Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 172: Nguồn Gốc Thực Sự Của Vòng Cổ
“Né ra! Đừng chạm vào thứ đó!”
“Hàn huynh, cẩn thận!”
Thanh trường kiếm ô hắc rít lên một tiếng xé gió, chém thẳng vào luồng sương mù đen kịt đang cuồn cuộn phun ra từ một kẽ nứt trên vách đá mật đạo. Sát khí lạnh lẽo thấu xương từ luồng hắc khí kia không chỉ muốn đóng băng da thịt, mà còn muốn luồn lách vào tận thức hải để cào xé, xóa sạch mọi ký ức ấm áp vừa được khôi phục trong linh hồn Hàn Liệt.

Hàn Liệt nghiến răng, cơ mặt co rút kịch liệt. Vết thương cũ do xiềng xích Vô Tình Chi Nguyên để lại trên da thịt y vẫn còn rỉ máu, nhưng đôi mắt đỏ ngầu giờ đây đã được thay thế bằng một tia sáng lý trí kiên định. Y cảm nhận rõ ràng luồng hắc khí kia mang theo hơi thở của Huyền Ảnh – một thứ tàn dư đầy oán hận và điên cuồng, cố gắng kéo y trở lại vực thẳm vô cảm.
*“Liệt nhi, chạy đi! Đừng nhìn lại!”*
Một giọng nói non nớt, yếu ớt của đứa em gái nhỏ vang lên trong đầu y, kéo theo hình ảnh ngôi làng Sương Mộc chìm trong biển lửa và hắc hỏa của Vô Tình Tông năm xưa. Đó là nỗi sợ hãi nguyên thủy, là vết thương rỉ máu mà y đã cố gắng chôn vùi bằng cách tự biến mình thành một cỗ máy giết chóc lạnh lùng. Y đã từng nghĩ, chỉ cần đoạn tuyệt tình cảm, y sẽ không còn đau đớn, sẽ có sức mạnh cứu lấy tất cả. Nhưng y đã sai. Sự vô tình chỉ mang lại một khoảng không trống rỗng, mục nát, nơi em gái y chết đi mà y không thể rơi nổi một giọt nước mắt xót thương.
“Ta sẽ không gục ngã lần nữa!” Hàn Liệt gầm lên, tiếng gầm khàn đục vang vọng khắp không gian chật hẹp của mật đạo.
Thanh kiếm trong tay y bùng lên một luồng kiếm khí đen kịt nhưng không còn mang theo sự lạnh lẽo diệt tuyệt của Vô Tình Chi Nguyên, mà là sự phẫn nộ tột cùng của một kẻ quyết tâm giành lại nhân tính. Đạo kiếm quang va chạm dữ dội với luồng hắc khí, tạo ra một tiếng nổ trầm đục. Lực phản chấn cực mạnh hất văng Hàn Liệt lùi lại mấy bước, gót chân y lún sâu vào nền đất ẩm ướt của mật đạo.
Ngay khi luồng hắc khí định thừa cơ lao tới nuốt chửng lấy y, một vầng hào quang ngũ sắc rực rỡ đột ngột bộc phát từ phía sau.

Lâm Khải bước lên một bước, tà áo giản dị không chút hoa văn khẽ bay múa giữa làn gió năng lượng cuồng bạo. Đôi mắt hắn sâu thẳm như hồ nước mùa thu, không chút gợn sóng nhưng lại ẩn chứa một uy nghiêm tối cao của kẻ đã thấu hiểu vạn pháp. Hắn khẽ đưa tay ra, năm ngón tay thon dài kết thành một ấn quyết đơn giản.
Hào quang ngũ sắc Vấn Tâm Cảnh – thứ sức mạnh dung hòa hoàn mỹ giữa hữu tình và vô tình – hóa thành một đóa sen ánh sáng khổng lồ, nhẹ nhàng bao bọc lấy luồng hắc khí tàn dư. Không có tiếng nổ kinh thiên động địa, luồng hắc khí tàn bạo kia chạm vào đóa sen liền bị gột rửa, tiêu dung như tuyết gặp ánh mặt trời, hóa thành những đốm sáng hổ phách dịu nhẹ rồi tan biến vào không trung.
Mùi hương thanh khiết của cỏ cây và hơi ấm của đất phàm trần lập tức lấp đầy mật đạo, xua tan hoàn toàn cái lạnh thấu xương của Vực Sâu.
“Hàn huynh, giữ vững tâm thần.” Lâm Khải đặt bàn tay ấm áp lên vai Hàn Liệt, truyền vào một luồng linh lực Đại Thừa Hữu Tình thuần khiết. Luồng ấm áp kia như dòng suối nhỏ len lỏi qua kinh mạch rách nát của Hàn Liệt, xoa dịu những vết thương âm ỉ và dập tắt hoàn toàn tàn dư lạnh lẽo trong thức hải y.
Hàn Liệt hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng. Y nhìn Lâm Khải, ánh mắt tràn ngập lòng biết ơn sâu sắc và sự kính trọng tự đáy lòng: “Huynh đệ… ta không sao. Chỉ là khí tức của Huyền Ảnh vẫn còn quá đậm đặc ở nơi này.”
Lý Thanh Thanh bước đến bên cạnh, dung nhan nàng đã hồng hào trở lại, Dao Tâm trong suốt như ngọc khẽ xoay chuyển, tỏa ra linh lực Lý gia thanh khiết. Nàng nhìn những mảnh vỡ của chiếc vòng cổ gỗ mục nát đang lơ lửng quanh ngực Lâm Khải, khẽ nhíu mày: “Tiểu Khải, đệ có cảm nhận được không? Chiếc vòng cổ của đệ… tuy đã vỡ, nhưng năng lượng của nó không hề tiêu tán.”
Mộc Lan cũng tiến lại gần, hai tay siết chặt chuôi kiếm, đôi mắt tinh quái thường ngày giờ đây đầy kinh ngạc dán chặt vào quầng sáng hổ phách đang bao bọc lấy Lâm Khải: “Đúng vậy. Thứ ánh sáng này… nó không giống linh lực của tu sĩ, cũng không giống linh khí của Giới Tu Luyện. Nó mang một mùi hương rất quen thuộc, giống như… mùi của những cơn mưa mùa hạ ở làng Sương Mộc.”
Lâm Khải cúi đầu nhìn xuống ngực mình.
Chiếc vòng cổ bằng gỗ mục nát – kỷ vật duy nhất của mẹ mà hắn luôn mang theo bên mình suốt những năm tháng kham khổ ở Phá Vân Tông, thứ mà hắn từng nghĩ chỉ là một vật tưởng niệm phàm trần tầm thường – giờ đây đã vỡ vụn thành hàng vạn hạt bụi gỗ lơ lửng. Nhưng những hạt bụi gỗ ấy không hề rơi xuống đất, chúng lấp lánh sắc hổ phách ấm áp, xoay tròn quanh cơ thể hắn như một tinh vân nhỏ bé.
Một sự thôi thúc mãnh liệt, một tiếng gọi dịu dàng từ sâu thẳm linh hồn bỗng chốc trỗi dậy. Thiên Tâm Ngọc và Uẩn Tình Ngọc trong thức hải của hắn đồng loạt chấn động, cộng hưởng với những hạt bụi gỗ kia, tạo thành một luồng sức mạnh chưa từng có.
“Mẹ…” Lâm Khải thì thầm, một giọt nước mắt không tự chủ được lăn dài trên gò má kiên nghị của hắn.
Ngay lập tức, không gian xung quanh bốn người đột ngột vặn vẹo. Bức tường đá ẩm ướt của mật đạo biến mất, thay vào đó là một khoảng không tràn ngập ánh sáng hổ phách dịu nhẹ. Khứu giác của họ ngập tràn mùi thơm của lúa chín, mùi khói bếp lam chiều, và tiếng cười trong trẻo của trẻ thơ vang vọng từ xa xôi.

Họ đang đứng giữa một huyễn cảnh cộng hưởng tâm linh sâu sắc – một thế giới tinh thần được tạo nên từ những mảnh vỡ của chiếc vòng cổ gỗ.
Trước mắt họ, một dòng sông ánh sáng lấp lánh hiện ra, phản chiếu những hình ảnh từ quá khứ xa xưa. Trong dòng sông ấy, Lâm Khải nhìn thấy một nữ tử dịu dàng, khoác trên mình y phục mộc mạc của Tâm Ngữ Tộc. Gương mặt bà thanh tú, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa nỗi buồn thế sự nhưng cũng bừng lên tình yêu thương vô bờ bến khi nhìn vào đứa trẻ sơ sinh đang nằm trong nôi – đứa trẻ đó chính là Lâm Khải.
“Đó là… mẫu thân của đệ?” Lý Thanh Thanh khẽ thốt lên, giọng nói đầy sự xúc động và kính trọng.
Huyễn cảnh chuyển động, đưa họ về thời điểm ngàn năm trước, khi cuộc chiến giữa Thiên Đạo Vô Tình và các tộc nhân bảo vệ “Thế Giới Cảm Ứng” đạt đến đỉnh điểm. Nữ tử kia – mẹ của Lâm Khải – đang đứng trên đỉnh một ngọn núi linh thiêng, xung quanh bà là những vết nứt không gian khổng lồ đang không ngừng hút cạn sinh khí và cảm xúc của thế gian.
Bà biết, phe “Vô Tình” đã thắng thế, và Đại Đạo sắp bị phong ấn khía cạnh “Hữu Tình”. Để giữ lại một tia hy vọng cuối cùng cho nhân loại, bà đã đưa ra một quyết định điên rồ nhưng vĩ đại.
Bà đã dùng toàn bộ tu vi Đại Thừa của mình, dùng chính tinh huyết và linh hồn của bản thân, tách một góc nhỏ của “Thế Giới Cảm Ứng” nguyên thủy – nơi chứa đựng những cảm xúc thuần khiết, chân thật nhất của phàm trần – và phong ấn nó vào một mảnh gỗ của cây cổ thụ Sương Mộc. Mảnh gỗ ấy, qua hàng vạn năm phong hóa, đã trở thành chiếc vòng cổ gỗ mục nát mà Lâm Khải mang theo.
*“Khải nhi của mẹ…”* Giọng nói dịu dàng của mẹ Lâm Khải vang vọng khắp huyễn cảnh, như một tiếng ru hời từ cội nguồn thời gian. *“Mẹ không thể cho con một linh căn xuất chúng, cũng không thể bảo vệ con suốt đời. Nhưng mẹ để lại cho con trái tim của thế giới này. Chiếc vòng cổ này là một ‘Thế Giới Cảm Ứng’ thu nhỏ, mang theo niềm tin của mẹ rằng tình cảm phàm tục không phải là gông cùm, mà là cội nguồn của Đại Đạo. Khi con cảm nhận được nỗi đau, sự mất mát, và lòng trắc ẩn sâu sắc nhất, phong ấn sẽ tự vỡ, và con sẽ là người định nghĩa lại Thiên Đạo.”*
Lâm Khải đứng lặng người, những hạt bụi gỗ hổ phách từ chiếc vòng cổ vỡ vụn bắt đầu bay tới, nhẹ nhàng hòa nhập vào da thịt hắn, thấm sâu vào từng huyết quản, kinh mạch.
Mỗi hạt bụi gỗ dung hợp là một luồng ký ức, một dòng cảm xúc phàm trần vĩ đại tràn vào thức hải hắn. Hắn cảm nhận được niềm vui sướng của một người cha khi đón đứa con chào đời, nỗi đau xé lòng của một người tình khi phải chia ly, lòng dũng cảm của một chiến binh quyết tử bảo vệ quê hương, và cả sự sám hối muộn màng của những kẻ lầm đường lạc lối.
Sức mạnh “Chân Nguyên Phàm Trần” cổ xưa, thuần khiết nhất được giải phóng, hoàn toàn hợp nhất với hào quang ngũ sắc Vấn Tâm Cảnh của hắn.
Lâm Khải không còn chỉ là một tu sĩ Đại Thừa Hữu Tình thông thường. Giờ đây, hắn chính là hiện thân của “Thế Giới Cảm Ứng”, là cầu nối sống động giữa phàm trần và Thiên Đạo. Sức mạnh của hắn không đến từ việc hấp thụ linh khí đất trời, mà đến từ sự cộng hưởng vĩ đại với hỉ nộ ái ố của vạn vật chúng sinh.
Hàn Liệt nhìn cảnh tượng thăng hoa vĩ đại của Lâm Khải, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt tiều tụy của y. Y không còn cảm thấy sự đè nén hay lạnh lẽo nữa. Sự ấm áp từ Chân Nguyên Phàm Trần của Lâm Khải đã gột rửa hoàn toàn bóng tối trong lòng y, giúp y thấu hiểu rằng nỗi đau mất mát năm xưa không phải là thứ cần phải đoạn tuyệt, mà chính là minh chứng cho thấy y đã từng yêu thương em gái mình sâu sắc đến nhường nào. Chính tình yêu thương đó mới là thứ giữ cho linh hồn y không bị Vô Tình Tông đồng hóa hoàn toàn.
“Lâm huynh…” Hàn Liệt quỳ một gối xuống, giọng nói nghẹn ngào nhưng tràn đầy sự kiên định: “Ta đã hiểu rồi. Cảm ơn huynh đã đưa ta trở về từ cõi chết vô tình.”
Lâm Khải bước tới, nhẹ nhàng nâng Hàn Liệt dậy. Ánh sáng ngũ sắc rực rỡ quanh thân hắn khẽ thu liễm, trở nên nội liễm và sâu lắng hơn bao giờ hết. Hắn nhìn ba người đồng hành của mình, nở một nụ cười nhẹ chứa đựng sự bình yên vô hạn: “Hàn huynh, sư tỷ, Mộc Lan. Chiếc vòng cổ của mẫu thân ta đã hoàn thành sứ mệnh của nó. Nó không còn là một kỷ vật mục nát, mà đã hóa thành ý chí của tất cả chúng ta. Chúng ta không chiến đấu vì bản thân, mà chiến đấu để bảo vệ quyền được yêu thương, được đau khổ, và được sống như một phàm nhân của vạn vật sinh linh.”
Lý Thanh Thanh nắm chặt tay Lâm Khải, đôi mắt rạng rỡ niềm tin son sắt: “Đúng vậy. Chúng ta sẽ cùng nhau đưa chân lý này đến khắp Phàm Trần và Giới Tu Luyện.”
Mộc Lan siết chặt thanh kiếm, ngọn lửa căm hờn Vô Tình Tông trong lòng nàng giờ đây đã biến thành một ý chí bảo vệ kiên cường, thuần khiết: “Vô Tình Tông đã tan rã, nhưng Ý Chí Vô Tình cổ xưa vẫn còn đó. Chúng ta phải nhanh chóng trở về Thương Cảm Cổ Trấn để hỗ trợ Trần trưởng lão.”
Huyễn cảnh tinh thần từ từ khép lại, đưa bốn người trở về thực tại mật đạo. Nhưng lúc này, mật đạo tối tăm đã được phủ một lớp ánh sáng hổ phách dịu nhẹ, không còn một chút hàn khí nào có thể xâm nhập.
Tuy nhiên, ngay khi họ chuẩn bị cất bước hướng về phía lối ra, một chấn động khủng khiếp bỗng chốc từ xa truyền đến.
Mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội, những vách đá ẩm ướt của mật đạo xuất hiện những vết nứt lớn. Từ phía lối ra dẫn về Thương Cảm Cổ Trấn, một tiếng chuông cảnh báo cổ xưa, trầm đục vang lên, mang theo một luồng khí tức “Vô Tình Tuyệt Diệt” cực kỳ cuồng bạo và tàn độc, mạnh mẽ gấp trăm lần sức mạnh của Huyền Ảnh trước đó.
Trong luồng khí tức lạnh lẽo thấu xương đang ập đến kia, Hàn Liệt đột ngột khựng lại, đôi mắt y trợn trừng kinh ngạc. Y cảm nhận được một sợi dây liên kết huyết thống mỏng manh, yếu ớt nhưng vô cùng quen thuộc đang dao động dữ dội ở phía trước.
“Khí tức này… không thể nào…” Hàn Liệt run rẩy thốt lên, gương mặt tái nhợt: “Là… là muội muội của ta! Con bé… con bé vẫn còn sống?!”
Lâm Khải nhướng mắt nhìn về phía bóng tối sâu thẳm của mật đạo, nơi luồng khí tức vô tình đang cuồn cuộn kéo đến. Ánh mắt hắn ngưng tụ, ngọn lửa kiên định trong lòng bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.
Bão tố thực sự đã kéo đến, và bí ẩn lớn nhất về sự vô tình của trời đất sắp sửa được phơi bày.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: