Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 179: Hướng Dẫn Những Kẻ Lầm Đường

Cập nhật lúc: 2026-08-26 14:49:46 | Lượt xem: 9

“Giết ta đi! Diệp Anh, nếu ngươi còn chút tình đồng môn cũ, hãy dùng kiếm đâm xuyên qua linh đài của ta!”

“Không được, Tề Phong! Ngươi phải giữ vững thần trí, Đạo Chủ sắp đến rồi!”

“Đạo Chủ? Ha ha ha! Một kẻ mang tình cảm yếu hèn thì làm được gì? Hắn muốn chúng ta đối mặt với những thứ này sao? Nỗi đau này… ký ức về thê nhi của ta… ta không muốn nhớ lại! Ta thà làm một cái xác không hồn còn hơn!”

Tiếng gào thét khản đặc của Tề Phong vang vọng khắp thung lũng sương mù, xé toạc sự tĩnh mịch u uất của trại tạm bợ bên sườn đồi ngoại ô Thương Cảm Cổ Trấn. Y là một cựu chấp pháp trưởng lão, người từng nổi tiếng với sự lạnh lùng tàn nhẫn, nay lại đang quỳ rạp dưới đất, mười ngón tay gầy guộc cào cấu điên cuồng vào đất đá đến mức móng tay lật ngược, máu tươi lẫn với bùn đất đen ngòm. Xung quanh y, hàng trăm cựu tu sĩ khác cũng đang trong những trạng thái bi thảm không kém.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Hướng Dẫn Những Kẻ Lầm Đường

Nơi đây ngập tràn mùi rêu ẩm mốc của cỏ úa, mùi máu tanh nồng từ những vết thương tự hoại, và cả mùi khét lẹt của linh lực vô tình đang cố gắng bộc phát nhưng bị trận pháp hữu tình xung quanh áp chế. Thính giác của bất kỳ ai đặt chân đến đây cũng sẽ bị tra tấn bởi những tiếng cười điên dại, tiếng khóc nghẹn ngào và cả những tiếng rên rỉ u uất kéo dài không dứt. Da thịt họ tỏa ra một luồng hàn khí buốt giá của những kẻ đã đoạn tuyệt nhân tính quá lâu, nay đột ngột bị phơi bày dưới ánh mặt trời của cảm xúc, khiến kinh mạch họ như bị thiêu đốt.

Đứng trên gò đất cao lộng gió, Lý Thanh Thanh khẽ thở dài, dung nhan ưu tư hiện rõ dưới ánh sáng ban mai nhạt nhòa. Nàng siết chặt tà áo đạo bào, cảm nhận vết thương cũ nơi lồng ngực vẫn còn nhói buốt mỗi khi chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn bên dưới.

“Trần trưởng lão, liệu họ có thể thực sự trở về không?” Giọng nàng run run, chứa đựng nỗi hoài nghi sâu sắc. “Nỗi đau này… đối với họ mà nói, dường như còn tàn khốc hơn cả cái chết.”

Trần Hạo đứng bên cạnh nàng, mái tóc bạc phơ bay bay trong gió. Lão không nhìn Lý Thanh Thanh, ánh mắt trầm ngâm vẫn khóa chặt vào bóng hình Tề Phong đang vật vã. Lão khẽ vuốt chòm râu dài, thở ra một luồng trọc khí lạnh lẽo.

“Thanh Thanh, con đường tu luyện vô tình đã gặm nhấm linh hồn họ suốt hàng trăm, hàng ngàn năm.” Giọng Trần Hạo trầm khàn, mang theo sức nặng của thời gian. “Khi đại trận sụp đổ, phong ấn ký ức vỡ vụn, những cảm xúc bị đè nén bấy lâu ùa về như thác lũ. Đối với một kẻ chưa từng biết đến hỉ nộ ái ố, việc đột ngột phải gánh chịu toàn bộ tội lỗi và tiếc nuối của quá khứ chính là một cực hình phá hủy đạo tâm. Nhưng đây là cái giá phải trả để tìm lại nhân tính.”

Mộc Lan đứng tựa lưng vào một thân cây phong khô héo gần đó. Nàng nắm chặt chuôi trọng kiếm, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ nhưng ẩn chứa một sự kiên nghị lạ thường. Ngọn lửa căm hờn đối với những kẻ từng tàn sát phàm nhân trong nàng vẫn chưa tắt hẳn, nhưng khi nhìn thấy những cái xác sống đang khóc lóc thảm thiết dưới kia, lòng trắc ẩn của một phàm nhân trong nàng lại trỗi dậy.

“Họ đã gây ra quá nhiều tội nghiệt.” Mộc Lan gằn giọng, đốt ngón tay trắng bệch vì siết mạnh chuôi kiếm. “Nhưng nhìn xem, chính họ cũng chỉ là những quân cờ bị Ý Chí Vô Tình thao túng. Một khi mất đi sự che chở của bóng tối lạnh lẽo, họ yếu ớt đến đáng thương.”

“Bởi vậy, họ cần một người dẫn đường.” Trần Hạo khẽ quay đầu, ánh mắt lão bỗng sáng lên khi cảm nhận được một luồng khí tức ấm áp đang từ xa tiến lại. “Và người đó, đã đến.”

Từ phía chân trời, một quầng sáng ngũ sắc dịu nhẹ như ánh bình minh dần lan tỏa, xua tan màn sương mù xám xịt và hàn khí đang bao phủ thung lũng. Những ngọn cỏ héo úa dưới chân gò đất khẽ cựa mình, vài mầm non xanh mướt yếu ớt bắt đầu nhú lên từ kẽ đất khô cằn. Luồng sinh khí ấy ấm áp, thuần khiết, mang theo hương thơm thanh nhẹ của đất trời sau cơn mưa, gột rửa đi phần nào mùi máu tanh và sự u uất đang ngưng tụ.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Hướng Dẫn Những Kẻ Lầm Đường

Lâm Khải bước đi thong thả, vững chãi trên con đường mòn dẫn vào khu trại. Cậu mặc một bộ y phục giản dị, chiếc vòng cổ bằng gỗ mẫu thân để lại tuy đã vỡ vụn và dung hợp vào da thịt, nhưng hơi ấm của nó dường như vẫn đang tỏa ra từ lồng ngực cậu, tạo thành một vầng hào quang ngũ sắc Vấn Tâm Cảnh bao bọc xung quanh. Đi bên cạnh cậu là Hàn Liệt, người đã hoàn toàn khôi phục lý trí, đôi mắt không còn sắc đỏ ngầu tà dị mà bừng sáng một tia sáng kiên cường, trầm tĩnh.

Sự xuất hiện của Lâm Khải khiến biển người hỗn loạn bên dưới đột ngột im bặt. Những tiếng gào thét thưa dần, rên rỉ hóa thành những tiếng thở dốc e dè. Hàng trăm ánh mắt hoang mang, trống rỗng và đầy sợ hãi đồng loạt hướng về phía cậu. Một số tu sĩ hoảng loạn lùi lại phía sau, co cụm vào nhau như những con thú bị dồn vào góc tối, sợ hãi thứ ánh sáng ngũ sắc ấm áp đang tỏa ra từ người cậu.

Lâm Khải bước vào giữa khoảng sân rộng, cậu không dùng uy áp của một tu sĩ Đại Thừa để áp chế họ, mà thu liễm hoàn toàn linh lực, chỉ để lại luồng tình ý dịu dàng nhất từ “Tâm Thuật” lan tỏa vào không gian. Cậu nhìn lướt qua những gương mặt vặn vẹo, dừng lại trước Tề Phong – người đang thở hồng hộc, máu tươi nhuộm đỏ cả hai bàn tay.

“Các ngươi sợ hãi điều gì?” Lâm Khải cất tiếng, giọng nói của cậu trầm ấm, không quá lớn nhưng mang theo thần niệm uy áp ôn hòa, xuyên thấu qua màng nhĩ, vang vọng trực tiếp vào sâu trong thức hải của từng người. “Sợ hãi ký ức, hay sợ hãi chính bản thân mình?”

Tề Phong ngước đầu lên, đôi mắt tiều tụy giăng đầy tơ máu nhìn Lâm Khải với sự căm hận và tuyệt vọng tột cùng. Y gầm lên, giọng nói run rẩy: “Ngươi thì biết cái gì? Ngươi là Đạo Chủ Hữu Tình, ngươi có sức mạnh tối cao! Còn chúng ta? Khi phong ấn vỡ ra, ta nhìn thấy… ta nhìn thấy thê tử của ta đã chết đói ngay bên ngoài động phủ của ta khi ta đang bế quan tu luyện ‘vô tình’! Ta nghe thấy tiếng khóc của đứa con thơ bị yêu thú xé xác mà ta đã từng thờ ơ quay lưng đi! Nỗi đau này… sự hối hận này đang xé toạc linh hồn ta từng mảnh! Ngươi muốn ta chấp nhận nó sao? Thà rằng ngươi giết ta đi, trả lại cho ta sự trống rỗng vô cảm trước kia!”

Nhiều cựu tu sĩ nghe thấy lời của Tề Phong liền đồng loạt quỳ sụp xuống, tiếng khóc nức nở lại bùng lên. Họ đều là những kẻ đã từng tự tay cắt đứt dây tơ hồng trần, chôn vùi người thân, phản bội bằng hữu để truy cầu Đại Đạo vô tình. Giờ đây, khi bức tường băng giá sụp đổ, ngọn lửa tội lỗi đang thiêu rụi đạo tâm của họ.

Lâm Khải nhìn Tề Phong, trong đôi mắt sâu thẳm như hồ thu của cậu không có một chút khinh miệt hay phán xét, chỉ có một nỗi buồn man mác và lòng trắc ẩn bao dung vô hạn. Cậu chậm rãi bước đến, quỳ một gối xuống nền đất ẩm ướt ngay trước mặt vị cựu trưởng lão đang điên dại kia. Hành động này khiến cả Lý Thanh Thanh và Mộc Lan ở trên cao đều khẽ giật mình. Một Đạo Chủ tối cao, lại sẵn sàng quỳ xuống trước một kẻ lầm đường tội lỗi đầy mình.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Hướng Dẫn Những Kẻ Lầm Đường

“Ta biết.” Lâm Khải nhẹ nhàng đưa tay ra, những hạt sáng ngũ sắc dịu nhẹ từ lòng bàn tay cậu bay lơ lửng, bao bọc lấy đôi bàn tay đẫm máu của Tề Phong. “Nỗi đau của ngươi, sự hối hận của ngươi, ta đều cảm nhận được qua Tâm Thuật. Ngươi nghĩ rằng đoạn tuyệt tình cảm là giải thoát, nhưng thực chất đó chỉ là sự hèn nhát trốn tránh. Ngươi trốn tránh tội lỗi do chính mình gây ra, dùng sự lạnh lùng làm lá chắn để bản thân không phải cắn rứt. Nhưng trốn tránh không có nghĩa là nó không tồn tại.”

Cậu đặt tay lên ngực mình, nơi vết sẹo của chiếc vòng cổ gỗ vẫn còn ấm áp. “Tình cảm có thể mang đến đau khổ tột cùng, đúng vậy. Chính ta cũng từng mất đi cha mẹ, mất đi ngôi làng Sương Mộc thân yêu trong một đêm mưa tầm tã. Ta đã từng đau đớn đến mức muốn hỏi Thượng Thiên tại sao lại vô tình đến thế. Nhưng nếu không có nỗi đau đó, làm sao ta biết trân trọng sự sống? Làm sao ta có sức mạnh để bảo vệ những người bên cạnh ta hôm nay? Nỗi đau không phải là gông cùm để hủy diệt ngươi, Tề Phong. Nó là minh chứng cho thấy ngươi vẫn còn là một con người, là khởi đầu của sự chuộc lỗi.”

Tề Phong khựng lại, đôi bàn tay run rẩy của y nằm gọn trong vầng sáng ấm áp của Lâm Khải. Luồng linh lực hữu tình thuần khiết len lỏi vào kinh mạch y, không hề thô bạo phá hủy tàn dư vô tình khí, mà dịu dàng bao bọc, xoa dịu thức hải đang rách nát của y. Những giọt lệ đen ngòm chảy dài trên đôi gò má hốc hác của y dần chuyển sang màu trong suốt của nước mắt phàm trần.

Hàn Liệt lúc này bước lên một bước, đứng bên cạnh Lâm Khải. Cậu nhìn thẳng vào những đồng môn cũ, những kẻ từng cùng cậu đứng dưới trướng của Huyền Ảnh, sống như những cỗ máy giết chóc không hồn.

“Các vị huynh đệ,” Giọng Hàn Liệt vang lên, trầm ổn và đầy sức thuyết phục. “Ta chính là minh chứng rõ ràng nhất. Ta đã từng tự tay phong ấn ký ức về muội muội mình, chấp nhận nghi thức ‘thanh tẩy linh căn’ của Vô Tình Tông để đổi lấy thứ sức mạnh giả tạo. Ta đã từng vung kiếm chém về phía Lâm huynh, người đã cứu mạng ta. Khi đó, ta nghĩ mình đã siêu thoát. Nhưng thực chất, ta chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch, một con rối bị Huyền Ảnh giật dây.”

Hàn Liệt siết chặt nắm đấm, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập. “Khi Lâm huynh gieo hạt mầm tình vào thức hải của ta, ta cũng từng đau đớn, từng muốn tự bạo đan điền để trốn tránh sự hối hận. Nhưng ta đã chọn đối mặt. Ta đối mặt với tội lỗi của mình, đối mặt với nỗi đau mất đi muội muội để tìm lại lý trí. Hôm nay, ta đứng đây không phải với tư cách là một tu sĩ Vô Tình Tông mạnh mẽ, mà là một phàm nhân biết đau, biết yêu thương và biết chiến đấu vì những người thân yêu. Các ngươi cũng có thể làm được như vậy.”

Lời chia sẻ rút ra từ tận xương tủy của Hàn Liệt như một tiếng sấm giữa trời quang, đánh thẳng vào tâm lý phòng thủ cuối cùng của các cựu tu sĩ. Một tu sĩ trẻ tuổi, người từng là sư đệ thân cận của Hàn Liệt, nhìn cậu với ánh mắt đầy kinh ngạc, rồi y quỳ sụp xuống, tiếng khóc nức nở nghẹn ngào phát ra từ cổ họng: “Hàn huynh… huynh thực sự đã trở về sao? Ta… ta đã tự tay giết chết vị hôn thê của mình khi gia nhập tông môn… Ta phải làm sao đây? Nàng ấy luôn chờ ta dưới chân núi… Ta là một con quái vật!”

Lý Thanh Thanh không thể đứng nhìn thêm được nữa. Nàng khẽ lướt thân hình thanh mảnh xuống gò đất, đáp nhẹ nhàng bên cạnh vị nữ tu sĩ trẻ đang mê man gần đó. Nàng quỳ xuống, dùng đôi bàn tay ấm áp ôm lấy bả vai gầy guộc đang run rẩy của cô gái. Linh lực Lý gia dịu nhẹ cuộn trào, Dao Tâm trong suốt như ngọc của nàng tỏa ra một luồng sáng thanh khiết, giúp ổn định thức hải đang hỗn loạn của đối phương.

“Đừng sợ,” Lý Thanh Thanh nói, giọng nàng ấm áp như dòng nước suối mùa xuân, xoa dịu đi nỗi đau đớn tinh thần của cô gái trẻ. “Mọi chuyện đã qua rồi. Chúng ta sẽ cùng nhau gánh vác. Con đường phía trước tuy dài, nhưng ngươi không còn phải đi một mình nữa.”

Mộc Lan cũng bước xuống, nàng đi đến bên một cựu tu sĩ trung niên đang ngồi đờ đẫn, ánh mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không. Nàng không nói lời hoa mỹ, chỉ đặt bàn tay thô ráp vì cầm kiếm lên vai y, truyền vào đó một luồng hơi ấm kiên định.

“Đứng dậy đi,” Mộc Lan nói, giọng nàng trầm thấp nhưng chứa đựng một sức mạnh ý chí không thể lay chuyển. “Khóc lóc không giải quyết được gì. Nếu ngươi cảm thấy có lỗi với những người đã mất, hãy dùng phần đời còn lại để bảo vệ những người sống. Đó mới là cách chuộc tội chân chính.”

Sự kết hợp giữa sự bao dung của Lâm Khải, lời tự sự của Hàn Liệt, và sự xoa dịu của Lý Thanh Thanh, Mộc Lan đã tạo nên một phép màu vô hình. Làn sóng hỗn loạn, điên cuồng trong khu trại dần lắng xuống, nhường chỗ cho một bầu không khí trang nghiêm, u buồn nhưng tràn ngập sinh cơ của sự tỉnh thức. Nhiều tu sĩ bắt đầu ngồi xếp bằng, nhắm mắt lại để đối mặt với những ký ức đang ùa về, không còn trốn tránh hay gào thét, mà chấp nhận để nỗi đau gột rửa tâm hồn.

Lâm Khải đứng thẳng dậy, cậu nhìn vầng thái dương đã lên cao, tỏa ánh sáng rực rỡ xuống thung lũng. Cậu lấy ra từ trong tay áo một cuộn trúc cổ xưa, tỏa ra quang mang ấm áp. Đó chính là “Thiên Đạo Hữu Tình Chân Giải” – những nguyên lý cốt lõi mà cậu đã tổng hợp được sau khi thấu hiểu bản chất của Đại Đạo tại Cội Nguồn Vạn Tình.

“Đây không phải là một bộ công pháp để các ngươi truy cầu sức mạnh tối thượng,” Lâm Khải giơ cao cuộn trúc, giọng nói của cậu vang vọng khắp không gian, mang theo một sức thuyết phục kỳ diệu. “Đây là ‘Tâm Pháp Khai Minh’, là kim chỉ nam để các ngươi vấn tâm, để tìm lại sự cân bằng giữa ‘tình’ và ‘vô tình’. Hãy học cách chấp nhận nỗi đau, biến nó thành lòng trắc ẩn. Hãy học cách yêu thương, biến nó thành sức mạnh bảo vệ. Mỗi người các ngươi đều có quyền lựa chọn con đường của mình, không ai có thể cưỡng ép các ngươi nữa.”

Cậu bước đến trước vị tu sĩ trẻ tuổi từng tự tay hại chết vị hôn thê của mình, trao cho y một mảnh ngọc giản nhỏ chứa đựng một phần tâm pháp. “Hãy bắt đầu từ việc tha thứ cho chính mình. Tình yêu của nàng ấy dành cho ngươi không biến mất, nó vẫn luôn là một phần linh hồn ngươi. Hãy để nó dẫn lối cho ngươi.”

Vị tu sĩ trẻ đón lấy ngọc giản bằng hai tay run rẩy, y cúi đầu thật sâu sát đất: “Đạo Chủ Lâm Khải… ta nguyện đi theo con đường này. Ta nguyện dùng cả đời này để chuộc tội, gieo mầm hy vọng trên tàn tích của sự vô tình.”

“Chúng ta sẽ cùng nhau làm điều đó,” Hàn Liệt bước đến, đặt tay lên vai vị sư đệ cũ, ánh mắt cậu rạng rỡ niềm tin.

Trần Hạo đứng từ xa quan sát, nhìn những hạt mầm hy vọng đầu tiên đang nảy mầm trên mảnh đất khô cằn của những linh hồn lầm đường lạc lối. Lão nở một nụ cười mãn nguyện, nước mắt hạnh phúc khẽ lăn dài trên gò má nhăn nheo. Gánh nặng ngàn năm bảo hộ tân đạo trong lòng lão cuối cùng cũng được trút bỏ hoàn toàn khi nhìn thấy Lâm Khải thực sự trở thành một Đạo Chủ dẫn dắt chúng sinh.

Tuy nhiên, khi lão đưa mắt nhìn về phía Vực Sâu Vô Tình xa xăm, nơi những áng mây đen kịt vẫn đang cuồng nộ cuộn xoáy, chân mày lão lại khẽ nhíu lại.

“Khải nhi…” Trần Hạo thì thầm trong gió, giọng nói ẩn chứa một nỗi lo âu mơ hồ. “Con đã gieo xuống những hạt mầm vĩ đại. Nhưng Ý Chí Vô Tình cổ xưa sẽ không bao giờ để con yên ổn. Cơn bão thực sự… chỉ mới bắt đầu.”

Ngay khi lời thì thầm của Trần Hạo vừa dứt, một chấn động khủng khiếp đột ngột truyền đến từ lòng đất ngay dưới chân khu trại. Mặt đất rung chuyển dữ dội, vách đá xung quanh xuất hiện những vết nứt lớn.

Một luồng hàn khí cực đoan, đen kịt và tàn độc gấp trăm lần trước đó đột ngột bộc phát từ một vết nứt không gian nhỏ xíu vừa xuất hiện ngay dưới chân Tề Phong. Sợi xích đen kịt mang theo hơi thở hủy diệt của Ý Chí Vô Tình cổ xưa phóng ra như một con rắn độc, xuyên thẳng qua ngực vị cựu trưởng lão trước sự kinh hoàng của tất cả mọi người.

“Nó… nó đang đến… Ý Chí Vô Tình… không buông tha cho chúng ta…” Tề Phong trợn tròn mắt, cơ thể y bắt đầu bị đóng băng đen từ vết thương, thốt lên lời cảnh báo rùng rợn cuối cùng trước khi hoàn toàn hóa thành một pho tượng băng đen mục ruỗng.

Lâm Khải biến sắc, hào quang ngũ sắc Vấn Tâm Cảnh trên người cậu lập tức bùng nổ mạnh mẽ, đối mặt với luồng hắc khí đang cuồn cuộn trào ra từ vết nứt không gian đang mở rộng dần.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8