Hư Không Huyễn ĐạoChương 32: Tranh Đoạt Bảo Vật
Lạc Phong ngồi xếp bằng trên nền đá lạnh lẽo của mật thất, phiến ngọc cấm thuật lơ lửng ngay trước tầm mắt, phát ra những phù văn cổ xưa mờ ảo, xoay tròn như những vì tinh tú lạc lối trong hư không. Hắn cố gắng hấp thu và giải mã từng tia năng lượng, từng đường nét phù văn, nhưng Hư Không Chi Lực trong cơ thể hắn lại cuộn trào hỗn loạn, giao thoa không ngừng với Tạp Khí Thiên Kiếp. Mỗi lần một phù văn cổ xưa từ phiến ngọc chìm vào cơ thể, Lạc Phong lại cảm thấy kinh mạch mình như bị xé toạc, linh lực va đập dữ dội như sóng dữ đập vào ghềnh đá.

Lam quang từ chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của hắn không ngừng chiếu rọi, tạo thành một vòng bảo hộ yếu ớt, cố gắng ổn định luồng năng lượng hỗn loạn đang giày vò hắn. Sắc mặt Lạc Phong trắng bệch không còn chút huyết sắc, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, hai tay run rẩy chống đỡ. Một cơn đau xé ruột xé gan ập đến, khiến hắn khẽ rên lên, đôi môi khô khốc mím chặt, cố gắng không phát ra tiếng động nào quá lớn. Phiến ngọc cấm thuật này, đúng như hắn dự đoán, là một con dao hai lưỡi, mang đến sức mạnh nhưng cũng ẩn chứa hiểm họa khôn lường.
Mộ Dung Tuyết ngồi cạnh, nàng chăm chú dõi theo từng nét thống khổ trên dung nhan hắn. Nàng liên tục truyền chút linh lực yếu ớt của mình vào người hắn, dù biết nó chẳng thấm vào đâu so với cơn bão đang hoành hành bên trong, nhưng ít nhất, nó cũng là một sự trấn an, một sợi dây liên kết vô hình.
“Lạc huynh, huynh có ổn không?” Giọng Mộ Dung Tuyết run rẩy, “Luồng khí tức này… nó đang xé toạc mật thất. Muội cảm thấy các vết nứt không gian nhỏ đang hình thành xung quanh chúng ta.”
Lạc Phong cắn chặt răng, lắc đầu. “Không sao, Mộ Dung cô nương. Ta… ta phải làm chủ nó. Đây là con đường duy nhất để ta mạnh lên, để ta có thể… bảo vệ nàng, bảo vệ tất cả.” Ý chí kiên cường trong lòng hắn bùng cháy dữ dội, xua tan một phần nỗi đau thể xác. Hắn không thể lùi bước, không thể gục ngã. Con đường cấm kỵ này, dù nguy hiểm đến mấy, cũng là hy vọng duy nhất để hắn đối mặt với Thiên Tôn Vô Cực và hoàn thành sứ mệnh Hàn Gắn Bầu Trời.
Đột nhiên, Hư Không Chi Lực trong Lạc Phong bùng nổ mạnh hơn, không còn là những dao động nhỏ lẻ. Những vết nứt không gian nhỏ, vô hình, bắt đầu lan rộng và hiện rõ mồn một xung quanh hắn, như những vết sẹo trên tấm màn không gian. Linh khí trong mật thất biến động dữ dội, cuốn theo Tạp Khí Thiên Kiếp nồng đậm, tạo thành một cơn bão nhỏ xoáy tròn, thổi bay bụi bặm và làm rung chuyển cả nền đá. Cả mật thất, vốn là một Tiểu Di Tích Hư Không Cổ ẩn sâu dưới lòng đất Long Kiều Trấn, bắt đầu run rẩy, những viên đá trên trần rơi lả tả.
***
Bên ngoài mật thất, kết giới không gian yếu ớt mà Lạc Phong đã tạo ra để che giấu lối vào đột ngột bị xé toạc bởi một luồng linh lực hùng hậu, mang theo khí tức của nhiều tu sĩ. Âm thanh “RẦM!” vang lên chói tai, đá vụn đổ xuống như mưa, bụi đất mù mịt.
Trần Minh, với vẻ mặt kiêu ngạo thường thấy, dẫn đầu một nhóm đệ tử Thanh Hà Phái, cùng với Trưởng lão Hỏa Viêm của Hỏa Vân Tông – một lão già râu tóc bạc phơ nhưng ánh mắt rực lửa – và Trưởng lão Mộc Thanh của Bách Thảo Cốc – một nữ tu sĩ trung niên với vẻ mặt lạnh lùng, tay cầm một cành liễu khô. Bọn họ xông vào hành lang âm u, ánh mắt quét nhanh tìm kiếm.

“Mộ Dung sư muội!” Trần Minh quát lớn, giọng nói chứa đầy sự nghi ngờ và khinh miệt khi nhìn thấy Mộ Dung Tuyết đang đỡ lấy Lạc Phong, người vẫn còn đang vật lộn với luồng năng lượng hỗn loạn. “Tại sao muội lại ở đây với kẻ phế vật này? Luồng năng lượng quỷ dị kia… có phải là do hắn gây ra không?” Hắn nhìn phiến ngọc cấm thuật lơ lửng trước Lạc Phong, ánh mắt lóe lên vẻ tham lam.
Trưởng lão Hỏa Viêm hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí tức cổ xưa đang tỏa ra từ phiến ngọc. Ánh mắt hắn sáng rực. “Quả nhiên là bảo vật! Luồng khí tức cổ xưa này… không ngờ Tiểu Di Tích Hư Không Cổ này lại ẩn chứa thứ này! Các ngươi, bao vây chúng lại! Không để chúng chạy thoát!” Lão ta ra lệnh, giọng đầy vẻ phấn khích.
Trưởng lão Mộc Thanh cũng bước tới, ánh mắt lạnh lùng quét qua Lạc Phong, rồi dừng lại ở phiến ngọc. “Hư Không Cấm Thuật… thứ này không nên tồn tại ở nhân gian. Giao nó ra đây, ta có thể tha cho các ngươi một mạng.”
Mộ Dung Tuyết đứng chắn trước Lạc Phong, mặc kệ vết thương cũ còn đang âm ỉ, nàng kiên quyết nói: “Sư huynh, chư vị trưởng lão! Đây không phải bảo vật của ai cả! Đây là… Hư Không Chi Lực của Lạc huynh! Các người không được động vào hắn!” Nàng cố gắng che giấu sự sợ hãi trong giọng nói, nhưng dù vậy, ánh mắt nàng vẫn ánh lên vẻ kiên định.
Lạc Phong đứng dậy, tay siết chặt phiến ngọc cấm thuật. Hư Không Chi Lực vẫn cuộn trào quanh người, tạo ra một áp lực vô hình, khiến không khí xung quanh hắn trở nên đặc quánh. Hắn nhìn chằm chằm vào những kẻ xâm nhập, biết rằng một trận chiến không thể tránh khỏi. Các môn phái này, vì lòng tham và sự sợ hãi đối với những thứ nằm ngoài hiểu biết của họ, đã trở thành những con thiêu thân bị Thám Ảnh dẫn dụ.
Trên một mái nhà đổ nát phía trên, khuất sâu trong bóng tối, Thám Ảnh đứng lặng lẽ, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh. Hắn đã khuếch đại biến động năng lượng của Lạc Phong bằng một phù văn ẩn, sau đó gửi thông tin sai lệch cho các môn phái, biến chúng thành những con chó săn mồi đang tranh giành miếng xương. Hắn thầm nghĩ: *Tốt lắm, mầm họa. Cứ để các ngươi làm đá mài cho Hư Không Chi Lực của hắn. Ta muốn xem hắn có thể đi đến đâu, giới hạn của hắn là gì khi bị dồn vào đường cùng.* Ánh mắt hắn lóe lên tia khoái trá tàn độc, như một kẻ đang thưởng thức màn kịch do chính mình dàn dựng.

***
Trưởng lão Hỏa Viêm không nói nhiều lời, bàn tay già nua nhưng đầy sức mạnh tung ra một chưởng lửa mạnh mẽ. Một luồng hỏa diễm rực đỏ, mang theo sức nóng khủng khiếp, gầm thét lao thẳng vào Lạc Phong và phiến ngọc cấm thuật. “Giao bảo vật ra đây, nếu không đừng trách lão phu không khách khí!”
Lạc Phong vận Linh Phiến vừa thức tỉnh một cách bản năng. Một Linh Phiến trong suốt, lấp lánh lam quang, hiện hữu chớp nhoáng nơi xương bả vai. Hắn thực hiện một dịch chuyển tức thời chớp nhoáng, thân ảnh mờ ảo hóa thành một tàn ảnh, né tránh đòn tấn công. Khi Lạc Phong xuất hiện ở một vị trí khác cách đó ba trượng, luồng hỏa diễm kia đã đánh trúng vách đá, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất, đá vụn bắn tung tóe. Các tu sĩ Thanh Hà Phái và Bách Thảo Cốc kinh ngạc lùi lại, không ngờ kẻ “phế vật” này lại có thể thi triển công pháp không gian.
“Hừ! Ngươi nghĩ có thể chạy thoát sao?” Trần Minh gầm lên, rút ra thanh trường kiếm sắc bén, cùng với các đệ tử Thanh Hà Phái lao tới tấn công Lạc Phong từ nhiều phía. Kiếm khí sắc bén xé gió, bao vây Lạc Phong trong một lưới kiếm dày đặc.
Lạc Phong cảm nhận được nguy hiểm tứ phía. Hắn dùng Hư Không Chi Lực tạo ra những trường lực vô hình, bóp méo không gian xung quanh, làm chệch hướng một số đòn đánh. Tuy nhiên, hắn vẫn bị một số kiếm khí sượt qua, để lại những vết xước rướm máu trên da thịt. Cơn đau càng khiến Hư Không Chi Lực trong hắn trở nên hỗn loạn, khó kiểm soát. Hắn chỉ có thể dựa vào bản năng và ý chí để chống trả.
Mộ Dung Tuyết thấy Lạc Phong bị vây hãm, nàng không thể đứng yên. Nàng rút trường kiếm, cố gắng yểm hộ Lạc Phong, ánh mắt nàng ánh lên vẻ kiên quyết. “Lạc huynh, cẩn thận!” Nàng lao vào vòng vây, cố gắng chặn một đệ tử Thanh Hà Phái đang tung một đòn đánh hiểm hóc nhắm vào lưng Lạc Phong.
“Cút!” Đệ tử kia quát lên, tung một chưởng mạnh mẽ. Mộ Dung Tuyết không kịp suy nghĩ, lao tới đỡ đòn. Thân thể mảnh mai của nàng không thể chịu đựng được sức mạnh đó. Nàng bị đánh bay ra xa, đập mạnh vào vách đá, một tiếng “RẦM!” vang lên khô khốc. Nàng phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch, ngã sụp xuống, bất tỉnh nhân sự. Thanh trường kiếm của nàng rơi loảng xoảng trên nền đá.
Nhìn thấy Mộ Dung Tuyết ngã xuống, ánh mắt Lạc Phong bỗng đỏ ngầu. Một cơn phẫn nộ tột cùng dâng lên, xóa tan mọi sự hỗn loạn và đau đớn trong hắn. Cảm giác bất lực khi không thể bảo vệ người mình yêu thương đã trở thành ngọn lửa thiêu đốt lý trí hắn. Hắn không còn là kẻ phế vật bị ức hiếp, không còn là thiếu niên gầy gò phải chịu đựng. Hắn là Lạc Phong, người mang sứ mệnh Hàn Gắn Bầu Trời, và hắn sẽ không để bất cứ ai làm hại những người quan trọng với hắn!

Hư Không Chi Lực trong Lạc Phong bùng nổ dữ dội, không còn sự bất ổn hay hỗn loạn, mà chuyển sang một trạng thái cuồng bạo, hủy diệt. Phiến ngọc cấm thuật trong tay hắn phát ra lam quang chói lọi, cộng hưởng mạnh mẽ với chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út, như hai nguồn năng lượng cổ xưa đang hòa làm một.
Lạc Phong gầm lên, một tiếng gầm vang vọng khắp mật thất, mang theo sự phẫn nộ và đau đớn tột cùng. Hắn vung tay. Không phải là một đòn đánh thông thường, mà là một sự bóp méo không gian hoàn toàn. Một vết nứt không gian khổng lồ, đen kịt, sâu hun hút, đột ngột xuất hiện giữa mật thất, nuốt chửng ba đệ tử môn phái đang lao tới hắn. Những tiếng la hét kinh hoàng vang lên rồi tắt lịm trong hư không. Cùng lúc đó, một phần lớn hành lang cũng sụp đổ, để lộ ra Vực Thẳm Cổ Xưa đen ngòm bên dưới, nơi ma khí cuồn cuộn bốc lên. Không khí bị bóp méo đến cực độ, tạo ra những cơn gió lốc vô hình xé rách y phục của các tu sĩ.
Trần Minh và Trưởng lão Hỏa Viêm, Mộc Thanh đều biến sắc, ánh mắt chúng tràn ngập sự hoảng sợ. Sức mạnh này… vượt xa mọi tưởng tượng của họ. Đây không phải là Hư Không Chi Lực bình thường, mà là một thứ sức mạnh hủy diệt, cấm kỵ!
Thám Ảnh trên cao chứng kiến tất cả, ánh mắt hắn lóe lên vẻ hưng phấn tột cùng, xen lẫn một chút rùng mình. Hắn thầm nghĩ: *Hư Không Chi Lực nguyên thủy… và hắn đã bắt đầu chạm vào bản chất của cấm thuật. Sự phẫn nộ đã kích hoạt tiềm năng thực sự của hắn. Đây mới thực sự là mầm họa Thiên Tôn đại nhân cần kiểm soát! Một con mồi thú vị, nhưng cũng là một mối đe dọa lớn. Hắn đang tiến quá nhanh, vượt ngoài mọi dự liệu.*
***
Lợi dụng sự hỗn loạn và kinh hoàng của các môn phái, Lạc Phong nhanh chóng lao đến bên Mộ Dung Tuyết. Hắn đỡ nàng dậy, cảm nhận hơi thở yếu ớt của nàng, lòng hắn quặn thắt. Hắn không chần chừ, liên tục sử dụng Linh Phiến để dịch chuyển tức thời, thân ảnh mờ ảo thoắt ẩn thoắt hiện, kéo Mộ Dung Tuyết thoát khỏi Tiểu Di Tích Hư Không Cổ đang sụp đổ và chạy sâu vào các con hẻm tối của Long Kiều Trấn.
Trần Minh và các trưởng lão bị mắc kẹt trong đống đổ nát, không dám truy đuổi sâu vào nơi năng lượng Hư Không vẫn còn hỗn loạn và nguy hiểm. Vực Thẳm Cổ Xưa đã bị lộ ra, ma khí cuồn cuộn bốc lên, khiến họ phải lo lắng cho sự an nguy của chính mình hơn là truy bắt Lạc Phong.
Lạc Phong dừng lại trong một con hẻm vắng, khuất sau những bức tường đổ nát. Hắn kiệt sức, nôn ra một ngụm máu đen đặc quánh. Hư Không Chi Lực trong hắn vẫn còn cuộn trào, nhưng đã yếu đi nhiều, để lại một cảm giác rỗng tuếch và đau đớn. Phiến ngọc cấm thuật trong tay hắn vẫn sáng mờ, nhưng Lạc Phong cảm nhận được một sự nứt rạn vô hình trong nó, như một vết thương do việc bộc phát sức mạnh quá giới hạn.
Mộ Dung Tuyết, dù bị thương nặng và còn choáng váng, vẫn cố gắng đỡ lấy Lạc Phong. Nàng lo lắng tột độ, hai tay nắm chặt lấy vạt áo hắn. “Lạc huynh! Huynh có sao không? Phiến ngọc này… nó có bị làm sao không?”
Lạc Phong lắc đầu, thở hổn hển. “Không sao… Mộ Dung cô nương. Chỉ là… nó quá mạnh. Ta phải học cách làm chủ nó, không thể để nó điều khiển ta.” Hắn nhìn vào phiến ngọc, nhận ra cấm thuật này là con dao hai lưỡi, sức mạnh càng lớn thì nguy hiểm càng cao. Nếu hắn không thể kiểm soát nó, nó sẽ hủy diệt chính hắn, và cả những người hắn muốn bảo vệ.
Lạc Phong siết chặt tay Mộ Dung Tuyết, ánh mắt hắn kiên định hơn bao giờ hết. “Mộ Dung cô nương, muội tin ta chứ? Con đường này sẽ còn nguy hiểm hơn nữa. Các môn phái sẽ không bỏ qua chúng ta đâu. Thậm chí cả… Hắc Y Nhân kia.”
Mộ Dung Tuyết gật đầu mạnh mẽ, nắm chặt tay Lạc Phong, truyền cho hắn một chút hơi ấm và sự kiên cường. “Lạc huynh đi đâu, muội sẽ đi theo đó. Muội tin huynh.” Lời nói của nàng giản dị nhưng lại là lời thề sắt đá, một lời hứa không cần phải nói ra bằng lời lẽ hoa mỹ, nhưng lại khắc sâu vào tâm khảm Lạc Phong.
Lạc Phong cảm nhận được một luồng khí tức lạnh lẽo quen thuộc từ xa, tựa như có ánh mắt vô hình đang dõi theo. Hắn biết Thám Ảnh vẫn chưa rời đi, và cuộc săn đuổi chỉ mới bắt đầu. Kẻ thù của hắn không chỉ có các môn phái tham lam, mà còn có cả Thiên Tôn Vô Cực và những kẻ bí ẩn khác.
Thám Ảnh, từ một nóc nhà đổ nát cách đó xa, kích hoạt mật phù. Một luồng hắc khí nhỏ, mỏng như sợi tơ, bay vút vào màn đêm, mang theo báo cáo chi tiết về sự bùng nổ Hư Không Chi Lực của Lạc Phong, tiềm năng hủy diệt của hắn khi bị kích động, và sự thật rằng hắn đã chạm đến bản chất cấm thuật. Hắn nhấn mạnh Lạc Phong là một biến số cực kỳ nguy hiểm, vượt xa mọi dự đoán ban đầu. Hắn thầm nghĩ: *Một con mồi thú vị, nhưng cũng là một mối đe dọa lớn. Thiên Tôn đại nhân sẽ phải có kế hoạch mới, một kế hoạch mạnh tay hơn để kiểm soát hoặc loại trừ hắn.*
Lạc Phong nhìn lên bầu trời rạng sáng, ánh mắt hắn bừng lên ý chí sắt đá. Hắn sẽ phải làm chủ Hư Không Chi Lực và cấm thuật này, không chỉ để sống sót mà còn để bảo vệ Mộ Dung Tuyết, báo thù cho gia tộc và hoàn thành sứ mệnh Hàn Gắn Bầu Trời. Hắn cần tìm cách ổn định sức mạnh của mình, có lẽ là tìm kiếm Hư Không Thư Các chân chính hoặc những Thiên Khuyết Chi Vật tinh khiết hơn để tu luyện. Con đường Hư Không Huyễn Đạo đã chính thức bắt đầu, đầy máu và thử thách, nhưng Lạc Phong sẽ không bao giờ lùi bước.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: