Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 168: Vô Tình Tông Tan Rã
Cột sáng ngũ sắc rực rỡ, hùng tráng, từ Lâm Khải, Hàn Liệt, Lý Thanh Thanh và Mộc Lan, vốn đã hòa quyện sức mạnh và ý chí, giờ đây không còn chỉ là một ngọn đăng soi rọi hắc ám. Nó bỗng chốc bùng nổ, lan tỏa như một làn sóng vô hình tựa triều dâng, thuần khiết, ấm áp, trực chỉ Vực Sâu Vô Tình và toàn bộ lãnh địa của Vô Tình Tông. Làn sóng “hữu tình” này, mang theo bản chất của thấu hiểu, bao dung và chấp thuận, thấu triệt mọi kết giới “vô tình”, chạm tới thâm tâm đạo của mỗi tu sĩ.
Trên chiến trường Thương Cảm Cổ Trấn, vạn ngàn đệ tử Vô Tình Tông cấp thấp, đang điên cuồng tấn công kết giới hộ thân của Trần Hạo, bỗng nhiên khựng lại, ôm đầu thống khổ gào thét. Đạo tâm “vô tình” của họ, được hun đúc từ đoạn tuyệt cảm tình, không chỉ nứt vỡ mà bắt đầu tan rã như băng tuyết gặp lửa hồng. Ký ức ấm áp về gia đình, bằng hữu, những hồi ức an lạc bị phong ấn ngàn năm bỗng chốc ùa về như thác lũ, nhấn chìm họ vào biển cảm xúc hỗn độn. Có kẻ không chịu nổi nội tâm giằng xé, gân xanh nổi đầy trán, linh hồn tan rã, tự bạo kim đan trong tiếng gào thét tuyệt vọng, thân thể hóa thành những đốm sáng mờ ảo tiêu tán giữa hư không. Số khác quỳ rạp xuống, ôm mặt khóc nức nở như những hài tử lạc mẹ, dung nhan tràn ngập hối hận cùng bi thương, gọi tên thân nhân đã khuất, những linh hồn từng bị chính tay họ chôn vùi trong vực sâu Vô Tình. Một số khác thì hoảng loạn bỏ chạy, cố gắng thoát khỏi sự giày vò của cảm xúc trỗi dậy. Đội hình Vô Tình Tông trên chiến trường triệt để hỗn loạn, sức mạnh của họ suy yếu trầm trọng, quân sĩ mất đi ý chí chiến đấu, chỉ còn là những cái xác vô hồn hoặc những kẻ điên loạn không thể kiểm soát.

Xa hơn, trong số các tu sĩ tinh nhuệ, Tuyết Vô Tình, đang dẫn dắt tinh nhuệ quân, cảm thấy một luồng ấm áp khó chịu xâm nhập vào băng giá linh hồn của nàng. Dung nhan nàng biến sắc, kiên cố Vô Tình Dao Tâm của nàng xuất hiện những vết rạn sâu hoắm, một tia ký ức mờ ảo vụt qua trong đôi mắt băng lạnh. Nàng phẫn nộ rống lên, cố gắng áp chế luồng tình ý nhưng thất bại, cơ thể nàng co giật mạnh, loạng choạng lùi bước, khóe môi rỉ máu. Nàng nhìn Lâm Khải trên tường thành với ánh mắt vừa căm hờn vừa pha lẫn bối rối, không thể hiểu nổi thần thông này. Các tu sĩ tinh nhuệ xung quanh Tuyết Vô Tình cũng rơi vào trạng thái tương tự, họ ôm đầu, giằng xé giữa vô cảm đã ăn sâu và cảm xúc đang ùa về. Một số ngã quỵ xuống, một số khác vẫn cố gắng duy trì trận hình nhưng linh lực đã suy yếu rõ ràng, không còn uy hiếp như thuở ban đầu.
***
Sâu trong Vực Sâu Vô Tình, tại băng động nơi Huyền Ảnh ẩn mình, làn sóng “Đại Thừa Hữu Tình” của Lâm Khải trực tiếp oanh kích linh hồn y với cường độ gấp ngàn lần. Huyền Ảnh ôm đầu thống khổ gào thét, tiếng gào vang vọng khắp Vực Sâu Vô Tình, không còn là tiếng gầm gừ phẫn nộ mà là tiếng rên rỉ tuyệt vọng của một linh hồn đang tan rã. Đạo tâm “vô tình” của y vỡ vụn triệt để, không còn mảnh nào vẹn nguyên, tan chảy như băng tuyết gặp lửa hồng.
Những ký ức bị phong ấn sâu nhất, về một thời y cũng từng có “tình”, về mất mát đau đớn đã đẩy y vào vô tình chi đạo, tất cả ùa về như một cơn ác mộng chân thật. Y thấy lại hình ảnh những thân nhân yêu dấu đã khuất, nghe lại lời nói của họ, cảm nhận lại nỗi đau đã từng khiến y từ bỏ tất cả. Giọng nói của Ý Chí Vô Tình cổ xưa vang vọng trong thức hải Huyền Ảnh, không còn là mệnh lệnh hay khinh miệt, mà là tiếng gầm gừ vô thanh đầy kinh hoàng và bất lực. Nó cảm nhận một lỗ hổng lớn chưa từng có trong bản thể của nó, như có một phần linh hồn bị xé toạc, và khả năng khống chế Vô Tình Tông của nó đã bị triệt để phá vỡ. Ý Chí Vô Tình cố gắng rút sâu vào trong, nhưng không thể hoàn toàn thoát khỏi sự tác động của làn sóng hữu tình đang dâng trào. Nó chỉ có thể co rút lại, trở nên yếu ớt và ẩn mình nơi hắc ám sâu thẳm nhất của Vực Sâu.
Huyền Ảnh, trong cơn điên loạn cực độ vì ký ức và cảm xúc ùa về, cố gắng tập trung chút linh lực cuối cùng, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên tia tàn độc. Y yếu ớt gầm lên một tiếng nguyền rủa: “Tình… là… yếu đuối… mãi mãi… là yếu đuối!”, rồi tung ra một đòn liều chết, đóa băng liên đen kịt cuối cùng, nhắm thẳng vào Lâm Khải đang đứng trên tường thành Thương Cảm Cổ Trấn, dù biết rằng vô ích.
Tuy nhiên, đóa băng liên đó đã quá đỗi yếu ớt, vừa rời tay y liền bị làn sóng “hữu tình” của Lâm Khải hóa thành hư vô trước khi kịp bay xa. Huyền Ảnh quỵ ngã, thân thể y biến thành một pho tượng băng giá mục ruỗng, cứng đờ. Đôi mắt đỏ ngầu giờ đây trống rỗng, không còn chút ánh sáng hay sinh khí, chỉ còn lại một giọt nước mắt băng giá lăn dài trên gò má. Y đã triệt để bị “tình” nghiền nát, hoặc tự mình biến thành một cái xác vô hồn vì không thể chấp nhận cảm xúc trở về.
***

Trên tường thành Thương Cảm Cổ Trấn, Lâm Khải dìu dắt Hàn Liệt, Lý Thanh Thanh và Mộc Lan đứng vững chãi, bao bọc bởi hào quang ngũ sắc rực rỡ. Hàn Liệt, dù thân thể còn tiều tụy, đã triệt để hồi phục lý trí và nhân tính. Đôi mắt y tràn ngập hối hận, bi thương nhưng cũng ánh lên vẻ kiên cường mới mẻ. Y nhìn Lâm Khải, Lý Thanh Thanh, Mộc Lan với lòng tri ân sâu sắc, gật đầu khẳng định sự đồng lòng.
Lý Thanh Thanh và Mộc Lan cũng cảm nhận sự nhẹ nhõm khôn tả. Nỗi sợ hãi và gánh nặng ngàn năm đã được trút bỏ phần lớn. Dao Tâm của Lý Thanh Thanh trở nên trong sáng, linh lực Lý gia cuộn trào mạnh mẽ. Ngọn lửa căm hờn Vô Tình Tông trong Mộc Lan chuyển hóa thành ý chí bảo vệ kiên cường, thuần khiết.
Lâm Khải phóng tầm mắt ra xa, về phía lãnh địa Vô Tình Tông đang chìm trong hỗn loạn và tan rã. Hắn cảm nhận được vô số linh hồn đang bàng hoàng tỉnh thức: một số tìm thấy bình yên, một số khác đau đớn vì ký ức đã mất, một số vẫn còn hoảng loạn, nhưng tất cả đều thoát khỏi sự khống chế của “vô tình”.
Trần Hạo xuất hiện bên cạnh Lâm Khải, dung nhan ông nở nụ cười mãn nguyện, gánh nặng ngàn năm trong lòng đã được trút bỏ triệt để. Ông nhìn Lâm Khải với ánh mắt vô hạn tự hào, khẽ gật đầu.
Lâm Khải cất tiếng uy lực, vang vọng khắp thiên không, xuyên thấu mây ngũ sắc rực rỡ, trực chỉ Vực Sâu Vô Tình, tựa lời tuyên chiến gửi đến toàn bộ Thiên Địa cùng những kẻ đã lãng quên đạo lý: “Vô Tình Tông đã tan rã! Nhưng con đường Thiên Đạo Hữu Tình chỉ mới bắt đầu! Chúng ta sẽ gieo mầm hy vọng, chữa lành thương tổn, và chứng minh rằng tình cảm là cội nguồn của mọi chân lực! Thiên Đạo không vô tình!”
Hàn Liệt, Lý Thanh Thanh và Mộc Lan đồng thanh hưởng ứng, hào quang ngũ sắc từ bốn người hòa hợp, tạo thành cột sáng ngũ sắc chói lọi, rực rỡ, xuyên thẳng lên thiên không, đối chọi trực diện với tàn dư hắc khí từ Vực Sâu Vô Tình đang co rút. Cột sáng đó tựa ngọn đăng, lời hứa của tân kỷ nguyên, chiếu rọi khắp Phàm Trần.

Những tu sĩ Vô Tình Tông còn sống sót, thoát khỏi khống chế, bàng hoàng nhìn xung quanh. Một số bỏ chạy trong hoảng loạn, số khác quỳ xuống cầu xin trợ giúp từ Thương Cảm Cổ Trấn, số khác lại ngồi im lặng, cố gắng sắp xếp lại mảnh ký ức vụn vỡ. Vô Tình Tông, từng là một thế lực hùng cường, giờ chỉ còn là đống đổ nát hoang tàn, không còn khả năng uy hiếp.
Trần Hạo thì thầm với Lâm Khải, ánh mắt ẩn chứa nỗi lo lắng thâm sâu về “Ý Chí Vô Tình” cổ xưa: “Khải nhi, đây chỉ là khởi đầu. ‘Ý Chí Vô Tình’ đã bị suy yếu, nhưng nó vẫn còn đó. Bão tố chân chính mới chỉ bắt đầu.”
Lâm Khải gật đầu, nắm chặt tay Hàn Liệt, Lý Thanh Thanh và Mộc Lan. Con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, nhưng họ đã có nhau, có niềm tin kiên cố, ý chí bất diệt, sẵn sàng cho cuộc chiến định mệnh kế tiếp.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: