Hư Không Huyễn Đạo
Chương 34: Lạc Phong Chống Trả

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:42:10 | Lượt xem: 10

Lạc Phong chầm chậm mở mắt, cảnh vật quanh hắn chỉ còn là một mảng mờ mịt, chìm trong sắc tối. Toàn thân hắn đau nhức như bị vạn lưỡi dao vô hình xé nát, từng thớ thịt, từng khớp xương đều gào thét trong câm lặng. Hắn nằm vật vã trên nền đất rừng ẩm ướt, lạnh lẽo, khó nhọc hít thở từng ngụm khí loãng, nhưng lồng ngực như bị một tảng đá khổng lồ đè nặng. Vết cắt sâu hoắm trên lòng bàn tay phải đã rách toác, máu vẫn không ngừng rỉ, thấm đẫm tay áo và vạt áo dính bùn đất khô cứng. Cứ mỗi hơi thở, một cơn ho khan lại dồn dập kéo đến, xé rách cổ họng, khiến hắn cảm thấy nội tạng mình như đang bị một ngọn lửa vô hình thiêu đốt.

Hắn khó nhọc quay đầu. Kế bên hắn, Mộ Dung Tuyết nằm bất động, sắc mặt nàng tái nhợt như tờ giấy, hơi thở yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận được. Một nỗi tuyệt vọng lạnh buốt như băng giá dâng lên trong lòng Lạc Phong. Hắn cố gắng đưa bàn tay run rẩy chạm vào gò má lạnh giá của nàng, cảm nhận sự sống mong manh đang chực chờ tan biến. Căm giận! Hắn căm giận sự yếu đuối của bản thân, căm giận cái số phận trớ trêu đã đẩy hắn và nàng vào bước đường cùng này.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Lạc Phong Chống Trả

Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc tăm tối nhất, hình ảnh Mộ Dung Tuyết nằm bất tỉnh, yếu ớt trong vòng tay hắn, cùng với những ký ức kinh hoàng về âm mưu của Thiên Tôn Vô Cực và sứ mệnh Hàn Gắn Bầu Trời mà hắn đã vô tình gánh vác, bỗng nhiên bùng cháy trong tâm trí Lạc Phong như một ngọn lửa bất diệt. “Không thể thua! Ta không thể gục ngã ở đây! Ta phải mạnh hơn! Mạnh hơn nữa!” Lời thề khắc cốt ghi tâm với mẫu thân, lời hứa sẽ bảo vệ Mộ Dung Tuyết, tất cả dồn nén lại, biến thành một ý chí sắt đá, không gì lay chuyển nổi.

Hắn nhìn xuống phiến ngọc cấm thuật vẫn còn nằm chặt trong tay. Giờ đây, nó đã rạn nứt đến mức gần như vỡ vụn, chỉ còn được chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út giữ lại một cách yếu ớt, lam quang trên nhẫn cũng mờ đi rất nhiều. Ngay lúc này, một tia lam quang chợt lóe lên từ chiếc nhẫn ngọc, yếu ớt nhưng kiên cường, như một lời động viên vô thanh. Một luồng năng lượng nhỏ mà tinh khiết bất ngờ truyền vào cơ thể Lạc Phong, như một dòng suối mát lành chảy qua sa mạc khô cằn. Cơn đau nhức trên cơ thể hắn tạm thời được xoa dịu, Tạp Khí Thiên Kiếp cuộn trào trong kinh mạch cũng bị trấn áp một phần. Dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng nó đủ để Lạc Phong gượng dậy, ôm Mộ Dung Tuyết vào lòng, cố gắng đứng vững.

Cổ ngọc giới trên ngón áp út của hắn rung động nhẹ, một cảm giác lạnh lẽo quen thuộc nhưng giờ đây còn nặng nề hơn ập đến. Hắc La! Kẻ săn mồi tàn nhẫn đã đuổi kịp.

***

Ngay lập tức, một bóng đen khổng lồ, cao hơn hai trượng, vận hắc bào rộng thùng thình, che kín toàn thân, đột ngột xuất hiện chắn ngang con đường mòn nhỏ. Đó chính là Hắc La, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái trong đêm tối. Kế bên hắn, Thám Ảnh cũng hiện hình, thân hình mỏng manh như một ảo ảnh, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao, dõi theo Lạc Phong.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Lạc Phong Chống Trả

Hắc La bước từng bước chậm rãi về phía Lạc Phong, mỗi bước chân đều mang theo một áp lực vô hình nặng nề, khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại. Hắn cười khẩy, giọng nói vang vọng như tiếng kim loại va chạm vào nhau, lạnh lẽo và đầy chế giễu. “Ngươi tưởng một chiêu dịch chuyển cực đoan có thể thoát khỏi lão phu sao, mầm họa? Ngươi vẫn chỉ là một con kiến yếu ớt, dù có Hư Không Chi Lực… nhưng lại không biết cách sử dụng.” Hắn dừng lại, ánh mắt đỏ rực quét qua Mộ Dung Tuyết đang nằm bất tỉnh trong vòng tay Lạc Phong, rồi lại quay về phía hắn, như thể đang thưởng thức nỗi tuyệt vọng của con mồi. “Xem ra, cả con mồi phụ của ngươi cũng không chịu nổi sự giày vò. Thật đáng tiếc.”

Lời nói của Hắc La như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Lạc Phong. Hắn siết chặt Mộ Dung Tuyết trong vòng tay, cảm nhận hơi thở yếu ớt của nàng, nỗi căm phẫn cuồng bạo bỗng chốc bùng lên như núi lửa phun trào. Ánh mắt hắn đỏ ngầu, không còn vẻ mệt mỏi hay tuyệt vọng, thay vào đó là sự điên cuồng của một con thú bị dồn vào đường cùng. Hắn không nói một lời nào, bởi vì tất cả ngôn từ đều trở nên vô nghĩa trước cơn thịnh nộ đang thiêu đốt tâm can hắn. Ý chí chiến đấu, ý chí bảo vệ, ý chí sống sót – tất cả hòa quyện lại, bùng lên mạnh mẽ chưa từng có.

Dưới áp lực sinh tử tột cùng, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Linh Phiến nhỏ, trong suốt như pha lê, lấp lánh lam quang huyền ảo, hiện hữu nơi xương bả vai Lạc Phong đột nhiên sáng rực, lam quang chói lòa như một ngôi sao băng vụt qua màn đêm. Hư Không Chi Lực nguyên thủy, được khai mở một phần bởi phiến ngọc cấm thuật đã rạn nứt và phong ấn Cửu Trùng Cấm Phù bị xé toạc, cuồn cuộn bùng nổ từ cơ thể Lạc Phong. Đây là một sự bộc phát hoàn toàn bản năng, không kiểm soát, không theo bất kỳ công pháp nào, chỉ là sự phản ứng của một thực thể đang cố gắng chống lại sự hủy diệt.

Lạc Phong dồn toàn bộ chút sức lực cuối cùng, bản năng điều khiển Hư Không Chi Lực, và một **Hư Không Liệt Trảm** đã được hình thành. Một vết nứt không gian nhỏ nhưng sắc bén như dao cạo, lấp lánh lam quang huyền ảo, xé toạc màn đêm tĩnh mịch, mang theo sức mạnh hủy diệt nguyên thủy của Hư Không, lao thẳng vào Hắc La.

Hắc La không ngờ Lạc Phong trong tình trạng kiệt quệ đến vậy lại có thể tung ra một đòn mạnh mẽ và bất ngờ đến thế. Hắc La hơi chững lại, đôi mắt đỏ rực lóe lên vẻ kinh ngạc. Hắc khí nồng đậm quanh thân Hắc La bùng lên dữ dội, tạo thành một lá chắn vô hình để đỡ đòn. Lưỡi kiếm không gian của Lạc Phong va chạm vào bức tường hắc khí, tạo ra một tiếng nổ nhỏ, không làm Hắc La bị thương nặng nhưng đủ để đẩy lùi y một bước chân, khiến Hắc La phải nhíu mày. Thám Ảnh đứng sau Hắc La cũng lộ rõ vẻ kinh ngạc, đôi mắt sắc lạnh của y chớp nhẹ, không tin vào cảnh tượng vừa diễn ra.

***

Trong khoảnh khắc giao thủ cực nhanh đó, khi Hư Không Liệt Trảm của Lạc Phong tiếp xúc với hắc khí của Hắc La, một cảm giác kỳ lạ nhưng vô cùng quen thuộc ập đến tâm trí Lạc Phong. Hắn đột nhiên cảm nhận được một luồng **Tạp Khí Thiên Kiếp** nồng đậm, tà dị hơn bất kỳ Tạp Khí nào hắn từng gặp, ẩn chứa sâu bên trong lớp hắc khí mà Hắc La đang tỏa ra. Nó không phải là Tạp Khí bình thường, mà là một dạng đã bị biến chất, bị tôi luyện, hòa quyện một cách hoàn hảo với sức mạnh hắc ám của Hắc La.

Lạc Phong kinh hãi tột độ. “Ngay cả kẻ ấy… kẻ mạnh mẽ đến mức này, cũng bị ảnh hưởng bởi Tạp Khí Thiên Kiếp sao? Hay y đang lợi dụng nó? Thiên Tôn Vô Cực… rốt cuộc đã làm gì với thế giới này?” Một suy nghĩ kinh hoàng lóe lên trong đầu Lạc Phong, như một tia sét đánh ngang trời, cho thấy âm mưu của Thiên Tôn Vô Cực có thể sâu rộng và tàn độc hơn hắn tưởng tượng rất nhiều.

***

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Lạc Phong Chống Trả

Hắc La gầm lên giận dữ. “Ngươi dám!” Hắc La không ngờ một kẻ phế vật mà y đã coi thường lại có thể đẩy lùi y, dù chỉ là một bước. Hắc khí trên người Hắc La bùng nổ dữ dội hơn, cuồn cuộn như sóng dữ, chuẩn bị tung ra một đòn chí mạng để nghiền nát Lạc Phong.

Lạc Phong biết mình không thể chống cự thêm. Toàn thân hắn đã kiệt quệ, Hư Không Liệt Trảm vừa rồi đã rút cạn chút sức lực cuối cùng của hắn. Hắn dồn chút ý chí còn sót lại, kích hoạt Linh Phiến một lần nữa để thực hiện dịch chuyển tức thời. Trong khoảnh khắc đó, phiến ngọc cấm thuật trong tay hắn đột nhiên **vỡ vụn hoàn toàn** thành vô số mảnh nhỏ li ti, tan biến vào hư không như những hạt bụi sao. Nhưng chính sự tan biến đó lại giải phóng một luồng năng lượng Hư Không cuối cùng, mạnh mẽ và thuần khiết, thúc đẩy quá trình dịch chuyển của Lạc Phong đến cực hạn.

Trong chớp mắt, Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết biến mất khỏi tầm mắt của Hắc La và Thám Ảnh, không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Hắc La nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Lạc Phong vừa biến mất, ánh mắt đỏ rực của y đầy sự phức tạp. Y không thể tin được một kẻ yếu ớt như vậy lại có thể thoát khỏi y đến hai lần.

Thám Ảnh xuất hiện từ bóng tối, cúi đầu sâu, giọng nói vẫn mang theo sự kinh ngạc. “Hắc La đại nhân, Lạc Phong quả nhiên là một mầm họa. Hắn đã bộc phát Hư Không Chi Lực nguyên thủy và khả năng dịch chuyển không gian vượt xa dự kiến của chúng ta.”

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Lạc Phong Chống Trả

Hắc La hừ lạnh một tiếng, hắc khí vẫn lượn lờ quanh thân y. “Hừ! Mầm họa… và cũng là một chìa khóa quý giá. Hắn đã lĩnh hội được sâu hơn, thậm chí còn cảm nhận được sự tồn tại của Tạp Khí Thiên Kiếp ẩn sâu trong lão phu. Một biến số không thể lường trước, nhưng cũng là một cơ hội lớn.” Y kích hoạt phù văn báo cáo mật trong lòng bàn tay, một luồng hắc khí nhỏ, mỏng như sợi tơ, bay vút vào màn đêm. “Ta sẽ báo cáo chi tiết cho Thiên Tôn đại nhân. Lạc Phong cần được kiểm soát chặt chẽ hơn. Có lẽ đã đến lúc… Thiên Tôn đại nhân cần đích thân ra tay.” Y không nói hết câu, nhưng ánh mắt y lóe lên vẻ tính toán tàn nhẫn.

Hắc La và Thám Ảnh thu liễm khí tức, thân hình mờ ảo dần tan biến vào màn đêm thăm thẳm, để lại khu rừng chìm vào yên tĩnh đáng sợ.

***

Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết xuất hiện trong một khu rừng xa lạ khác, đổ sụp xuống đất. Lần này, Lạc Phong kiệt quệ đến mức không thể cử động dù chỉ một ngón tay. Toàn thân hắn run rẩy bần bật, vết thương cũ tái phát, cơn đau nhói lên đến tận óc. Hắn ho ra một ngụm máu đen đặc quánh, vị tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng. Mộ Dung Tuyết vẫn nằm bất tỉnh trong vòng tay hắn, hơi thở yếu ớt như sợi chỉ.

Hắn nằm đó, nhìn lên bầu trời đang dần hé rạng, những tia nắng bình minh đầu tiên xuyên qua kẽ lá, mang theo chút hơi ấm mong manh. Phiến ngọc cấm thuật đã vỡ vụn, mất đi hoàn toàn. Mất mát đó khiến hắn cảm thấy trống rỗng, nhưng đồng thời, trong cơ thể hắn, Hư Không Chi Lực nguyên thủy lại trở nên rõ ràng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một dòng sông cuộn chảy không ngừng. Phát hiện về Tạp Khí Thiên Kiếp trên người Hắc La ám ảnh hắn. “Không chỉ Thiên Tôn Vô Cực, ngay cả những kẻ dưới trướng y cũng bị Tạp Khí ảnh hưởng… hay đang lợi dụng nó? Vậy thì, con đường của ta… không chỉ là phá giải phong ấn hay Hàn Gắn Bầu Trời. Con đường của ta… là phải làm chủ Hư Không, thanh lọc thế gian này khỏi mọi Tạp Khí, khỏi mọi âm mưu tà ác!”

Lạc Phong siết chặt chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út, lam quang trên nhẫn giờ đây đã sáng hơn một chút, như một lời đáp lại ý chí của hắn. Dù phiến ngọc cấm thuật đã mất, hắn tin rằng con đường Hư Không Huyễn Đạo của mình không dừng lại. Hắn phải tìm những mảnh ghép khác của Hư Không Thư Các, tìm kiếm Thiên Khuyết Chi Vật tinh khiết hơn, và quan trọng nhất, học cách kiểm soát Hư Không Chi Lực nguyên thủy, biến nó thành sức mạnh thực sự, không chỉ là sự bộc phát bản năng.

Hắn nhìn xuống Mộ Dung Tuyết, gò má nàng vẫn tái nhợt, nhưng hơi thở đã đều hơn một chút nhờ đan dược nàng đã uống và sự bảo vệ của hắn. “Mộ Dung cô nương… ta sẽ bảo vệ nàng. Nhất định.” Hắn thì thầm, giọng khàn đặc, mỗi lời nói đều mang theo một lời thề son sắt.

Lạc Phong ngất đi vì kiệt sức, nhưng trong tâm trí hắn, một con đường mới của Hư Không, đầy chông gai nhưng cũng đầy hy vọng, đã mở ra. Hắn sẽ đứng dậy, hắn sẽ mạnh mẽ hơn, và hắn sẽ không bao giờ lùi bước.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8