Hư Không Huyễn ĐạoChương 30: Chân Tướng Về Thiên Cốt
Lạc Phong thở dốc, mồ hôi đầm đìa, sắc mặt tái nhợt như sáp. Hắn ngã vật xuống đất, tay vẫn còn đặt trên bia đá. Lam quang từ nhẫn ngọc và bia đá từ từ tắt đi, trả lại vẻ u tối cho mật thất. Toàn thân hắn đau nhức, nhưng trong mắt hắn, ngọn lửa kiên định bùng cháy dữ dội, xen lẫn phẫn nộ và quyết tâm.

Mộ Dung Tuyết choàng tỉnh, đầu óc còn choáng váng nhưng vội vã lê bước đến bên Lạc Phong, lo lắng tột độ. “Lạc huynh! Huynh có sao không? Huynh… huynh vừa nhìn thấy gì vậy? Tiểu nữ cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ!” Nàng đưa tay chạm vào Lạc Phong, cảm nhận Tạp Khí Thiên Kiếp trong phòng dường như đã được bia đá hút đi một phần, nhưng Lạc Phong thì đang kiệt quệ vô cùng.
Lạc Phong cố gắng đứng dậy, dù bước chân còn loạng choạng. Hắn nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt hắn thâm thúy, rực lên vẻ thấu triệt. “Mộ Dung cô nương… Ta đã thấy. Ta đã thấy Đại Hồng Kiếp, sự sụp đổ của Tiên nhân… và âm mưu kinh hoàng của Thiên Tôn Vô Cực. Phong ấn trên người ta… không phải là lời nguyền, mà là một phần của sứ mệnh Hàn Gắn Bầu Trời, một lời thề của tổ tiên ta. Nó là sự bảo vệ, cũng là một con đường.”
Lạc Phong đưa tay chạm vào bia đá lần nữa, cảm nhận sự liên kết rõ ràng hơn, không còn là sự chạm vào vô tri. “Đây… đây chính là một phần của Hư Không Thư Các, nơi chứa đựng ký ức của Hư Không. Nó sẽ dẫn ta đến những mảnh ghép còn lại, đến con đường thực sự của ta.” Hắn thu tay lại, lấy tấm bản đồ da thú ra. Chiếc nhẫn ngọc trên tay hắn chiếu lam quang lên bia đá, rồi lam quang ấy lại phản chiếu lên tấm bản đồ. Một ký hiệu mới, phức tạp và rõ ràng hơn nhiều so với trước đây, đột nhiên xuất hiện trên tấm da thú, như một bản đồ tinh tú thu nhỏ, chỉ dẫn đến một địa điểm khác, một nơi mà Lạc Phong cảm thấy có một nguồn năng lượng Thiên Khuyết Chi Vật lớn hơn, hoặc có thể là Hư Không Thư Các chân chính.

Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết rời khỏi mật thất. Ánh mắt Mộ Dung Tuyết tràn ngập kinh sợ, song cũng xen lẫn nể phục và tín nhiệm sâu sắc vào Lạc Phong. Nàng biết, từ giờ trở đi, con đường của họ sẽ không bao giờ là con đường của những tu sĩ bình thường nữa.
Trên một vách đá xa xa, khuất sâu trong tán cây cổ thụ, Hắc Y Nhân (Thám Ảnh) ẩn mình trong bóng tối. Hắn cảm nhận rõ ràng luồng năng lượng khổng lồ vừa bùng phát và tắt đi từ di tích, kèm theo một sự đột phá rõ rệt trong Hư Không Chi Lực của Lạc Phong. Đôi mắt sắc lạnh của hắn lóe lên tia hứng thú dị thường. “Quả nhiên là ‘mầm họa’ thú vị. Hư Không Chi Lực nguyên thủy… và ký ức cổ xưa. Thiên Tôn đại nhân ắt sẽ rất vừa ý với tin tức này.” Hắn thì thầm, nụ cười lạnh lẽo hiện rõ trên khuôn mặt khuất trong bóng tối.
Hắn kích hoạt phù văn báo cáo mật trong lòng bàn tay. Một luồng hắc khí nhỏ bay vụt vào đêm tối, mang theo thông tin về sự kiện vừa diễn ra, về Lạc Phong và sự thức tỉnh của hắn, về những ký ức cổ xưa và mối liên hệ với Hư Không Thư Các. Sau đó, Hắc Y Nhân (Thám Ảnh) thu liễm khí tức, thân hình biến mất vào màn đêm thăm thẳm, tiếp tục bám theo Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết đang quay trở lại Long Kiều Trấn.

Lạc Phong cảm nhận luồng khí tức lạnh lẽo quen thuộc từ xa, như một bóng ma vô hình đang rình rập. Hắn siết chặt tay Mộ Dung Tuyết, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước. Con đường Hư Không Huyễn Đạo đã được mở ra, và hắn sẽ không bao giờ lùi bước, dù cho có bao nhiêu kẻ săn đuổi và bao nhiêu bí mật đang chờ đợi. Hắn là Lạc Phong, và đây mới chỉ là khởi đầu của hành trình vĩ đại, một hành trình để hàn gắn bầu trời, tái lập trật tự, và tái lập sinh cơ.
***
Mộ Dung Tuyết dõi theo bóng lưng Lạc Phong, vẫn còn choáng váng sau những gì vừa trải qua. Cảm giác như nàng vừa chứng kiến một phần của lịch sử, một bí mật kinh thiên động địa đã bị chôn vùi qua hàng vạn năm. Lời của Lạc Phong vẫn văng vẳng bên tai nàng, “Phong ấn trên người ta… không phải là lời nguyền, mà là một phần của sứ mệnh Hàn Gắn Bầu Trời, một lời thề của tổ tiên ta. Nó là sự bảo vệ, cũng là một con đường.” Nàng không hoàn toàn hiểu hết, nhưng ánh mắt kiên định và sự tĩnh lặng lạ thường của Lạc Phong đã truyền cho nàng một niềm tin mãnh liệt. Hắn không còn là thiếu niên gầy gò, yếu ớt mà nàng từng cứu giúp nữa. Hắn đã biến đổi, trở thành một người mang trong mình một sức mạnh cổ xưa và một sứ mệnh vĩ đại.
Trong khi Lạc Phong vẫn đang cố gắng đứng vững, Mộ Dung Tuyết chợt cảm thấy một luồng khí tức lạnh lẽo quen thuộc lướt qua. Đó là cảm giác bị theo dõi mà nàng đã trải qua nhiều lần từ khi gặp Lạc Phong. Nàng rùng mình, siết chặt tay Lạc Phong hơn. “Lạc huynh, có kẻ đang theo dõi chúng ta.” Nàng thì thầm, giọng nói run rẩy. Lạc Phong gật đầu, ánh mắt vẫn hướng về phía trước, không chút sợ hãi. “Ta biết. Nhưng bây giờ, chúng ta đã có con đường của mình.”
Khi Lạc Phong chạm tay vào bia đá, một luồng lam quang chói lọi từ chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay của hắn đã kết nối với những phù văn cổ xưa trên mặt đá. Một dòng ký ức cuồn cuộn, mãnh liệt như hồng thủy, ập thẳng vào tâm trí Lạc Phong. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bị cuốn vào giữa đại dương cuồng nộ của thời gian. Những hình ảnh, âm thanh, và cảm xúc xa xưa bùng nổ trong đầu hắn, vượt xa mọi giới hạn của tri giác bình thường.
Hắn thấy mình đứng giữa một không gian hư ảo, vô tận. Xung quanh là những mảnh vỡ của tinh cầu, những dòng sông sao băng rực rỡ và cả những vực thẳm không đáy. Linh khí hỗn loạn và Tạp Khí Thiên Kiếp cuộn xoáy như những cơn lốc màu xám đen, xé toạc mọi thứ. Trong không gian hỗn mang đó, một bóng hình uy nghiêm từ từ hiện ra. Đó là một vị Tiên nhân, thân hình cao lớn, ẩn hiện trong luồng Hư Không Chi Lực mờ ảo. Khuôn mặt của người đó không rõ ràng, nhưng đôi mắt lại sâu thẳm như vực thẳm tinh không, ẩn chứa sự thấu hiểu vô biên và nỗi buồn vô tận.

“Hậu duệ mang huyết mạch Hư Không, ngươi cuối cùng cũng đã đến đây.” Giọng nói của vị Tiên nhân vang vọng, trầm hùng như tiếng chuông cổ, xuyên qua không gian và thời gian, trực tiếp chạm đến linh hồn Lạc Phong. “Ta là người đã đặt ra Cửu Trùng Cấm Phù trên thân thể ngươi.”
Lạc Phong, trong dòng ký ức, bàng hoàng. Một cảm giác căm phẫn dâng trào. Hắn muốn gào thét, muốn hỏi tại sao lại phong ấn hắn, tại sao lại giam cầm sức mạnh của hắn. Nhưng Tông Sư Hư Không chỉ khẽ giơ tay, một luồng Hư Không Chi Lực nhẹ nhàng nhưng kiên quyết ngăn chặn mọi phản ứng của Lạc Phong.
“Đừng hiểu lầm.” Tông Sư Hư Không tiếp tục, giọng nói chứa đựng sự từ bi sâu sắc. “Phong ấn đó không phải lời nguyền, mà là một lò luyện, một con đường độc nhất cho huyết mạch của chúng ta. Thiên Cốt không chỉ là bẩm sinh, nó còn có thể được ‘tái tạo’, ‘đánh thức’ từ hư không. Và Tạp Khí Thiên Kiếp, thứ mà người đời coi là độc tố, chính là chất xúc tác, là ngọn lửa để tôi luyện Thiên Cốt Hư Không của ngươi.”
Tông Sư Hư Không chậm rãi giải thích, mỗi lời nói như một tia sáng xua tan màn sương mù trong tâm trí Lạc Phong. Huyết mạch Hư Không của gia tộc Lạc thị là một huyết mạch đặc biệt, có khả năng phi thường trong việc chuyển hóa năng lượng. Tạp Khí Thiên Kiếp, vốn là năng lượng hỗn loạn, biến chất từ Đại Hồng Kiếp, lại chính là “nguyên liệu” thô quý giá nhất. Nó không thể bị hấp thụ trực tiếp mà phải được tôi luyện, gọt giũa qua một quá trình cực kỳ đau đớn và nguy hiểm.
“Cửu Trùng Cấm Phù được đặt ra với hai mục đích.” Tông Sư Hư Không nói tiếp. “Thứ nhất, nó phong tỏa sức mạnh Hư Không nguyên thủy trong ngươi, ngăn không cho nó bùng phát quá sớm mà phản phệ chính ngươi, biến ngươi thành một con quái vật bị Tạp Khí nuốt chửng. Thứ hai, nó kiểm soát lượng Tạp Khí đi vào cơ thể ngươi, biến mỗi lần ngươi hấp thụ, mỗi lần ngươi chịu đựng cơn đau, thành một quá trình tôi luyện khắc nghiệt. Mỗi lần phong ấn rung chuyển, mỗi lần ngươi cảm thấy đau đớn tột cùng, là một lần Thiên Cốt Hư Không của ngươi đang dần được cấu trúc lại, mạnh mẽ hơn, thuần khiết hơn, vượt xa Thiên Cốt bẩm sinh thông thường.”
Lạc Phong cảm thấy một cơn chấn động mạnh mẽ xuyên thấu tận xương tủy. Những lời của Tông Sư Hư Không không chỉ là thông tin, mà là một sự giải thoát. Sự khinh miệt mà hắn phải chịu đựng bấy lâu, những cơn đau thấu xương từ Tạp Khí Thiên Kiếp, sự tuyệt vọng khi bị coi là phế vật – tất cả đều không phải là dấu hiệu của sự yếu kém, mà là bằng chứng của một quá trình tôi luyện vĩ đại. Hắn không phải là kẻ bị nguyền rủa, hắn là kẻ được lựa chọn, được tôi luyện bằng một con đường độc nhất vô nhị.
Tông Sư Hư Không nhìn sâu vào Lạc Phong, giọng nói trở nên trầm ngâm hơn. “Huyết mạch của ngươi, Thiên Cốt Hư Không mà ngươi đang tái tạo, là chìa khóa để chống lại Thiên Tôn Vô Cực. Hắn muốn ‘Thế Giới Hồi Quy’, hủy diệt vũ trụ này để tái tạo theo ý hắn. Sứ mệnh ‘Hàn Gắn Bầu Trời’ không chỉ là khôi phục Thiên Giới đã vỡ, mà là tái lập trật tự, bảo vệ sự sống, và tạo ra một Tiên Đạo mới, không bị bóp méo bởi bất kỳ ý chí cá nhân nào.”
Lạc Phong cảm thấy ý chí của mình bùng cháy dữ dội. Mọi hoài nghi, mọi nỗi sợ hãi, mọi căm phẫn đã tan biến, thay vào đó là sự giác ngộ sâu sắc và một quyết tâm sắt đá. Hắn không còn là một thiếu niên yếu ớt bị định đoạt số phận. Hắn là hậu duệ của Tông Sư Hư Không, mang trong mình huyết mạch đặc biệt, gánh vác sứ mệnh vĩ đại. Con đường của hắn, dù đầy chông gai và hiểm nguy, nhưng giờ đây đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn sẽ tôi luyện Thiên Cốt Hư Không, hắn sẽ đối mặt với Thiên Tôn Vô Cực, và hắn sẽ Hàn Gắn Bầu Trời.
***
Lạc Phong đột ngột mở mắt. Lam quang từ nhẫn ngọc và bia đá đã tắt hẳn, trả lại vẻ u tối cho mật thất, nhưng trong đôi mắt hắn, một luồng sáng mới rực rỡ đang bùng cháy. Hắn thở hổn hển, mồ hôi đầm đìa, chảy dài trên khuôn mặt tái nhợt, nhưng không còn là sự mệt mỏi hay tuyệt vọng, mà là sự giải thoát và ý chí kiên định.
“Lạc huynh, huynh không sao chứ? Sắc mặt huynh tái nhợt quá!” Mộ Dung Tuyết vội vàng chạy đến, đỡ lấy Lạc Phong đang loạng choạng. Nàng cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ vừa bùng phát từ Lạc Phong, mạnh mẽ đến mức khiến nàng phải lùi lại theo bản năng, nhưng giờ đây nó đã dịu đi, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ.
Lạc Phong siết chặt tay Mộ Dung Tuyết, cảm nhận sự lo lắng chân thành từ nàng. Giọng nói của hắn khàn khàn, nhưng tràn đầy sức sống mới, như vừa được tái sinh. “Mộ Dung cô nương, ta… ta đã hiểu. Ta không phải phế vật. Cửu Trùng Cấm Phù không phải lời nguyền.” Hắn ngừng lại một chút, hít thở sâu, cố gắng sắp xếp lại những thông tin khổng lồ vừa tiếp nhận. “Nó là một con đường… một con đường để tái tạo Thiên Cốt, để ta trở nên mạnh mẽ hơn, vượt xa những gì ta từng nghĩ.”
Mộ Dung Tuyết nhìn hắn chằm chằm, đôi mắt mở to vì kinh ngạc. “Thiên Cốt… tái tạo? Lạc huynh, huynh đang nói gì vậy?”
Lạc Phong nhìn nàng, ánh mắt thâm thúy nhưng không còn sự giấu giếm. “Những cơn đau, những lần Tạp Khí bùng phát, tất cả đều là quá trình tôi luyện. Tạp Khí Thiên Kiếp không chỉ là độc tố, nó là ngọn lửa để tôi luyện xương cốt của ta! Nó sẽ giúp ta hình thành Thiên Cốt Hư Không, một dạng Thiên Cốt đặc biệt, mạnh mẽ hơn.” Hắn không nói về Thiên Tôn Vô Cực hay Tông Sư Hư Không, vì những bí mật đó quá lớn, quá nguy hiểm để chia sẻ vào lúc này.
Mộ Dung Tuyết lùi lại một bước, đôi mắt nàng vẫn mở to, nhưng giờ đây không chỉ có sự kinh ngạc mà còn pha lẫn kinh sợ và ngưỡng mộ. “Tạp Khí Thiên Kiếp… là ngọn lửa? Lạc huynh, con đường này… quá nguy hiểm!” Nàng cảm nhận được sự điên rồ trong lời nói của Lạc Phong, nhưng cũng cảm nhận được sự thật ẩn chứa trong đó. Một con đường tu luyện mà không ai dám nghĩ tới, lấy độc tố làm chất tôi luyện.
Lạc Phong gật đầu, ánh mắt kiên nghị. “Đúng vậy, nhưng đó là con đường duy nhất của ta. Và là con đường để ta hoàn thành sứ mệnh… Hàn Gắn Bầu Trời.” Hắn nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt dịu lại, chứa đựng sự trân trọng sâu sắc. “Ta biết con đường này đầy chông gai, đầy rẫy hiểm nguy. Nhưng ta sẽ không để Mộ Dung cô nương phải chịu bất kỳ nguy hiểm nào nữa. Ta hứa.”
Mộ Dung Tuyết nhìn thẳng vào Lạc Phong, sự sợ hãi dần tan biến, thay vào đó là niềm tin sắt đá. Nàng đã chứng kiến Lạc Phong bất chấp hiểm nguy cứu nàng, chứng kiến ý chí kiên cường của hắn. Nàng biết, dù Lạc Phong có điên rồ đến đâu, hắn cũng sẽ là người duy nhất có thể làm được điều này. “Lạc huynh, tiểu nữ tin huynh. Dù cho có bất cứ điều gì, tiểu nữ cũng sẽ ở bên huynh.” Nàng nắm chặt tay hắn, sức lực tuy yếu ớt nhưng đầy kiên định.
Lạc Phong gật đầu, quay sang nhìn tấm bản đồ da thú cũ kỹ. Ký hiệu mới, phức tạp và rực sáng, chỉ dẫn đến một địa điểm khác. Hắn biết, mình không thể chờ đợi nữa. Hắn cần phải chủ động tìm kiếm những nơi có Tạp Khí Thiên Kiếp nồng đậm, những mỏ Tinh Thạch Thiên Khuyết tinh khiết để đẩy nhanh quá trình tôi luyện và thức tỉnh Thiên Cốt Hư Không của mình.
***
Cách đó vài dặm, trên một vách đá cao chót vót, khuất sâu trong tán cây cổ thụ, Hắc Y Nhân (Thám Ảnh) đứng bất động, thân hình ẩn mình trong bóng đêm thăm thẳm. Đôi mắt sắc lạnh của hắn lóe lên những tia tinh quang tính toán khi hắn cảm nhận được luồng năng lượng Hư Không cực kỳ mạnh mẽ vừa bùng phát từ di tích cổ, sau đó lại ổn định lại một cách khó tin.
“Huyết mạch Hư Không… đã thức tỉnh đến mức này sao?” Thám Ảnh thì thầm, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ hứng thú dị thường. “Và cái cảm giác tôi luyện từ Tạp Khí Thiên Kiếp kia… Hắn không chỉ là chìa khóa.” Hắn nhớ lại những bản báo cáo về “mầm họa diệt thế” và những kẻ mang huyết mạch đặc dị bị phong ấn. Lạc Phong, kẻ mà hắn đã theo dõi bấy lâu, giờ đây không còn là một “con mồi” đơn thuần, hay một “chìa khóa” có thể dễ dàng thu hồi. “Hắn là một biến số. Một biến số nguy hiểm.”
Hắn nhớ lại lời căn dặn của Thiên Tôn Vô Cực về việc không được để bất kỳ “mầm họa” nào vượt ra ngoài tầm kiểm soát. Lạc Phong, với sự thức tỉnh này, hoàn toàn có thể phá vỡ kế hoạch “Thế Giới Hồi Quy” đã được Thiên Tôn chuẩn bị kỹ lưỡng.
Thám Ảnh không chần chừ. Hắn kích hoạt phù văn báo cáo mật trong lòng bàn tay. Một luồng hắc khí nhỏ, mỏng như sợi tơ, bay vụt vào đêm tối, mang theo thông tin về sự kiện vừa diễn ra, về Lạc Phong và sự thức tỉnh kinh hoàng của hắn, về những ký ức cổ xưa và mối liên hệ với Hư Không Thư Các.
“Thiên Tôn đại nhân,” giọng hắn lạnh lùng, gửi đi tin tức qua phù văn. “Mục tiêu đã có đột phá ngoài dự kiến. Huyết mạch Hư Không của hắn đang thức tỉnh mạnh mẽ thông qua Tạp Khí Thiên Kiếp. Hắn không chỉ là chìa khóa, mà còn là một biến số nguy hiểm nếu không được kiểm soát chặt chẽ. Kế hoạch cần điều chỉnh.”
Sau khi gửi báo cáo, Thám Ảnh thu liễm khí tức, thân hình gầy gò của hắn tan biến hoàn toàn vào màn đêm thăm thẳm, như một bóng ma không để lại dấu vết. Hắn tiếp tục bám theo Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết, nhưng với một sự cảnh giác và hứng thú cao độ hơn bao giờ hết. Cuộc săn này, hắn biết, sẽ không hề đơn giản.
***
Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết rời khỏi mật thất, men theo con đường mòn hiểm trở về Long Kiều Trấn. Màn đêm đã bao phủ hoàn toàn Thiên Phù Sơn, chỉ có ánh trăng mờ ảo xuyên qua tán lá cây, tạo nên những bóng đổ kỳ dị. Lạc Phong vẫn còn yếu ớt, nhưng mỗi bước chân của hắn đều vững vàng hơn, không còn sự loạng choạng của kẻ kiệt sức, mà là sự kiên định của người đã tìm thấy con đường.
Hắn nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những mảnh vỡ của một tấm gương khổng lồ. “Mộ Dung cô nương,” giọng hắn trầm ấm, đầy kiên quyết. “Chúng ta cần tìm những nơi có Tạp Khí Thiên Kiếp nồng đậm, và thêm Tinh Thạch Thiên Khuyết tinh khiết. Đó là con đường duy nhất để ta thực sự mạnh mẽ, để Thiên Cốt Hư Không của ta được tôi luyện hoàn toàn.”
Mộ Dung Tuyết gật đầu, nắm chặt tay Lạc Phong. Bàn tay nàng tuy nhỏ bé nhưng truyền cho hắn một nguồn sức mạnh tinh thần to lớn. “Tiểu nữ sẽ giúp Lạc huynh. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm.” Nàng không hỏi tại sao Lạc Phong lại chọn con đường nguy hiểm này, nàng chỉ biết tin tưởng hắn, và đồng hành cùng hắn.
Lạc Phong cảm nhận luồng khí tức lạnh lẽo quen thuộc từ xa, như một bóng ma vô hình đang rình rập trong màn đêm. Nhưng lần này, hắn không còn sợ hãi. Sự giác ngộ về Thiên Cốt Hư Không và sứ mệnh của mình đã ban cho hắn một sự tự tin chưa từng có. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy rẫy kẻ thù, những cạm bẫy chết người và những bí mật kinh hoàng. Nhưng hắn đã có mục tiêu, có phương hướng, và quan trọng hơn cả, hắn có một người đồng hành đáng tin cậy.
Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón tay Lạc Phong khẽ phát sáng yếu ớt dưới ánh trăng, như một lời minh chứng cho ý chí sắt đá, một lời thề cho hành trình vĩ đại sắp tới.
Cả hai tiếp tục bước đi, hòa mình vào màn đêm tĩnh mịch của Thiên Phù Sơn, hướng về Long Kiều Trấn. Đó không chỉ là sự trở về, mà là sự khởi đầu của một chương mới, một hành trình Hư Không Huyễn Đạo nơi Lạc Phong sẽ tôi luyện bản thân, đối mặt với vận mệnh và tái lập sinh cơ. Con đường đã mở ra, và hắn sẽ không bao giờ lùi bước.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: