanh xao, run rẩy tựa chiếc lá trước bão tố, nhưng vẫn kiên quyết không lùi bước, bàn tay nàng nắm chặt lấy tay Vương Hạo, truyền đi chút linh lực hữu tình mỏng manh còn sót lại.

“Tiểu Khải sẽ làm được, sư huynh.” Lưu Nguyệt thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng tràn đầy niềm tin. “Chúng ta phải giữ vững nơi đây… để đệ ấy có thể trở về.”

Đó không chỉ là lời nói, mà là lời thề.

Ngay lúc này, khe nứt hư không khổng lồ trên không trung Thương Cảm trấn như một vết thương nhức nhối trên nền trời xanh, nuốt chửng mọi ánh sáng. Từ sâu thẳm bên trong khe nứt ấy, một luồng hắc khí hủy diệt cuồn cuộn đổ xuống, mang theo cái lạnh lẽo thấu xương và sự mục ruỗng của vạn vật.

Trần Hạo đứng sừng sững trên tường thành cổ kính, thân ảnh già nua nhưng kiên nghị tựa ngọn núi. Ông vận chuyển toàn bộ linh lực “hữu tình” của mình, kết hợp với sức mạnh của Trường Cảm Ứng, tạo thành một hộ thuẫn khổng lồ, trong suốt, bao phủ toàn bộ Thương Cảm trấn. Hộ thuẫn tỏa ra ánh sáng hổ phách ấm áp, cố gắng xoa dịu nỗi sợ hãi đang lan tràn trong lòng người dân.

“Lũ sâu kiến ngu muội. Các ngươi tưởng chút ‘tình cảm’ dơ bẩn của phàm trần có thể nghịch chuyển Thiên Đạo sao?”

Giọng nói lạnh lẽo, tàn độc và kiêu ngạo tột cùng vang vọng từ trên cao, xuyên qua cả Trường Cảm Ứng, dội thẳng vào thức hải của tất cả chúng sinh. Huyền Ảnh, Đại trưởng lão Vô Tình Tông, xuất hiện. Y ngự trị giữa hư không, tà áo bào đen cuộn xoáy như một cơn lốc hắc ám. Đạo tâm Vô Tình của y lúc này đang phải gánh chịu một vết nứt sâu hoắm, máu tươi rỉ ra từ khóe môi, nhưng gương mặt không có sự hối hận, chỉ có sự điên cuồng và sát ý vô biên.

Hàng trăm tinh nhuệ tu sĩ Vô Tình Tông, khoác đạo bào đen kịt, ánh mắt vô hồn, từ khe nứt hư không bước ra, bao vây Thương Cảm trấn như lũ dữ. Áp lực Vô Tình Chi Nguyên đè nén linh lực “hữu tình” của chúng sinh trong trấn, khiến không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở.

“Tên tiểu tử Lâm Khải kia… Ngươi thực sự đã thức tỉnh Tâm Trận, thực sự dám đe dọa trật tự vĩnh hằng của Thiên Đạo!” Huyền Ảnh rống lên đầy phẫn nộ, âm thanh xé toạc màng nhĩ. “Nhưng hôm nay, bổn tôn sẽ cho ngươi thấy, trước sức mạnh tuyệt đối, niềm tin của các ngươi chỉ là trò hề!”

Trần Hạo khẽ gật đầu với Vương Hạo, Lưu Nguyệt, Lục Hằng và các tán tu khác, ra hiệu chuẩn bị chiến đấu. “Chư vị, hãy nhớ về những người thân yêu, những kỷ niệm ấm áp! Tình cảm chính là sức mạnh! Hữu Tình Thiên Đạo sẽ không bao giờ gục ngã!” Ông dùng “Tâm Thuật”, lời hiệu triệu ôn hòa nhưng mạnh mẽ, xuyên thẳng vào thức hải của vạn phàm nhân và tu sĩ trong trấn.

Vương Hạo, dù thân thể đã kiệt quệ, vẫn kiên cường duy trì kiếm quyết, kiếm khí sắc bén đối chọi với luồng hắc khí. Lưu Nguyệt đứng bên cạnh, ánh mắt kiên quyết, linh lực hữu tình mỏng manh của nàng là ngọn lửa nhỏ sưởi ấm cho Vương Hạo. Lục Hằng nghiến răng, thanh kiếm trong tay y run rẩy nhưng không hề lùi bước.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Vô Tình Tông Phản Công

Các tu sĩ Vô Tình Tông lao vào như bầy thú săn mồi, giáng xuống những đóa hoa băng đen kịt hủy diệt. Hộ thuẫn của liên minh rung chuyển dữ dội, những vết nứt lớn xuất hiện, nhưng kỳ diệu thay, nó vẫn đứng vững.

Vạn phàm nhân và tu sĩ trong trấn, ban đầu còn sợ hãi, nhưng khi nghe lời hiệu triệu của Trần Hạo, ánh mắt họ bừng lên niềm tin mãnh liệt. Họ cùng hướng niệm lực về những người thân yêu, về gia đình, về tình bạn, về những ký ức ấm áp. Một cột sáng “hữu tình” khổng lồ, rực rỡ, ngưng tụ từ hàng vạn trái tim, không chỉ củng cố hộ thuẫn mà còn xuyên thẳng qua khe nứt hư không, lao thẳng xuống Vô Tình Thâm Uyên.

Huyền Ảnh cảm thấy một cơn đau nhói dữ dội trong đạo tâm vô tình của mình khi chứng kiến sức mạnh của niềm tin ấy. Hắn gầm lên phẫn nộ, ánh mắt đỏ ngầu quét qua một bóng hình khoác đạo bào trắng như tuyết vừa xuất hiện.

“Tuyết Vô Tình!” Huyền Ảnh gằn giọng. “Dẫn quân chủ lực tấn công mạnh hơn nữa! Nghiền nát hộ thuẫn này! Không để bất kỳ ngọn lửa ‘tình’ yếu đuối nào còn sót lại!”

Tuyết Vô Tình, khoác đạo bào trắng như tuyết, ánh mắt lạnh lẽo như băng, khẽ cúi đầu, thanh âm không chút cảm xúc: “Vâng, Đại trưởng lão.”

***

Dưới đáy Vô Tình Thâm Uyên, không gian vặn vẹo quỷ dị, tràn ngập luồng áp lực cổ xưa, mục ruỗng từ “Ý Chí Vô Tình” đang cuồn cuộn đổ ập xuống. Trường Cảm Ứng của Lâm Khải, dù được củng cố bởi vạn trái tim phàm trần, vẫn bị bóp nát từng chút một.

Lâm Khải đứng vững vàng giữa trung tâm Thâm Uyên. Vầng hào quang hổ phách từ chiếc vòng cổ gỗ mục nát và ánh sáng xanh biếc từ Uẩn Tình Ngọc bùng sáng rực rỡ, tạo thành một lá chắn kiên cố bao bọc lấy cậu và Lý Thanh Thanh. Cậu cảm nhận hơi ấm từ vạn trái tim phàm trần đang lan tỏa khắp huyết quản, ánh mắt kiên định không một chút sợ hãi.

Bên cạnh Lâm Khải, Lý Thanh Thanh sắc mặt tái nhợt vì áp lực khủng khiếp của “Ý Chí Vô Tình” nhưng ánh mắt nàng kiên cường. Nàng nắm chặt tay Lâm Khải, linh lực Lý gia cuộn trào mạnh mẽ, sẵn sàng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.

“Thằng nhãi Lâm Khải! Ngươi nghĩ thứ ‘tình’ yếu đuối đó có thể chống lại Thiên Đạo Vô Tình sao?”

Huyền Ảnh đột ngột xuất hiện giữa Thâm Uyên, toàn thân y bao phủ bởi hắc khí cuồng bạo. Đôi mắt y đỏ ngầu, khóe môi vẫn rỉ máu từ vết nứt đạo tâm, nhưng sức mạnh lại tăng vọt một cách đáng sợ, tựa như y đã bị “Ý Chí Vô Tình” cổ xưa hoàn toàn thao túng. Hắn nhìn Lâm Khải với vẻ khinh miệt và điên cuồng, giọng nói vang vọng khắp Thâm Uyên, mang theo sự tàn độc của một thực thể tối cao.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Vô Tình Tông Phản Công

“Hôm nay, ngươi và cái ‘Trường Cảm Ứng’ của ngươi sẽ bị nghiền nát thành tro bụi!”

Hàn Liệt, bị xiềng xích Vô Tình Chi Nguyên đen kịt trói chặt, thân thể co giật kịch liệt ngay phía sau Huyền Ảnh. Hạt mầm “tình” do Lâm Khải gieo bùng cháy dữ dội, đối chọi với luồng Vô Tình Chi Nguyên đang tra tấn y. Y gào thét thống khổ, lẩm bẩm tên Lâm Khải và hình ảnh muội muội Sương Mộc hiện lên trong thức hải, tạo thành một cuộc chiến khốc liệt trong chính linh hồn y.

Huyền Ảnh gầm lên, tung ra một chưởng “Vô Tình Tuyệt Diệt” khổng lồ. Một đóa hoa băng đen kịt hủy diệt, lớn hơn bất kỳ đòn đánh nào trước đó, mang theo khí tức tử vong và sự mục ruỗng của “Ý Chí Vô Tình”, lao thẳng vào Lâm Khải.

Lâm Khải không né tránh. Cậu dang hai tay, vầng hào quang “hữu tình” từ cơ thể cậu bùng nổ, biến thành một đóa sen ánh sáng hổ phách khổng lồ, tỏa ra hơi ấm thuần khiết, đối đầu trực diện với đóa hoa băng đen kịt.

*Rầm!*

Hai luồng năng lượng “tình” và “vô tình” va chạm kinh thiên động địa, tạo ra tiếng nổ xé tai, chấn động cả Thâm Uyên. Ánh sáng chói lòa bùng lên, nuốt chửng mọi thứ.

Dưới tác động của sự va chạm long trời lở đất ấy, hạt mầm “tình” trong Hàn Liệt bùng nổ đến cực điểm. Y đột nhiên vung mạnh xiềng xích, tạo ra một luồng năng lượng hỗn loạn, giằng xé, đâm thẳng vào Huyền Ảnh, khiến đóa hoa băng đen kịt của Huyền Ảnh lung lay kịch liệt, suýt chút nữa tan biến.

Huyền Ảnh rên rỉ đau đớn, đạo tâm vô tình của hắn xuất hiện vết nứt sâu hơn, máu rỉ ra từ khóe môi. Hắn kinh hoàng nhìn Hàn Liệt, ánh mắt không còn vẻ khinh miệt mà thay vào đó là sự tức giận và khó tin tột độ.

“Ngươi… ngươi dám phản ta?! Kẻ đa tình yếu đuối! Ngươi sẽ phải trả giá!”

***

Huyền Ảnh bị đẩy lùi, ánh mắt hắn đầy phẫn nộ và khó tin. Luồng “Ý Chí Vô Tình” trong hắn cũng dao động dữ dội, tựa như đang bị phản phệ.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Vô Tình Tông Phản Công

Lâm Khải không tấn công vật lý. Cậu tận dụng khoảnh khắc Huyền Ảnh bị giằng xé, vận dụng “Tâm Thuật” đã dung hợp với Thiên Tâm Ngọc. Linh lực “hữu tình” của cậu biến thành vô số hạt ánh sáng ấm áp, thuần khiết, gieo vào vết nứt trong đạo tâm của Huyền Ảnh, đồng thời truyền đi một thông điệp mạnh mẽ: *“Tình cảm… là chân lý vĩnh hằng! Ngươi không thể chối bỏ nó!”*

Huyền Ảnh gào lên thống khổ, ôm chặt đầu. Những ký ức bị đoạn tuyệt, những cảm xúc bị chôn vùi trong đạo tâm vô tình của hắn đột ngột trỗi dậy, gây ra cơn đau đớn tột cùng, như thể linh hồn hắn đang bị xé nát. Hắn hiểu rằng Lâm Khải đang cố gắng “cảm hóa” hắn, điều mà hắn khinh miệt nhất.

Hàn Liệt, với một tia lý trí cuối cùng, nhìn Lâm Khải. Ánh mắt y tràn ngập thống khổ và cầu cứu. *“Lâm… Khải… cứu… muội muội… làng… Sương Mộc…”* Y thì thầm đứt quãng, thanh âm yếu ớt nhưng đầy bi ai, trước khi lại chìm vào sự giằng xé khốc liệt.

Lâm Khải nhìn Hàn Liệt, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết, tràn đầy lòng trắc ẩn và quyết tâm. Cậu gằn giọng: *“Hàn đại ca, ta hứa! Ta nhất định sẽ cứu huynh! Và ta sẽ chứng minh cho Thiên Đạo thấy, tình cảm không phải là yếu đuối!”*

Huyền Ảnh, không thể chịu đựng thêm sự giày vò tinh thần, gầm lên một tiếng cuối cùng: *“Thằng nhãi Lâm Khải! Ngươi sẽ phải trả giá! Thiên Đạo Vô Tình sẽ mãi mãi là chân lý!”* Hắn vung hắc bào, tạo ra một khe nứt không gian khác và cuốn lấy Hàn Liệt, người đang bất tỉnh và mê man, cùng các tu sĩ Vô Tình Tông còn sót lại đang hoang mang, biến mất khỏi Thâm Uyên.

Trên Thương Cảm trấn, cột sáng “hữu tình” vẫn kiên cường rực rỡ. Trần Hạo, Vương Hạo, Lưu Nguyệt và Lục Hằng cảm nhận được sự rút lui của Huyền Ảnh. Họ thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt vẫn cảnh giác cao độ. Tuyết Vô Tình, dù bất ngờ trước hành động của Huyền Ảnh, vẫn tiếp tục tấn công theo lệnh của hắn, những đóa hoa băng đen kịt hủy diệt vẫn không ngừng giáng xuống hộ thuẫn của liên minh.

Lâm Khải và Lý Thanh Thanh đứng giữa Vô Tình Thâm Uyên, nơi không khí đã bớt ngột ngạt hơn. Hào quang “hữu tình” của Lâm Khải vẫn bùng sáng rực rỡ, soi rọi không gian u tối.

Lý Thanh Thanh nhìn Lâm Khải với niềm tin tuyệt đối, gương mặt rạng rỡ hy vọng, dù vẫn còn chút mệt mỏi. *“Tiểu Khải, chúng ta đã làm được. Hàn đệ… có hy vọng rồi.”*

Lâm Khải nắm chặt tay Lý Thanh Thanh, nhìn lên bầu trời Thâm Uyên, nơi khe nứt không gian đã khép lại. Ánh mắt cậu tràn đầy quyết tâm: *“Đây mới chỉ là khởi đầu, Sư tỷ. Con đường Thiên Đạo Hữu Tình còn rất dài… nhưng chúng ta sẽ không bao giờ lùi bước!”*

Trần Hạo từ xa, trên đỉnh tháp cổ kính của Thương Cảm trấn, nở nụ cười mãn nguyện. Ông cảm nhận sự bùng nổ của “Thiên Đạo Hữu Tình” từ Lâm Khải, nhưng ánh mắt vẫn ẩn chứa nỗi lo lắng sâu sắc về “Ý Chí Vô Tình” cổ xưa. *“Khải nhi… con đã tìm thấy con đường của mình. Nhưng bão tố lớn hơn đang chờ con ở phía trước.”* Ông thì thầm, bàn tay siết chặt lấy thanh kiếm cũ kỹ, sẵn sàng cho những gì sắp đến.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8