Hư Không Huyễn Đạo
Chương 31: Mảnh Ghép Của Cấm Thuật

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:42:07 | Lượt xem: 6

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ một góc trời Long Kiều Trấn bằng thứ ánh sáng cam vàng rực rỡ, rồi dần nhường chỗ cho những vệt tím thẫm cuối cùng. Những ánh đèn lồng bắt đầu được thắp sáng, lấp lánh như những đốm lửa nhỏ giữa màn đêm đang kéo tới. Mộ Dung Tuyết khẽ nghiêng đầu, để mái tóc mềm mại cọ nhẹ vào vai Lạc Phong. Nàng cảm thấy kiệt lực, toàn thân rã rời sau cuộc hành trình dài trở về từ di tích cổ, nhưng trong sâu thẳm, một cảm giác an ổn lạ thường lại bao trùm lấy nàng khi Lạc Phong kề bên. Nàng tin tưởng vào hắn, một niềm tin tuyệt đối không gì lay chuyển nổi.

Lạc Phong đỡ lấy Mộ Dung Tuyết, cánh tay hắn vẫn còn khẽ run vì mỏi mệt, nhưng ánh mắt lại sắc như dao quét qua từng gương mặt trong đám đông hối hả trên phố. Một luồng khí tức lạnh lẽo quen thuộc, tựa như làn gió độc len lỏi qua từng kẽ lá, vẫn bám riết lấy họ. Hắn biết, Thám Ảnh vẫn chưa từ bỏ, nhưng giờ đây, kẻ săn mồi đó đã trở nên thận trọng hơn, như một con thú đang rình mồi, ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ chín muồi để ra tay. Chiếc ngọc giới trên ngón áp út của Lạc Phong khẽ rung động, lam quang mờ nhạt chớp động, như xác nhận hiểm nguy đang rình rập.

Mộ Dung Tuyết ngẩng đầu nhìn Lạc Phong, đôi mắt trong suốt phảng phất nét lo âu. “Lạc huynh, huynh vẫn ổn chứ? Sắc diện huynh có vẻ không tốt.” Giọng nàng khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan sự tĩnh lặng hiếm hoi này.

Lạc Phong lắc đầu, một nụ cười nhạt hiện trên môi. “Mộ Dung cô nương yên tâm, ta đã quen rồi.” Hắn siết nhẹ tay nàng trấn an. “Giờ đây, điều trọng yếu là tìm một nơi an toàn để nghỉ ngơi và tìm kiếm manh mối tiếp theo.”

Họ tìm được một khách điếm đơn sơ, nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, đủ yên tĩnh, tránh xa phồn hoa đô thị. Trong căn phòng nhỏ chỉ có một chiếc giường gỗ đơn giản và một chiếc bàn cũ kỹ, Lạc Phong trải tấm bản đồ da thú mới lên bàn. Ký hiệu phức tạp từ di tích Thiên Cung cổ lấp lánh dưới ánh đèn lồng mờ ảo, tựa như lời mời gọi từ cõi u minh. Hắn trầm ngâm, ánh mắt lướt qua từng đường nét, cố gắng giải mã hướng đi mới cho hành trình đầy gian nan này. Mộ Dung Tuyết ngồi bên cạnh, lặng lẽ quan sát, dẫu mỏi mệt, ánh mắt nàng vẫn dõi theo từng cử chỉ của Lạc Phong, như thể hắn là ngọn hải đăng duy nhất trong cuộc đời nàng.

***

Sáng hôm sau, sau một đêm nghỉ ngơi ngắn ngủi song lòng đầy trăn trở, Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết rời khách điếm. Lạc Phong quyết định đi sâu vào một khu phố cổ vắng bóng người qua lại, nơi thời gian tựa hồ đã ngủ vùi, chỉ còn lại những phế tích kiến trúc cổ kính, rêu phong phủ kín. Hắn thuận theo cảm ứng mơ hồ từ chiếc nhẫn ngọc cổ xưa, một cảm giác thôi thúc không ngớt.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Mảnh Ghép Của Cấm Thuật

Họ đi qua những con hẻm âm u, không khí ẩm ướt mang theo mùi đất ẩm và mục nát. Những bức tường đá phủ đầy rêu xanh, những mái nhà xiêu vẹo in hằn dấu vết của thời gian. Tiếng bước chân của họ vang vọng cô độc trong sự tĩnh mịch, đôi khi bị tiếng gió rít qua kẽ tường lấn át. Chiếc nhẫn ngọc trên ngón áp út của Lạc Phong đột nhiên rung động kịch liệt hơn bao giờ hết, phát ra một luồng lam quang chói lòa, chiếu thẳng về phía một bức tường đổ nát, trông vô cùng tầm thường.

Lạc Phong tiến lại gần, dùng lòng bàn tay chạm nhẹ vào bức tường lạnh lẽo. Một dòng Hư Không Chi Lực trong cơ thể hắn tự động lưu chuyển, tựa như được dẫn dắt bởi một lực lượng vô hình. Ngay lập tức, hắn cảm nhận được một kết giới không gian yếu ớt, gần như tiêu tán, đang che giấu một lối vào bí mật. Nó mỏng manh như một tấm màn sương, chỉ cần một chút xao động là có thể biến mất.

Lạc Phong tập trung Hư Không Chi Lực, nhẹ nhàng chạm vào kết giới. Một tiếng “vù” khẽ khàng vang lên, kết giới khẽ rung lên rồi tan biến như sương khói, để lộ một hành lang âm u, dốc xuống dưới lòng đất. Không khí bên dưới đặc quánh mùi ẩm mốc, bụi bặm, một cảm giác nặng nề bao phủ.

Mộ Dung Tuyết kinh ngạc, mắt nàng mở lớn nhìn vào khoảng không u tối. “Lạc huynh, đây là… một mật đạo sao? Sao huynh lại biết?” Giọng nàng thì thầm, không giấu nổi vẻ sửng sốt.

Lạc Phong lắc đầu, ánh mắt vẫn tập trung vào lối đi bí ẩn. “Ta cũng không rõ, nhưng chiếc nhẫn này đã dẫn ta đến đây. Ta cảm thấy có một thứ gì đó thượng cổ, một bí mật bị vùi lấp, đang chờ đợi bên dưới.” Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thôi thúc càng lúc càng mãnh liệt từ chiếc nhẫn, và một sự rung động quen thuộc từ sâu thẳm huyết mạch.

Cả hai bước vào mật đạo. Bên dưới là một căn phòng nhỏ, ẩm ướt, chứa đầy những mảnh vỡ đá, sách vở mục nát và vài cuộn da cũ kỹ. Không có vẻ gì là một kho tàng châu báu, chỉ là một nơi bị thời gian và bụi trần vùi lấp. Khắp nơi phủ một lớp bụi dày, những mạng nhện giăng mắc như những tấm rèm bạc. Chỉ có duy nhất một luồng khí tức thượng cổ, nặng nề, dường như đã bị phong ấn hàng ngàn năm, vẫn còn lưu lại trong không gian này.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Mảnh Ghép Của Cấm Thuật

Chiếc nhẫn ngọc của Lạc Phong lại phát sáng rực rỡ hơn, chiếu thẳng vào một góc khuất, nơi có một phiến ngọc màu xám tro, trông vô cùng tầm thường, ẩn mình dưới lớp bụi dày. Phiến ngọc không chút đặc sắc, nhưng lại tỏa ra một luồng khí tức kỳ lạ, vừa hỗn loạn lại vừa ẩn chứa một trật tự thượng cổ.

Lạc Phong nhặt phiến ngọc lên. Vừa chạm vào, một luồng năng lượng hỗn loạn nhưng mang trật tự thượng cổ lập tức tràn vào tâm trí hắn. Cùng với đó là một cảm giác quen thuộc đến dị thường, như thể hắn đã từng gặp thứ này ở đâu đó trong ký ức xa xăm, hoặc trong những giấc mơ về Đại Hồng Kiếp. Cảm giác đó không phải là sợ hãi, mà là một sự kết nối sâu sắc, một tiếng gọi từ quá khứ.

***

Trở về khách điếm, màn đêm đã buông xuống. Lạc Phong đặt phiến ngọc lên bàn. Ánh sáng mờ ảo từ đèn lồng hắt lên phiến ngọc, khiến nó lấp lánh một cách huyền ảo. Hắn nhắm mắt, dồn Hư Không Chi Lực vào phiến ngọc, đồng thời vận dụng những ký ức thượng cổ mà hắn đã hấp thụ từ bia đá trong Thiên Cung cổ. Dần dần, những hình ảnh và văn tự thượng cổ, những dòng chữ đã bị vùi lấp hàng vạn năm, hiện lên rõ ràng trong tâm trí hắn.

Nội dung phiến ngọc tiết lộ một “Cấm Thuật Hư Không” đã thất lạc từ thời Đại Hồng Kiếp, một thời kỳ mà vũ trụ còn sơ khai, Tiên nhân vẫn còn thịnh hành. Nó không phải là công pháp tu luyện linh khí thông thường, mà là một phương pháp cực kỳ hiểm ác và táo bạo để **kiểm soát và lợi dụng Tạp Khí Thiên Kiếp**.

Cấm thuật giải thích rằng Tạp Khí Thiên Kiếp, với bản chất hỗn loạn, ăn mòn và hủy diệt, không phải lúc nào cũng là kẻ thù. Bằng cách sử dụng Hư Không Chi Lực tinh thuần đến cực hạn, người tu luyện có thể “thuần hóa” sự hỗn loạn đó, biến nó thành một dạng năng lượng có thể thao khống không gian, làm suy yếu kết giới, hoặc gia cố đòn tấn công bằng lực ăn mòn hủy diệt của chính Tạp Khí. Nó không phải là biến Tạp Khí thành linh khí, mà là biến nó thành một công cụ hủy diệt được kiểm soát, một lưỡi dao hai lưỡi cực kỳ sắc bén.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Mảnh Ghép Của Cấm Thuật

Phiến ngọc cảnh báo rằng cấm thuật này chỉ có thể được thực hiện bởi những người có Hư Không Thiên Cốt bẩm sinh, với Hư Không Chi Lực đủ mạnh để áp chế phản phệ kinh khủng của Tạp Khí. Nếu thất bại, người tu luyện sẽ bị Tạp Khí Thiên Kiếp nuốt chửng, hóa thành tro bụi, linh hồn vĩnh viễn không thể siêu thoát. Nó cũng nhắc đến việc những kẻ tiên phong tu luyện cấm thuật này đã bị các thế lực khác truy sát diệt trừ vì sự “nghịch thiên” của nó, coi đây là một con đường hủy diệt, một sự báng bổ Tiên Đạo.

Lạc Phong cảm thấy một sự phấn khích dâng trào trong lồng ngực. Đây chính là “mảnh ghép” quan trọng để hắn vượt qua Cửu Trùng Cấm Phù, tôi luyện Thiên Cốt Hư Không và đối đầu với Thiên Tôn Vô Cực. Hắn nhận ra, con đường chính đạo quá đỗi chậm chạp, không đủ để hắn đối phó với âm mưu kinh hoàng của Thiên Tôn. Đây là hy vọng duy nhất, dù nó ẩn chứa vô vàn hiểm nguy. Một trọng trách nặng nề, một sự khát khao sức mạnh chưa từng có, tất cả hòa quyện vào nhau, thúc đẩy hắn tiến về phía trước.

Mộ Dung Tuyết, sau khi nghe Lạc Phong giải thích cặn kẽ nội dung của phiến ngọc, sắc mặt nàng trắng bệch. Nàng run rẩy nắm lấy tay Lạc Phong, bàn tay nàng lạnh toát. “Lạc huynh, đây… đây quá nguy hiểm rồi! Huynh có chắc là muốn đi con đường này không? Nó… nó có thể hủy diệt huynh!” Giọng nàng lạc đi vì sợ hãi, những lời cảnh báo từ phiến ngọc cứ văng vẳng bên tai nàng.

Lạc Phong nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh mắt kiên định không lay chuyển. “Mộ Dung cô nương, ta không còn lựa chọn nào khác.” Hắn siết chặt tay nàng, truyền cho nàng một chút hơi ấm và sự vững vàng. “Phong ấn trên người ta, âm mưu của Thiên Tôn Vô Cực, và sứ mệnh Hàn Gắn Bầu Trời… Con đường chính đạo quá chậm, ta cần một lối đi khác. Đây có thể là hy vọng duy nhất của ta.” Hắn hít sâu một hơi, lời nói mạnh mẽ như lời thề. “Ta hứa, ta sẽ không phụ lòng tin của cô nương. Ta sẽ trở lại, và ta sẽ bảo vệ tất cả những gì ta yêu quý.”

***

Mộ Dung Tuyết hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh lại tâm can đang loạn nhịp. Nàng nhìn vào đôi mắt kiên định của Lạc Phong, thấy được ngọn lửa ý chí bất diệt. Nàng biết, dù có khuyên ngăn thế nào, hắn cũng sẽ không từ bỏ con đường này. Nàng gật đầu nặng nề, một nụ cười yếu ớt nhưng đầy kiên cường nở trên môi. “Được rồi, Lạc huynh. Tiểu nữ sẽ luôn ở bên cạnh huynh, dù có phải đối mặt với hiểm nguy nào đi chăng nữa.” Ánh mắt nàng lộ rõ sự tin tưởng tuyệt đối và tình cảm sâu sắc, một lời hứa không cần phải nói ra.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Mảnh Ghép Của Cấm Thuật

Lạc Phong cảm động, khẽ siết chặt tay Mộ Dung Tuyết. Hắn cảm thấy không đơn độc trên con đường đầy chông gai này. Sự ủng hộ của nàng là nguồn động lực to lớn, tiếp thêm sức mạnh cho hắn.

Lạc Phong bắt đầu sơ lược nghiên cứu phiến ngọc, cố gắng nắm bắt những nguyên lý cơ bản của cấm thuật. Hư Không Chi Lực trong hắn bắt đầu lưu chuyển một cách dị thường, không còn là dòng chảy êm đềm mà là một sự cuộn trào hỗn loạn, ẩn chứa tiềm năng vô hạn, như một cơn bão nhỏ đang hình thành trong đan điền. Hắn cảm nhận được sự giao thoa giữa Hư Không Chi Lực và Tạp Khí Thiên Kiếp trong cơ thể, một sự kết hợp đầy nguy hiểm nhưng cũng vô cùng mạnh mẽ.

Trên một mái nhà cao nhất Long Kiều Trấn, Hắc Y Nhân (Thám Ảnh) đứng lặng lẽ, thân ảnh gầy gò hòa vào bóng đêm, như một phần của màn đêm u tịch. Hắn không cần nhìn, nhưng vẫn cảm nhận được một sự **”biến động không gian bất ổn”** xung quanh Lạc Phong – không phải là sự bùng nổ sức mạnh thông thường, mà là một *âm hưởng hỗn độn* phát ra từ hắn, một dấu hiệu của việc Hư Không Chi Lực đang bắt đầu *cộng hưởng với sự hỗn độn của Tạp Khí Thiên Kiếp* theo một cách chưa từng thấy. Đó là một thứ năng lượng vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, một sự kết hợp cấm kỵ.

Thám Ảnh khẽ nhếch khóe môi, ánh mắt lóe lên vẻ hứng thú pha lẫn sự lạnh lẽo đến thấu xương. “Kẻ mang Hư Không Thiên Cốt này… lại còn tìm được mảnh ghép cấm kỵ.” Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc. “Hắn đang trở thành một biến số khó lường, một mầm họa chân chính có thể làm đảo lộn đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’ của Thiên Tôn đại nhân.” Sự xuất hiện của cấm thuật này, kết hợp với Hư Không Chi Lực của Lạc Phong, đã vượt ra ngoài mọi dự liệu của hắn.

Hắn không chần chừ. Bàn tay gầy guộc của hắn giơ lên, kích hoạt mật phù báo cáo khắc sâu trong lòng bàn tay. Một luồng hắc khí nhỏ, mỏng như sợi tơ, bay vút vào màn đêm, mang theo thông tin về sự phát hiện mới, tiềm năng kinh khủng của Lạc Phong và sự thay đổi trong khí tức của hắn cho Thiên Tôn Vô Cực. Kèm theo đó là lời thỉnh cầu cần có biện pháp mạnh tay hơn để kiểm soát hoặc loại trừ mục tiêu này trước khi quá muộn.

Sau khi gửi báo cáo, Thám Ảnh thu liễm khí tức, thân hình gầy gò của hắn tan biến hoàn toàn vào màn đêm u tịch, như một bóng ma không để lại dấu vết. Hắn để lại Long Kiều Trấn chìm trong sự bình yên giả tạo, không hay biết về cơn bão sắp ập đến. Lạc Phong, trong khách điếm, khẽ nhíu mày, cảm nhận được một luồng khí tức lạnh lẽo thoáng qua, như một lời cảnh báo từ địch nhân. Nhưng hắn không lùi bước, ánh mắt hắn rực cháy ý chí kiên cường, hướng về con đường Hư Không Huyễn Đạo đầy thử thách phía trước. Con đường cấm kỵ đã mở ra, và hắn sẽ là người đầu tiên bước trên nó.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8