Hư Không Huyễn Đạo
Chương 18: Thân Phận Bị Lộ

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:41:52 | Lượt xem: 9

Phòng trọ nhỏ khuất trong hẻm sâu Long Kiều Trấn chìm trong tĩnh mịch hiếm hoi. Ánh nến leo lét trên bàn gỗ cũ kỹ, đổ vệt sáng vàng vọt lên tường ẩm mốc, nơi Lạc Phong đang tựa lưng. Hắn khẽ nhắm mắt, sắc mặt vẫn còn tái nhợt sau trận chiến với Linh Hà và sự giày vò âm ỉ của Tạp Khí Thiên Kiếp. Hơi thở hắn đều đều, cố vận chuyển Tử Hồn Thảo Lão Mộc đã trao, cảm nhận luồng dược lực ấm áp len lỏi vào từng kinh mạch rách nát, cố xoa dịu cơn đau từ Cửu Trùng Cấm Phù đang rục rịch nơi đan điền.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thân Phận Bị Lộ

Mùi ngai ngái thảo dược quyện chút hương trà thoang thoảng trong không khí, tạo nên tương phản kỳ lạ với sự hỗn tạp bên ngoài. Đối diện hắn, Mộ Dung Tuyết ngồi yên lặng, đôi mắt trong veo ẩn chứa lo lắng và lòng biết ơn sâu sắc. Nàng vẫn còn mặc bộ y phục trắng rách rưới, nhưng đã được hong khô và chỉnh tề hơn. Trên tay nàng là chén trà nóng vừa pha và bình thuốc trị thương đơn giản của Thanh Hà Phái, thứ nàng đã mua được sau khi rời khỏi Lạc Phong.

Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát Lạc Phong. Từ người hắn, nàng cảm nhận được khí tức yếu ớt, mệt mỏi, nhưng sâu thẳm bên trong lại là sự kiên cường đến khó tin, như ngọn lửa nhỏ bé đang cháy bùng giữa biển băng. Nàng nhớ lại khoảnh khắc hắn cắm chặt bàn tay rách nát vào vách đá ngầm, đôi mắt kiên định không hề dao động dù Tạp Khí Thiên Kiếp đang điên cuồng ăn mòn cơ thể.

“Lạc huynh, huynh nghỉ ngơi một chút đi. Vết thương của huynh rất sâu, lại thêm Tạp Khí xâm nhập…” Mộ Dung Tuyết khẽ lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng như sợ làm vỡ tan bầu không khí yên tĩnh. Nàng đưa chén trà nóng về phía Lạc Phong, hơi ấm từ chén trà lan tỏa, xua đi phần nào cái lạnh lẽo trong phòng.

Lạc Phong khẽ mở mắt, ánh mắt hắn vẫn còn mệt mỏi, nhưng đã bớt đi vẻ cảnh giác ban đầu. Hắn gật đầu nhẹ, nhận lấy chén trà. “Không sao. Đa tạ Mộ Dung cô nương.” Giọng hắn khàn khàn, vẫn giữ vẻ lạnh nhạt, nhưng không còn quá xa cách. Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát của trà lan tỏa, làm dịu đi cổ họng khô khốc.

“Huynh không cần khách sáo.” Mộ Dung Tuyết lắc đầu, ánh mắt chân thành. “Nếu không có huynh, tiểu nữ e rằng đã bị Linh Hà cuốn trôi rồi. Ân cứu mạng này, Tuyết nhi khắc cốt ghi tâm.” Nàng nói, bàn tay khẽ đặt lên bình thuốc, như muốn nhấn mạnh lòng biết ơn của mình.

Lạc Phong nhìn nàng, cảm nhận sự chân thành trong lời nói và ánh mắt ấy. Một tia ấm áp len lỏi trong lòng hắn, xoa dịu phần nào sự lạnh lẽo từ ký ức bị ruồng bỏ. Tuy nhiên, lời cảnh báo của Lão Mộc vẫn văng vẳng bên tai: *“Đừng tin tưởng ai quá dễ dàng.”* Hắn vẫn giữ một lớp cảnh giác vô hình, nhưng không thể phủ nhận sự ấm áp mà Mộ Dung Tuyết mang lại. Trong thế giới khắc nghiệt này, một chút thiện ý cũng đủ để sưởi ấm tâm hồn.

Đúng lúc đó, một tiếng “RẦM!” vang lên dữ dội, cánh cửa phòng trọ đột ngột bị mở toang, đập mạnh vào tường. Luồng gió lạnh lẽo từ bên ngoài ùa vào, cuốn theo bụi bẩn và xua tan đi sự ấm áp trong phòng. Ánh nến trên bàn chao đảo dữ dội, suýt chút nữa thì tắt hẳn.

Một nam tử trẻ tuổi, mặc y phục Thanh Hà Phái màu xám với hoa văn thêu hình hạc trắng, dáng vẻ có phần kiêu ngạo nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng, vội vã xông vào. Đó là Trần Minh, sư huynh của Mộ Dung Tuyết.

“Sư muội! Cuối cùng cũng tìm thấy muội!” Trần Minh thở phào một tiếng nhẹ nhõm khi nhìn thấy Mộ Dung Tuyết an toàn. Ánh mắt hắn lập tức chuyển sang Lạc Phong, từ đầu đến chân, với vẻ dò xét và cảnh giác.

“Ngươi là ai? Tại sao lại ở đây với sư muội của ta?” Trần Minh hỏi, giọng điệu tuy có phần lạnh nhạt nhưng không còn vẻ khinh miệt như trước, thay vào đó là sự thận trọng của một người bảo vệ. Hắn không hề che giấu sự nghi ngờ, nhưng cũng không vội vàng phán xét.

Mộ Dung Tuyết vội vàng đứng dậy, khuôn mặt nàng tái mét vì sợ hãi trước sự xuất hiện đột ngột của sư huynh. Nàng nhanh chóng đứng chắn trước Lạc Phong, như bức tường mỏng manh bảo vệ hắn. “Sư huynh, huynh hiểu lầm rồi! Đây là Lạc huynh, ân nhân cứu mạng của muội. Chính Lạc huynh đã cứu muội khỏi cơn bão Linh Hà!” Nàng giải thích vội vã, cố xua đi sự hiểu lầm.

Trần Minh nhíu mày, ánh mắt vẫn đầy vẻ ngờ vực khi nhìn Lạc Phong. “Hắn? Một tên phàm nhân không chút linh lực nào trên người lại cứu được muội? Sư muội, muội có chắc không? Kẻ yếu ớt như vậy làm sao có thể…” Hắn dừng lại, không nói hết câu, nhưng ý tứ khinh thường vẫn hiện rõ. Tuy nhiên, hắn không còn dùng những lời lẽ quá nặng nề như “phế vật” hay “tẩy não”, mà chỉ thể hiện sự khó tin và nghi ngờ.

Lạc Phong im lặng, nhưng trong lòng hắn, cơn sóng dữ đang cuộn trào. Hắn cảm nhận được khí tức mạnh mẽ từ tên sư huynh, rõ ràng là một tu sĩ đã bước vào cảnh giới Luyện Khí, vượt xa hắn hiện tại. Nhưng điều khiến hắn đau đớn hơn cả là ánh mắt nghi ngờ và lời lẽ khó tin của hắn, cứa vào vết sẹo cũ trong lòng hắn.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thân Phận Bị Lộ

*“Phế vật.”*

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thân Phận Bị Lộ

*“Không linh căn.”*

Những từ ngữ quen thuộc ấy lại vang vọng trong tâm trí Lạc Phong, tái hiện lại những ký ức đau khổ về Lạc Bưu, Lạc Lâm, và đặc biệt là Trưởng lão Lạc Viễn. Ký ức về những ngày tháng bị sỉ nhục, bị đánh đập, bị coi rẻ trong gia tộc Lạc thị lại ùa về, như thước phim quay chậm đầy tàn nhẫn. Hắn nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cảm nhận cơn đau thể xác để chống lại cơn đau tinh thần đang giày vò. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của hắn khẽ rung lên, ánh sáng lam mờ nhạt lóe lên rồi tắt hẳn, như thể đang phản ánh nội tâm đang biến động dữ dội của chủ nhân.

“Sư huynh đừng nói bậy!” Mộ Dung Tuyết lớn tiếng, giọng nói nàng run run vì tức giận. Nàng biết Lạc Phong đang phải chịu đựng những gì, và nàng không thể chịu đựng được cảnh hắn bị sỉ nhục thêm nữa. Nàng cố giải thích, nhưng trong sự vội vã và phẫn nộ, nàng vô tình làm lộ ra bí mật của Lạc Phong. “Lạc huynh tuy… tuy không có linh căn rõ ràng như chúng ta, không thể tu luyện theo cách thông thường, nhưng hắn lại có khả năng thanh lọc Tạp Khí Thiên Kiếp vô cùng thần kỳ! Chính hắn đã liều mình cắm tay vào vách đá ngầm, kéo muội lên khi Linh Hà nổi giận. Huynh ấy đã không màng nguy hiểm đến tính mạng của mình để cứu muội!”

Mộ Dung Tuyết nói xong, nàng nhận ra mình đã lỡ lời, khuôn mặt nàng thoáng chút hối hận. Nhưng đã quá muộn.

Trần Minh nghe vậy, ánh mắt hắn từ ngờ vực chuyển sang kinh ngạc, rồi lại trở về vẻ cảnh giác. “Thanh lọc Tạp Khí? Sư muội, muội nói thật sao? Chuyện này… thật khó tin.” Hắn không còn cười phá lên khinh bỉ, mà thay vào đó là sự hoài nghi pha lẫn chút tò mò, nhưng vẫn giữ thái độ thận trọng.

Lạc Phong vẫn im lặng, ánh mắt hắn lạnh như băng, nhưng sâu thẳm bên trong lại là nỗi đau không thể diễn tả. Hắn cảm thấy cơn đau nhói từ Cửu Trùng Cấm Phù, như thể nó đang chế giễu hắn, nhắc nhở hắn về sự yếu đuối và bất lực của mình. Nhưng khi nhìn Mộ Dung Tuyết, người đang đứng chắn trước hắn, khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận và sự kiên quyết bảo vệ hắn, sự phẫn nộ trong lòng hắn dịu đi. Thay vào đó là chút ấm áp, cảm giác cảm động lạ thường. Đây là lần đầu tiên có người đứng ra bảo vệ hắn một cách chân thành như vậy, không màng đến thân phận hay địa vị.

“Đủ rồi! Sư huynh có biết Lạc huynh đã phải chịu đựng những gì không? Hắn bị Tạp Khí Thiên Kiếp xâm nhập, vết thương khắp người, nhưng vẫn không hề bỏ cuộc! Sư huynh chỉ nhìn vào vẻ bề ngoài mà đã vội phán xét, thật quá nông cạn!” Mộ Dung Tuyết lớn tiếng, giọng nói nàng run run vì tức giận, nhưng ánh mắt lại kiên quyết lạ thường. Nàng không sợ hãi Trần Minh, chỉ sợ Lạc Phong sẽ bị tổn thương thêm nữa.

Trần Minh bị lời lẽ của Mộ Dung Tuyết làm cho cứng họng. Hắn ngượng nghịu, không dám đối diện với ánh mắt phẫn nộ của sư muội mình. Dù kiêu ngạo, hắn vẫn là đệ tử cùng môn phái, và Mộ Dung Tuyết là một trong những đệ tử được sư phụ yêu quý.

“Sư muội, ta… ta chỉ là lo cho muội.” Trần Minh lắp bắp, cố bào chữa.

Không khí trong phòng dần lắng xuống, chỉ còn tiếng thở dốc của Mộ Dung Tuyết và sự im lặng nặng nề. Mộ Dung Tuyết quay lại nhìn Lạc Phong, ánh mắt nàng đầy vẻ hối lỗi và quan tâm. “Lạc huynh, ta… ta xin lỗi. Ta không cố ý…” Nàng biết mình đã vô tình làm lộ bí mật của hắn, khiến hắn phải đối mặt với sự khinh miệt một lần nữa.

Lạc Phong khẽ lắc đầu, ý bảo không sao. Giọng nói hắn trầm thấp, nhưng không còn lạnh nhạt như trước. “Không sao. Mộ Dung cô nương không cần để tâm. Ta đã quen rồi.” Hắn nói, trong lòng dâng lên cảm xúc phức tạp. Sự khinh miệt của người khác đã trở thành một phần cuộc sống của hắn, nhưng sự bảo vệ của Mộ Dung Tuyết lại là điều mới mẻ, tia sáng ấm áp trong bóng tối.

Hắn đứng dậy, bước chân vẫn còn hơi loạng choạng do vết thương và sự kiệt sức, nhưng ánh mắt đã trở lại vẻ kiên nghị thường thấy. Hắn nhìn Trần Minh, rồi lại nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt phức tạp.

Trần Minh thấy Lạc Phong đứng dậy, hắn thoáng chút ngạc nhiên, rồi miễn cưỡng nói. “Nếu vậy… ngươi bảo trọng. Sư muội, chúng ta nên trở về Thanh Hà Phái thôi.” Hắn không muốn nán lại đây thêm nữa.

Mộ Dung Tuyết vội vàng quay sang Lạc Phong, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. “Lạc huynh… huynh định đi đâu? Hay là cứ đi cùng chúng ta về Thanh Hà Phái… Tuyết nhi sẽ nói với sư phụ, người sẽ giúp huynh tìm cách trị liệu vết thương và có thể… có thể giúp huynh tìm ra cách tu luyện thích hợp.” Nàng thực sự muốn giúp hắn, muốn đền đáp ân tình.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thân Phận Bị Lộ

Lạc Phong khẽ lắc đầu. “Không cần. Con đường của ta, ta sẽ tự mình đi.” Hắn nói, giọng điệu kiên quyết không thể lay chuyển. Hắn không muốn dựa dẫm vào bất kỳ ai, đặc biệt là một môn phái mà ngay cả đệ tử của họ cũng đầy định kiến. “Sư huynh, ta có việc riêng cần làm. Mộ Dung cô nương, ân nghĩa này Lạc Phong sẽ ghi nhớ. Có duyên sẽ gặp lại.” Hắn cúi đầu nhẹ, hành động thể hiện sự tôn trọng mà hắn chưa từng dành cho bất kỳ ai ngoài Lão Mộc.

Nói xong, Lạc Phong không chờ đợi phản ứng của họ. Hắn xoay người, bước ra khỏi gian phòng trọ nhỏ, hòa mình vào màn đêm u tịch của Long Kiều Trấn.

Hắn bước đi, cảm nhận cơn đau âm ỉ từ Cửu Trùng Cấm Phù và vết thương trên cơ thể, nhưng trong lòng lại có ngọn lửa bùng cháy dữ dội. Sự khinh miệt của Trần Minh chỉ càng củng cố quyết tâm sắt đá của hắn. Lời bảo vệ của Mộ Dung Tuyết, dù vô tình làm lộ thân phận, lại như tia sáng nhỏ nhoi, xua tan phần nào bóng tối định kiến đang bao trùm. Hắn sẽ không gục ngã. Hắn sẽ không chấp nhận số phận bị gọi là “phế vật”.

Mục tiêu về Lão Mộc, về Hư Không Thư Các bí ẩn, về Thương hội Hắc Thạch nơi giao dịch những vật phẩm cổ xưa, và đặc biệt là thung lũng dưới chân Thiên Phù Sơn với ký hiệu rết chín đầu trên tấm bản đồ da thú, lại càng rõ nét hơn bao giờ hết. Đó là con đường của hắn, con đường mà hắn phải tự mình khám phá, tự mình chiến đấu.

Lạc Phong ngẩng đầu, nhìn về phía Thiên Phù Sơn sừng sững ẩn hiện giữa màn sương đêm. Ánh mắt hắn kiên nghị, ý chí hắn sắt đá. Hắn sẽ không chỉ tìm ra bí mật của Thiên Cốt, phá bỏ phong ấn, mà còn chứng minh rằng giá trị của một người không nằm ở linh căn hay địa vị, mà ở ý chí và con đường mà họ chọn.

Hắn sẽ không bao giờ gục ngã.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8