Hư Không Huyễn Đạo
Chương 33: Tôn Giả Hắc Ám

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:42:09 | Lượt xem: 9

“Lạc Phong… ngươi không sao chứ? Ta cảm thấy có một luồng áp lực rất lớn đang đến gần… Nó thật đáng sợ.”

Giọng nói yếu ớt, run rẩy của Mộ Dung Tuyết khẽ vang lên trong không gian hang động ẩm ướt, phá tan sự tĩnh mịch ngột ngạt. Nàng ngồi tựa vào vách đá lạnh lẽo, vết thương sườn đã được băng bó sơ sài bằng một dải vải rách từ y phục của nàng, nhưng sắc mặt vẫn tái nhợt, đôi môi khô khốc run rẩy không ngừng. Nàng cố gắng truyền chút linh lực yếu ớt còn sót lại trong cơ thể mình vào lưng Lạc Phong, nhưng nó chỉ như giọt nước giữa sa mạc khô cằn, chẳng thấm vào đâu. Ánh mắt nàng ngập tràn lo lắng, không chỉ cho bản thân mà còn cho Lạc Phong, người đang ngồi xếp bằng trước mặt nàng, lưng thẳng tắp như một ngọn thương, nhưng toàn thân lại toát ra một vẻ kiệt quệ đến tận cùng.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Tôn Giả Hắc Ám

Lạc Phong chậm rãi mở mắt, đôi mắt đen láy, ánh lên vẻ kiên nghị, quét qua bóng tối mờ ảo của hang động. Lòng bàn tay phải của hắn vẫn còn một vết cắt sâu hoắm, rướm máu khô lại thành những vệt nâu sẫm trên da thịt xanh xao. Cơn đau nhói vẫn âm ỉ, nhưng hắn đã học cách phớt lờ nó, tập trung toàn bộ ý chí để vận hành Hư Không Chi Lực, cố gắng xoa dịu cơn đau rát và trấn áp Tạp Khí Thiên Kiếp vẫn đang cuộn trào hỗn loạn trong kinh mạch. Phiến ngọc cấm thuật nằm trong tay hắn, lam quang yếu ớt, giờ đây đã xuất hiện thêm vài vết nứt nhỏ li ti, chằng chịt như mạng nhện, báo hiệu sự mong manh của nó sau lần bộc phát sức mạnh vừa rồi.

Hắn nhíu chặt mày, một luồng khí tức lạnh lẽo, vô hình đang bao trùm xung quanh hang động, thẩm thấu qua từng kẽ đá, từng hạt bụi, len lỏi vào tận xương tủy. Luồng khí tức này dày đặc, áp bức hơn hẳn những gì Thám Ảnh từng toát ra, mang theo một sự nặng nề, tà dị mà Lạc Phong chưa từng cảm nhận. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của hắn rung lên bần bật dữ dội, không ngừng phát ra những luồng lam quang chớp tắt liên tục, như một lời cảnh báo tột cùng, một hồi chuông báo tử vang vọng trong tâm trí hắn.

“Không sao, Mộ Dung cô nương,” Lạc Phong thều thào, giọng nói khàn đặc, nhưng không hề mất đi sự kiên định. Hắn cố gắng đứng dậy, thân hình loạng choạng, nhưng vẫn kịp đỡ Mộ Dung Tuyết núp sâu hơn vào góc hang, nơi có một khe đá nhỏ có thể tạm thời che chắn. Tay hắn siết chặt phiến ngọc cấm thuật, như siết chặt lấy niềm hy vọng mong manh cuối cùng. “Nhưng có kẻ đã tìm đến rồi. Kẻ này… không phải Thám Ảnh.”

Trong sâu thẳm tâm hồn, Lạc Phong biết rằng hắn đã chạm đến một ngưỡng cửa mới của nguy hiểm. Kẻ đến đây lần này không phải là một kẻ dò xét đơn thuần, mà là một kẻ săn mồi thực sự, mang theo ý chí hủy diệt và tham vọng không đáy. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng đang gặm nhấm, nhưng đồng thời, một ngọn lửa phẫn nộ và ý chí sinh tồn lại bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết. Hắn không thể gục ngã, không thể để Mộ Dung Tuyết phải chịu thêm bất kỳ tổn thương nào nữa.

***

Một bóng đen khổng lồ, cao hơn hai trượng, đột ngột xuất hiện chắn ngang cửa hang. Hắn vận một bộ hắc bào rộng thùng thình, che kín toàn thân, chỉ để lộ đôi mắt đỏ rực và làn da xám xịt. Toàn thân hắn tỏa ra một loại hắc khí nồng đậm, nặng nề, khiến không gian xung quanh như bị vặn vẹo và ngưng đọng, mỗi hơi thở của hắn đều mang theo sự mục ruỗng và cái chết. Hắn đứng đó, không một tiếng động, nhưng sự hiện diện của hắn đã đủ để khiến không khí trong hang động trở nên đặc quánh, khó thở.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Tôn Giả Hắc Ám

Hắc khí từ hắn tỏa ra, nhanh chóng phong tỏa toàn bộ hang động, tạo thành một bức tường vô hình nhưng vững chắc, cắt đứt mọi lối thoát. Hư Không Chi Lực của Lạc Phong dù cố gắng đến mấy cũng khó mà xuyên qua bức tường hắc khí đó, cảm giác như có một bàn tay khổng lồ đang bóp nghẹt mọi khả năng dịch chuyển của hắn. Hắn biết, mình đã bị nhốt.

Đôi mắt đỏ rực của Hắc La nhìn thẳng vào Lạc Phong, không chút cảm xúc, nhưng lại mang theo một sự áp bức đến nghẹt thở. Ánh mắt hắn lướt qua Mộ Dung Tuyết đang run rẩy nép sau lưng Lạc Phong, rồi dừng lại ở phiến ngọc cấm thuật trong tay Lạc Phong, nơi lam quang yếu ớt vẫn đang cố gắng chống chọi với hắc khí. Một tia tham lam lóe lên trong đôi mắt đỏ rực ấy, nhưng nhanh chóng bị sự lạnh lùng che lấp.

“Kẻ mang huyết mạch Hư Không… Quả nhiên không làm Thiên Tôn đại nhân thất vọng.” Giọng nói của Hắc La trầm đục, khàn khàn như tiếng đá nghiền nát, vang vọng khắp hang động, khiến từng thớ thịt của Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết đều run rẩy. “Phiến ngọc cấm thuật đó, và cả Thiên Cốt của ngươi, đều là vật Thiên Tôn đại nhân cần.”

Lạc Phong siết chặt phiến ngọc cấm thuật, đứng chắn trước Mộ Dung Tuyết, ánh mắt hắn bừng cháy phẫn nộ. “Ngươi là ai? Thiên Tôn Vô Cực rốt cuộc muốn gì?” Hắn cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự tàn nhẫn và mục đích ghê rợn ẩn chứa trong lời nói của Hắc La.

Hắc La khẽ nhếch mép, một nụ cười khàn đục và tàn nhẫn hiện lên trên khuôn mặt xám xịt. “Ta là Hắc La, người chấp pháp dưới trướng Thiên Tôn đại nhân. Ngươi không cần biết Thiên Tôn muốn gì, chỉ cần biết… ngươi là con mồi của ta.” Hắn nói, giọng điệu chứa đựng sự tự tin tuyệt đối, như thể Lạc Phong chỉ là một con kiến đang vùng vẫy dưới gót giày của hắn.

Trong khoảnh khắc đó, Lạc Phong cảm thấy một sự bất lực khủng khiếp đang bao trùm lấy hắn. Hắn đã từng đối mặt với cái chết, đã từng chiến đấu với những kẻ mạnh hơn mình, nhưng chưa bao giờ hắn cảm thấy mình nhỏ bé và vô vọng đến thế. Sức mạnh của Hắc La không chỉ là tu vi cao thâm, mà còn là một loại áp bức tinh thần, một ý chí hủy diệt có thể nghiền nát mọi hy vọng. Nhưng chính trong sự tuyệt vọng đó, một ngọn lửa kiên cường lại bùng lên trong tim Lạc Phong. Hắn sẽ không gục ngã, không thể để Mộ Dung Tuyết phải chịu thêm bất kỳ tổn thương nào nữa.

***

Hắc La không nói nhiều lời. Hắn vung tay, một luồng hắc khí cuồn cuộn như thủy triều đen, hóa thành vô số sợi xích đen đặc quánh, mang theo tiếng rít ghê rợn, lao thẳng về phía Lạc Phong. Những sợi xích này không chỉ là vật chất, chúng còn phong tỏa mọi đường không gian, khóa chặt cả những khe hở nhỏ nhất, khiến Lạc Phong cảm thấy như mình đang bị trói buộc trong một lồng giam vô hình.

Lạc Phong gầm lên, Hư Không Chi Lực trong hắn bùng phát dữ dội, tạo thành một trường lực vô hình bao bọc lấy hắn, cố gắng xé toạc các sợi xích. Hắn dồn toàn bộ sức lực còn lại vào phiến ngọc cấm thuật trong tay, lam quang rực rỡ bùng lên, chiếu sáng một góc hang động, nhưng nhanh chóng bị hắc khí áp chế, ánh sáng dần yếu đi, như một ngọn nến nhỏ trước cơn bão lớn.

Lạc Phong vận dụng Linh Phi Bộ, thực hiện dịch chuyển tức thời liên tục trong phạm vi hẹp để né tránh, thân ảnh mờ ảo thoắt ẩn thoắt hiện. Nhưng Hắc La dường như đã khóa chặt không gian, khiến mỗi lần dịch chuyển của Lạc Phong đều chậm chạp và tốn sức hơn nhiều, như thể hắn đang bơi trong bùn lầy đặc quánh. Hắn cảm thấy từng thớ thịt, từng kinh mạch trong cơ thể mình đang gào thét vì quá tải.

Một sợi xích hắc khí bất ngờ xuyên qua lớp bảo hộ Hư Không, nhanh như chớp, quấn chặt lấy cánh tay phải của Lạc Phong, nơi vết thương cũ vẫn đang rỉ máu. Sợi xích siết chặt, từng khúc xương cốt trong cánh tay hắn kêu răng rắc ghê rợn, như sắp vỡ vụn. Cơn đau thấu xương khiến Lạc Phong phải cắn chặt răng, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

Mộ Dung Tuyết thấy Lạc Phong gặp nguy, nàng không chút do dự. Mặc dù kiệt sức và sợ hãi, nàng vẫn rút thanh trường kiếm, vận linh lực yếu ớt nhất của mình, lao về phía sợi xích đen. “Buông Lạc Phong ra!” Nàng hét lên, chém mạnh nhát kiếm vào sợi xích. Một tia lửa nhỏ tóe ra, rồi thanh kiếm bật ngược trở lại, khiến nàng bị chấn động văng ra xa, đập mạnh vào vách đá ẩm ướt. Một ngụm máu tươi phun ra từ miệng nàng, nhuộm đỏ một mảng đá. Nàng ngã sụp xuống, bất tỉnh nhân sự.

Chứng kiến Mộ Dung Tuyết bị thương, bị hất văng như một con búp bê rách nát, một cơn phẫn nộ tột cùng bùng nổ trong Lạc Phong, vượt qua nỗi sợ hãi và kiệt sức đang gặm nhấm hắn. Hắn cảm thấy như có một luồng năng lượng nguyên thủy, cuồng bạo hơn bao giờ hết, đang trỗi dậy từ sâu thẳm huyết mạch. Hư Không Chi Lực trong hắn cuộn trào điên cuồng, Tạp Khí Thiên Kiếp giao thoa với cấm thuật, tạo thành một luồng năng lượng hỗn độn, màu sắc đen tím, rực cháy quanh hắn, biến hắn thành một ngọn lửa địa ngục.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Tôn Giả Hắc Ám

Vết nứt trên phiến ngọc cấm thuật trong tay Lạc Phong lan rộng, phát ra tiếng rạn nứt ghê rợn như sắp vỡ vụn hoàn toàn. Hắn biết, hắn đang đẩy bản thân đến giới hạn cuối cùng, vượt qua mọi ranh giới mà hắn từng biết.

“Thiên Tôn Vô Cực! Hắc La! Ta sẽ không để các ngươi làm hại nàng!” Lạc Phong gầm lên một tiếng long trời lở đất, giọng nói chứa đựng sự tuyệt vọng và ý chí báo thù không thể lay chuyển. Hắn vận toàn bộ sức mạnh, tất cả những gì hắn có, tập trung vào một điểm. Một hố đen không gian nhỏ nhưng cực kỳ sắc bén, xoáy sâu vào hư không, đột ngột xuất hiện, cắt đứt sợi xích đang trói hắn. Hắn không chần chừ, lao thẳng về phía Hắc La, tung ra một quyền mang theo sức mạnh Hư Không và cấm thuật, một cú đấm tưởng chừng có thể xé toạc cả không gian.

Hắc La đứng yên, không hề nhúc nhích, chỉ khẽ nhếch mép. Hắn giơ một ngón tay, một bức tường hắc khí vô hình đột ngột hiện ra, dễ dàng chặn đứng cú đấm mang theo tất cả sự phẫn nộ và sức mạnh của Lạc Phong. Lạc Phong bị phản chấn hất văng ngược lại, cơ thể hắn va đập mạnh vào vách đá, một ngụm máu đen lớn phun ra từ miệng, nhuộm đỏ ngực áo. Hắn ngã vật xuống đất, toàn thân đau đớn như bị xé nát. Phiến ngọc cấm thuật trượt khỏi tay hắn, rơi xuống đất, vết rạn nứt đã nghiêm trọng hơn nhiều, gần như vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, chỉ còn được chiếc nhẫn ngọc yếu ớt giữ lại một cách thần kỳ.

“Vẫn còn yếu lắm, tiểu tử.” Hắc La lạnh lùng nói, ánh mắt hắn đầy khinh thường. “Sức mạnh này không đủ để đối đầu với Thiên Tôn đại nhân.” Hắn định bước tới nhặt phiến ngọc cấm thuật, ánh mắt tham lam lóe lên, như thể hắn đang nhìn vào một món đồ chơi quý giá vừa rơi khỏi tay một đứa trẻ.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Tôn Giả Hắc Ám

Trong khoảnh khắc đó, Lạc Phong cảm thấy một sự tuyệt vọng sâu sắc chưa từng có. Hắn đã cố gắng hết sức, đã bộc phát tất cả những gì hắn có, nhưng vẫn không thể chạm tới Hắc La, vẫn không thể bảo vệ Mộ Dung Tuyết. Hắn nằm đó, đau đớn và bất lực, nhìn Hắc La bước tới, như một vị thần chết đang đến lấy đi tất cả những gì hắn trân quý.

***

Lạc Phong bò lết trong đau đớn thấu xương, cố gắng với lấy phiến ngọc cấm thuật đang nằm cạnh Mộ Dung Tuyết bất tỉnh. Từng thớ thịt, từng kinh mạch trong hắn đều đang gào thét, nhưng hắn phớt lờ tất cả. Ánh mắt hắn nhìn Mộ Dung Tuyết, khuôn mặt nàng tái nhợt, máu tươi vẫn còn vương trên khóe môi, rồi lại nhìn Hắc La đang tiến đến, mỗi bước chân đều mang theo sự chết chóc. Một ý nghĩ điên rồ, mang tính tự hủy diệt lóe lên trong đầu hắn. Hắn không thể để Mộ Dung Tuyết rơi vào tay kẻ này, không thể để phiến ngọc cấm thuật bị cướp đi.

Hắn dồn chút sức lực cuối cùng, tất cả những gì còn sót lại trong cơ thể kiệt quệ. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của hắn đột nhiên bùng lên lam quang mãnh liệt, bao phủ lấy Lạc Phong và phiến ngọc cấm thuật, tạo thành một lớp bảo hộ mỏng manh nhưng kiên cường.

Lạc Phong vận hành Hư Không Chi Lực đến cực hạn, không màng đến sự phản phệ kinh khủng từ cấm thuật và Tạp Khí Thiên Kiếp đang xé toạc kinh mạch. Hắn biết, lần này sẽ là một canh bạc sinh tử, một lối thoát có thể phải trả giá bằng chính mạng sống của hắn. Hắn tạo ra một vết nứt không gian lớn hơn, bất ổn định hơn bất kỳ lần nào trước đó, ngay phía sau Mộ Dung Tuyết. Vết nứt rung chuyển dữ dội, phát ra âm thanh xé toạc màng nhĩ, như tiếng rên xiết của không gian đang bị bóp méo.

Bản năng sinh tồn và ý chí bảo vệ Mộ Dung Tuyết thúc đẩy, Lạc Phong cắn răng chịu đựng cơn đau, kéo Mộ Dung Tuyết đang bất tỉnh, cùng với phiến ngọc cấm thuật vào vết nứt không gian đó. Trong tích tắc, vết nứt đóng lại ngay lập tức, tan biến vào hư vô, để lại một luồng năng lượng hỗn loạn và một khoảng không gian trống rỗng.

Cơ thể Lạc Phong run rẩy kịch liệt, hắn nôn ra một ngụm máu lớn nữa, máu đen đặc quánh hòa lẫn với máu tươi, nhuộm đỏ nền hang động. Hắn ngã vật xuống đất, hoàn toàn kiệt quệ, ý thức chập chờn như ngọn đèn trước gió, chỉ còn lại một ý niệm duy nhất: Mộ Dung Tuyết đã an toàn.

Hắc La sững lại, ánh mắt đỏ rực lóe lên tia ngạc nhiên nhẹ, rồi chuyển sang hứng thú. “Dịch chuyển không gian cấp độ này… một kẻ mang huyết mạch Hư Không sơ khai lại có thể làm được? Thú vị.” Hắn nhìn nơi Lạc Phong vừa biến mất, khóe môi khẽ nhếch lên. “Nhưng ngươi sẽ không chạy thoát được mãi đâu, mầm họa.” Hắn không vội vàng truy đuổi, như một thợ săn đang thưởng thức trò chơi của mình. Hắn biết, con mồi đã bị thương nặng, và việc tìm ra nó chỉ là vấn đề thời gian.

***

Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết xuất hiện đột ngột từ hư không, cả hai ngã vật xuống đất trong một khu rừng rậm rạp, cách hang động cũ rất xa. Có lẽ đây là một Thiên Phù Sơn khác, nơi linh khí tương đối ổn định, nhưng vẫn còn khá xa Long Kiều Trấn. Cú dịch chuyển cưỡng bức đã tiêu hao toàn bộ sức lực của Lạc Phong, khiến hắn đau đớn đến tận cùng, như thể toàn bộ xương cốt trong cơ thể đã bị nghiền nát.

Hắn cố gắng bò lết trong đau đớn để đến bên Mộ Dung Tuyết, kiểm tra vết thương của nàng. May mắn thay, nàng chỉ bất tỉnh, vết thương sườn không nặng thêm. Nhưng vết thương của hắn ở lòng bàn tay đã rách toác, máu vẫn không ngừng rỉ ra, và nội thương còn nghiêm trọng hơn nhiều, khiến hắn ho ra máu liên tục. Phiến ngọc cấm thuật trong tay hắn đã rạn nứt đến mức gần như vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, chỉ còn được chiếc nhẫn ngọc yếu ớt giữ lại một cách thần kỳ, lam quang trên nhẫn cũng mờ đi rất nhiều.

Lạc Phong ôm lấy Mộ Dung Tuyết, cảm nhận sự yếu ớt của nàng, nỗi đau từ vết thương của chính mình, và cơn phẫn nộ cuồng bạo đang gầm thét trong tim. Hắn gầm gừ trong cổ họng, ánh mắt bừng cháy sự căm phẫn, tuyệt vọng và một quyết tâm sắt đá chưa từng có.

Hắn nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, nơi những mảnh Thiên Phù Sơn lơ lửng như những hòn đảo cô độc giữa biển cả hư không. “Mộ Dung cô nương… ta sẽ không để nàng phải chịu nguy hiểm nữa.” Hắn thều thào, siết chặt tay Mộ Dung Tuyết đang bất tỉnh, giọng khàn đặc, mỗi lời nói đều như được khắc vào xương tủy. “Ta sẽ mạnh lên… ta thề! Thiên Tôn Vô Cực… Hắc La… tất cả các ngươi… ta sẽ khiến các ngươi phải trả giá!”

Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên tay Lạc Phong khẽ phát sáng, lam quang yếu ớt nhưng kiên cường, như một lời hứa hẹn, một sự đồng cảm với ý chí sắt đá của hắn. Hắn đã hiểu, con đường của hắn sẽ không bao giờ bằng phẳng, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ làm chủ Hư Không Chi Lực và cấm thuật này, không chỉ để sống sót mà còn để bảo vệ Mộ Dung Tuyết, báo thù cho gia tộc và hoàn thành sứ mệnh Hàn Gắn Bầu Trời.

***

Trong hang động cũ, hắc khí dần tan biến, trả lại một phần không gian cho sự tĩnh mịch. Hắc La vẫn đứng đó, ánh mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào nơi Lạc Phong vừa biến mất, ánh mắt hắn vẫn lạnh lẽo nhưng có một tia hứng thú và suy tư.

Thám Ảnh xuất hiện từ bóng tối, thân hình mỏng manh như một ảo ảnh, cúi đầu sâu trước Hắc La. “Hắc La đại nhân, thuộc hạ đã dõi theo.” Giọng hắn cung kính, nhưng vẫn không giấu được sự run rẩy nhẹ. “Kẻ mang huyết mạch Hư Không đó… hắn đã sử dụng một chiêu thức dịch chuyển không gian cực đoan để thoát thân, bất chấp tổn hại nhục thân. Tiềm năng của hắn… thật đáng sợ.”

Hắc La khoanh tay trước ngực, hắc khí vẫn lượn lờ quanh thân, đôi mắt nheo lại. “Ta đã thấy. Một mầm họa thực sự, và cũng là một chìa khóa quý giá cho Thiên Tôn đại nhân. Hắn sẽ là một quân cờ quan trọng trong ván cờ lớn.” Hắn kích hoạt phù văn báo cáo mật trong lòng bàn tay, một luồng hắc khí nhỏ, mang theo thông tin chi tiết về Lạc Phong và trận chiến vừa rồi, bay vút vào hư không. “Thiên Tôn đại nhân, Lạc Phong đã bộc phát Hư Không Chi Lực nguyên thủy và cấm thuật. Hắn đã thoát khỏi sự vây bắt của thuộc hạ, nhưng phiến ngọc cấm thuật đã bị tổn hại nặng nề. Hắn là một biến số không thể lường trước, nhưng cũng là cơ hội để khám phá sâu hơn về Hư Không. Xin Thiên Tôn đại nhân chỉ thị kế sách tiếp theo để kiểm soát hoặc lợi dụng hắn.”

Hắc La thu liễm khí tức, ánh mắt hắn nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh đang dần ló dạng. “Long Kiều Trấn… và cả vũ trụ này, sẽ sớm dậy sóng thôi.” Hắn lẩm bẩm, một nụ cười tàn nhẫn và đầy tính toán hiện lên trên khuôn mặt xám xịt. Hắn biết, cuộc chơi chỉ mới bắt đầu, và Lạc Phong, con mồi thú vị này, sẽ mang đến nhiều bất ngờ hơn nữa. Hắn tan biến vào màn đêm thăm thẳm, để lại hang động hoang tàn và một tương lai đầy biến động cho Lạc Phong, người đang nằm kiệt sức trong một khu rừng xa xôi, ôm lấy cô gái bất tỉnh, và thề sẽ đứng lên chống lại toàn bộ thế giới.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8