Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 186: Truyền Thuyết Về Đạo Chủ
Nắng ấm rọi xuống thềm nhà đất nện, mang theo mùi của đất ẩm và hương cỏ non sau một trận mưa dài. Bà lão họ Trương ngồi trên chiếc ghế tre cũ kỹ, khẽ nheo đôi mắt đã mờ đục nhìn bóng những đứa trẻ đang đùa giỡn ngoài sân thôn Phù Vân. Lồng ngực bà phập phồng theo từng nhịp thở đều đặn, một cảm giác ấm áp và chân thực mà chỉ vài ngày trước thôi, bà tưởng chừng như đã vĩnh viễn đánh mất.
Trong tâm trí già nua của bà, ký ức về những ngày tháng bị bao phủ bởi làn sương xám xịt của thứ dịch độc vô tình vẫn còn là một cơn ác mộng kinh hoàng. Khi ấy, trái tim bà lạnh ngắt như băng đá, thần trí trống rỗng đến đáng sợ. Bà đã quên đi gương mặt hiền từ của người trượng phu quá cố, quên đi cả tiếng khóc chào đời của đứa con trai duy nhất. Bà sống như một cái xác không hồn, vật vờ qua ngày đoạn tháng, chờ đợi cái chết mang đi thể xác mục ruỗng. Thế nhưng, giữa lúc bóng tối lạnh lẽo ấy chuẩn bị nuốt chửng tất cả, một luồng hào quang hổ phách ấm áp đã quét qua thôn trang. Nó dịu dàng như bàn tay người mẹ, len lỏi vào từng ngõ ngách trong tâm hồn, gột rửa đi lớp băng giá tàn độc và đánh thức những ký ức yêu thương đã bị phong ấn. Bà đã khóc, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má nhăn nheo, đánh dấu khoảnh khắc bà tìm lại được phàm tâm của chính mình.
“Bà ơi! Kể chuyện cho tụi con nghe đi bà!”

Tiếng gọi trong trẻo của đứa cháu nhỏ cắt đứt dòng suy nghĩ của bà lão. Ba bốn đứa trẻ lấm lem bùn đất ùa tới, vây quanh gối bà, ánh mắt chúng lấp lánh sự tò mò và sùng kính.
Bà lão khẽ mỉm cười, nếp nhăn nơi khóe mắt giãn ra đầy hiền hậu: “Các con muốn nghe chuyện gì nào?”
“Chuyện về vị công tử và nữ tiên tử đã cứu thôn mình ấy ạ! Người lớn trong thôn ai cũng nhắc đến họ như những vị thần tiên nhân từ.” Đứa bé lớn nhất háo hức nói, hai tay khua khoắng giữa không trung.
Bà lão khẽ gật đầu, ánh mắt hướng về phía đỉnh núi mờ sương xa xa: “Được, bà sẽ kể. Vị công tử ấy tuy tuổi còn trẻ nhưng đôi mắt lại sâu thẳm như hồ nước mùa thu, ẩn chứa sự ưu tư về thế sự và lòng trắc ẩn vô bờ bến. Người không giống những vị tu sĩ lạnh lùng, cao ngạo ngoài kia. Người dùng chính trái tim ấm áp của mình để sưởi ấm cho đại địa. Còn nữ tiên tử đi bên cạnh người thì thanh khiết như đóa sen tuyết, mang theo linh lực dịu dàng che chở cho chúng ta…”
Giọng kể trầm ấm của bà lão vang vọng khắp khoảng sân nhỏ, gieo vào lòng những đứa trẻ những hạt mầm đầu tiên của tình yêu thương và lòng biết ơn, biến câu chuyện về Lâm Khải và Lý Thanh Thanh thành một truyền thuyết đẹp đẽ được lưu truyền từ đời này sang đời khác.
***
Cách thôn Phù Vân không xa, Thương Cảm Cổ Trấn đang chìm trong bầu không khí nhộn nhịp của sự trùng tu và hồi sinh. Những vết nứt loang lổ trên các bức tường thành cổ kính, vốn là tàn tích của trận chiến ác liệt trước đó, đang dần được hàn gắn dưới bàn tay của các tu sĩ và phàm nhân. Sự phân biệt giới hạn giữa người tu chân và người phàm tục dường như đã mờ nhạt đi rất nhiều tại nơi này. Họ cùng nhau khuân vác đá hộc, cùng chia nhau những ngụm nước mát, tiếng cười nói vang vọng khắp các ngả đường.
Trên bờ tường thành cao vút, Trần Hạo đứng hiên ngang đón gió sớm. Gương mặt ông hằn sâu những vết sẹo mới từ trận chiến với Huyền Ảnh, kinh mạch trong người vẫn còn âm ỉ đau nhức, thế nhưng khí chất của ông lại trở nên nội liễm và sâu lắng hơn bao giờ hết. Ông hít một hơi thật sâu luồng linh khí ấm áp, thuần khiết đang cuộn trào trong không gian, cảm nhận gánh nặng ngàn năm bảo hộ tân đạo rốt cuộc đã vơi đi phần lớn.
“Trần trưởng lão, người đang nhìn gì vậy?” Vương Hạo bước tới bên cạnh, bờ vai vẫn còn quấn băng gạc trắng nhưng thần thái đã khôi phục được vài phần kiên nghị.
Trần Hạo quay đầu lại nhìn vị đệ tử trẻ tuổi, khẽ mỉm cười: “Vương Hạo, con có cảm nhận được sự thay đổi của thế giới này không?”
Vương Hạo gật đầu, ánh mắt hướng xuống dòng người tấp nập dưới chân thành: “Đệ tử cảm nhận được rất rõ. Linh khí nơi này không còn mang theo sự lạnh lẽo, bài xích của Thiên Đạo cũ nữa. Nó trở nên ôn hòa, như thể đang hòa nhịp đập với hỉ nộ ái ố của vạn vật sinh linh.”
Lưu Nguyệt cũng bước đến sát bên cạnh, dung nhan tuy còn chút xanh xao vì kiệt sức nhưng đôi mắt lại lấp lánh niềm vui chưa từng có. Nàng khẽ tựa đầu vào vai Vương Hạo, một hành động tự nhiên mà trước đây nàng chưa từng dám thể hiện trước mặt các trưởng bối vì sợ bị coi là phạm vào giáo điều tu luyện.
“Sư huynh, nhìn xem…” Lưu Nguyệt khẽ nói, chỉ tay về phía một góc khuất dưới chân thành.
Ở đó, một cựu tu sĩ của Vô Tình Tông đang ngồi lặng lẽ trên một phiến đá đổ nát. Y không còn điên loạn, gào thét như những ngày đầu mới thoát khỏi sự khống chế của dịch độc. Trên tay y là một bức họa gia đình cũ kỹ, rách nát mà y đã nhặt nhạnh lại từ đống hành lý cũ. Đôi bàn tay run rẩy của vị tu sĩ khẽ vuốt ve gương mặt của người thân trong tranh, những giọt nước mắt hối hận và giải thoát lặng lẽ rơi xuống, thấm đẫm mặt giấy ố vàng. Y đứng dậy, hướng về phía đỉnh Vấn Tâm Phong xa xôi cúi đầu thật sâu, như muốn bày tỏ sự tri ân vô hạn đối với người đã cho y cơ hội được làm người một lần nữa.

“Sư muội, muội cũng cảm nhận được chứ?” Vương Hạo khẽ siết chặt vai Lưu Nguyệt, giọng nói tràn đầy xúc động.
“Đúng vậy, sư huynh. Đây chính là thế giới mà Lâm Khải sư đệ muốn kiến tạo. Một thế giới nơi con người ta được quyền yêu thương, được quyền đau khổ và được quyền chuộc lỗi.” Lưu Nguyệt khẽ đáp, khóe môi nở một nụ cười nhẹ nhõm.
Cách đó vài trượng, Lục Hằng đứng khoanh tay tựa lưng vào một cột gỗ lớn, ánh mắt nhìn chằm chằm vào thanh kiếm cũ kỹ của mình. Trong lòng y thầm thì một lời cầu nguyện gửi đến người bằng hữu phương xa: *Hàn huynh, huynh cuối cùng cũng đã thoát khỏi xiềng xích tàn độc đó, tìm lại được bản ngã của chính mình. Hãy cùng Đạo Chủ đi hết con đường này.*
Trần Hạo nhìn ba người trẻ tuổi bên cạnh mình, lòng dâng lên một sự mãn nguyện vô hạn. Ông biết rằng, phong bạo chân chính có lẽ mới chỉ bắt đầu, thế lực cổ xưa ẩn nấp trong bóng tối sẽ không dễ dàng để Thiên Đạo Hữu Tình phát triển. Nhưng nhìn vào sự kiên định và đoàn kết của liên minh này, ông tin rằng họ sẽ không bao giờ gục ngã nữa.
***
Trong khi nhân gian đại địa đang chuyển mình mạnh mẽ, đỉnh Vấn Tâm Phong lại chìm trong một sự tĩnh lặng siêu phàm. Nơi đây, gốc đào già khô cằn sần sùi giờ đã hoàn toàn lột xác, những cành cây khẳng khiu vươn cao, rậm rạp lá non xanh biếc. Từng đóa hoa đào hồng nhạt bừng nở rực rỡ, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ, thanh khiết hòa quyện cùng hàng vạn đóa sen ánh sáng hổ phách đang bay lượn khắp không gian.
Lâm Khải đứng tĩnh tại giữa trung tâm của đỉnh núi, toàn thân bao phủ bởi một quầng hào quang ngũ sắc rực rỡ nhưng vô cùng dịu nhẹ. Chiếc vòng cổ gỗ mục nát của mẫu thân đã hoàn toàn dung hợp vào da thịt hắn, giải phóng luồng “Chân Nguyên Phàm Trần” cổ xưa và thuần khiết nhất. Hắn cảm nhận được rõ ràng nhịp đập của vạn vật sinh linh dưới chân núi, thấu cảm được niềm vui của đứa trẻ phàm trần, nỗi ân hận của cựu tu sĩ và cả sự kiên định của những người đồng đạo. Hắn không còn là một tu sĩ hấp thụ linh khí để trở thành một thực thể siêu thoát, vô cảm. Giờ đây, hắn chính là hiện thân của “Thế Giới Cảm Ứng”, là cầu nối sống động giữa phàm trần và Thiên Đạo.
Hàn Liệt bước tới từ phía sau, bước chân vững chãi nhưng nhẹ nhàng để không làm kinh động đến sự tĩnh lặng của đỉnh núi. Dung nhan y vẫn còn nét tiều tụy sau những năm tháng bị Vô Tình Chi Nguyên hành hạ, thế nhưng đôi mắt đỏ ngầu vô hồn ngày trước đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một tia sáng lý trí kiên cường và ấm áp.
Y quỳ một gối xuống trước mặt Lâm Khải, thanh trường kiếm ô hắc đặt ngang trên đùi, cúi đầu tôn kính: “Đạo Chủ!”

Lâm Khải xoay người lại, đôi mắt sâu thẳm như hồ thu nhìn vị bằng hữu từng trải qua muôn vàn sóng gió. Hắn bước tới, đặt bàn tay ấm áp lên vai Hàn Liệt, khẽ nâng y dậy: “Hàn huynh, không cần đa lễ. Huynh cứ gọi ta là Khải đệ như trước.”
Hàn Liệt kiên định lắc đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Khải đầy vẻ nghiêm túc: “Không, Đạo Chủ Lâm Khải. Huynh đã cứu mạng đệ, gột rửa linh hồn đệ khỏi bóng tối vô tình và cho đệ thấy được chân lý thực sự của Đại Đạo. Danh xưng này là sự kính trọng từ tận đáy lòng của đệ, cũng là lời thề nguyện trung thành mà đệ sẽ dùng cả phần đời còn lại để thủ hộ.”
Y siết chặt chuôi kiếm, giọng nói trầm khàn nhưng vang vọng lực lượng: “Đệ nguyện canh giữ nơi này, biến Vấn Tâm Phong thành một thánh địa bất khả xâm phạm. Bất kỳ kẻ nào muốn bóp méo hay phá hủy con đường hữu tình mà Đạo Chủ đã khai sáng, đều phải bước qua xác của Hàn Liệt này.”
Lâm Khải nhìn sâu vào mắt Hàn Liệt, cảm nhận được sự chân thành và ý chí sắt đá không chút dao động của y qua Thiên Tâm Ngọc trong linh hồn. Hắn khẽ mỉm cười, cái gật đầu nhẹ chứa đựng một sự tin tưởng tuyệt đối: “Được, vậy ta giao phó Vấn Tâm Phong lại cho huynh. Chúng ta sẽ cùng nhau bảo vệ thế giới này.”
“Đạo Chủ yên tâm, có đệ ở đây, ngọn lửa hữu tình sẽ vĩnh viễn bừng sáng.” Hàn Liệt dứt khoát đáp lời, đứng thẳng người bên cạnh Lâm Khải như một cột trụ vững chắc chắn gió mưa.
Mộc Lan từ phía bên kia phiến đá phẳng bước tới, trên tay nàng là cuốn trúc giản cổ kính tỏa ra luồng linh lực ấm áp. Nàng dùng ngọc bút, khéo léo khắc từng nét chữ rực lửa dưới chân bệ đá Vấn Tâm Thạch: *\”Thiên Đạo Hữu Tình Lục – Quyển Thứ Nhất.\”*
Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt không còn bóng dáng của nỗi căm hờn điên cuồng ngày trước, thay vào đó là sự điềm tĩnh và trí tuệ của một người chép sử: “Ta đã ghi lại những dòng đầu tiên về hành trình của chúng ta, Đạo Chủ. Cuốn sách này sẽ không ghi chép về tu vi thăng cấp hay những công pháp lạnh lẽo, mà sẽ là những câu chuyện ấm áp về sự thức tỉnh của trái tim phàm trần. Thế hệ mai sau sẽ biết rằng, tình cảm không phải là gông cùm yếu đuối, mà là cội nguồn của sức mạnh chân chính.”
Lâm Khải nhìn Mộc Lan, khẽ gật đầu tán thưởng: “Mộc Lan, việc ghi chép lịch sử này vô cùng quan trọng. Con người dễ lãng quên, nhưng những dòng chữ này sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối cho họ khi bóng tối vô tình lại trỗi dậy.”
Lý Thanh Thanh bước đến bên cạnh Lâm Khải, Dao Tâm của nàng giờ đây trong suốt như ngọc, không còn một chút tàn dư hàn khí nào sau trận chiến với Tuyết Vô Tình. Nàng nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay của Lâm Khải, cảm nhận hơi ấm quen thuộc truyền qua da thịt.
“Tiểu Khải, Lý gia chúng ta nguyện sát cánh cùng đệ đến tận cùng trời cuối đất.” Lý Thanh Thanh rạng rỡ nói, dung nhan rực rỡ dưới ánh nắng ban mai. “Sứ mệnh của Lý gia là bảo vệ sự sống, và đệ chính là người đã hồi sinh chân lý ấy.”
Trần Hạo đứng phía sau nhìn bốn người trẻ tuổi đứng bên nhau, tạo thành một vòng tròn bảo vệ kiên cố quanh Vấn Tâm Thạch. Ông cảm nhận được gánh nặng ngàn năm đè nặng trên vai rốt cuộc đã biến mất hoàn toàn. Nước mắt hạnh phúc khẽ lăn dài trên gương mặt đầy nếp nhăn của vị trưởng lão.
“Khải nhi, đồ nhi của ta đã trưởng thành rồi…” Trần Hạo nghẹn ngào nói, nụ cười rạng rỡ chưa từng có. “Ta cuối cùng cũng có thể yên lòng nhìn con dẫn dắt con đường này. Con chính là Đạo Chủ Hữu Tình chân chính của thế giới này.”
Lâm Khải quay sang nhìn vị sư phụ đã dẫn dắt mình từ những bước đi chập chững đầu tiên trên con đường tu luyện. Hắn cúi đầu khom người đáp lễ đầy cung kính: “Trần trưởng lão, nếu không có sự bảo hộ và chỉ dạy của người, vãn bối đã không thể đi đến ngày hôm nay. Ơn đức này, Lâm Khải vĩnh viễn khắc cốt ghi tâm.”
Hắn vung tay nhẹ một cái, luồng sinh khí hữu tình từ bản thể hắn lập tức lan tỏa khắp đỉnh núi. Gốc đào già bùng phát ra hàng vạn cánh hoa đào hồng nhạt, cuốn theo những đóa sen ánh sáng hổ phách bay lượn khắp thiên không, gieo rắc sinh khí ấm áp xuống nhân gian đại địa dưới chân núi.
“Sư tỷ, Hàn huynh, Mộc Lan…” Lâm Khải nhìn những người đồng hành thân thiết của mình, ánh mắt bình yên nhưng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta đi thôi. Nhân gian đang chờ chúng ta gieo mầm.”
“Được, chúng ta đi!” Lý Thanh Thanh rạng rỡ đáp lời, siết chặt tay Lâm Khải.
***
Bóng năm người đổ dài dưới ánh nắng ấm áp, chậm rãi bước xuống núi, hướng về phía thế giới phàm nhân đầy hỉ nộ ái ố. Thế nhưng, ngay khi bước chân của Lâm Khải vừa chạm đến ranh giới của Tiên Phàm Chi Cảnh, hắn đột ngột khựng lại.
Không khí xung quanh dường như đông đặc lại trong một tích tắc. Đôi mắt trong trẻo của Lâm Khải khẽ nheo lại, ánh mắt hướng về phía Tây Bắc xa xôi — nơi tận cùng của giới tu luyện, nơi mây mù dày đặc đang cuồn cuộn vặn vẹo một cách bất thường, tạo thành những hình thù tà dị như muốn nuốt chửng cả bầu trời.
Trong một khoảnh khắc cực kỳ ngắn ngủi, Thiên Tâm Ngọc trong linh hồn hắn khẽ rung lên một nhịp cảnh báo mơ hồ, mang theo một luồng khí tức lạnh lẽo, xa lạ và cổ xưa hơn cả Vô Tình Ý Chí vừa bị đẩy lùi. Một bóng đen khổng lồ, mờ ảo thoáng hiện lên giữa các tầng mây dày đặc rồi biến mất ngay lập tức, như đang lặng lẽ quan sát ngọn hải đăng mới vừa được thắp sáng trên đỉnh Vấn Tâm Phong.
Lý Thanh Thanh cảm nhận được sự thay đổi đột ngột từ Lâm Khải, nàng khẽ siết chặt tay hắn, giọng nói lộ rõ vẻ lo lắng: “Tiểu Khải, đệ sao thế? Ta cảm thấy một sự bất an khó tả…”
Mộc Lan cũng bước lên một bước, bàn tay đặt lên chuôi kiếm, đôi mắt cảnh giác nhìn về hướng Tây Bắc: “Khí tức này… nó không phải của Vô Tình Tông cũ. Nó lạnh lẽo và xa lạ hơn rất nhiều, tựa như một thực thể cổ xưa đang thức tỉnh từ giấc ngủ vạn năm.”
Hàn Liệt đứng chắn trước mặt mọi người, thanh trường kiếm ô hắc khẽ rung lên, tỏa ra khí thế vững chãi: “Đạo Chủ, có biến cố gì sao?”
Lâm Khải khẽ siết chặt nắm tay, sự kiên định trong đôi mắt sâu thẳm của hắn không hề dao động, mà càng bừng lên ngọn lửa quyết tâm dữ dội hơn. Hắn nhìn ba người đồng hành, khẽ lắc đầu để trấn an họ, nhưng giọng nói lại vô cùng nghiêm túc:
“Đúng vậy, con đường phía trước còn dài, và thử thách sẽ lớn hơn gấp bội. Thế lực cổ xưa ẩn nấp trong bóng tối đã bắt đầu chú ý đến chúng ta. Nhưng ta và mọi người sẽ không đơn độc, và chúng ta cũng không còn là những kẻ yếu đuối của ngày hôm qua nữa.”
Hắn quay người lại, bước đi tiếp tục hướng về phía trước, tà áo giản dị khẽ bay trong gió sớm: “Mọi chuyện chỉ mới bắt đầu. Chúng ta hãy đi gieo mầm hữu tình, tích lũy sức mạnh để đối mặt với phong ba bão táp sắp tới.”
“Đệ nguyện sát cánh cùng huynh đến cùng, Đạo Chủ!” Hàn Liệt kiên định bước theo sau, khí thế bất khuất.
“Lý gia nguyện theo chân đệ đến tận cùng trời cuối đất.” Lý Thanh Thanh rạng rỡ mỉm cười, bước đi bên cạnh hắn không một chút ngần ngại.
“Ta sẽ ghi chép lại tất cả, để thế gian biết Đạo Chủ đã định nghĩa lại Thiên Đạo như thế nào.” Mộc Lan gật đầu, bước chân nhẹ nhàng nhưng kiên nghị.
Tiếng bước chân của bốn người đều đặn vang lên trong mật đạo cổ kính, hòa quyện cùng tiếng gió rì rào của rừng núi và tiếng hót của những loài chim sớm. Phía sau họ, đỉnh Vấn Tâm Phong vẫn rực rỡ sắc hoa đào và sen ánh sáng hổ phách, như một biểu tượng vĩnh hằng của Thiên Đạo Hữu Tình, sẵn sàng đối mặt với mọi giông bão của tương lai.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: