Hư Không Huyễn ĐạoChương 35: Lời Nguyền Của Huyết Mạch
Cơn đau nhói buốt xuyên thấu từng thớ thịt, từng khớp xương, kéo Lạc Phong ra khỏi vực sâu của vô thức. Hắn giật mình mở bừng mắt, tầm nhìn lờ mờ dần rõ nét, chỉ thấy một khoảng không đen kịt của màn đêm, điểm xuyết bởi những tán lá cây cổ thụ rậm rạp đung đưa. Toàn thân hắn như bị hàng ngàn mũi kim châm, tê dại nhưng cũng nóng rát đến khó chịu.
Vết cắt sâu hoắm trên lòng bàn tay phải vẫn rỉ máu, thấm ướt một mảng đất ẩm dưới gốc cây. Mùi tanh nồng của huyết dịch hòa lẫn với mùi đất ẩm, lá mục xộc thẳng vào mũi, khiến hắn buồn nôn dữ dội. Một cơn ho khan dồn dập ập đến, xé toạc lồng ngực. Hắn nôn ra một ngụm máu đen đặc quánh, vị tanh tưởi, ghê tởm lan tỏa khắp khoang miệng. Tạp Khí Thiên Kiếp trong cơ thể hắn như thủy triều dâng, cuộn trào hỗn loạn, đe dọa nuốt chửng chút ý thức mong manh còn sót lại. Hư Không Chi Lực nguyên thủy, vốn đã bùng phát đến cực hạn, giờ đây lại càng thêm hỗn loạn, không ngừng giằng xé với Tạp Khí Thiên Kiếp, tạo nên một trận chiến nội tại khốc liệt.

Lạc Phong cố gắng nhúc nhích, nhưng cơ thể hắn không nghe lời. Từng cử động nhỏ đều kéo theo những cơn đau dữ dội, khiến hắn phải hít thở từng ngụm khí lạnh lẽo. Ánh mắt hắn lướt qua, tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Mộ Dung Tuyết. Nàng vẫn nằm bất động bên cạnh hắn, y phục trắng rách rưới dính đầy bùn đất, khuôn mặt tái nhợt không còn chút huyết sắc, hơi thở yếu ớt đến đáng sợ, phập phồng như ngọn nến trước gió. Vết thương trên sườn nàng, dù đã được băng bó sơ sài, vẫn in hằn một màu đỏ sẫm.
Một cảm giác tội lỗi và bất lực dâng trào trong lòng Lạc Phong, còn đau đớn hơn cả những vết thương thể xác. Hắn đã hứa sẽ bảo vệ nàng, vậy mà giờ đây, cả hai đều đang nằm đây, yếu ớt và cận kề cái chết. Sự yếu đuối của bản thân như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào tâm can hắn. Hắn căm ghét chính mình, căm ghét sự bất lực này.
Bằng chút sức lực cuối cùng, Lạc Phong gồng mình, cố gắng dịch chuyển. Từng thớ cơ bắp co rút, giằng xé, nhưng hắn vẫn kiên trì. Hắn dùng cánh tay run rẩy, nhẹ nhàng ôm chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, che chắn cho nàng như một bản năng cuối cùng của một kẻ sắp chết. Hắn muốn nàng cảm nhận được hơi ấm, dù là yếu ớt, từ hắn. Hắn muốn bảo vệ nàng, dù chỉ là một cái ôm vô vọng.
Trong khoảnh khắc đó, chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của Lạc Phong khẽ lóe lên lam quang yếu ớt, như một vì sao cô độc giữa màn đêm. Một luồng năng lượng tinh khiết, mát lạnh, chậm rãi truyền vào cơ thể hắn, như dòng suối nhỏ len lỏi qua sa mạc khô cằn. Luồng năng lượng đó không đủ để chữa lành vết thương, nhưng nó trấn áp được phần nào Tạp Khí Thiên Kiếp đang hoành hành, xoa dịu cơn đau nhói buốt, mang lại cho Lạc Phong một chút bình yên tạm thời.
Cùng lúc đó, trong khoảnh khắc ý thức mơ hồ, Lạc Phong cảm nhận được một luồng khí tức lạnh lẽo, vô hình từ rất xa lướt qua. Đó không phải là một cảm giác bình thường, mà là một “dư chấn không gian”, một sự rung động của Hư Không, chỉ những người có Hư Không Chi Lực nhạy bén mới có thể cảm nhận được. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên tay hắn rung lên bần bật, lam quang chớp tắt liên tục, như một lời cảnh báo khẩn cấp về sự xuất hiện của Hắc La, kẻ đang truy tìm họ với sự tàn nhẫn không ngừng.
Sự tuyệt vọng và ý chí sinh tồn, cùng với khát khao bảo vệ Mộ Dung Tuyết, giằng xé trong tâm trí Lạc Phong. Hắn không muốn chết, không thể chết. Hắn còn lời thề phải thực hiện, còn sứ mệnh phải hoàn thành. Hắn lại chìm vào trạng thái bán tỉnh bán mê, nhưng lần này, trong sâu thẳm ý thức, một ngọn lửa nhỏ của sự phản kháng bắt đầu nhen nhóm.
“Mộ Dung cô nương… ta phải bảo vệ nàng…” Lạc Phong thều thào, giọng nói khàn đặc, mỗi từ đều thấm đẫm sự đau đớn và quyết tâm.
***
Trong khi đó, ở hang động cũ, nơi Hắc La và Thám Ảnh vừa mất dấu Lạc Phong, không khí vẫn còn vương vấn mùi máu tanh và tàn dư của Hư Không Chi Lực hỗn loạn. Đống đổ nát ngổn ngang, những khối đá lớn vỡ vụn, minh chứng cho trận chiến vừa diễn ra.
Hắc La đứng sừng sững giữa đống đổ nát, thân hình khổng lồ cao hơn hai trượng, được bao bọc bởi một lớp hắc khí dày đặc, khiến y trông như một ác quỷ từ địa ngục. Ánh mắt đỏ rực của y quét qua từng ngóc ngách, từng kẽ đá, nhưng không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của Lạc Phong. Sự tức giận và kinh ngạc hiện rõ trong đôi mắt đó. Y không thể tin được một kẻ yếu ớt như Lạc Phong lại có thể thoát khỏi y đến hai lần.
Thám Ảnh cúi đầu đứng cạnh, thân hình gầy gò ẩn trong bóng tối, không dám lên tiếng. Y cảm nhận được sự phẫn nộ cuồng bạo đang bùng cháy trong Hắc La.
Hắc La ngừng dò xét, đưa bàn tay khổng lồ lên. Một phù văn truyền tin màu đen tuyền, khắc sâu vào lòng bàn tay y, đột nhiên phát sáng. Phù văn đó là cầu nối trực tiếp đến Thiên Tôn Vô Cực, vị chủ nhân tối cao của y.
“Thiên Tôn đại nhân,” giọng nói trầm đục, đầy uy áp của Hắc La vang vọng trong hang động, mang theo một làn sóng hắc khí cuồn cuộn. “Mầm họa đã trốn thoát lần thứ hai. Hắn đã sử dụng Hư Không Chi Lực nguyên thủy để dịch chuyển không gian, vượt xa mọi dự kiến của thuộc hạ. Phiến ngọc cấm thuật đã vỡ vụn, nhưng sức mạnh của hắn dường như lại đột phá một tầng mới.”

Hắc La ngừng lại một chút, ánh mắt đỏ rực của y lóe lên sự khinh bỉ sâu sắc khi nhắc đến Lạc Phong. “Hắn ta đúng là kẻ mang lời nguyền của huyết mạch cổ xưa đó. Một thứ sức mạnh biến dị, hỗn tạp, không bao giờ có thể làm chủ thực sự. Sớm muộn gì cũng bị phản phệ, trở thành nô lệ cho chính cái ‘thiên phú’ mà hắn tự hào. Huyết mạch của hắn chỉ là một công cụ, một chìa khóa để phá vỡ Hư Không, nhưng không bao giờ có thể là người làm chủ nó. Gia tộc hắn đã suy tàn vì nó, và hắn cũng sẽ không ngoại lệ. Đây chỉ là một con kiến đang vùng vẫy trong vũng bùn, cố gắng thoát khỏi số phận đã định.”
Thám Ảnh rùng mình trước lời lẽ tàn độc và đầy khinh miệt của Hắc La. Y hiểu rõ những lời đó không chỉ là sự đánh giá, mà còn là một lời nguyền rủa, một sự khẳng định về số phận nghiệt ngã của Lạc Phong trong mắt Thiên Tôn Vô Cực và tay sai của y.
Đồng thời, ở khu rừng xa lạ, khi Hắc La nói những lời đó, chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên tay Lạc Phong đột nhiên phát sáng mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Lam quang huyền ảo bùng lên, không còn yếu ớt như trước. Một luồng thông tin mơ hồ, rời rạc nhưng đầy ám ảnh, từ những “dư chấn không gian” của lời nói Hắc La, từ chính sự liên kết giữa Hư Không Chi Lực của Lạc Phong và nguồn gốc của nó, truyền thẳng vào tâm trí hắn. Hắn “nghe” được những từ khóa như “lời nguyền”, “huyết mạch cổ xưa”, “biến dị”, “không thể làm chủ”, “công cụ”, và “con kiến”. Những từ ngữ đầy khinh miệt và tàn độc đó cộng hưởng mạnh mẽ với ký ức về “lời nguyền của gia tộc” mà hắn đã nghe lén được (Chương 6) và những bí mật về Đại Hồng Kiếp, về Thiên Tôn Vô Cực mà hắn đã khám phá trong các di tích cổ xưa (Chương 23, 29, 30).
Chúng không phải là những lời nói trực tiếp mà là những mảnh vỡ ý niệm, những âm hưởng của Hư Không, được chiếc nhẫn ngọc cổ xưa lọc và truyền tải vào tiềm thức hắn, như một lời cảnh báo, một sự thức tỉnh.
***
Trong sâu thẳm tâm trí Lạc Phong, một không gian hư ảo hiện ra. Không có ánh sáng, không có âm thanh, chỉ là một khoảng không vô tận, nơi những mảnh ký ức và ý niệm trôi nổi. Những từ khóa của Hắc La vang vọng như sấm sét, như tiếng chuông báo tử, kích hoạt một dòng ký ức hỗn loạn nhưng mạnh mẽ.
Hắn nhìn thấy những hình ảnh chớp nhoáng, đầy bi tráng và đau thương. Một bầu trời vỡ tan trong Đại Hồng Kiếp, những mảnh Thiên Phù Sơn khổng lồ rơi xuống như những giọt nước mắt của thần linh. Linh khí trong vũ trụ biến chất, hòa lẫn với Tạp Khí Thiên Kiếp, tạo thành một màn sương độc hại. Các Tiên nhân, từng là những đấng tối cao, giờ đây biến mất không dấu vết, hoặc bị tha hóa thành những thực thể đáng sợ.

Hắn thấy những bóng người cổ xưa, thân hình cao lớn, trang phục cổ kính, mang ấn ký tương tự chiếc nhẫn ngọc của hắn trên trán. Họ đang gồng mình chống đỡ sự sụp đổ của vũ trụ, dùng Hư Không Chi Lực mạnh mẽ để cố gắng hàn gắn những vết nứt, bảo vệ những gì còn sót lại. Ánh mắt họ kiên định, tràn đầy hy vọng và sự hy sinh. Nhưng rồi, một luồng hắc khí khổng lồ, vô biên từ sâu thẳm Hư Không ập đến, nhấn chìm tất cả. Những bóng người đó gục ngã, tan biến, nhưng trước khi biến mất hoàn toàn, một lời thề bi tráng vang vọng xuyên thời gian, xuyên không gian, khắc sâu vào tâm khảm Lạc Phong:
“Huyết mạch Hư Không không phải lời nguyền, mà là sứ mệnh! Chúng ta sẽ Hàn Gắn Bầu Trời, dù phải trả giá bằng vạn kiếp luân hồi!”
Ngay sau đó, hình ảnh chuyển đổi. Một bóng đen khổng lồ, cao ngất trời, đứng trên đỉnh cao của một Thiên Cung đổ nát, chính là Thiên Tôn Vô Cực. Hắn ta cười khẩy, nụ cười tàn độc vang vọng khắp Hư Không. Bàn tay hắn vung lên, những lời thề bi tráng của các Tiên nhân cổ xưa bị bóp méo, biến thành “lời nguyền”, phong ấn sức mạnh của huyết mạch Hư Không, biến nó thành một gánh nặng, một xiềng xích. Sự thật bị che giấu, bị bóp méo, bị biến tấu thành nỗi sợ hãi và sự khinh miệt.
Lạc Phong cảm nhận rõ ràng sự giằng xé trong tâm hồn. Một bên là “lời nguyền” mà kẻ thù gieo rắc, một sự định nghĩa đầy tăm tối về huyết mạch của hắn. Một bên là “sứ mệnh” và “lời thề” bi tráng mà tổ tiên hắn đã truyền lại, một ngọn lửa hy vọng cháy bỏng trong bóng tối. Phong ấn Cửu Trùng Cấm Phù trong cơ thể hắn, vốn được cho là lời nguyền, giờ đây hắn nhận ra nó không chỉ là xiềng xích mà còn là một phần của di sản, một con đường bị che giấu, một thử thách để trở nên mạnh mẽ hơn. Nó là sự bảo vệ, nhưng cũng là một cái bẫy tinh vi của Thiên Tôn Vô Cực.
Tạp Khí Thiên Kiếp trong hắn bùng phát dữ dội hơn bao giờ hết, như muốn nuốt chửng hắn, biến hắn thành một thực thể biến dị không hồn. Nhưng đồng thời, Hư Không Chi Lực nguyên thủy cũng cuộn trào mạnh mẽ chưa từng có, như một con sông lớn vừa phá vỡ đập nước, cố gắng thanh lọc và dung hòa Tạp Khí, biến nó thành một phần của sức mạnh.
Lam quang từ chiếc nhẫn ngọc cổ xưa bỗng hóa thành một vòng xoáy Hư Không nhỏ trong tâm trí hắn, trấn áp Tạp Khí và giúp hắn giữ vững ý thức. Nó không chỉ là một kỷ vật, mà là một phần của di sản, một người dẫn lối. Nó cho hắn thấy rằng “lời nguyền” chỉ là một cái vỏ bọc, một sự bóp méo của kẻ thù. Sức mạnh Hư Không nguyên thủy mà hắn đang nắm giữ chính là chìa khóa, là con đường chân chính để Hàn Gắn Bầu Trời, để chống lại sự hủy diệt của Thiên Tôn Vô Cực.
Trong sâu thẳm tiềm thức, Lạc Phong thề sẽ không để bản thân bị định nghĩa bởi “lời nguyền” mà kẻ thù gieo rắc. Hắn sẽ làm chủ huyết mạch, làm chủ Hư Không. Hắn sẽ biến cái gọi là “lời nguyền” thành sức mạnh để bảo vệ những người hắn yêu thương, báo thù cho gia tộc và hoàn thành sứ mệnh Hàn Gắn Bầu Trời. Ý chí của hắn kiên định hơn bao giờ hết, kiên cố như bàn thạch.

“Lời nguyền? Không… đây là sứ mệnh của ta! Ta sẽ làm chủ nó!” Lạc Phong gầm lên trong tâm trí, tiếng gầm vang vọng khắp không gian hư ảo, xua tan bóng tối và sự tuyệt vọng.
***
Khi những tia nắng bình minh đầu tiên xuyên qua kẽ lá, vẽ lên những vệt sáng vàng óng trên nền đất ẩm, Lạc Phong đột ngột mở bừng mắt. Ánh mắt hắn không còn vẻ yếu đuối hay tuyệt vọng của một kẻ đang cận kề cái chết, mà bùng cháy một ngọn lửa kiên định, phẫn nộ và ý chí sắt đá. Đôi mắt đen láy giờ đây sâu thẳm như Hư Không, ẩn chứa một sức mạnh vô hình, một sự giác ngộ mới mẻ.
Dù cơ thể vẫn đau nhức, từng thớ thịt vẫn ê ẩm như vừa trải qua một trận chiến kinh thiên động địa, nhưng hắn cảm thấy Hư Không Chi Lực nguyên thủy trong mình đã trở nên rõ ràng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nó không còn hỗn loạn, giằng xé mà đã tìm thấy một trật tự mới, như một con sông lớn vừa phá vỡ một đập nước nhỏ, cuồn cuộn chảy trong kinh mạch. Tạp Khí Thiên Kiếp vẫn còn tồn tại, nhưng đã được Hư Không Chi Lực kiểm soát tốt hơn, không còn đe dọa nuốt chửng ý thức hắn nữa.
Hắn siết chặt chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út, cảm nhận sự liên kết sâu sắc hơn với nó, như một phần không thể tách rời của bản thân. Chiếc nhẫn giờ đây không chỉ là kỷ vật, là cổng vào không gian tu luyện, mà là một người bạn đồng hành, một chiếc la bàn dẫn lối trên con đường Hư Không Huyễn Đạo đầy chông gai.
Lạc Phong nhìn xuống Mộ Dung Tuyết, nàng vẫn nằm bất tỉnh trong vòng tay hắn, nhưng hơi thở đã đều hơn một chút, gò má bớt tái nhợt. Một cảm giác ấm áp dâng lên trong lòng hắn, xua tan đi phần nào sự lạnh lẽo của rừng sâu. Hắn thì thầm, giọng nói trầm khàn nhưng đầy kiên quyết, mỗi từ đều như một lời thề son sắt: “Mộ Dung cô nương… ta sẽ bảo vệ nàng, bảo vệ tất cả. Lời nguyền này, ta sẽ biến nó thành con đường của ta, con đường Hư Không Huyễn Đạo.”
Hắn cố gắng đứng dậy, từng bước chân còn loạng choạng, nhưng ý chí của hắn đã vững như bàn thạch. Mục tiêu của hắn giờ đây không chỉ đơn thuần là phá giải phong ấn trên người mình hay Hàn Gắn Bầu Trời. Hắn đã hiểu rõ hơn về bản chất của “lời nguyền” mà Hắc La đã nói, và hắn quyết tâm làm chủ hoàn toàn Hư Không, thanh lọc thế gian này khỏi mọi Tạp Khí, khỏi mọi âm mưu tà ác của Thiên Tôn Vô Cực. Hắn sẽ chứng minh rằng huyết mạch của hắn không phải là lời nguyền, mà là hy vọng, là chìa khóa để kiến tạo một tương lai mới.
Hắn quyết tâm tìm kiếm những mảnh ghép khác của Hư Không Thư Các, nơi chứa đựng tri thức cổ xưa về Hư Không. Hắn sẽ tìm kiếm Thiên Khuyết Chi Vật tinh khiết hơn, để tôi luyện Thiên Cốt, để sức mạnh Hư Không Chi Lực nguyên thủy của hắn đạt đến đỉnh cao. Và quan trọng nhất, hắn sẽ học cách kiểm soát Hư Không Chi Lực nguyên thủy một cách tuyệt đối, biến nó thành vũ khí mạnh mẽ nhất, không chỉ là sự bộc phát bản năng trong lúc nguy cấp.
Ánh sáng bình minh len lỏi qua tán lá, chiếu rọi lên gương mặt đầy vết thương nhưng tràn đầy ý chí của Lạc Phong. Hắn nhìn về phía trước, về phía chân trời đang dần rực sáng. Con đường Hư Không Huyễn Đạo của hắn đã thực sự bắt đầu, không còn là sự mơ hồ hay tuyệt vọng, mà là một con đường rõ ràng, dù chông gai nhưng cũng đầy hy vọng và quyết tâm. Hắn sẽ không bao giờ lùi bước.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: