Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 145: Vô Tình Tông Tức Giận

Cập nhật lúc: 2026-08-24 16:07:05 | Lượt xem: 9

Vô Tình Thâm Uyên, không gian vốn đã lạnh lẽo thấu xương giờ đây càng thêm tĩnh mịch đến đáng sợ. Trên ngai vàng băng giá, Huyền Ảnh ôm đầu, những tiếng gầm gừ vô thanh xé nát cõi lòng hắn. Luồng Vô Tình Chi Nguyên cuồng bạo xoáy tròn quanh thân, tựa như một cơn bão tố đang cố xé toạc chính chủ nhân nó. Khóe miệng hắn rỉ ra một dòng máu đen đặc quánh, nhưng vết thương đó không thấm vào đâu so với những vết nứt sâu hoắm đang lan rộng trên vô tình đạo tâm. Sự phản phệ từ việc Hàn Liệt thoát khỏi khống chế, cùng với làn sóng “tình” từ Lâm Khải và Tâm Trận, đã đánh thẳng vào căn nguyên tín niệm của hắn, khiến hắn đau đớn tột cùng, không chỉ về thể xác mà còn về linh hồn.

Một tu sĩ Vô Tình Tông trẻ tuổi, đạo bào xám tro đã thấm đẫm mồ hôi lạnh, quỳ rạp dưới đất, run rẩy báo cáo: “Bẩm Tông Chủ! Hàn Liệt đã… đã hoàn toàn phản bội! Ấn chú bị phá hủy, và làn sóng ‘tình’ từ Thần Điện Cảm Ứng đang lan rộng, khiến nhiều đệ tử cấp thấp… tự bạo đan điền, hoặc nhớ lại ký ức, gây ra hỗn loạn lớn!” Giọng nói của y run rẩy, gần như lạc đi trong nỗi sợ hãi.

Huyền Ảnh đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu gằn lên, đầy sát khí và phẫn nộ. “Phế vật! Tất cả đều là phế vật! Tình cảm yếu đuối đó… dám nghịch lại Thiên Đạo Vô Tình! Dám phá vỡ trật tự vĩnh hằng mà ta đã dày công xây dựng!” Hắn rống lên, thanh âm băng giá vang vọng khắp hang động, khiến từng khối băng lớn run rẩy, sắp đổ sập. Đối với hắn, tình cảm không phải là sức mạnh, mà là một căn bệnh, một sự sai lệch cần phải bị thanh tẩy.

Hắn vung tay, một luồng Vô Tình Chi Nguyên đen kịt, lạnh lẽo hơn cả cái chết, lao thẳng vào tu sĩ trẻ đang quỳ. Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, rồi thân thể y biến thành một khối băng đen kịt, vỡ tan thành vô số mảnh vụn, tan biến vào hư không. “Những kẻ yếu đuối không xứng tồn tại!” Hắn tuyên bố, không một chút cảm xúc hay hối tiếc.

Trên ngai vàng, Huyền Ảnh đứng dậy. Sát khí hủy diệt cuồn cuộn bao trùm toàn bộ hang động băng giá, như một cơn sóng thần đen kịt chuẩn bị nuốt chửng tất cả. Vẻ đau đớn đã hoàn toàn biến mất khỏi gương mặt hắn, thay vào đó là sự lạnh lẽo tột cùng và quyết tâm điên cuồng. Đạo tâm bị tổn thương chỉ càng khiến hắn trở nên tàn độc và khát máu hơn.

“Tuyết Vô Tình!” Hắn ra lệnh, giọng nói vang vọng, lạnh lùng như băng. “Triệu tập toàn bộ tinh nhuệ chi quân của Vô Tình Tông! Kích hoạt trận pháp ‘Vô Tình Tuyệt Diệt’ tại Vô Vọng Phàm Cảnh! Ta sẽ đích thân dẫn quân… san bằng Thị Trấn Thương Cảm, nghiền nát cái gọi là ‘liên minh hữu tình’ của Trần Hạo! Sau đó, ta sẽ đến Thần Điện Cảm Ứng, tự tay bóp nát ngọn lửa hy vọng của thằng nhãi Lâm Khải! Cho chúng thấy, ‘tình’ chỉ là phù du, ‘vô tình’ mới là chân lý vĩnh hằng!”

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Vô Tình Tông Tức Giận

Tuyết Vô Tình, khoác đạo bào trắng như tuyết, xuất hiện từ bóng tối. Gương mặt nàng vốn lạnh lùng như băng, nhưng ánh mắt lại lộ tia kinh ngạc hiếm hoi trước sự phẫn nộ tột cùng của Huyền Ảnh. Nàng cúi đầu, thanh âm băng giá đáp lại: “Tuân lệnh Tông Chủ!”

Huyền Ảnh vung tay, một khe nứt không gian khổng lồ màu đen kịt xuất hiện trên không trung Vô Tình Thâm Uyên. Từ đó, một luồng khí tức cổ xưa, mục ruỗng, mang theo áp lực kinh hoàng của “Ý Chí Vô Tình” tràn ra, khiến không gian xung quanh vặn vẹo, méo mó. Đây không phải là sức mạnh của Huyền Ảnh, mà là một thực thể cổ xưa, một ý chí tối cao đã bị tha hóa từ trước thời hồng hoang, giờ đây đang thức tỉnh.

“Ý Chí Vô Tình cổ xưa đã thức tỉnh…” Huyền Ảnh nhếch mép cười tàn độc, ánh mắt tràn ngập sự điên cuồng và khát vọng. “Chúng ta sẽ biến Phàm Trần thành Vực Sâu Vô Tình vĩnh cửu!” Hắn tuyên bố, thanh âm vang vọng như lời phán quyết cuối cùng của một vị thần.

Sâu thẳm trong Cảm Ứng Chi Tuyền, nơi linh khí thanh khiết và hơi ấm của vạn tình đang cuộn trào, Lâm Khải đột ngột khựng lại. Uẩn Tình Ngọc trên ngực hắn và chiếc vòng cổ gỗ mục nát đồng thời chấn động dữ dội, phát ra những tia cảnh báo nóng rực, như có thứ gì đó đang cố gắng xé toạc không gian để lao đến. Hắn cảm nhận một luồng sát khí cuồng bạo và phẫn nộ tột cùng từ xa đang ập đến, lạnh lẽo và tàn độc đến mức khiến linh hồn hắn cũng phải run rẩy.

Lý Thanh Thanh đứng cạnh Lâm Khải, sắc mặt nàng tái nhợt, đôi mắt xanh biếc lộ rõ vẻ hoảng sợ. “Tiểu Khải… ta cảm thấy một áp lực khủng khiếp đang đè nặng lên Dao Tâm… một luồng sát ý… đáng sợ hơn bất cứ thứ gì chúng ta từng đối mặt!” Nàng nắm chặt tay Lâm Khải, bàn tay lạnh ngắt.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Vô Tình Tông Tức Giận

Mộc Lan cũng siết chặt thanh kiếm của mình, ánh mắt lo lắng nhìn về phía trước, nơi mật đạo đang dẫn sâu hơn vào lòng đất. Từng sợi tóc nàng dựng đứng, cảm nhận rõ rệt mối nguy hiểm cận kề. “Khí tức này… quá mạnh mẽ… và tàn độc. Vô Tình Tông… chúng đang đến!” Nàng gằn giọng, nỗi căm hờn trỗi dậy mạnh mẽ.

Hàn Liệt, vừa thoát khỏi khống chế, vẫn còn nét tiều tụy. Thân thể anh ta khẽ run rẩy, ôm ngực, một luồng Vô Tình Chi Nguyên yếu ớt vẫn còn sót lại trong cơ thể đang phản ứng dữ dội với sát khí từ Vô Tình Tông. Anh ta đau đớn, nhưng ánh mắt đã có lại sự thanh minh. “Đó là… Huyền Ảnh… và… Ý Chí Vô Tình…” Anh ta thì thầm đứt quãng, gương mặt tái mét, như vừa trải qua một cơn ác mộng kinh hoàng.

Lâm Khải nắm chặt tay Lý Thanh Thanh và vỗ vai Hàn Liệt. Ánh mắt hắn kiên định hơn bao giờ hết, ngọn lửa “tình” trong linh hồn hắn bùng cháy rực rỡ, xua tan đi phần nào hàn khí đang xâm lấn. “Huyền Ảnh đã đến… và hắn mang theo cả sức mạnh của Ý Chí Vô Tình. Trận chiến lớn nhất… đang chờ đợi chúng ta.” Giọng hắn trầm ấm, nhưng ẩn chứa một ý chí sắt đá, không gì có thể lay chuyển.

Xa xôi trên đỉnh tháp cổ kính của Thị Trấn Thương Cảm, Trần Hạo đột ngột mở bừng mắt. Gương mặt hắn trầm trọng, từng nếp nhăn hằn sâu thêm vì nỗi lo âu. Hắn cảm nhận một làn sóng “Ý Chí Vô Tình” cổ xưa đang bùng nổ, cùng với luồng sát khí khổng lồ đang ập đến Thị Trấn Thương Cảm. Ánh mắt hắn lộ vẻ kinh hãi sâu sắc. “Không ngờ… Ý Chí Vô Tình lại thức tỉnh nhanh đến vậy… Đây là một mối họa lớn hơn ta tưởng!”

Hắn quay xuống, nhìn hàng ngàn người dân và tu sĩ đang khẩn trương củng cố tường thành và pháp trận phòng thủ. Vương Hạo, Lưu Nguyệt, Lục Hằng cùng các tán tu và phàm nhân đều đang làm việc hết sức mình. Trần Hạo lớn tiếng hiệu triệu, thanh âm vang vọng khắp Thị Trấn Thương Cảm: “Tất cả nghe lệnh! Đại quân Vô Tình Tông đang tiến đến! Chúng sẽ không bỏ qua bất kỳ ngọn lửa ‘tình’ nào! Hãy giữ vững đạo tâm! Hãy nhớ về những người các ngươi yêu thương! Chúng ta sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng! Vì Phàm Trần! Vì Thiên Đạo Hữu Tình!”

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Vô Tình Tông Tức Giận

Vương Hạo ho ra máu đen, thân thể run rẩy vì kiệt sức, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định. Hắn nhìn Lưu Nguyệt, siết chặt tay nàng. “Sư đệ Khải… huynh tin đệ sẽ làm được. Chúng ta sẽ giữ vững nơi đây!”

Lưu Nguyệt gật đầu, nước mắt lưng tròng nhưng ánh mắt rực cháy niềm tin. “Tiểu Khải… hãy mau tìm Thiên Tâm Ngọc! Chúng ta sẽ chờ đệ!”

Lục Hằng và các thành viên liên minh khác cũng thể hiện sự kiên cường, ánh mắt họ tràn đầy quyết tâm, sẵn sàng đối mặt với đại quân Vô Tình Tông đang ập đến.

Trên không trung Phàm Trần, không gian đột ngột nứt toác, tạo thành những khe nứt không gian khổng lồ, đen kịt, như những vết sẹo ghê rợn trên bầu trời.

Từ khe nứt không gian trên bầu trời Thị Trấn Thương Cảm, Huyền Ảnh xuất hiện. Toàn thân hắn bao phủ Vô Tình Chi Nguyên cuồng bạo, gương mặt lạnh lẽo tột cùng, ánh mắt như muốn đóng băng vạn vật. Sau hắn là hàng trăm tinh nhuệ Vô Tình Tông, khí thế hùng hổ, sát khí ngập trời, như một đội quân địa ngục vừa trỗi dậy. Bên cạnh hắn, Tuyết Vô Tình khoác đạo bào trắng như tuyết, gương mặt lạnh lùng như một pho tượng băng, đôi mắt ánh lên sát ý.

Huyền Ảnh vung tay, một luồng Vô Tình Chi Nguyên khổng lồ từ một khe nứt khác lao thẳng về phía Cảm Ứng Chi Tuyền, nơi Lâm Khải đang tiến đến. “Kẻ mang ‘tình’ yếu đuối… Ta sẽ nghiền nát tất cả!”

Âm thanh gầm rống của Huyền Ảnh vang vọng khắp Phàm Trần, báo hiệu một cuộc đại chiến không thể tránh khỏi. Đại quân Vô Tình Tông chia làm hai mũi tấn công, một mũi do Huyền Ảnh đích thân dẫn đầu, lao thẳng về phía Thị Trấn Thương Cảm, nơi liên minh Trần Hạo đang củng cố phòng thủ. Mũi còn lại, với Tuyết Vô Tình dẫn dắt, hướng thẳng đến Cảm Ứng Chi Tuyền, nơi ngọn lửa “tình” của Lâm Khải đang bùng cháy rực rỡ, sẵn sàng đối đầu với bão tố lớn nhất trong lịch sử Phàm Trần.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8