Hư Không Huyễn ĐạoChương 36: Huyễn Cảnh Trong Cấm Thuật
Cơn đau nhức dữ dội như hàng ngàn lưỡi dao vô hình đang xé toạc từng thớ thịt, từng khớp xương của Lạc Phong. Hắn vật vã tỉnh dậy, toàn thân tê dại, nóng rát như bị thiêu đốt, nhưng lại lạnh lẽo đến thấu xương từ nền đất ẩm ướt. Một ngụm máu đen đặc quánh trào ra khỏi cổ họng, nóng hổi và tanh tưởi, nhuộm đỏ vạt áo đã dính đầy bùn đất khô cứng. Tạp Khí Thiên Kiếp và Hư Không Chi Lực trong cơ thể hắn cuộn trào hỗn loạn, va đập vào nhau như sóng dữ, mỗi đợt sóng lại xé toạc ngũ tạng, khiến hắn chỉ muốn gào lên trong câm lặng. Vết cắt sâu hoắm trên lòng bàn tay phải đã rách toác, máu vẫn không ngừng rỉ, từng giọt ấm nóng thấm vào đất, hòa lẫn với sương đêm lạnh giá.
Hắn cố gắng quay đầu, ánh mắt mờ mịt, nặng nề khó nhấc lên, cố gắng định hình cảnh vật xung quanh. Màn đêm tĩnh mịch bao trùm, chỉ có ánh trăng mờ nhạt len lỏi qua tán cây cổ thụ, vẽ nên những bóng ma kỳ dị trên nền đất. Bên cạnh hắn, Mộ Dung Tuyết nằm bất tỉnh, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, hơi thở yếu ớt như ngọn nến trước gió, có thể tắt lịm bất cứ lúc nào. Vết thương trên sườn nàng vẫn còn rỉ máu, thấm ướt một mảng áo, nhuộm một màu đỏ thẫm đáng sợ.
Một cơn tuyệt vọng và căm phẫn sự bất lực của chính mình bùng lên mãnh liệt trong lòng Lạc Phong. Hắn căm ghét sự bất lực của mình, căm ghét cái cảm giác vô dụng khi không thể bảo vệ người con gái tin tưởng hắn tuyệt đối. Hắn run rẩy vươn tay, từng chút một, dùng chút sức lực cuối cùng ôm chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng. Đầu hắn tựa vào mái tóc mềm mại, lạnh ngắt của nàng, như muốn dùng thân mình che chắn cho nàng khỏi mọi hiểm nguy, mọi gió sương của thế gian, dù hắn biết mình chẳng còn sức lực để làm điều đó. Hắn chỉ muốn ôm nàng thật chặt, thật chặt, như thể đó là cách duy nhất để níu giữ nàng lại bên cạnh.
Đúng lúc ấy, một tia lam quang yếu ớt, ấm áp lạ thường, lóe lên từ chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của hắn. Luồng năng lượng tinh khiết, mát lạnh như suối nguồn, từ từ thẩm thấu vào cơ thể Lạc Phong, xoa dịu phần nào cơn đau nhói đang hành hạ hắn. Tạp Khí Thiên Kiếp cuồng bạo cũng tạm thời bị trấn áp, không còn hoành hành dữ dội như trước. Hắn cảm thấy một chút bình yên hiếm hoi, nhưng chỉ là thoáng qua.
Cùng lúc đó, một “dư chấn không gian” lạnh lẽo, quen thuộc đến đáng sợ, nhưng mạnh mẽ hơn nhiều lần so với những lần trước, đột ngột quét qua khu rừng từ phương xa. Chiếc nhẫn ngọc trên tay Lạc Phong rung động dữ dội, lam quang chớp tắt liên tục, như một lời cảnh báo khẩn cấp, một tiếng kêu gào thảm thiết từ sâu thẳm Hư Không.
Lạc Phong thì thầm, giọng khản đặc, đầy quyết tâm xen lẫn đau đớn, nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má dính máu và bùn đất: “Mộ Dung cô nương… ta sẽ không để nàng chết… ta không thể chết… ta nhất định phải bảo vệ nàng!” Ý chí sống sót và bảo vệ người mình yêu bùng cháy mãnh liệt, như một ngọn lửa nhỏ le lói trong đêm tối, xua tan một phần bóng tối tuyệt vọng đang nuốt chửng hắn. Hắn không muốn buông xuôi. Hắn không thể buông xuôi.
***
Khu rừng bỗng trở nên lạnh lẽo đến thấu xương. Hắc khí cuồn cuộn bắt đầu lan tỏa, nuốt chửng ánh trăng mờ nhạt và những tia sáng yếu ớt của bình minh còn chưa kịp ló dạng. Không khí đặc quánh lại, mang theo mùi ẩm mốc của đất rừng và mùi tanh tưởi của máu, xen lẫn một thứ mùi vị tà ác, khó chịu.
Hai bóng đen khổng lồ và nhanh nhẹn, Hắc La và Thám Ảnh, đột ngột xuất hiện, đứng chắn ngang con đường mòn cách Lạc Phong không xa. Thân hình Hắc La cao lớn, vạm vỡ sừng sững, đôi mắt đỏ rực như máu dã thú trong đêm, nhìn thẳng vào Lạc Phong, như nhìn một con mồi đã nằm gọn trong lưới, không còn đường thoát. Thám Ảnh đứng sau hắn, thân ảnh ẩn hiện trong bóng tối, như một cái bóng mờ ảo, nhưng ánh mắt cũng đầy vẻ hứng thú và tàn nhẫn.

Hắc La chậm rãi bước đến gần, mỗi bước chân đều mang theo một áp lực vô hình, khiến không khí xung quanh Lạc Phong càng trở nên đặc quánh. Hắc khí cuồn cuộn từ cơ thể hắn ép Lạc Phong gần như ngạt thở, từng tế bào trong cơ thể hắn đều gào thét báo động. Hắn cúi xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu, đầy căm phẫn của Lạc Phong, giọng nói khinh miệt, như muốn nghiền nát ý chí cuối cùng của hắn: “Mầm họa bé nhỏ, xem ra ngươi cũng chỉ là con kiến yếu ớt dưới chân ta. Ngươi định chết cùng ả tiện nhân này sao?”
Lời lẽ của Hắc La như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim Lạc Phong. Hắn nghiến răng ken két, toàn thân run rẩy vì căm phẫn. Hắc La không chỉ sỉ nhục hắn, mà còn xúc phạm Mộ Dung Tuyết, người con gái đã bất chấp tất cả để cứu hắn, người đang nằm bất tỉnh trong vòng tay hắn.
Hắc La đưa bàn tay khổng lồ, một luồng hắc khí cuộn thành sợi xích đen đặc quánh, tỏa ra sát ý lạnh buốt, chuẩn bị trói lấy Mộ Dung Tuyết. Hắn muốn hành hạ nàng, muốn dùng nàng để tra tấn Lạc Phong.
Chính khoảnh khắc đó, khi sinh mạng của Mộ Dung Tuyết bị đe dọa, mọi nỗi đau thể xác, mọi tuyệt vọng đều bị đẩy lùi. Lạc Phong bùng lên căm phẫn tột độ, vượt qua cả giới hạn của sinh tử. Ánh mắt hắn đỏ ngầu, không còn là phẫn nộ đơn thuần mà là một sự điên cuồng bản năng, một khao khát hủy diệt tất cả những kẻ dám chạm vào nàng. Hắn gầm lên trong vô thức, một tiếng gầm yếu ớt nhưng chứa đựng toàn bộ ý chí sống sót và bảo vệ, dồn toàn bộ năng lượng vào chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út.
Phiến ngọc cấm thuật đã vỡ vụn, nhưng *tinh hoa cấm thuật*, những bí ẩn sâu xa nhất của Hư Không, đã được chiếc nhẫn ngọc cổ xưa hấp thụ trước đó. Giờ đây, dưới tác động của ý chí điên cuồng và lam quang chói lòa từ chiếc nhẫn ngọc, *Hư Không Chi Lực nguyên thủy* trong Lạc Phong bùng nổ một cách không kiểm soát. Nó không phải là một chiêu thức có ý thức, mà là một sự giải phóng năng lượng hỗn loạn, mạnh mẽ đến cực hạn, như một vũ trụ sơ khai đang bùng nổ.
Một xoáy không gian méo mó, tối đen như mực, đột ngột mở ra bao quanh Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết. Lực hút từ xoáy không gian mạnh đến mức Hắc La và Thám Ảnh cũng phải lùi lại vài bước, ánh mắt kinh ngạc, không thể tin vào những gì đang diễn ra.
Trong nháy mắt, Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết biến mất vào xoáy không gian, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Lạc Phong không hề cảm thấy mình dịch chuyển. Ý thức hắn bị cuốn vào một dòng chảy hỗn độn, tối tăm, lạnh lẽo đến tận cùng. Hắn cảm thấy mình đang tan biến, đang bị xé nát thành từng mảnh nhỏ, trôi dạt vô định trong hư không vô tận.
***

Trong dòng chảy hỗn độn ấy, ý thức Lạc Phong dần dần định hình lại. Hắn thấy mình đứng giữa một không gian trắng xóa, vô tận, không có điểm dừng, không có âm thanh. Rồi từ từ, không gian ấy bắt đầu biến dạng, hiện ra những hình ảnh quen thuộc nhưng méo mó, đầy ám ảnh, như một thước phim kinh hoàng đang được chiếu lại trong tâm trí hắn.
Hắn thấy mình đứng giữa một quảng trường đổ nát của gia tộc Lạc thị. Những căn nhà ngói đỏ rêu phong giờ chỉ còn là đống gạch vụn, những cây cổ thụ trăm năm tuổi bị chặt phá tan hoang. Hàng trăm ánh mắt khinh miệt, chế giễu “phế vật” nhìn chằm chằm vào hắn. Tiếng cười nhạo, tiếng xì xào khinh rẻ vang vọng khắp nơi, đâm sâu vào tâm trí hắn, như những mũi kim độc ghim chặt vào linh hồn. “Phế vật! Phế vật! Ngươi chỉ là một phế vật!” Tiếng nói ấy không ngừng lặp lại, vang vọng trong tai hắn, khiến hắn đau đớn tột cùng.
Rồi cảnh tượng chuyển đổi. Cha mẹ hắn xuất hiện, nhưng họ bị xiềng xích bởi những sợi dây xích hắc khí, gục ngã trên nền đất lạnh lẽo. Ánh mắt họ nhìn hắn không còn là yêu thương, mà là đau khổ, tuyệt vọng, như thể hắn là nguyên nhân của mọi bi kịch, của sự sụp đổ gia tộc. “Phong nhi… con đã làm gì vậy? Tại sao con lại yếu đuối đến thế?” Giọng nói của mẹ hắn văng vẳng, khiến tim hắn thắt lại.
Mộ Dung Tuyết xuất hiện, nhưng nàng không còn vẻ kiên cường, tin tưởng. Nàng bị trói chặt bởi những sợi xích hắc khí lạnh lẽo, treo lơ lửng giữa không trung. Miệng nàng rỉ máu, ánh mắt tuyệt vọng nhìn Lạc Phong, chất chứa sự trách móc và nỗi buồn vô hạn. “Lạc huynh… huynh không thể bảo vệ ta… Tại sao huynh lại yếu đuối đến vậy?” Giọng nói của nàng vang vọng, đâm sâu vào trái tim Lạc Phong, khiến hắn quặn thắt, như có ngàn mũi tên xuyên qua. Hắn muốn lao đến cứu nàng, nhưng cơ thể hắn như bị đóng băng, không thể nhúc nhích.
Một cái bóng khổng lồ, đen kịt, nuốt chửng cả bầu trời. Thiên Tôn Vô Cực xuất hiện với hình dạng khổng lồ, toàn thân tỏa ra áp lực hủy diệt, ánh mắt chế giễu, lạnh lẽo như băng. Hắn ta vang vọng, giọng nói như sấm sét, xuyên thấu tận linh hồn Lạc Phong: “Ngươi chỉ là một con rối, một kẻ bị nguyền rủa. Sứ mệnh ‘Hàn Gắn Bầu Trời’ của ngươi chỉ là ảo tưởng. Ngươi không bao giờ có thể thoát khỏi ‘lời nguyền’ huyết mạch, và sẽ bị Tạp Khí Thiên Kiếp nuốt chửng hoàn toàn.”
Ngay lập tức, Tạp Khí Thiên Kiếp cuồn cuộn như sóng thần đen tối, bao vây Lạc Phong. Hắn cảm thấy cơ thể mình bị tha hóa, từng tế bào bị biến chất. Hư Không Chi Lực trong hắn trở nên méo mó, biến hắn thành một sinh vật nửa người nửa quỷ, một con quái vật đáng sợ, với đôi mắt đỏ ngầu và móng vuốt sắc nhọn. Nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên: hắn sợ hãi chính mình, sợ hãi trở thành kẻ mà hắn căm ghét, sợ hãi trở thành một con quái vật không có linh hồn, bị Tạp Khí Thiên Kiếp điều khiển.
Lạc Phong tuyệt vọng gục ngã, toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Hắn thấy mình yếu đuối, vô dụng, không thể thay đổi bất cứ điều gì. Tất cả những nỗ lực của hắn, những lời thề của hắn, đều trở nên vô nghĩa. Hắn chỉ là một con rối, một phế vật, một kẻ bị nguyền rủa.
***

Khi Lạc Phong gần như buông xuôi, chấp nhận số phận bị nuốt chửng bởi tuyệt vọng và Tạp Khí Thiên Kiếp, một tia lam quang yếu ớt từ chiếc nhẫn ngọc trên ngón áp út hắn chợt lóe lên trong huyễn cảnh. Tia sáng ấy không chói lóa, nhưng lại vô cùng ấm áp và kiên định, như một ngọn hải đăng nhỏ bé xuyên qua màn sương tuyệt vọng đang bao trùm lấy hắn. Nó không chỉ là ánh sáng, mà còn là một cảm giác quen thuộc, một điểm tựa vững chắc giữa dòng chảy hỗn loạn của nỗi sợ hãi.
Trong tiềm thức sâu thẳm, Lạc Phong nghe thấy tiếng Mộ Dung Tuyết gọi, không phải là giọng nói tuyệt vọng trong huyễn cảnh, mà là một âm hưởng từ thực tại, hay có lẽ là ký ức về lời hứa của hắn, được chiếc nhẫn ngọc khuếch đại: “Lạc huynh… huynh phải sống… huynh đã hứa sẽ bảo vệ ta…” Giọng nói ấy, dù yếu ớt, lại như một tiếng sét đánh ngang tai Lạc Phong, giật hắn tỉnh khỏi cơn mê.
Lạc Phong siết chặt bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của chiếc nhẫn ngọc, và rồi, một dòng ký ức ùa về. Hắn nhớ lại lời thề sẽ bảo vệ Mộ Dung Tuyết bằng mọi giá, lời thề sẽ rửa oan cho gia tộc Lạc thị, lời thề sẽ làm chủ Hư Không để chống lại Thiên Tôn Vô Cực. Hắn nhớ về ánh mắt tin tưởng của Mộ Dung Tuyết, về những đau khổ mà gia tộc hắn đã phải chịu đựng, về âm mưu kinh hoàng của Thiên Tôn Vô Cực.
“Đây chỉ là ảo ảnh!” Lạc Phong gầm lên trong tâm trí, một tiếng gầm vang vọng, xé toạc sự tĩnh mịch của huyễn cảnh. “Ta không phải phế vật! Lời nguyền không phải là giới hạn, mà là khởi đầu của con đường Hư Không Huyễn Đạo của ta! Ta sẽ không bao giờ để Mộ Dung cô nương bị tổn hại nữa!” Hắn nhận ra, nỗi sợ hãi lớn nhất không phải là cái chết, mà là sự bất lực, là việc không thể bảo vệ những người hắn yêu thương.
Ý chí sắt đá của Lạc Phong bùng cháy như ngọn lửa thiêu đốt mọi bóng tối. Hắn từ từ đứng dậy, từng thớ thịt, từng khớp xương đều đau nhức, nhưng ánh mắt hắn kiên định, không còn chút sợ hãi hay tuyệt vọng. Những hình ảnh khinh miệt của gia tộc, Mộ Dung Tuyết bị trói, Thiên Tôn Vô Cực khổng lồ và Tạp Khí Thiên Kiếp cuồn cuộn bắt đầu rạn nứt, biến dạng, rồi tan chảy như băng tuyết dưới ánh mặt trời.
Lạc Phong vận chuyển Hư Không Chi Lực nguyên thủy – thứ sức mạnh đã được tôi luyện trong tiềm thức bởi chiếc nhẫn ngọc và sự giác ngộ của hắn – đến cực hạn. Hắn đưa tay về phía những ảo ảnh đang tan biến, Hư Không Chi Lực cuồn cuộn, không còn hỗn loạn mà giờ đây đã có trật tự, mạnh mẽ và thuần khiết. Nó xé toạc huyễn cảnh như xé giấy, ánh sáng lam quang chói lòa bao trùm tất cả, cuốn đi mọi bóng tối và nỗi sợ hãi.
***
Lạc Phong đột ngột mở bừng mắt. Hắn thở dốc dữ dội, lồng ngực phập phồng như vừa chạy một quãng đường dài. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục nát và tiếng chim hót líu lo chào bình minh ùa vào giác quan hắn, chân thực đến không ngờ. Hắn thấy mình nằm trên nền đất lạnh lẽo, dưới tán cây cổ thụ, Mộ Dung Tuyết vẫn nằm trong vòng tay hắn. Hơi thở nàng đã đều hơn một chút, sắc mặt bớt tái nhợt, dù vẫn còn vết thương trên sườn.

Hắn nhìn xuống vết thương trên lòng bàn tay phải. Vết cắt sâu hoắm đã se lại một chút, không còn rỉ máu dữ dội như trước. Tạp Khí Thiên Kiếp trong cơ thể đã ổn định, không còn cuồn cuộn hoành hành. Hư Không Chi Lực nguyên thủy lưu chuyển mạnh mẽ, rõ ràng và có trật tự hơn bao giờ hết, như một dòng sông lớn chảy êm đềm trong kinh mạch. Hắn cảm thấy mình đã mạnh hơn rất nhiều sau huyễn cảnh, như thể đã trải qua một lần lột xác, một sự tái sinh.
Lạc Phong nhẹ nhàng đặt Mộ Dung Tuyết nằm xuống bên cạnh, cẩn thận băng bó lại vết thương cho nàng bằng một mảnh vải từ vạt áo của mình. Một cảm giác bình yên và quyết tâm mới dâng lên trong lòng hắn. Hắn nhận ra, phiến ngọc cấm thuật đã vỡ vụn, nhưng tinh hoa của nó đã được hắn hấp thu và biến thành một phần của Hư Không Chi Lực nguyên thủy. Con đường “Hư Không Huyễn Đạo” của hắn không phải là cấm thuật đơn thuần, mà là sự làm chủ Hư Không thông qua mọi thử thách, biến “lời nguyền” thành sức mạnh, biến mọi ảo ảnh thành chân lý.
Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của Lạc Phong phát ra lam quang dịu nhẹ, như một lời đáp lại sự giác ngộ của hắn, một lời khẳng định cho con đường hắn đã chọn. Hắn siết chặt chiếc nhẫn, cảm nhận sự liên kết sâu sắc hơn bao giờ hết, coi nó là bạn đồng hành và la bàn dẫn lối trên hành trình phía trước.
Lạc Phong nhìn về phía chân trời đang dần rực sáng, ánh mặt trời đầu tiên xuyên qua kẽ lá, vẽ lên những vệt sáng vàng óng trên nền đất ẩm. Ánh mắt hắn kiên định, phẫn nộ và ý chí sắt đá. Hắn thì thầm, giọng nói trầm khàn nhưng đầy nội lực, mỗi từ đều như một lời thề son sắt: “Mộ Dung cô nương, ta sẽ bảo vệ nàng. Ta sẽ làm chủ Hư Không, Hàn Gắn Bầu Trời. Ta sẽ không bao giờ lùi bước.” Con đường Hư Không Huyễn Đạo của hắn đã rõ ràng hơn bao giờ hết, không còn là sự mơ hồ hay tuyệt vọng, mà là một con đường đầy hy vọng và quyết tâm.
***
Quay lại khu rừng cũ, nơi Hắc La và Thám Ảnh vừa mất dấu Lạc Phong, cảnh tượng tan hoang, cây cối đổ nát, đất đá lởm chởm do xoáy không gian vừa tạo ra. Hắc La và Thám Ảnh đứng giữa tàn tích, ánh mắt chúng kinh ngạc nhìn nhau, không thể tin được Lạc Phong lại thoát được lần nữa, và lần này, hắn biến mất một cách triệt để, không để lại chút dấu vết.
Thám Ảnh, với vẻ mặt đầy hoảng hốt, nói lắp bắp: “Hắc La đại nhân, hắn… hắn lại thoát được! Hư Không Chi Lực của hắn đã bùng phát vượt xa dự kiến của chúng ta. Hắn đã… lĩnh hội sâu hơn, tạo ra một sự dịch chuyển không gian cực đoan, không hề có dấu vết của cấm thuật mà là một thứ sức mạnh mới, nguyên thủy và mạnh mẽ hơn nhiều!”
Hắc La cười khẩy, nhưng ánh mắt hắn ẩn chứa sự lạnh lẽo và một tia hứng thú nguy hiểm. Hắn chậm rãi vươn tay, chạm vào không khí nơi Lạc Phong vừa biến mất, cảm nhận dư âm của thứ sức mạnh hỗn loạn nhưng đầy tiềm năng. “Mầm họa này… không ngờ lại là một chìa khóa quý giá đến vậy. Hắn không chỉ hấp thu được cấm thuật, mà còn biến nó thành một phần của mình, dung hợp với Hư Không Chi Lực nguyên thủy. Hắn đã vượt qua cái gọi là ‘lời nguyền’ để trở thành một thứ gì đó khác… một biến số thực sự.” Hắc La đột nhiên rùng mình, cảm nhận được một luồng năng lượng lạ từ xa, đó là sự giác ngộ và sức mạnh được tôi luyện của Lạc Phong, một sự thay đổi sâu sắc từ bản chất.
Hắc La kích hoạt phù văn báo cáo mật trong lòng bàn tay, một phù văn đen tuyền lóe lên rồi tan biến vào hư không. Hắn gửi thông tin chi tiết về sự bùng nổ Hư Không Chi Lực của Lạc Phong, khả năng dịch chuyển không gian cực đoan, và đặc biệt là sự “lĩnh hội” mới của hắn cho Thiên Tôn Vô Cực.
“Thiên Tôn đại nhân,” Hắc La vang vọng trong phù văn, giọng nói trầm thấp nhưng đầy kiêng dè, “Lạc Phong đã trở thành một biến số thực sự. Hắn không còn là con mồi đơn thuần nữa. Hắn là… mầm họa nguy hiểm nhất mà chúng ta từng đối mặt. Có lẽ, ngài cần đích thân ra tay để kiểm soát hoặc loại trừ hắn.”
Sau khi gửi báo cáo, Hắc La và Thám Ảnh thu liễm khí tức, biến mất vào bóng đêm, tiếp tục truy tìm theo hướng năng lượng mơ hồ của Lạc Phong. Trong lòng chúng, một cảm giác lo lắng sâu sắc pha lẫn hứng thú khó tả, bởi vì, Lạc Phong đã không còn là con mồi yếu ớt như chúng nghĩ. Hắn đã trở thành một mối đe dọa thực sự, một đối thủ đáng gờm trên con đường “Thế Giới Hồi Quy” của Thiên Tôn Vô Cực.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: