Hư Không Huyễn Đạo
Chương 16: Cứu Giúp Trong Nguy Nan

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:41:50 | Lượt xem: 7

“Buông tay ra! Sư huynh, huynh sẽ bị dòng Linh Hà nuốt chửng mất!”

“Giữ chặt lấy ta, Tuyết nhi! Đừng buông!”

Tiếng gào thét tuyệt vọng bị tiếng sóng gầm rú của dòng Linh Hà cuộn trào át đi hoàn toàn. Mùa bão linh khí năm nay đến sớm hơn dự tính, kéo theo những luồng Tạp Khí Thiên Kiếp đen đặc từ Vực Thẳm Cổ Xưa cuộn lên, biến dòng sông lơ lửng giữa không trung thành một con quái thú hung hãn, điên cuồng vỗ vào các mảnh Thiên Phù Sơn trôi dạt.

*Rắc!*

Một tiếng động giòn giã và tàn nhẫn vang lên. Sợi xích sắt vốn được gia trì linh lực mỏng manh của họ không chịu nổi sức giật của dòng nước ngược, đứt phăng làm đôi. Lực đàn hồi cực mạnh hất văng nam tử trẻ tuổi áo xám ra xa. Hắn chỉ kịp hét lên một tiếng kinh hoàng trước khi bị một làn sóng tạp khí đen kịt nuốt chửng, cuốn phăng vào màn sương mù xám xịt phía hạ lưu.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Cứu Giúp Trong Nguy Nan

“Sư huynh!”

Mộ Dung Tuyết hét lên, giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng. Nàng trơ mắt nhìn người đồng môn duy nhất của mình biến mất trong dòng nước dữ. Bản thân nàng lúc này cũng chẳng khá khơn là bao. Mảnh Thiên Phù Sơn nhỏ bé mà nàng đang bám vào — thực chất chỉ là một tảng đá nổi có kích thước bằng một gian nhà nhỏ — đang chao đảo kịch liệt, bị dòng Linh Hà chảy xiết cuốn đi với tốc độ kinh hoàng.

Mộ Dung Tuyết bám chặt hai tay vào một mỏm đá nhọn hoắt. Máu tươi từ mười đầu ngón tay rỉ ra, nhuộm đỏ mặt đá xám xịt, nhưng nàng không dám buông tay. Cái lạnh thấu xương của Tạp Khí Thiên Kiếp đang điên cuồng ăn mòn lớp hộ thể linh lực mỏng manh của nàng. Mỗi hơi thở đều mang theo vị tanh tưởi, ẩm mốc và nóng rát như thiêu đốt lồng ngực.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Cứu Giúp Trong Nguy Nan

Nàng hoài nghi, nàng sợ hãi. Nàng là đệ tử của một môn phái nhỏ, cả đời chỉ quanh quẩn tu luyện những công pháp cơ bản, chưa từng đối mặt với thiên tai khủng khiếp thế này. Liệu đây có phải là kết cục của một tán tu vô danh như nàng? Bị chôn thây trong dòng Linh Hà biến chất, linh hồn vĩnh viễn bị Tạp Khí Thiên Kiếp gặm nhấm?

Phía trước mặt nàng, tiếng gầm rú mỗi lúc một lớn hơn. Đó là Thác Ghềnh Tử Vong, nơi dòng Linh Hà đổ thẳng xuống Vực Thẳm Cổ Xưa. Nếu rơi xuống đó, không nghi ngờ gì, nàng sẽ tan xương nát thịt.

***

Cách đó không xa, bên bờ đá của một Thiên Phù Sơn cố định, Lạc Phong đang ngồi xếp bằng dưới bóng một tảng đá lớn. Lồng ngực hắn phập phồng dữ dội, hơi thở dồn dập và nặng nề. Trận chiến sinh tử với con Cổ Thụ Ngẫu Trùng vừa rồi đã vắt kiệt chút linh lực ít ỏi mà hắn khó khăn lắm mới thanh lọc được. Nhục thân tuy đã được cường hóa bởi *Luyện Thể Cổ Tinh*, nhưng lúc này cũng đang run lên vì mỏi mệt, từng thớ cơ bắp đau nhức như có hàng ngàn chiếc kim châm.

Trong không gian nhẫn ngọc, Mảnh Vỡ Nguyên Thủy hắn vừa thu được đang tỏa ra ánh sáng rực rỡ, nhưng lúc này hắn không có đủ trạng thái để nghiên cứu nó. Hắn cần nghỉ ngơi. Hắn cần hồi phục.

Đột nhiên, đôi tai nhạy bén gấp nhiều lần người thường của Lạc Phong khẽ động. Giữa tiếng gầm rú đinh tai nhức óc của dòng Linh Hà, giữa tiếng gió rít gào của cơn bão đang dần tan, hắn nghe thấy một âm thanh lạc điệu.

Đó là tiếng kêu cứu của một nữ tử. Thanh âm mỏng manh, tuyệt vọng, đang lịm dần dưới sức ép của thiên nhiên dữ dội.

Lạc Phong mở phắt mắt ra. Nhãn lực của hắn xuyên qua màn sương mù xám xịt đặc quánh mùi tạp khí. Cách bờ đá nơi hắn đang đứng khoảng mười trượng, một mảnh đá nổi đang lao đi với tốc độ cực nhanh trên dòng nước dữ. Trên mảnh đá đó, một bóng dáng mảnh mai mặc y phục trắng rách rưới đang bám víu một cách bất lực.

Chỉ cần vài nhịp thở nữa, mảnh đá đó sẽ lao thẳng xuống vực sâu.

Nội tâm Lạc Phong đấu tranh kịch liệt.

*Cơ thể mình đang ở giới hạn. Linh lực trong đan điền gần như cạn kiệt, phong ấn Cửu Trùng Cấm Phù đang rục rịch có dấu hiệu phản phệ do vận công quá độ. Nếu lao ra đó, khả năng cao mình cũng sẽ bị cuốn trôi.*

Nhưng khi nhìn thấy đôi mắt ngập tràn sự tuyệt vọng và khát vọng sống sót của cô gái kia, hình ảnh của mẫu thân trong những ngày tháng cuối đời chợt hiện lên trong tâm trí hắn. Mẹ hắn cũng đã từng bất lực như thế trước số phận, và hắn đã thề sẽ không bao giờ để bản thân hay những người trước mắt mình phải đầu hàng trước sự nghiệt ngã của thế giới này.

“Chết tiệt!” Lạc Phong chửi thề một tiếng nhỏ.

Hắn không thể làm ngơ. Ý chí kiên cường của một kẻ đã bò lên từ vũng bùn hắc ám không cho phép hắn rụt rè vào lúc này.

Lạc Phong đứng bật dậy. Hắn hít một hơi thật sâu, ép buộc những tia linh khí tinh khiết cuối cùng còn sót lại trong Thiên Cốt tuôn ra. Luồng linh khí này chạy dọc theo kinh mạch, kích hoạt các thớ cơ bắp trên đôi chân gầy gò nhưng săn chắc của hắn. Hắn vận hành *Luyện Thể Cổ Tinh* đến cực hạn, nhục thân lập tức căng tràn sức mạnh.

Hắn chạy đà ba bước, mỗi bước chân dẫm xuống đều khiến mặt đất đá dưới chân nứt toác. Đến sát mép bờ, Lạc Phong dậm mạnh chân phải.

*Ầm!*

Sức bật phi thường của nhục thân cường hóa phóng hắn vút ra ngoài không trung như một mũi tên rời cung. Hắn lao thẳng về phía mảnh đá đang trôi dạt giữa dòng Linh Hà cuồng bạo.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Cứu Giúp Trong Nguy Nan

Ngay khi rời khỏi bờ, cái lạnh buốt và áp lực của Tạp Khí Thiên Kiếp lập tức ập đến, bao vây lấy hắn. Gió rít gào như muốn xé rách màng nhĩ, mùi tanh tưởi xộc thẳng vào mũi khiến hắn buồn nôn. Những luồng tạp khí đen kịt quấn lấy thân thể hắn, cố gắng xâm nhập vào kinh mạch để ăn mòn sinh cơ.

Trên ngón tay áp út của Lạc Phong, chiếc nhẫn ngọc cổ xưa đột ngột tỏa ra một luồng sáng lam nhạt, ấm áp. Luồng sáng này tạo thành một màng bảo vệ mỏng manh xung quanh đầu hắn, ngăn chặn những lời thì thầm tiêu cực và tạp khí ăn mòn thần trí, giữ cho hắn một tia tỉnh táo cuối cùng.

Lạc Phong nín thở, hai mắt khóa chặt vào mục tiêu. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi lơ lửng trên không trung, hắn vươn hai tay ra.

*Bịch!*

Lạc Phong rơi chuẩn xác xuống mảnh đá nổi. Lực va chạm cực mạnh khiến mảnh đá vốn đã không ổn định chao đảo dữ dội, suýt chút nữa lật úp. Lạc Phong nhanh chóng hạ thấp trọng tâm, hai tay bám chặt vào rìa đá để giữ thăng bằng.

Mộ Dung Tuyết giật mình ngước đầu lên. Nàng nhìn thấy một thiếu niên gầy gò, quần áo rách nưới, trên người đầy những vết thương chưa lành, nhưng đôi mắt đen láy của hắn lại sáng rực, kiên định đến đáng sợ. Sự xuất hiện đột ngột của hắn giống như một vị thần giáng thế cứu vớt nàng khỏi bờ vực cái chết.

“Bám chặt lấy ta!” Lạc Phong hét lớn, giọng nói khản đặc nhưng đầy uy lực.

Mộ Dung Tuyết không kịp suy nghĩ, nàng buông mỏm đá nhọn, vươn tay ra. Lạc Phong nhanh như chớp chộp lấy cổ tay nàng. Ngay khoảnh khắc hai bàn tay chạm nhau, một đợt sóng tạp khí khổng lồ từ phía sau ập tới, đánh thẳng vào mảnh đá nổi.

*Oàng!*

Mảnh đá nổi không chịu nổi áp lực, vỡ tan tành thành trăm mảnh vụn. Cả hai lập tức bị hất tung và rơi thẳng xuống dòng Linh Hà lạnh buốt.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Cứu Giúp Trong Nguy Nan

***

Cảm giác đầu tiên của Lạc Phong khi chìm vào dòng nước là cái lạnh thấu xương tủy. Nước sông Linh Hà lúc này không còn là nguồn linh dịch tinh khiết nữa, mà đã bị Tạp Khí Thiên Kiếp nhuộm đen, đặc quánh và nặng nề như thủy ngân. Nó điên cuồng tràn vào tai, mũi và miệng hắn.

Tạp khí ăn mòn da thịt hắn, mang theo cảm giác đau đớn như bị vạn kim châm cùng một lúc. Kinh mạch của hắn co rút kịch liệt, phong ấn Cửu Trùng Cấm Phù trong đan điền dường như bị kích thích bởi tạp khí bên ngoài, bắt đầu siết chặt lại, khiến hắn không thể thở nổi.

Trong bóng tối của dòng nước dữ, Lạc Phong cảm nhận được một thân thể mềm mại đang vùng vẫy một cách tuyệt vọng bên cạnh mình. Mộ Dung Tuyết đang chìm xuống, linh lực của nàng đã hoàn toàn tiêu tán dưới sự ăn mòn của tạp khí.

Lạc Phong cắn chặt môi đến mức bật máu. Vị mặn chát của máu tươi kích thích thần trí đang dần mờ mịt của hắn.

*Không được gục ngã ở đây! Mình còn phải báo thù, còn phải tìm lại sự thật về mẫu thân, còn phải hàn gắn bầu trời này! Làm sao có thể chết ở một dòng sông rác rưởi này được!*

Ý chí kiên cường bùng nổ. Lạc Phong dùng ý niệm ra lệnh cho Thiên Cốt trong lồng ngực. Xương ngực hắn chợt phát ra một luồng nhiệt lượng vô hình, Thiên Cốt bẩm sinh thức tỉnh một phần tự động vận hành như một màng lọc chủ động. Nó điên cuồng hút lấy dòng nước xung quanh, ép buộc Tạp Khí Thiên Kiếp phải tách rời, chỉ giữ lại một chút linh khí tinh khiết mỏng manh truyền vào kinh mạch của hắn để duy trì sinh cơ.

Nhờ có luồng linh khí này cứu mạng, Lạc Phong lấy lại được quyền kiểm soát cơ thể. Hắn vươn cánh tay trái mạnh mẽ ra, ôm chặt lấy eo Mộ Dung Tuyết, kéo nàng sát vào lòng mình. Thân thể thiếu nữ run rẩy kịch liệt vì lạnh và sợ hãi, hai tay nàng vô thức bám chặt lấy vai hắn như bám vào chiếc phao cứu sinh duy nhất.

Lạc Phong dùng tay phải và đôi chân đạp nước điên cuồng. Nhờ nhục thân được cường hóa bởi *Luyện Thể Cổ Tinh*, sức mạnh của hắn vượt xa phàm nhân và các tu sĩ đồng cấp. Hắn rẽ nước lao lên.

Nhưng dòng Linh Hà chảy ngược quá xiết, sức hút từ vực sâu phía trước vẫn đang kéo họ đi. Lạc Phong nhìn thấy một tảng đá ngầm lớn nhô lên mặt nước cách đó không xa.

Hắn nín thở, dồn toàn bộ sức lực vào đôi chân, đạp mạnh vào một mảnh đá trôi nổi khác dưới nước để lấy điểm tựa, phóng người về phía tảng đá ngầm.

*Bùm!*

Lạc Phong vươn tay phải, các ngón tay như những móng vuốt thép cắm chặt vào vách đá ngầm nhám búa. Sức giật cực mạnh suýt chút nữa làm trật khớp vai hắn, nhưng hắn vẫn cắn răng chịu đựng, không hề buông lỏng tay trái đang ôm Mộ Dung Tuyết.

Nước sông điên cuồng vỗ vào lưng hắn, nhưng Lạc Phong như một bức tượng đá vững chãi, bất động giữa dòng nước dữ. Hắn dùng lực cánh tay, chậm rãi, từng chút một, kéo cả hai người bò lên đỉnh tảng đá ngầm lớn.

***

Khi cả hai người ngã nhào lên mặt đá bằng phẳng, khô ráo của tảng đá ngầm, cơn bão linh khí ngoài kia cũng đã hoàn toàn đi qua. Ánh sáng xám bạc mờ ảo của ngày mới rốt cuộc cũng có thể xuyên qua màn sương mù đang dần loãng ra.

Lạc Phong buông Mộ Dung Tuyết ra, ngã ngửa ra mặt đá, lồng ngực phập phồng dữ dội. Hắn thở dốc, mỗi hơi thở đều mang theo những tiếng rên rỉ đau đớn từ sâu trong lồng ngực. Khóe môi hắn rỉ ra một vệt máu đen kịt — đó là độc tố của Tạp Khí Thiên Kiếp mà hắn chưa kịp thanh lọc hết.

Bên cạnh hắn, Mộ Dung Tuyết nằm co quắp, không ngừng ho sặc sụa để tống khứ nước sông ra ngoài. Nàng thở hổn hển, khuôn mặt tái mét không còn một giọt máu, mái tóc dài ướt sũng dính chặt vào má.

Sau một hồi lâu, khi nhịp thở đã dần ổn định, Mộ Dung Tuyết mới run rẩy ngồi dậy. Nàng nhìn xung quanh, rồi ánh mắt dừng lại trên người thiếu niên đang nằm bất động bên cạnh.

Nàng biết, chính người này đã liều mạng cứu nàng từ cõi chết trở về.

“Huynh… huynh có sao không?” Mộ Dung Tuyết thều thào hỏi, giọng nói run rẩy vì cái lạnh vẫn còn vương vấn trong cơ thể.

Lạc Phong không trả lời. Hắn nhắm chặt mắt, tập trung toàn bộ tinh thần vào việc vận hành Thiên Cốt để thanh lọc nốt phần tạp khí còn sót lại trong kinh mạch. Một làn sương đen nhạt, hôi thối đang chậm rãi thoát ra từ các lỗ chân lông trên da thịt hắn, tan biến vào không khí.

Mộ Dung Tuyết chứng kiến cảnh tượng này, đôi mắt đẹp lập tức trợn tròn vì kinh ngạc.

Nàng là đệ tử của tiên môn, tuy môn phái nhỏ nhưng nàng cũng có kiến thức cơ bản. Tu sĩ một khi bị Tạp Khí Thiên Kiếp xâm nhập kinh mạch với số lượng lớn như vậy, nếu không có đan dược giải độc chuyên dụng hoặc sư trưởng có tu vi cao thâm trợ giúp, nhẹ thì phế bỏ tu vi, nặng thì kinh mạch đứt đoạn mà chết.

Nhưng thiếu niên trước mắt này, dường như đang tự động “thải” tạp khí ra ngoài bằng chính cơ thể mình!

Tò mò và lo lắng thúc đẩy, Mộ Dung Tuyết run rẩy vươn tay ra, đặt hai ngón tay lên cổ tay của Lạc Phong để kiểm tra mạch tượng và kinh mạch của hắn. Nàng muốn xem xem hắn là cường giả phương nào ẩn danh, hay là đệ tử của một đại gia tộc nào đó.

Nhưng ngay khi linh lực mỏng manh của nàng vừa len lỏi vào cổ tay hắn, sắc mặt Mộ Dung Tuyết lập tức biến đổi từ kinh ngạc sang bàng hoàng, rồi cuối cùng là hoài nghi đến tột độ.

Kinh mạch của hắn… rách nát và hỗn loạn vô cùng. Đan điền của hắn bị một phong ấn vô cùng tàn nhẫn, giống như những vòng xích sắt vô hình đang khóa chặt, khiến nàng không thể cảm nhận được bất kỳ dao động linh lực nào của một tu sĩ bình thường. Thậm chí, nàng còn không thể xác định được linh căn của hắn.

“Không… không thể xác định linh căn?” Mộ Dung Tuyết thốt lên, giọng nói lạc đi vì kinh hãi. “Làm sao có thể? Một người không thể xác định linh căn, lại sở hữu nhục thân mạnh mẽ đến thế? Làm sao có thể sống sót và tự thanh lọc Tạp Khí Thiên Kiếp?”

Nàng nhìn xuống bàn tay hắn. Trên ngón tay áp út gầy gò, chiếc nhẫn ngọc cổ xưa màu xanh xám bỗng nhiên lóe lên một vệt sáng lam mờ ảo, huyền bí, rồi từ từ lịm tắt, như thể đang cảnh báo nàng không được dò xét quá sâu.

Mộ Dung Tuyết rụt tay lại như bị điện giật, nội tâm chấn động dữ dội. Thiếu niên này… rốt cuộc là ai?

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8