Hư Không Huyễn Đạo
Chương 37: Luyện Hóa Tạp Khí

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:42:14 | Lượt xem: 9

Cơn đau nhức buốt xuyên thấu từng thớ thịt, từng khớp xương, kéo Lạc Phong ra khỏi vực sâu của vô thức. Hắn giật mình mở bừng mắt, tầm nhìn lờ mờ dần rõ nét, chỉ thấy một khoảng không đen kịt của màn đêm, điểm xuyết bởi những tán lá cây cổ thụ rậm rạp đung đưa. Toàn thân hắn như bị hàng ngàn mũi kim châm, tê dại nhưng cũng nóng rát đến khó chịu, rồi lại chuyển sang lạnh lẽo tột cùng, như thể linh hồn bị đóng băng. Hắn ói khan, nhưng chỉ ra chút máu đen lẫn đờm nhớt, tanh tưởi và dính nhớp nháp.

Vết cắt sâu hoắm trên lòng bàn tay phải vẫn rách toác, máu không ngừng rỉ ra, thấm ướt một mảng đất ẩm dưới gốc cây. Mùi tanh nồng của máu tươi hòa lẫn với mùi đất ẩm, lá mục và một thứ khí tức quỷ dị, u ám – Tạp Khí Thiên Kiếp đang cuộn trào hỗn loạn trong kinh mạch hắn, giằng xé với Hư Không Chi Lực nguyên thủy yếu ớt còn sót lại. Cả cơ thể Lạc Phong co giật từng hồi, mồ hôi lạnh toát ra, ướt đẫm y phục rách nát.

Ý thức Lạc Phong chập chờn, hắn cố gắng quay đầu, ánh mắt mờ mịt tìm kiếm. Bên cạnh hắn, Mộ Dung Tuyết nằm bất động, gương mặt tái nhợt như tờ bạch lạp, đôi môi khô khốc nứt nẻ, hơi thở yếu ớt, mong manh. Vết thương trên sườn nàng vẫn rỉ máu, thấm đỏ một mảng y phục. Cảnh tượng đó như một nhát dao sắc lẹm đâm thẳng vào trái tim Lạc Phong.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Luyện Hóa Tạp Khí

Một cảm giác tuyệt vọng và căm phẫn sự yếu đuối của bản thân dâng trào. Hắn đã hứa sẽ bảo vệ Mộ Dung cô nương, sẽ không để nàng phải chịu đựng thêm bất cứ nguy hiểm nào. Nhưng giờ đây, hắn lại để nàng nằm đây, bất tỉnh, cận kề cái chết. Chính hắn, kẻ mang trong mình Hư Không Chi Lực, kẻ gánh vác sứ mệnh “Hàn Gắn Bầu Trời”, lại yếu ớt đến đáng thương.

“Không! Ta không thể chết! Ta không thể để Mộ Dung cô nương chết!” Một ngọn lửa ý chí bùng cháy dữ dội trong tâm trí Lạc Phong, xua tan đi sự tuyệt vọng. “Ta phải bảo vệ nàng, phải trả thù cho gia tộc, cho mẹ, cho những gì Thiên Tôn Vô Cực đã gây ra! Ta phải hoàn thành sứ mệnh Hàn Gắn Bầu Trời!”

Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của Lạc Phong đột nhiên phát ra một tia lam quang dịu nhẹ, ấm áp lạ thường. Luồng năng lượng tinh khiết, mát lành thấm nhập vào cơ thể hắn, như dòng suối cam lộ xoa dịu những vết thương cháy bỏng. Nó không chữa lành hoàn toàn, nhưng trấn áp phần nào Tạp Khí đang hoành hành, đẩy lùi những luồng khí tức hỗn loạn và xoa dịu cơn đau nhức buốt, giúp ý thức Lạc Phong ổn định hơn chút.

Đúng lúc đó, Lạc Phong cảm nhận một “dư chấn không gian” lạnh lẽo, quen thuộc nhưng mạnh mẽ hơn nhiều lần, đột ngột quét qua khu rừng từ xa. Chiếc nhẫn ngọc trên tay hắn rung động dữ dội, lam quang chớp tắt liên tục như một lời cảnh báo khẩn cấp, báo hiệu kẻ săn đuổi đang đến gần.

“Không… không thể chết… Mộ Dung cô nương… ta sẽ bảo vệ nàng…” Lạc Phong thều thào, giọng nói khàn đặc, đầy sự kiên quyết. Hắn run rẩy vươn tay, dùng chút sức lực cuối cùng ôm chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, như một bản năng che chắn cho nàng khỏi mọi hiểm nguy rình rập. Trong vòng tay hắn, hơi ấm yếu ớt của nàng là tất cả những gì hắn còn bám víu.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Luyện Hóa Tạp Khí

***

Trong cơn mê man, ý thức Lạc Phong bị cuốn vào một không gian ảo ảnh, tối tăm và hỗn loạn – “Huyễn Cảnh Hư Không”. Đây không phải là một giấc mơ, mà là một thử thách, một cuộc đối đầu với chính bản thân và những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất.

Hắn thấy mình đứng giữa một không gian méo mó, xung quanh là vô số mảnh vỡ ký ức lơ lửng, quay cuồng như những cánh hoa tàn trong gió lốc. Hình ảnh gia tộc Lạc thị sa sút, khu ổ chuột xập xệ, những tiếng cười nhạo “phế vật” vang vọng như roi quất vào tâm can. Gương mặt đau khổ của mẹ hắn, lời dặn dò cuối cùng trước khi bà vĩnh viễn rời xa. Và kinh hoàng hơn cả, là cảnh Mộ Dung Tuyết bị Hắc La hất văng, thân thể nàng va đập mạnh vào thân cây cổ thụ, máu tươi loang lổ.

Những mảnh ký ức đó không ngừng biến dạng, rồi hóa thành những thực thể Tạp Khí Thiên Kiếp quái dị, mang hình thù gớm ghiếc, với đôi mắt đỏ ngầu và tiếng gào thét ghê rợn, ập đến tấn công hắn. Chúng không chỉ là hình ảnh, mà mang theo sức mạnh ăn mòn, cố gắng xé toạc linh hồn và thân xác Lạc Phong.

Hắn không lùi bước. Thay vì chống trả bằng Hư Không Chi Lực thông thường, Lạc Phong tập trung ý chí, để Hư Không Chi Lực nguyên thủy trong cơ thể mình bùng nổ. Hắn nhận ra, những “lời nguyền” và Tạp Khí này không phải là kẻ thù bên ngoài, mà là sự bóp méo, biến chất của chính Hư Không Chi Lực, của linh khí vũ trụ. Chúng là những vết sẹo của Đại Hồng Kiếp, những mảnh vỡ của một trật tự đã đổ vỡ.

Đột nhiên, chiếc nhẫn ngọc trên tay Lạc Phong trong huyễn cảnh phóng đại, biến thành một “Thiên Cốt Hư Không” khổng lồ, lơ lửng giữa không trung, phát ra lam quang rực rỡ, thiêng liêng. Nó không phát ra lời nói, nhưng truyền thẳng vào tâm trí Lạc Phong một luồng thông tin cổ xưa, sâu thẳm như vũ trụ. Hắn hiểu được bản chất của Tạp Khí Thiên Kiếp: nó là linh khí tinh khiết bị nhiễm bẩn bởi dư âm Đại Hồng Kiếp, bởi ý chí hủy diệt của Thiên Tôn Vô Cực, nhưng vẫn mang trong mình tiềm năng của Hư Không, chỉ cần được “tái cấu trúc”, được “luyện hóa”.

Lạc Phong chợt hiểu: “Lời nguyền” không phải là phong ấn, mà là cách thế lực tà ác bóp méo sự thật, biến Hư Không Chi Lực nguyên thủy thành nỗi sợ hãi, thành xiềng xích trói buộc. Hắn không cần thanh lọc hoàn toàn, mà cần “luyện hóa” – dung hợp Tạp Khí vào Hư Không của mình, biến nó thành một phần sức mạnh. Giống như một luyện khí sư không bỏ đi kim loại thô bị tạp chất, mà dùng lửa tôi luyện để loại bỏ tạp chất và biến nó thành thép tinh luyện.

“Luyện hóa… tái cấu trúc…” Lạc Phong lẩm bẩm trong huyễn cảnh.

Thiên Cốt Hư Không khổng lồ mở ra một vòng xoáy không gian, hút toàn bộ Tạp Khí Thiên Kiếp xung quanh vào, rồi đẩy chúng về phía Lạc Phong. Hắn phải đối mặt với một cơn bão Tạp Khí dữ dội, cuồng bạo hơn bất cứ thứ gì hắn từng trải qua, như muốn nuốt chửng ý thức và thân xác hắn. Lạc Phong cảm thấy tâm trí mình bị xé toạc thành hàng ngàn mảnh, bản năng muốn gào thét và buông xuôi. Đây chính là cái giá của việc “luyện hóa” – một cuộc chiến sinh tử giữa ý chí kiên cường và sự biến chất của năng lượng, giữa sự sống và cái chết. Hắn biết, nếu thất bại, hắn sẽ vĩnh viễn biến thành một con rối của Tạp Khí, một sinh vật bị hủy diệt.

***

Lạc Phong gầm nhẹ, một tiếng gầm vang vọng từ sâu thẳm linh hồn, không phải vì đau đớn, mà vì ý chí bùng nổ. Hắn kích hoạt Hư Không Chi Lực nguyên thủy đến cực hạn. Hắn không còn cố gắng đẩy lùi Tạp Khí, mà mở rộng tâm trí, mở rộng kinh mạch, dùng Hư Không Chi Lực bao bọc, nén ép và tái cấu trúc từng luồng Tạp Khí đang ập đến.

Đây là quá trình đau đớn gấp vạn lần việc bị Tạp Khí ăn mòn. Mỗi sợi Tạp Khí được “luyện hóa” như xé rách linh hồn và kinh mạch hắn, nghiền nát từng tế bào, từng thớ thịt. Cảm giác như cơ thể bị nghiền nát thành bụi trần rồi lại được tái tạo, liên tục trong một vòng xoáy luân hồi đau đớn. Từng dòng máu đen mang theo Tạp Khí bị ép ra khỏi kinh mạch, rồi được thay thế bằng những luồng năng lượng Hư Không trong suốt, tinh khiết. Xương cốt hắn rên rỉ, cơ bắp co giật, nhưng ý chí của hắn vẫn vững như bàn thạch.

Dưới tác động của Hư Không Chi Lực nguyên thủy, Tạp Khí Thiên Kiếp, vốn màu đen đục và hỗn loạn, từ từ chuyển hóa. Một phần biến thành những dòng năng lượng xám tro, mang theo tính chất ăn mòn nhưng lại nằm dưới sự kiểm soát của Lạc Phong, như một bộ phận cơ thể mới được tái tạo. Dòng năng lượng xám tro này không hoàn toàn độc hại, mà là một dạng năng lượng “thuần hóa”, có thể ăn mòn và phân giải nhưng không gây hại cho chính Lạc Phong. Một phần khác tan biến, để lại linh khí tinh khiết hơn, được Hư Không Chi Lực hấp thụ và đồng hóa. Quá trình này không hoàn toàn loại bỏ bản chất độc hại, mà là “thuần hóa” nó, biến nó thành một thanh kiếm hai lưỡi, chỉ có thể được sử dụng bởi người có ý chí sắt đá và Hư Không Chi Lực nguyên thủy.

Khi quá trình luyện hóa diễn ra, Lạc Phong cảm nhận Hư Không Chi Lực của mình không chỉ mạnh hơn, mà còn có thêm một “phẩm chất” mới – khả năng “phân giải” và “ăn mòn” mục tiêu ở cấp độ không gian vi mô. Hắn có thể cảm nhận được từng phân tử, từng hạt vật chất trong không khí, và dùng ý niệm để tác động, phân giải chúng.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Luyện Hóa Tạp Khí

Linh Phiến trên lưng hắn vốn trong suốt, nay xuất hiện những đường vân xám tro mờ ảo, lấp lánh lam quang huyền ảo, mang một vẻ đẹp quỷ dị, đầy mê hoặc. Đây là dấu hiệu của sự dung hợp giữa Hư Không Chi Lực tinh khiết và Tạp Khí đã được luyện hóa.

Cùng lúc đó, một tiếng “rắc” nhẹ vang lên trong đan điền Lạc Phong. Vết nứt trên Cửu Trùng Cấm Phù được mở rộng đáng kể, như một cánh cửa đã mở toang. Hư Không Chi Lực nguyên thủy từ Thiên Cốt bùng nổ mạnh mẽ hơn, như dòng sông vỡ đập, ồ ạt hòa mình vào luồng năng lượng mới được luyện hóa, lấp đầy từng kinh mạch, từng tế bào.

Một Linh Phiến thứ hai xuất hiện, nhỏ hơn và mờ ảo hơn Linh Phiến đầu tiên, nhưng lại có màu xám tro, nằm đối xứng trên xương bả vai còn lại của hắn. Hai Linh Phiến cùng rung động, tạo ra một trường lực không gian nhỏ, ổn định và mạnh mẽ hơn nhiều, bao bọc lấy Lạc Phong, như một tấm lá chắn vô hình.

Với sự đột phá này, Huyễn Cảnh Hư Không vỡ vụn như gương vỡ, Lạc Phong giật mình bật dậy.

***

Lạc Phong bật dậy, thở dốc. Mồ hôi ướt đẫm toàn thân, không còn là mồ hôi lạnh của sự sợ hãi, mà là mồ hôi do sự vận động năng lượng cực độ. Cơn đau nhức dữ dội đã biến mất, thay vào đó là cảm giác tê dại và một luồng sức mạnh mới đang cuộn trào trong kinh mạch, dẫu vẫn còn chút yếu ớt, cần thời gian để củng cố.

Hắn nhìn xuống lòng bàn tay phải. Vết cắt sâu hoắm đã se lại, chỉ còn một vệt sẹo mờ màu đỏ nhạt. Tạp Khí Thiên Kiếp trong cơ thể đã bị trấn áp và chuyển hóa một phần, không còn hỗn loạn mà tuân theo một trật tự mới, do Hư Không Chi Lực nguyên thủy làm chủ. Tuy nhiên, Lạc Phong vẫn cảm thấy một sự liên kết mỏng manh với Tạp Khí đã luyện hóa, như một con dao hai lưỡi, đòi hỏi sự kiểm soát tuyệt đối, nếu không sẽ tự gây hại cho chính mình.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Luyện Hóa Tạp Khí

Hắn vội vàng kiểm tra Mộ Dung Tuyết. Nàng vẫn bất tỉnh, nhưng sắc mặt đã hồng hào hơn một chút, hơi thở đều đặn và vết thương trên sườn đã ngừng rỉ máu, chỉ còn lại một vệt thâm tím. Lạc Phong nhẹ nhàng băng bó lại vết thương cho nàng bằng vạt áo rách của mình, lòng thầm cảm ơn trời đất.

Lạc Phong nhắm mắt, cảm nhận Hư Không Chi Lực nguyên thủy trong cơ thể. Nó không chỉ tinh khiết hơn, mà còn mang theo một “phẩm chất ăn mòn” yếu ớt từ Tạp Khí đã luyện hóa. Hắn có thể triệu hồi một lớp năng lượng xám tro mỏng bao quanh ngón tay, cảm nhận nó có thể làm suy yếu kết giới hoặc phòng ngự vật lý, nhưng hắn biết việc sử dụng quá mức có thể gây phản phệ ngược hoặc ảnh hưởng đến tâm trí hắn, biến hắn thành một kẻ cuồng sát bị Tạp Khí chi phối.

Chiếc nhẫn ngọc trên ngón áp út của Lạc Phong phát sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, lam quang ổn định và mạnh mẽ, như thể đang mừng rỡ trước sự trưởng thành và đột phá của chủ nhân. Nó không chỉ là kỷ vật, mà là la bàn, là Thiên Cốt Hư Không, là nguồn gốc của mọi sự giác ngộ.

Lạc Phong nhìn về phía chân trời, ánh mặt trời đầu tiên xuyên qua kẽ lá, vẽ lên những vệt sáng vàng óng trên nền đất ẩm. Ánh mắt hắn kiên định, không còn tuyệt vọng hay căm phẫn sự yếu đuối của bản thân. “Hư Không Huyễn Đạo… Ta sẽ làm chủ nó. Ta sẽ biến mọi ‘lời nguyền’ thành sức mạnh của mình. Ta sẽ bảo vệ Mộ Dung cô nương, báo thù cho gia tộc và Hàn Gắn Bầu Trời!”

Đúng lúc đó, Lạc Phong lại cảm nhận một “dư chấn không gian” lạnh lẽo từ xa, lần này rõ ràng hơn, như thể kẻ truy đuổi đã đến gần hơn một chút, chỉ cách đó vài dặm. Hắn siết chặt chiếc nhẫn ngọc, đặt Mộ Dung Tuyết nằm gọn gàng hơn, và đứng dậy, thân hình vẫn còn chút lung lay nhưng ý chí đã vững như núi.

“Mộ Dung cô nương, ta sẽ không để nàng phải chịu đựng thêm nữa.” Hắn thì thầm, lời nói như một lời thề son sắt.

Mục tiêu của Lạc Phong giờ đây đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn quyết tâm tìm kiếm những mảnh ghép khác của Hư Không Thư Các và Thiên Khuyết Chi Vật tinh khiết hơn, để tiếp tục con đường tu luyện “Hư Không Huyễn Đạo” và làm chủ tuyệt đối Hư Không Chi Lực nguyên thủy, đồng thời học cách kiểm soát hoàn toàn phẩm chất “ăn mòn” từ Tạp Khí đã luyện hóa, biến nó thành một phần không thể thiếu của sức mạnh Hư Không, phục vụ cho sứ mệnh “Hàn Gắn Bầu Trời” vĩ đại.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8