Hư Không Huyễn Đạo
Chương 19: Dấu Vết Của Thiên Phạt

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:41:53 | Lượt xem: 10

Lạc Phong bước đi giữa màn đêm mịt mờ, thân thể vẫn còn âm ỉ đau nhức, song ý chí của hắn lại như ngọn lửa bùng cháy dữ dội, xua tan giá lạnh cùng mệt mỏi. Lời Trần Minh khinh miệt, ánh mắt Mộ Dung Tuyết lo lắng xen lẫn e dè – tất cả đều khắc sâu vào tâm trí hắn, hóa thành động lực mạnh mẽ thúc đẩy hắn tiến về phía trước. Hắn sẽ không gục ngã, không bao giờ chấp nhận số phận phế vật mà kẻ khác gán cho.

Sáng sớm tinh mơ, sương giăng mờ ảo trên mái hiên cũ kỹ Long Kiều Trấn, không khí se lạnh thấm vào tận xương tủy. Lạc Phong, bước chân vững vàng hơn bao giờ hết, đã có mặt tại góc chợ phía Tây, nơi gian hàng Lão Mộc tọa lạc. Hắn hy vọng sẽ tìm thấy vị tiền bối bí ẩn kia, hoặc ít nhất một manh mối.

Song gian hàng trống rỗng. Bàn gỗ sờn cũ, vài chiếc ghế đẩu mục nát, tất cả đều lạnh lẽo, không một bóng người. Lạc Phong khẽ cau mày, cảm giác hụt hẫng thoáng qua. Lão Mộc đã đi rồi sao? Hay lão chỉ đơn thuần là ẩn giả, thoắt ẩn thoắt hiện như mây khói?

Hắn đưa mắt nhìn quanh, bỗng phát hiện mảnh gỗ nhỏ nằm trên mặt bàn, bị che khuất bởi tấm vải rách. Lạc Phong vươn tay nhặt lấy. Mảnh gỗ thô ráp, song trên đó lại khắc dòng chữ cổ kính, nét chữ như rồng bay phượng múa, ẩn chứa ý cảnh thâm sâu: “Chìa khóa nằm trong vực sâu Thiên Phạt, nơi Rết Cửu Đầu ngủ say. Hư Không Thư Các chờ người hữu duyên.”

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Dấu Vết Của Thiên Phạt

Tâm trí Lạc Phong chấn động kịch liệt. “Vực sâu Thiên Phạt… Rết Cửu Đầu… Hư Không Thư Các…” Hắn lập tức liên tưởng đến tấm bản đồ da thú trong ngực áo, nơi có ký hiệu rết chín đầu màu đỏ máu tại thung lũng dưới chân Thiên Phù Sơn. Lời nhắn Lão Mộc đã xác nhận đích đến của hắn, lại còn hé lộ thêm về Hư Không Thư Các bí ẩn – nơi chứa đựng mọi tri thức bị lãng quên. Lão Mộc quả nhiên biết rất nhiều.

Hắn cẩn thận cất mảnh gỗ vào ngực áo, cảm nhận hơi ấm truyền qua lớp vải. Ngay khi Lạc Phong chuẩn bị rời đi, bóng dáng mảnh mai, yểu điệu xuất hiện từ con hẻm nhỏ bên cạnh.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Dấu Vết Của Thiên Phạt

“Lạc huynh!”

Giọng nói quen thuộc khiến Lạc Phong khẽ giật mình. Hắn quay đầu lại, nhìn thấy Mộ Dung Tuyết. Nàng đã thay bộ y phục Thanh Hà Phái màu xanh nhạt, tuy vẫn còn chút tiều tụy vì trận bão Linh Hà đêm qua, song ánh mắt lại ánh lên vẻ kiên định, không còn sự hoảng loạn của cô gái vừa thoát chết. Mái tóc dài của nàng đã được búi gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú.

“Mộ Dung cô nương?” Lạc Phong khẽ gọi, có chút ngạc nhiên. Hắn không ngờ nàng lại xuất hiện nơi đây.

Mộ Dung Tuyết bước đến gần hơn, gương mặt nàng hơi ửng hồng vì vội vã. “Lạc huynh, huynh… huynh định đi đâu vậy?” Nàng hỏi, giọng điệu có chút gấp gáp.

Lạc Phong trầm mặc lát, rồi đáp. “Ta định lên Thiên Phù Sơn, tìm nơi có dấu vết cổ di tích.” Hắn không muốn giấu giếm nàng hoàn toàn, song cũng không thể nói hết mọi bí mật.

Mộ Dung Tuyết nghe vậy, ánh mắt nàng chợt sáng lên. “Thật trùng hợp! Tiểu nữ cũng đang định lên đó. Thanh Hà Phái có nhiệm vụ khẩn cấp, cần điều tra Tiểu Cổ Di Tích nằm ở rìa khu vực Thiên Phù Sơn bị ảnh hưởng bởi Thiên Phạt. Nơi đó được đồn là có những loại linh thảo đặc biệt mà sư phụ cùng chưởng môn đang tìm kiếm để luyện chế đan dược.”

Nàng dừng lại chút, như lấy hết dũng khí, rồi tiếp lời. “Lạc huynh đã cứu mạng tiểu nữ, ân tình này tiểu nữ khắc cốt ghi tâm. Huynh một mình lên núi hiểm nguy, lại mang theo vết thương chưa lành… Hay là, để tiểu nữ đi cùng huynh đoạn đường? Vừa có người bầu bạn, vừa có thể giúp đỡ lẫn nhau. Tiểu nữ cũng đã tìm hiểu khá kỹ về khu vực Thiên Phạt đó, có thể giúp huynh tránh được vài nguy hiểm.” Nàng nhìn hắn với ánh mắt chân thành, không chút giả dối.

Lạc Phong im lặng quan sát Mộ Dung Tuyết. Hắn nhận thấy sự chân thành trong lời nói của nàng, cùng lý do nàng đưa ra cũng hoàn toàn hợp lý. Hơn nữa, việc có người đồng hành có kinh nghiệm về khu vực Thiên Phạt sẽ giúp hắn rất nhiều. Hắn vẫn còn kiệt sức sau trận chiến với Cổ Thụ Ngẫu Trùng cùng việc thanh lọc Tạp Khí Thiên Kiếp, vết thương trên lòng bàn tay phải vẫn chưa hoàn toàn lành lặn. Mặc dù Tử Hồn Thảo của Lão Mộc đã giúp hắn ổn định phần nào, song hành trình phía trước chắc chắn sẽ còn nhiều gian nan hơn.

Sau hồi cân nhắc, Lạc Phong khẽ gật đầu. “Nếu Mộ Dung cô nương đã có ý, vậy Lạc Phong xin đa tạ. Có cô nương đồng hành, chuyến đi này sẽ bớt phần nguy hiểm.”

Mộ Dung Tuyết vui mừng ra mặt, nụ cười tươi tắn nở trên môi nàng, xua đi vẻ tiều tụy ban nãy. “Vậy thì tốt quá! Chúng ta xuất phát luôn chứ, Lạc huynh?”

Lạc Phong gật đầu, ánh mắt hắn nhìn về phía Thiên Phù Sơn sừng sững, ẩn hiện trong màn sương sớm. Chuyến hành trình mới, với những bí ẩn đang chờ đợi, đã chính thức bắt đầu.

***

Con đường dẫn lên Thiên Phù Sơn ngày càng trở nên hiểm trở. Những con dốc đá lởm chởm, những khe núi sâu hun hút, cùng đặc biệt là không khí ngày càng nặng nề Tạp Khí Thiên Kiếp. Cảnh quan xung quanh cũng dần thay đổi, từ những khu rừng xanh tốt chuyển sang những cây cối khô héo, thân cây vặn vẹo như những cánh tay quỷ trảo vươn lên giữa không trung. Mặt đất nứt nẻ, cỏ cây úa tàn, chỉ còn lại màu đất đỏ sậm cùng những tảng đá xám xịt.

Mộ Dung Tuyết đi phía trước, cẩn thận chỉ dẫn đường đi. Nàng chia sẻ những thông tin mà Thanh Hà Phái đã thu thập được về khu vực Thiên Phạt này. “Lạc huynh, khu vực Thiên Phạt này vô cùng nguy hiểm. Tạp Khí Thiên Kiếp ở đây đặc quánh, dễ khiến người tu luyện bị tẩu hỏa nhập ma. Ngoài ra, còn có rất nhiều quái vật bị Tạp Khí biến dị, chúng hung tàn cùng khát máu hơn bình thường. Cạm bẫy thiên nhiên cũng rất nhiều, có những nơi địa hình thay đổi chỉ sau cơn gió mạnh.”

Lạc Phong lắng nghe, đồng thời liên tục vận hành Thiên Cốt trong thân thể. Thiên Cốt của hắn như lò luyện, không ngừng thanh lọc Tạp Khí Thiên Kiếp mà hắn hít thở, biến chúng thành linh khí thuần khiết rồi lại xua ra ngoài. Dù vậy, Tạp Khí ở đây quá dày đặc, vẫn khiến hắn cảm thấy hơi khó chịu. Hắn thỉnh thoảng liếc nhìn Mộ Dung Tuyết. Nàng tuy là đệ tử Thanh Hà Phái, có linh căn cùng công pháp tu luyện, song vẫn khó tránh khỏi ảnh hưởng của Tạp Khí. Sắc mặt nàng dần tái đi, hơi thở cũng trở nên dồn dập hơn.

“Mộ Dung cô nương, cẩn thận.” Lạc Phong khẽ nói, rồi khẽ truyền luồng linh khí thuần khiết, đã được Thiên Cốt thanh lọc, vào thân thể nàng.

Mộ Dung Tuyết giật mình, cảm nhận được luồng khí ấm áp, tinh khiết lan tỏa trong kinh mạch, xua đi sự khó chịu của Tạp Khí. Nàng quay lại nhìn Lạc Phong, ánh mắt nàng đầy vẻ kinh ngạc cùng biết ơn. “Lạc huynh… huynh lại giúp tiểu nữ.” Nàng không ngờ hắn lại có thể thanh lọc Tạp Khí dễ dàng như vậy, thậm chí còn truyền cho nàng linh khí tinh khiết.

Lạc Phong chỉ lắc đầu, không nói gì. Hắn hiểu rằng Mộ Dung Tuyết đang cố gắng hết sức, cùng nàng có những kiến thức quý giá mà hắn không có. Sự giúp đỡ lẫn nhau là điều cần thiết trong hoàn cảnh này.

Khi họ đi sâu vào khu rừng cây cối khô héo, nơi những thân cây vặn vẹo như những linh hồn bị tra tấn, tiếng động lạ bỗng vang lên từ phía trước. Tiếng “sột soạt” nhỏ, rồi lớn dần, kèm theo mùi hôi tanh nồng nặc.

“Cẩn thận, Lạc huynh!” Mộ Dung Tuyết khẽ kêu lên, nàng đã rút ra thanh kiếm gỗ từ bên hông, sẵn sàng chiến đấu.

Từ trong những bụi cây khô, đàn Hư Không Thổ Thử lao ra. Chúng là những con chuột khổng lồ, to bằng chó hoang, lông xám xịt, đôi mắt đỏ ngầu như máu cùng hàm răng sắc nhọn lởm chởm. Thân thể chúng bị Tạp Khí biến dị, trông ghê rợn cùng hung tợn. Chúng phát ra những tiếng “kít kít” chói tai, lao thẳng vào hai người.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Dấu Vết Của Thiên Phạt

Lạc Phong không nói lời nào, hắn vận hành Luyện Thể Cổ Tinh, cơ bắp cuồn cuộn căng lên dưới lớp áo rách. Linh khí thuần khiết tụ về nắm đấm, phát ra ánh sáng nhàn nhạt. Hắn lao vào giữa đàn chuột, những cú đấm mang theo sức mạnh kinh người, mỗi cú đều đánh tan Hư Không Thổ Thử thành những mảnh bụi đen.

Mộ Dung Tuyết cũng không hề yếu thế. Nàng thi triển pháp thuật hệ mộc của Thanh Hà Phái. Những sợi dây leo xanh biếc từ lòng bàn tay nàng bắn ra, quấn chặt lấy lũ chuột, trói buộc chúng lại. “Thanh Mộc Trói Buộc!” Nàng khẽ quát, rồi dùng kiếm gỗ chém xuống, những con Hư Không Thổ Thử bị trói chặt không kịp phản kháng liền bị tiêu diệt.

Cả hai phối hợp ăn ý, một người cận chiến mạnh mẽ, một người dùng pháp thuật khống chế. Chẳng mấy chốc, đàn Hư Không Thổ Thử đã bị tiêu diệt hoàn toàn.

Lạc Phong đứng giữa bãi chiến trường, hơi thở hắn có chút dồn dập, song ánh mắt vẫn sắc bén. Hắn cảm nhận được chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út đang ấm dần lên, như có luồng năng lượng bí ẩn đang dẫn đường. Tâm cảnh của hắn cũng trở nên minh mẫn hơn bao giờ hết, giúp hắn cảm nhận được luồng khí tức cổ xưa, nặng nề, đang vọng lại từ phía trước, sâu trong thung lũng. Đó là cảm giác vừa quen thuộc, vừa xa lạ, như có thứ gì đó đang chờ đợi hắn.

***

Cuối cùng, sau hành trình dài cùng đầy gian nan, Lạc Phong cùng Mộ Dung Tuyết cũng đến được thung lũng dưới chân Thiên Phù Sơn.

Cảnh tượng trước mắt khiến cả hai phải nín thở. Đây không phải là thung lũng bình thường, mà là vùng đất bị nguyền rủa, vết sẹo khổng lồ trên mặt đất. Đất đai nứt nẻ thành từng mảng lớn, sâu hoắm như những vết thương không bao giờ lành. Không một bóng cây, không một ngọn cỏ, chỉ có những tảng đá khổng lồ mang vết tích của trận đại kiếp nào đó, chúng bị xé toạc, vặn vẹo, trông như những bức tượng của sự hủy diệt.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Dấu Vết Của Thiên Phạt

Tạp Khí Thiên Kiếp ở đây đặc quánh đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tạo thành những làn sương đen lượn lờ, bao phủ cả thung lũng trong bầu không khí u ám, nặng nề. Mùi ẩm mốc, mục nát cùng chút mùi kim loại tanh tưởi xộc thẳng vào mũi, khiến người ta cảm thấy khó chịu đến tột độ.

Lạc Phong bước đi chậm rãi, ánh mắt hắn quét qua từng ngóc ngách của thung lũng. Hắn cảm nhận được luồng năng lượng hỗn độn, nguyên thủy đang cuộn trào dưới lòng đất, như con quái vật khổng lồ đang ngủ say.

Bỗng, ánh mắt hắn dừng lại trên vách đá dựng đứng. Trên đó, có vết hằn sâu vào đá, không phải là chạm khắc của con người, mà như vết sẹo tự nhiên, hình dáng rết chín đầu khổng lồ, uốn lượn đầy vẻ hung ác. Vết hằn này tỏa ra luồng khí tức cổ xưa, lạnh lẽo, khiến Tạp Khí Thiên Kiếp xung quanh như bị hút vào, tạo thành xoáy nước đen kịt.

“Đây rồi!” Lạc Phong khẽ thốt lên, giọng hắn khàn đặc. Hắn lấy tấm bản đồ da thú từ ngực áo ra, đối chiếu với vết hằn trên vách đá. Ký hiệu rết chín đầu trên bản đồ giống hệt, không sai ly nào. Cùng quan trọng hơn, nó cũng giống hệt hoa văn trên Cửu Trùng Cấm Phù trong đan điền hắn, cũng như chiếc nhẫn hắc ngọc của Trưởng lão Lạc Viễn mà hắn đã từng nhìn thấy.

Tâm trí Lạc Phong như bị cú sét đánh ngang tai. Tất cả những mảnh ghép rời rạc bỗng chốc khớp lại, tạo thành bức tranh đáng sợ. Phong ấn trên người hắn, lời nguyền của gia tộc Lạc thị, cùng cả Thiên Phạt Chi Chú mà hắn từng nghe nói – tất cả đều có mối liên hệ mật thiết với ký hiệu rết chín đầu này, cùng với chính nơi đây!

Gần đó, giữa hố sâu được tạo ra bởi Thiên Phạt, nơi đất đá bị xé toạc như thể bàn tay khổng lồ vừa bóp nát, Lạc Phong phát hiện vật thể lạ. Đó là khối tinh thể màu xám tro, kích thước bằng nắm tay, lấp lánh ánh sáng yếu ớt song lại tỏa ra loại tàn dư lực lượng Thiên Phạt hỗn độn cùng nguyên thủy. Không gian xung quanh khối tinh thể ấy hơi méo mó, như thể nó đang bẻ cong cả thực tại. Đây chắc chắn là mảnh vỡ trời mà Mộ Dung Tuyết đã đề cập.

Lạc Phong không chần chừ, hắn bước đến gần, định chạm vào mảnh vỡ.

Ngay lập tức, cơn đau thấu xương, dữ dội chưa từng thấy bùng phát từ đan điền hắn. Cửu Trùng Cấm Phù như bị kích thích, điên cuồng phản ứng. Hàng vạn mũi kim sắc nhọn dường như đang đâm vào từng kinh mạch, từng thớ thịt của hắn. Cả thân thể Lạc Phong run lên bần bật, gân xanh nổi lên khắp cánh tay cùng cổ.

Trong cơn đau đớn tột cùng, tâm trí Lạc Phong như bị kéo vào xoáy nước hỗn loạn. Hắn nhìn thấy những hình ảnh chớp nhoáng, mơ hồ, song lại vô cùng chân thực cùng đáng sợ. Bầu trời vỡ nát, những mảnh vỡ khổng lồ lao xuống như mưa sao băng. Những luồng sáng đen xé toang không gian, nuốt chửng mọi thứ. Tiếng gào thét tuyệt vọng của vô số Tiên nhân vang vọng khắp hư không, rồi tắt lịm. Rồi bóng đen khổng lồ hiện ra, đôi mắt rực lửa như hai hố sâu không đáy, trên thân thể nó, hoa văn rết chín đầu hiện rõ ràng, giống hệt trên phong ấn của hắn!

“Aaaa!” Lạc Phong không thể kìm nén tiếng rên rỉ đau đớn. Hắn quỵ xuống, ôm chặt lấy đầu, thân thể co giật dữ dội.

Cùng lúc đó, chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của hắn đột nhiên phát ra ánh sáng lam huyền ảo, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Ánh sáng đó như bức tường vô hình, cố gắng chống lại sự xâm nhập của năng lượng hỗn độn từ mảnh vỡ trời, bảo vệ tâm thần Lạc Phong khỏi bị xé nát bởi những hình ảnh kinh hoàng.

Mộ Dung Tuyết đứng bên cạnh, nàng hoàn toàn kinh hãi trước cảnh tượng này. “Lạc huynh! Lạc huynh!” Nàng hoảng loạn đỡ lấy Lạc Phong, song không thể làm gì hơn. Nàng cảm nhận được luồng năng lượng kinh khủng tỏa ra từ mảnh vỡ trời cùng sự bất ổn trong thân thể Lạc Phong. Ánh sáng lam từ chiếc nhẫn ngọc cùng những đường gân xanh nổi lên trên da hắn, cùng với tiếng rên rỉ đau đớn, khiến nàng mơ hồ cảm nhận được sự hiện diện của cấm chế cổ xưa, mạnh mẽ đến mức có thể hủy diệt một người, đang giằng xé Lạc Phong từ bên trong. Nàng chưa bao giờ thấy ai phải chịu đựng nỗi đau như vậy.

***

Cơn đau dần dịu đi, những hình ảnh kinh hoàng cũng tan biến như sương khói. Lạc Phong từ từ đứng dậy, toàn thân hắn ướt đẫm mồ hôi lạnh, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy. Song trong ánh mắt hắn, không còn sự hoảng loạn hay sợ hãi, mà thay vào đó là sự chấn động sâu sắc cùng ngọn lửa quyết tâm rực cháy.

Hắn đã hiểu. Một phần nào đó của bí mật đã được vén màn. Mảnh vỡ trời này không chỉ là vật phẩm đơn thuần, nó là một phần của Thiên Phạt, mang theo tàn dư lực lượng hủy diệt của Đại Hồng Kiếp. Cùng chính năng lượng hỗn độn đó đã kích thích Cửu Trùng Cấm Phù trong đan điền hắn, khiến hắn nhìn thấy những hình ảnh kinh hoàng về sự sụp đổ của Thiên Giới cùng bóng đen khổng lồ mang hoa văn rết chín đầu.

Phong ấn trên người hắn không chỉ là lời nguyền cá nhân, mà là một phần của âm mưu lớn hơn, liên quan đến chính Thiên Phạt cùng có lẽ là cả nguồn gốc của vũ trụ này.

Lạc Phong cẩn thận vươn tay, dùng linh khí thuần khiết bao bọc lấy mảnh vỡ trời màu xám tro, rồi cất nó vào không gian nhẫn ngọc. Hắn quay sang Mộ Dung Tuyết, nàng đang nhìn hắn với ánh mắt phức tạp: vừa lo lắng, vừa sợ hãi, vừa tò mò, cùng cả chút bối rối không thể giấu diếm.

“Ta không sao, Mộ Dung cô nương.” Lạc Phong trấn an nàng, giọng hắn vẫn còn hơi khàn. Hắn không thể giải thích mọi thứ cho nàng lúc này, song hắn biết nàng xứng đáng nhận được sự thật, ít nhất là một phần. “Cô nương, Thanh Hà Phái của cô nương có ghi chép nào về tàn dư lực lượng Thiên Phạt hay những mảnh vỡ trời tương tự như khối tinh thể vừa rồi không? Liệu chúng có thể kích hoạt hoặc phá vỡ những phong ấn cổ xưa?”

Mộ Dung Tuyết suy nghĩ lát, ánh mắt nàng vẫn còn đọng lại vẻ kinh hoàng. “Tàn dư lực lượng Thiên Phạt… Thiên Khuyết Chi Vật… Tiểu nữ nhớ rằng có truyền thuyết cổ xưa trong Thanh Hà Phái, gọi chúng là Hư Không Chi Vật – những vật phẩm mang theo sức mạnh của Thiên Đạo bị vỡ nát. Chúng không chỉ có thể kích hoạt, mà còn có khả năng phá vỡ những phong ấn cổ xưa, song cũng tiềm ẩn nguy hiểm cực lớn.” Nàng dừng lại, rồi nói thêm. “Cùng theo những gì tiểu nữ biết, Thương hội Hắc Thạch là nơi duy nhất ở Long Kiều Trấn có thể có thông tin về những vật phẩm này, hoặc thậm chí là buôn bán chúng.”

Lạc Phong gật đầu, suy tính. Lời nhắn của Lão Mộc nói chìa khóa nằm ở đây, cùng hắn đã tìm thấy mảnh vỡ trời. Mảnh vỡ này chính là loại chìa khóa, song hắn cần hiểu cách sử dụng nó, cùng có thể cần thêm những chìa khóa khác để mở ra Hư Không Thư Các. Thương hội Hắc Thạch, nơi chuyên buôn bán Thiên Khuyết Chi Vật, giờ đây đã trở thành điểm đến hợp lý tiếp theo của hắn.

“Chúng ta rời khỏi đây thôi, Mộ Dung cô nương. Tìm nơi an toàn hơn để ta có thể nghiên cứu mảnh vỡ này.” Lạc Phong nói, giọng điệu kiên định.

Mộ Dung Tuyết gật đầu, nàng cũng không muốn nán lại nơi đầy rẫy Tạp Khí Thiên Kiếp cùng những bí ẩn đáng sợ này thêm nữa.

Lạc Phong nhìn về phía Long Kiều Trấn, nơi ánh đèn leo lét đã bắt đầu thắp sáng khi màn đêm buông xuống. Ánh mắt hắn sâu thẳm, rực cháy ngọn lửa quyết tâm không thể dập tắt. Hắn sẽ không chỉ tìm ra bí mật của Cửu Trùng Cấm Phù, mà còn vén màn mọi âm mưu đằng sau Thiên Phạt, trả lại công bằng cho gia tộc, cùng có thể… có thể tìm thấy con đường để hàn gắn bầu trời đã vỡ nát.

Hành trình của hắn, giờ đây, đã bước sang chương mới, đầy rẫy nguy hiểm song cũng hứa hẹn những khám phá chấn động.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8