Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 146: Bí Mật Về Nguồn Gốc Của Vô Tình Tông

Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:18:19 | Lượt xem: 9

Lý Thanh Thanh cảm thấy một nỗi lo vô hình siết chặt tâm can. Dù đã thoát khỏi vòng vây Vô Tình Tông, chứng kiến Hàn Liệt giành lại chút ý thức, song cảnh tượng Huyền Ảnh cùng Tuyết Vô Tình chia quân, một mũi tiến thẳng về Thương Cảm Trấn, mũi còn lại nhắm vào chính Cảm Ứng Chi Tuyền này, vẫn khiến Dao Tâm nàng chao đảo. Nàng biết, đại chiến thực sự chỉ vừa mới bắt đầu, và những bí mật ẩn sâu trong Thiên Đạo này có thể còn đáng sợ hơn những gì họ từng tưởng tượng.

Hơi thở nàng khẽ run, ánh mắt dõi theo Lâm Khải, người đang nhắm nghiền, đặt tay lên mặt Hồ Ký Ức tĩnh lặng. Hào quang hổ phách từ chiếc vòng cổ gỗ mục trên ngực hắn và ánh sáng xanh biếc từ Uẩn Tình Ngọc nơi linh hồn hắn bùng sáng, kết nối sâu sắc với Thiên Tâm Ngọc. Khí tức hữu tình thuần khiết từ Lâm Khải lan tỏa, xoa dịu phần nào bất an trong lòng nàng, song nỗi lo về Hàn Liệt vẫn như một khối đá đè nặng.

“Tiểu Khải,” Lý Thanh Thanh thì thầm, giọng nàng còn vương chút mệt mỏi sau trận chiến ác liệt, “Đệ có cảm nhận được gì không? Hàn huynh… huynh ấy có ổn không?”

Bên cạnh nàng, Mộc Lan siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt nàng vẫn còn hằn lên căm phẫn, song sâu thẳm lại là ưu tư. Nàng nhìn về phía Hồ Ký Ức, nơi Lâm Khải đang cố gắng tìm kiếm, như thể đang tìm kiếm chính linh hồn Hàn Liệt. “Vô Tình Tông… bọn chúng sẽ phải trả giá cho những gì đã làm với Hàn huynh. Ta sẽ không bỏ qua bất cứ kẻ nào.”

Lâm Khải từ từ mở mắt, ánh mắt hắn sâu thẳm như vực thẳm, song ẩn chứa một sự trầm tư khác lạ. Hắn khẽ lắc đầu. “Ta cảm nhận được… một nỗi đau rất lớn. Không chỉ của Hàn huynh, mà còn là nỗi đau của… rất nhiều người. Như thể chúng bị chôn vùi trong chính Hồ Ký Ức này, một tiếng vọng bi thương từ quá khứ, một lời kêu than bị lãng quên.” Giọng hắn trầm thấp, mang theo chút nặng nề mà Lý Thanh Thanh chưa từng nghe thấy.

Cảm Ứng Chi Tuyền, nơi họ đang đứng, vốn dĩ là cội nguồn mọi cảm xúc, một nơi linh khí hữu tình thuần khiết dồi dào. Song giờ đây, khi Lâm Khải đào sâu kết nối, Hồ Ký Ức đột ngột bùng nổ hàng vạn tia sáng, xoáy tròn như một cơn lốc vô hình, cuốn lấy cả ba người vào một dòng chảy ký ức hỗn loạn, dữ dội. Thiên Tâm Ngọc trong linh hồn Lâm Khải rung động kịch liệt, không còn là sự dẫn lối đơn thuần, mà như đang tự kể lại một câu chuyện bi thương bị lãng quên từ thuở hồng hoang.

Lý Thanh Thanh và Mộc Lan bị choáng ngợp, tâm thần chấn động, chỉ có thể bám víu chặt lấy Lâm Khải, cố gắng chống lại những hình ảnh và cảm xúc đang ùa vào thức hải họ như sóng thần.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Bí Mật Về Nguồn Gốc Của Vô Tình Tông

Một linh ảnh bỗng chốc hiện rõ trước mắt họ, chân thực đến rợn người. Đó là một thời đại cổ xưa, khi “Thiên Đạo Hữu Tình” thống trị tuyệt đối. Tình cảm mãnh liệt đến mức không thể buông bỏ, trở thành một xiềng xích vô hình. Họ thấy một nữ tu sĩ xinh đẹp, dung mạo tuyệt thế, song đôi mắt nàng tràn ngập thống khổ tột cùng. Nàng đã mất đi người yêu, và nỗi đau đó gặm nhấm nàng từng giây từng phút. Nàng gào thét muốn quên đi, muốn được giải thoát khỏi gông cùm ký ức, song Thiên Đạo lại buộc nàng phải “yêu thương vĩnh cửu”, phải giữ mãi nỗi đau đó, khiến nàng hóa điên, thân thể bị vô số sợi tơ tình cảm vô hình trói buộc, giằng xé linh hồn nàng đến tan nát. Tiếng rên rỉ vô thanh của nàng vang vọng trong thức hải Lâm Khải, Lý Thanh Thanh và Mộc Lan, khiến họ cảm thấy tâm can như bị bóp nghẹt.

Linh ảnh thứ hai tiếp nối, chuyển cảnh đến một chiến trường đổ nát. Một chiến binh dũng mãnh, thân thể tráng kiện, song đôi mắt hắn trống rỗng, vô hồn. Hắn đã chiến đấu để bảo vệ gia tộc, song cuối cùng lại mất đi tất cả. Hắn khao khát sự thanh thản, sự “không cảm xúc” để không phải chịu đựng nỗi ân hận và sợ hãi vĩnh viễn, song vô vọng. Linh ảnh cho thấy hắn cố gắng tự đoạn tuyệt, tự xé bỏ tâm can mình, song “tình” lại càng trói buộc chặt hơn, khiến hắn biến thành một cái vỏ rỗng, một xác sống không hồn, sống trong nỗi đau vĩnh cửu. Sự tuyệt vọng của hắn thấm sâu vào linh hồn ba người, khiến họ cảm thấy lạnh lẽo thấu xương.

Sau đó, linh ảnh thứ ba hiện ra, hé lộ một bí mật kinh hoàng. Những linh hồn đau khổ, bị “tình” hành hạ đến cực hạn, tụ tập lại trong một hang động băng giá, u tối. Gương mặt họ hằn lên tuyệt vọng và khao khát được giải thoát. Họ không tìm kiếm sức mạnh, mà tìm kiếm sự bình yên, sự “không cảm xúc” để không phải chịu đựng nỗi đau vĩnh cửu. Một vị tổ sư đầu tiên của Vô Tình Tông xuất hiện, gương mặt y đầy bi ai và kiệt quệ, song ánh mắt lại bừng lên một tia quyết tuyệt. “Nếu tình là xiềng xích, là gông cùm, ta nguyện vô tình! Ta thà trở thành một pho tượng băng giá còn hơn phải chịu đựng nỗi đau giày vò vĩnh viễn!” Y tuyên bố, thanh âm vang vọng khắp hang động, mang theo phẫn uất tột cùng. Họ đã dùng những phương pháp cực đoan để “thanh tẩy” cảm xúc, đoạn tuyệt mọi liên kết, vì tin rằng đó là con đường duy nhất đến bình yên, đến niết bàn khỏi đau khổ.

Qua kết nối sâu sắc này, Lâm Khải cảm nhận được nỗi đau và sự đồng cảm sâu sắc của Hàn Liệt với những linh hồn trong linh ảnh. Hàn Liệt cũng từng khao khát thoát khỏi nỗi đau mất muội muội, nỗi đau khi chứng kiến làng Sương Mộc bị hủy diệt, nên y đã chấp nhận con đường “vô tình” như một lối thoát, tin rằng đó là cách duy nhất để bảo vệ những gì y còn sót lại, hoặc để tìm kiếm sự bình yên vĩnh cửu. Tiếng vọng thống khổ của Hàn Liệt vang lên trong thức hải Lâm Khải, hòa quyện với những linh ảnh bi thương, khiến hắn cảm nhận được sự giằng xé tột cùng trong linh hồn Hàn Liệt.

Linh ảnh tan biến, cả ba người bị hất văng khỏi Hồ Ký Ức, ngã vật xuống nền đá lạnh lẽo. Toàn thân Lâm Khải run rẩy, khóe môi hắn rỉ máu, không phải vì bị thương vật lý, mà vì đạo tâm hắn bị chấn động kịch liệt. Ánh mắt hắn đầy chấn động và hoài nghi. “Không thể nào… Thiên Đạo Hữu Tình… lại có thể… biến thành xiềng xích như vậy?” Hắn ôm đầu, cố gắng xử lý dòng thông tin khổng lồ và đau đớn vừa tràn vào.

Lý Thanh Thanh ngã quỵ, gương mặt nàng tái nhợt như tờ giấy, Dao Tâm chấn động kịch liệt. Nàng lẩm bẩm những lời nói của tổ tiên Lý gia về sự vĩ đại của “Thiên Đạo Hữu Tình”, rồi lại nhìn thấy những hình ảnh đau khổ trong linh ảnh, nước mắt lăn dài trên gò má. “Đây… đây là sự thật sao? Tổ tiên chúng ta… đã sai lầm? Tình cảm… có thể tàn nhẫn đến vậy sao?” Nàng cảm thấy như toàn bộ niềm tin và sứ mệnh của gia tộc mình đang sụp đổ.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Bí Mật Về Nguồn Gốc Của Vô Tình Tông

Mộc Lan siết chặt thanh kiếm, ngọn lửa căm hờn trong mắt nàng bị dập tắt, thay vào đó là bối rối và xót xa. Nàng nhìn chằm chằm vào Hồ Ký Ức đang dần trở lại tĩnh lặng, như thấy được chính nỗi đau của mình trong đó, nỗi đau mất mát gia đình, nỗi đau của Hàn Liệt. “Vô Tình Tông… bọn chúng… cũng là… nạn nhân? Vậy hận thù của ta… có ý nghĩa gì?” Nàng cảm thấy một sự giằng xé sâu sắc, như thể thế giới quan của mình vừa bị đảo lộn hoàn toàn.

Đúng lúc đó, từ xa, một tiếng nổ lớn vang vọng, rung chuyển toàn bộ Cảm Ứng Chi Tuyền. Kèm theo đó là một luồng Vô Tình Chi Nguyên lạnh lẽo, sắc bén như lưỡi dao, ập đến, khiến không khí trở nên ngột ngạt. Tuyết Vô Tình đã đến gần, mang theo đạo quân Vô Tình Tông. Cả ba đều cảm nhận được nguy hiểm đang cận kề, một áp lực vô hình đè nặng lên linh hồn.

Lâm Khải từ từ ngẩng đầu. Dù đau đớn tột cùng, ánh mắt hắn dần trở nên kiên định hơn bao giờ hết, sâu sắc hơn, như thể hắn vừa nhìn thấu một chân lý vĩ đại. Hắn nhận ra rằng “tình” không phải lúc nào cũng là ánh sáng, và “vô tình” cũng không phải lúc nào cũng là bóng tối tuyệt đối. Vấn đề là sự cực đoan. Bất cứ điều gì, khi bị đẩy đến cực hạn, đều có thể trở thành xiềng xích, trở thành gông cùm.

“Không.” Lâm Khải cất tiếng, giọng hắn trầm ấm, song ẩn chứa một uy lực và sự thấu hiểu sâu sắc chưa từng có. Hào quang hữu tình từ hắn bùng lên mạnh mẽ hơn, phức tạp và thấu hiểu. “Thiên Đạo Hữu Tình không sai. Sai lầm là khi ‘tình’ biến thành chấp niệm, thành gông cùm, tước đoạt tự do và bình yên của sinh linh. Thiên Đạo vô tình… cũng là một phản ứng tự vệ, một tiếng kêu tuyệt vọng của những kẻ không muốn bị nỗi đau giày vò vĩnh viễn. Song con đường của Vô Tình Tông hiện tại, hủy diệt mọi cảm xúc, cũng là một sự cực đoan khác! Họ đã biến nỗi đau của mình thành sự tàn nhẫn, biến sự giải thoát thành gông cùm cho người khác.”

Lâm Khải đứng thẳng, từng mạch máu trong cơ thể hắn như đang ngân nga một khúc ca mới, một đạo lý thâm sâu hơn. “Sứ mệnh của ta… không phải là hồi sinh Thiên Đạo Hữu Tình cổ xưa một cách mù quáng. Mà là định nghĩa lại nó. Một Thiên Đạo Hữu Tình… nơi tình yêu thương là tự nguyện, nơi nỗi đau có thể được thấu hiểu và buông bỏ, nơi mỗi sinh linh có quyền lựa chọn con đường của mình, không bị ràng buộc bởi bất kỳ cực đoan nào.”

Hắn nhìn Lý Thanh Thanh và Mộc Lan, ánh mắt kiên định, tràn đầy lòng trắc ẩn. “Hàn huynh… huynh ấy không phải kẻ thù. Huynh ấy là một nạn nhân. Huynh ấy chấp nhận con đường vô tình, vì huynh ấy đã quá đau khổ, quá tuyệt vọng. Chúng ta sẽ cứu huynh ấy. Cứu huynh ấy khỏi cả sự vô tình mà bọn chúng ép buộc, và khỏi nỗi đau mà ‘tình’ đã từng gây ra.”

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Bí Mật Về Nguồn Gốc Của Vô Tình Tông

Lý Thanh Thanh, dù vẫn còn chấn động, nhìn Lâm Khải với sự ngưỡng mộ và tin tưởng tuyệt đối. Nỗi sợ hãi và bối rối dần tan biến, thay vào đó là ý chí kiên cường và một mục tiêu rõ ràng hơn, sâu sắc hơn. Nàng gạt nước mắt, siết chặt tay Lâm Khải, giọng nàng run run song kiên định. “Tiểu Khải… đệ nói đúng. Chúng ta sẽ cùng đệ… định nghĩa lại Thiên Đạo Hữu Tình! Ta tin đệ sẽ làm được!”

Mộc Lan nắm chặt kiếm, ánh mắt nàng không còn căm hờn mù quáng mà là quyết tâm mãnh liệt. Nàng hiểu rằng, báo thù không phải là tiếp tục gieo rắc hận thù, mà là phá vỡ vòng lặp đau khổ này. “Vì Hàn huynh… và vì tất cả những linh hồn đã từng bị ‘tình’ hay ‘vô tình’ giam cầm… Ta sẽ chiến đấu! Ta sẽ không để nỗi đau của họ trở thành vô nghĩa!”

Tiếng bước chân của Tuyết Vô Tình và đạo quân Vô Tình Tông vang vọng rõ ràng hơn, kèm theo khí tức băng giá đang bao trùm Cảm Ứng Chi Tuyền. Không khí trở nên nặng nề, báo hiệu một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.

“Tuyết Vô Tình đã đến.” Lâm Khải cất giọng dứt khoát, vang vọng khắp hang động, “Đại chiến thực sự… đã bắt đầu.”

Hắn đứng vững chãi, giữa Lý Thanh Thanh và Mộc Lan, hào quang hữu tình từ hắn bao bọc lấy cả ba người, mạnh mẽ và thuần khiết hơn, song cũng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất phức tạp của Đại Đạo. Họ sẵn sàng đối mặt với kẻ thù, không chỉ để chiến thắng mà còn để chứng minh một chân lý mới về “tình”, một chân lý của sự cân bằng và tự do.

Xa xôi trên đỉnh tháp cổ kính của Thương Cảm Trấn, Trần Hạo đột nhiên mở bừng mắt. Hắn cảm nhận làn sóng “Thiên Đạo Hữu Tình” từ Lâm Khải trở nên mạnh mẽ và sâu sắc hơn bao giờ hết, như một dòng sông cuộn chảy, gột rửa những tạp niệm. Song đồng thời, hắn cũng cảm nhận được sự hỗn loạn của Ý Chí Vô Tình đang gầm gừ từ Vực Sâu Vô Tình, như một con quái vật cổ xưa bị đánh thức.

Trần Hạo mỉm cười mãn nguyện, song ánh mắt vẫn ẩn chứa nỗi lo lắng sâu sắc về con đường phía trước của Lâm Khải. Hắn thì thầm, giọng nói đầy tự hào và ưu tư: “Khải nhi… con đã tìm thấy con đường của mình rồi. Song bão tố thực sự… mới chỉ bắt đầu thôi.”

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8