Hư Không Huyễn Đạo
Chương 17: Mộ Dung Thiếu Nữ

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:41:51 | Lượt xem: 13

Mộ Dung Tuyết rụt tay lại như bị điện giật, tâm thần nàng chấn động kịch liệt. Thiếu niên này… rốt cuộc là ai?

Cơn lạnh buốt từ dòng Linh Hà vẫn còn thấm sâu vào cốt tủy, nhưng những gì nàng vừa cảm nhận được từ cơ thể Lạc Phong còn khiến nàng rùng mình hơn gấp bội. Kinh mạch rách nát, đan điền bị phong ấn tàn nhẫn, không hề có linh căn rõ ràng – tất cả những điều đó lẽ ra phải biến hắn thành một phế nhân, một kẻ không thể tu luyện, thậm chí là khó lòng tồn tại giữa thế giới đầy rẫy Tạp Khí Thiên Kiếp này. Vậy mà hắn không chỉ sống sót, mà còn lao vào dòng nước dữ cứu nàng, thậm chí còn có thể tự thanh lọc Tạp Khí Thiên Kiếp bằng một phương pháp thần kỳ mà nàng chưa từng thấy, chưa từng nghe trong bất kỳ điển tịch Thanh Hà Phái nào.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Mộ Dung Thiếu Nữ

Mộ Dung Tuyết nhìn chằm chằm vào Lạc Phong, người vẫn đang nhắm mắt tĩnh tọa, sắc mặt tái nhợt nhưng ý chí kiên định toát ra từ thân hình gầy gò của hắn. Nàng nhớ lại ánh mắt kiên cường của hắn khi hắn cắm chặt tay vào vách đá ngầm, bất chấp dòng Linh Hà điên cuồng vỗ vào lưng. Đó không phải là ánh mắt của một phế vật, mà là của một chiến binh, một người đã trải qua vô vàn thử thách.

Thanh Hà Phái của nàng tuy nhỏ, nhưng nàng cũng được sư phụ truyền thụ nhiều kiến thức về tu luyện và linh căn. Theo những gì nàng được học, linh căn là nền tảng của mọi tu sĩ, là cầu nối giữa nhân gian và linh khí thiên địa. Không có linh căn, hoặc linh căn yếu kém, đồng nghĩa với việc không thể hấp thụ linh khí, không thể ngưng kết Linh Phiến, vĩnh viễn bị giam cầm trong cảnh giới phàm nhân. Ấy vậy mà Lạc Phong lại là một ngoại lệ không thể giải thích. Hắn giống như một nghịch lý sống, một bí ẩn di động, phá vỡ mọi quy tắc mà nàng từng biết.

Sự kinh ngạc và hoài nghi hòa lẫn vào nhau trong tâm khảm Mộ Dung Tuyết, tạo thành một mớ tơ vò rối rắm. Nàng sợ hãi trước những điều không thể hiểu nổi, nhưng đồng thời, lòng biết ơn sâu sắc lại thôi thúc nàng không thể bỏ mặc ân nhân cứu mạng. Hắn đã liều mình vì nàng, nàng không thể nào vô tình quay lưng.

Lạc Phong dần dần mở mắt. Ánh mắt hắn vẫn còn chút mệt mỏi sau quá trình thanh lọc Tạp Khí Thiên Kiếp và chống chịu cơn đau từ Cửu Trùng Cấm Phù, nhưng sự kiên định chưa bao giờ mất đi. Hắn nhìn Mộ Dung Tuyết, thấy rõ sự bối rối và kinh ngạc trong mắt nàng. Hắn biết nàng đã phát hiện ra điều gì đó bất thường trong cơ thể mình, nhưng hắn không có ý định tiết lộ bất kỳ bí mật nào.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Mộ Dung Thiếu Nữ

Mộ Dung Tuyết cố gắng trấn định tâm thần, hít sâu một hơi để xua đi cái lạnh và sự sợ hãi. Nàng ngồi thẳng người, cúi đầu bày tỏ thâm ân, giọng nói vẫn còn chút run rẩy nhưng đầy thành khẩn.

“Đa tạ… Lạc huynh đã cứu mạng tiểu nữ. Nếu không có huynh, có lẽ tiểu nữ đã bị cuốn xuống Thác Ghềnh Tử Vong rồi.” Nàng ngừng một chút, rồi tiếp tục giới thiệu bản thân, “Tiểu nữ là Mộ Dung Tuyết, đệ tử Thanh Hà Phái.”

Lạc Phong hơi gật đầu, ánh mắt lạnh nhạt pha chút mệt mỏi. Hắn không muốn liên lụy quá sâu với bất kỳ ai, đặc biệt là khi bản thân vẫn còn đang bị truy đuổi và mang trong mình vô vàn bí mật. “Không cần đa lễ, Mộ Dung cô nương. Ta là Lạc Phong.” Hắn chỉ nói tên mình, không hề nhắc đến xuất thân hay môn phái. Giữ kín thân phận là điều tối cần thiết lúc này.

Mộ Dung Tuyết nhận thấy sự lạnh nhạt và kín đáo của Lạc Phong. Tuy nhiên, sự tò mò trong nàng quá lớn, đến mức nàng không thể kìm nén nổi. Nàng do dự một chút, rồi cố gắng hỏi khéo léo, tránh chạm vào điều cấm kỵ.

“Lạc huynh… thân thể huynh… có vẻ rất đặc biệt,” nàng nói, giọng nhỏ dần, “Huynh tu luyện công pháp nào mà có thể… tự thanh lọc Tạp Khí Thiên Kiếp một cách phi phàm đến vậy?” Nàng không dám hỏi thẳng về linh căn hay phong ấn, vì cảm giác chiếc nhẫn ngọc trên tay hắn lóe sáng lúc trước đã cho nàng một lời cảnh báo thầm lặng.

Lạc Phong hơi nhíu mày, trầm giọng đáp. “Chỉ là một chút thể chất dị biệt, cùng với công pháp ẩn thế, không tiện tiết lộ. Mộ Dung cô nương không cần bận lòng.” Hắn ngừng lại, cảm nhận Cửu Trùng Cấm Phù trong đan điền đang rục rịch, một luồng đau nhói xẹt qua kinh mạch. Cơn đau âm ỉ này nhắc nhở hắn rằng, dù đã thanh lọc được một phần Tạp Khí Thiên Kiếp, hắn vẫn đang kiệt sức và cần một nơi an toàn để hồi phục hoàn toàn. Phong ấn trên người hắn vẫn là một mối họa ngầm.

Mộ Dung Tuyết thấy thái độ của Lạc Phong, biết hắn không muốn tiết lộ thêm. Nàng vẫn còn hoài nghi, nhưng không tiện hỏi thêm, chỉ cúi đầu. “Là tiểu nữ đường đột. Mong Lạc huynh thứ lỗi.”

***

Tảng đá ngầm giữa Linh Hà không phải là nơi an toàn để ở lâu. Dù cơn bão linh khí đã đi qua, những dòng xoáy ngầm vẫn còn mạnh mẽ, và Tạp Khí Thiên Kiếp vẫn nồng đậm trong không khí. Lạc Phong đứng dậy, cảm nhận sự kiệt quệ từ thâm tâm. Cơn đau nhức từ vết thương cũ trên vai và cổ tay vẫn còn, và Cửu Trùng Cấm Phù trong đan điền lại rục rịch phản phệ, khiến hắn cảm thấy một áp lực vô hình đè ép. Hắn nhìn xung quanh, ánh mắt sắc lạnh lướt qua mặt nước và những mảnh Thiên Phù Sơn trôi nổi.

“Chúng ta không thể ở đây mãi được. Cần tìm một nơi trú chân.” Giọng Lạc Phong trầm thấp, pha lẫn sự mệt mỏi.

Mộ Dung Tuyết cũng đứng dậy, mười đầu ngón tay nàng vẫn còn ứa máu, nhưng nàng cố gắng nén nhịn cơn đau. Nàng hiểu rõ sự nguy hiểm của việc ở lại Linh Hà. Lòng biết ơn và sự lo lắng cho ân nhân cứu mạng khiến nàng không ngần ngại đề nghị giúp đỡ.

“Đúng vậy, Lạc huynh. Để tiểu nữ dẫn đường. Thanh Hà Phái của tiểu nữ tuy không lớn, nhưng cũng thường xuyên qua lại Long Kiều Trấn để thu thập linh thảo. Tiểu nữ có thể giúp huynh tìm một nơi an toàn để nghỉ ngơi và cung cấp vài thông tin cơ bản về trấn.” Nàng nói với sự chân thành, nhưng ánh mắt vẫn lộ rõ sự bối rối và một chút e dè đối với Lạc Phong. Dù hắn đã cứu nàng, nhưng sự bí ẩn của hắn vẫn khiến nàng không khỏi dè chừng.

Lạc Phong nhìn Mộ Dung Tuyết, đánh giá sự chân thành trong lời nói và ánh mắt nàng. Hắn là người xa lạ ở Long Kiều Trấn, lại vừa trải qua một cuộc truy đuổi và chiến đấu. Việc có một người bản xứ dẫn đường sẽ giúp hắn tránh được nhiều phiền phức không đáng có, đồng thời thuận tiện hơn trong việc tìm kiếm Lão Mộc cùng manh mối về Hư Không Thư Các, Thương hội Hắc Thạch. Hắn cần một chỗ yên tĩnh để hồi phục hoàn toàn, và một người dẫn đường đáng tin cậy (ít nhất là tạm thời) là điều hắn đang cần.

“Vậy… làm phiền Mộ Dung cô nương.” Lạc Phong gật đầu, chấp nhận lời đề nghị một cách khách sáo.

Họ bắt đầu di chuyển về phía bờ sông. Mộ Dung Tuyết dù bị thương nhưng vẫn cố gắng dùng chút linh lực mỏng manh còn vương để di chuyển nhanh hơn. Lạc Phong bước đi bên cạnh nàng, vận dụng nhục thân chi lực từ Luyện Thể Cổ Tinh, đồng thời không ngừng vận hành Thiên Cốt để thanh lọc Tạp Khí Thiên Kiếp đang bao phủ xung quanh. Giác quan không gian vừa thức tỉnh cũng giúp hắn cảm nhận được những khu vực Tạp Khí đậm đặc hơn, từ đó điều chỉnh lộ trình để tránh xa, bảo hộ cả hai.

Dọc đường đi, Mộ Dung Tuyết thi thoảng lại khẽ rên rỉ vì đau đớn, nhưng nàng vẫn cố gắng giữ im lặng. Lạc Phong nhìn thấy, nhưng chỉ khẽ nhíu mày, không nói gì. Hắn đã làm hết sức mình, và nàng cũng đang cố gắng. Dù sao, hắn cũng không thể hoàn toàn tin tưởng một người lạ.

Cuối cùng, sau một hồi lâu hành tẩu, họ cũng đến được bờ sông gần Long Kiều Trấn. Từ xa, những kiến trúc gỗ xám xịt và ánh đèn lờ mờ của trấn đã hiện ra, mang theo một chút hơi ấm và hy vọng.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Mộ Dung Thiếu Nữ

***

Họ bước qua cổng trấn, một cánh cổng gỗ cũ kỹ và mục nát, với vài lính gác phàm nhân đang lờ đờ tựa vào tường. Mộ Dung Tuyết hít một hơi sâu, cảm thấy an toàn hơn khi đặt chân vào nơi có dấu vết nhân gian. Nàng quay sang Lạc Phong, giọng nói đã bớt run rẩy hơn.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Mộ Dung Thiếu Nữ

“Long Kiều Trấn tuy nhỏ, nhưng lại là nơi giao dịch sầm uất giữa các Thiên Phù Sơn lân cận. Tuy nhiên, Tạp Khí Thiên Kiếp ở đây cũng rất nặng nề, Lạc huynh cần cẩn thận.” Nàng nhắc nhở, ánh mắt vẫn không khỏi nhìn về phía Lạc Phong với vẻ băn khoăn. Hắn có thể tự thanh lọc Tạp Khí, nhưng liệu hắn có chịu nổi sự xâm thực liên tục của nó không?

Nàng dẫn Lạc Phong đi qua những phố xá đông đúc nhưng có phần tiêu điều. Phàm nhân và tu sĩ cấp thấp chen chúc nhau, mùi thức ăn, mùi mồ hôi, và cả mùi tanh tưởi của Tạp Khí Thiên Kiếp hòa quyện vào nhau, tạo nên không khí đặc quánh. Mộ Dung Tuyết cố gắng tránh xa những khu vực hỗn tạp, nơi có những quán rượu ồn ào hay những ánh mắt dò xét.

Dọc đường, nàng cũng kể sơ lược về Thanh Hà Phái của mình, một môn phái nhỏ nằm trên một Thiên Phù Sơn không quá xa, chuyên về thu thập linh thảo cùng chế tạo đan dược cấp thấp. Mục đích chuyến đi của nàng lần này là để tìm kiếm một loại linh thảo hiếm mọc gần Thác Ghềnh Tử Vong, đồng thời điều tra một di tích nhỏ vừa được phát hiện mà sư phụ nàng cho rằng có thể liên quan đến một cổ công pháp.

Lạc Phong lắng nghe những lời Mộ Dung Tuyết nói, nhưng tâm trí hắn lại không ngừng vận chuyển. Hắn vận hành Thiên Cốt liên tục để lọc Tạp Khí, khiến mỗi hơi thở của hắn đều trong lành hơn những người xung quanh. Giác quan không gian của hắn mở rộng, quan sát mọi ngóc ngách, mọi ánh mắt dò xét lướt qua mình. Hắn cố gắng tổng hợp thông tin từ Mộ Dung Tuyết cùng những gì hắn đã biết: lời dặn dò của Lão Mộc về Hư Không Thư Các, Thương hội Hắc Thạch, và tấm bản đồ da thú với ký hiệu con rết chín đầu.

Mỗi thông tin nhỏ Mộ Dung Tuyết cung cấp đều được hắn phân tích cẩn thận, tìm kiếm những điểm tương liên với mục tiêu của mình. Nàng có thể không biết nhiều về những bí mật sâu xa, nhưng những tin đồn vụn vặt, những khu vực an toàn, hay những nơi giao dịch mà nàng biết đều có giá trị đối với một người lạ như hắn.

Cuối cùng, Mộ Dung Tuyết dẫn Lạc Phong đến một quán trọ nhỏ nằm khuất trong hẻm nhỏ. Tuy không quá sang trọng, nhưng nó sạch sẽ hơn nhiều so với vẻ hỗn tạp của trấn.

“Lạc huynh chắc hẳn đã mệt mỏi lắm rồi. Huynh hãy nghỉ ngơi ở đây đi. Tiểu nữ sẽ đi tìm mua ít thuốc trị thương cùng thức ăn đơn giản.” Mộ Dung Tuyết nói, ánh mắt lộ rõ sự quan tâm.

Lạc Phong khẽ lắc đầu. Hắn không muốn nàng dính líu quá mức, cũng không muốn lộ ra việc mình có linh thạch hay bất kỳ tài vật nào khác. Hơn nữa, hắn không muốn nhận quá nhiều ân tình từ một người mà hắn vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng.

“Không cần phiền phức như thế, Mộ Dung cô nương. Chỉ cần một gian phòng yên tĩnh là đủ. Ta có thể tự lo liệu.” Lạc Phong từ chối một cách khéo léo. Sau đó, hắn chuyển hướng sang mục tiêu của mình, “Nếu Mộ Dung cô nương có thể chỉ cho ta biết vài nơi có thể tìm kiếm tin tức về các cổ di tích hoặc vật phẩm đặc dị, ta sẽ vô cùng cảm kích.” Hắn muốn nàng cung cấp thông tin, chứ không phải vật chất.

Mộ Dung Tuyết có phần ngạc nhiên trước lời từ chối của Lạc Phong, nhưng nàng vẫn gật đầu. “Được thôi, Lạc huynh. Tiểu nữ sẽ hỏi thăm giúp huynh. Huynh cứ nghỉ ngơi trước đi.” Nàng vẫn còn băn khoăn về sự thần bí của Lạc Phong, nhưng quyết định giữ lời hứa tương trợ. Sau đó, nàng lễ phép cúi chào rồi xoay người rời đi.

Lạc Phong thuê một gian phòng nhỏ nơi lầu trên. Căn phòng đơn sơ, chỉ có một chiếc giường gỗ và một chiếc bàn cũ kỹ, nhưng đủ để hắn có một không gian riêng tư. Hắn bước vào, đóng cửa lại, tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, hít thở sâu. Cơn đau âm ỉ từ Cửu Trùng Cấm Phù trong đan điền vẫn còn đó, nhắc nhở hắn về gánh nặng đang gánh vác.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xuyên qua màn đêm u tịch của Long Kiều Trấn, hướng về phía Thiên Phù Sơn sừng sững ẩn hiện giữa màn sương.

“Lão Mộc… Hư Không Thư Các… Thung lũng dưới chân Thiên Phù Sơn… Và cả Thương hội Hắc Thạch nữa.” Hắn thầm nhủ, giọng nói chỉ đủ mình hắn nghe thấy. “Mộ Dung Tuyết có thể là một trợ lực tạm thời, nhưng ta vẫn phải tự mình vén màn mọi huyền cơ.”

Lạc Phong nhắm mắt lại. Hắn bắt đầu định liệu kế hoạch cho ngày mai. Điều cần làm trước tiên là tìm Lão Mộc để làm rõ những huyền cơ về chiếc nhẫn, phong ấn cùng Hư Không Thư Các. Sau đó, hắn sẽ tìm cách tiếp cận Thương hội Hắc Thạch, nơi có thể có những vật phẩm hoặc tin tức quý giá. Và cuối cùng, hắn nhất định phải tới thung lũng bí ẩn dưới chân Thiên Phù Sơn, nơi ký hiệu con rết chín đầu trên bản đồ đang chờ đón.

Hành trình của hắn mới chỉ bắt đầu, và Lạc Phong biết rằng, phía trước sẽ là vô vàn hiểm nguy cùng thử thách. Nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên nghị, ý chí hắn vẫn sắt đá. Hắn sẽ không bao giờ gục ngã.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8