Hư Không Huyễn Đạo
Chương 46: Thử Thách Của Linh Hà

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:42:24 | Lượt xem: 12

Lạc Phong cùng Mộ Dung Tuyết xuất hiện đột ngột trong một khu rừng xa lạ, cách chiến trường hàng trăm dặm. Hắn ngã quỵ xuống đất, thở hổn hển, kiệt sức đến mức không thể cử động, song lần này hắn không nôn ra máu đen nữa. Vết thương trên tay đã hoàn toàn se lại, chỉ còn một vệt sẹo mờ nhạt. Cơn đau nhức trong thân thể cũng dịu đi rất nhiều, chỉ còn lại sự mỏi mệt tột độ.

Hắn nhẹ nhàng đặt Mộ Dung Tuyết xuống bãi cỏ mềm mại, kiểm tra nàng. Nàng vẫn bất tỉnh, song sắc mặt đã hồng hào hơn, hơi thở đều đặn cùng vết thương hoàn toàn ngừng rỉ máu. Một cảm giác an toàn hiếm hoi, ấm áp tràn ngập trong tâm Lạc Phong. Hắn thở phào nhẹ nhõm, biết rằng mình đã cứu được nàng.

Lạc Phong cảm nhận Hư Không Chi Lực nguyên thủy trong mình đã mạnh mẽ, ổn định cùng dễ kiểm soát hơn rất nhiều. Linh Phiến đã hoàn toàn vững chắc, như thể đã là một phần của thân thể hắn, sẵn sàng vỗ cánh bất cứ lúc nào. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của Lạc Phong phát ra vầng sáng dịu nhẹ, trấn an, như một lời động viên thầm lặng.

Hắn nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh đang dần ló rạng, nhuộm đỏ cả một góc trời. Ánh mắt hắn kiên định, không còn sự tuyệt vọng của kẻ bị truy đuổi, mà là ý chí sắt đá của một chiến binh. Hắn thì thầm lời thề, giọng nói trầm ổn cùng vang vọng trong không gian tĩnh mịch của khu rừng: “Mộ Dung cô nương… ta sẽ bảo hộ nàng bằng mọi giá. Thiên Tôn Vô Cực… Hắc La… các ngươi sẽ phải trả giá. Ta đã thực sự giác ngộ \’Hư Không Huyễn Đạo\’, không chỉ là phá giải phong ấn hay Hàn Gắn Bầu Trời. Ta sẽ làm chủ Hư Không, biến mọi ảo ảnh thành chân lý, lời nguyền thành sức mạnh, cùng tái tạo trật tự cho vũ trụ này!”

Hắn quyết tâm tìm kiếm những mảnh ghép khác của Hư Không Thư Các cùng Thiên Khuyết Chi Vật tinh khiết hơn để tiếp tục con đường tu luyện. Hắn biết, hành trình phía trước còn dài cùng đầy chông gai, song hắn không còn đơn độc, và hắn đã tìm thấy con đường của riêng mình.

Ở một nơi xa xôi, giữa khu rừng tan hoang do trận chiến vừa rồi, Hắc La cùng Thám Ảnh đứng sững sờ. Hắc La gầm lên phẫn nộ, đôi mắt đỏ ngầu tóe lửa. Thám Ảnh run rẩy không ngừng, đôi tay gầy guộc siết chặt đến mức móng tay đâm vào da thịt.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thử Thách Của Linh Hà

“Không thể tin được! Hắn… hắn lại thoát được! Hắn đã nắm giữ được sức mạnh Linh Phiến… điều khiển trọng lực cùng hư không sơ cấp! Tốc độ này… sự tiến bộ này… là không thể!” Thám Ảnh lắp bắp, giọng nói tràn ngập sự kinh hoàng.

Hắc La không nói một lời, chỉ kích hoạt mật phù truyền tin trong lòng bàn tay. Phù văn màu đen nhanh chóng tan biến vào hư không, mang theo thông điệp khẩn thiết nhất, pha lẫn sự sợ hãi cùng tức giận tột cùng. “Thiên Tôn đại nhân, Lạc Phong đã thành \’Hư Không Chi Chủ\’ sơ cấp! Hắn đã nắm giữ sức mạnh Linh Phiến, điều khiển trọng lực cùng hư không sơ cấp! Mầm họa này… hắn đã vượt ra ngoài mọi kiểm soát! Thuộc hạ khẩn thiết thỉnh cầu ngài đích thân giáng lâm! Nếu không… không ai có thể ngăn cản hắn!”

Sau khi gửi báo cáo, Hắc La cùng Thám Ảnh thu liễm khí tức, thân hình chúng tan biến vào màn đêm. Chúng tiếp tục truy tìm theo hướng năng lượng mơ hồ của Lạc Phong, song giờ đây, nỗi hoảng loạn đã lên đến đỉnh điểm, và chúng biết rằng cuộc săn đuổi này đã trở thành một cuộc chiến không thể lường trước, một cuộc đua với số phận mà Thiên Tôn Vô Cực phải đích thân tham gia.

Lạc Phong nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết lên. Thân thể nàng giờ đây nhẹ bẫng trong vòng tay hắn, như một vật báu cần được nâng niu. Hắn vững vàng bước đi, ánh mắt hướng về phía chân trời, nơi Hư Không Huyễn Đạo đang chờ đợi, cùng một tương lai đầy thử thách song cũng tràn ngập hy vọng.

***

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thử Thách Của Linh Hà

**SCENE 1: Tỉnh Giấc Và Tiếng Gọi Của Linh Hà**

Lạc Phong tỉnh dậy, cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm dị thường. Vết thương trên lòng bàn tay phải đã hoàn toàn se lại, không còn chút đau đớn. Hư Không Chi Lực trong cơ thể lưu chuyển êm đềm, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như dòng suối mát lành chảy qua từng tấc kinh mạch. Hắn khẽ cử động các ngón tay, cảm nhận sự linh hoạt chưa từng có, như thể cơ thể đã được tái tạo hoàn toàn.

Anh nhẹ nhàng đặt Mộ Dung Tuyết xuống một bãi cỏ mềm mại, được bao phủ bởi lớp rêu xanh mướt và những bông hoa dại li ti. Nàng cũng khẽ cựa mình, hàng mi dài cong vút rung nhẹ rồi từ từ mở ra. Đôi mắt trong veo của nàng nhìn thẳng vào Lạc Phong, ánh lên vẻ vừa lo lắng vừa tràn đầy tin tưởng. Sắc mặt nàng hồng hào, hơi thở đều đặn, vết thương cũ trên sườn đã hoàn toàn ngừng rỉ máu, chỉ còn một vệt mờ nhạt gần như không thấy.

“Lạc huynh, huynh không sao chứ?” Mộ Dung Tuyết khẽ hỏi, giọng còn yếu ớt nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Nàng cố gắng ngồi dậy, nhưng Lạc Phong nhẹ nhàng đặt tay lên vai nàng, ý bảo nàng cứ nằm yên.

Lạc Phong mỉm cười trấn an, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành, khiến vẻ mệt mỏi trên gương mặt hắn tan biến. “Ta không sao, Mộ Dung cô nương. Nàng cũng đã hồi phục rồi.” Hắn cảm nhận sự hồi phục của nàng, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng, xua đi những u ám của trận chiến vừa qua.

Đột nhiên, chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của Lạc Phong rung động kịch liệt, phát ra lam quang rực rỡ, chói lòa như một vì sao xanh thẳm. Lam quang không ngừng chỉ dẫn về phía sâu hơn của khu rừng, nơi những thân cây cổ thụ cao vút chạm tới bầu trời, tạo thành một vòm lá xanh thẫm. Lạc Phong cảm nhận được một tiếng gọi cổ xưa, mạnh mẽ, như đang chờ đợi hắn, một sự thôi thúc không thể cưỡng lại từ sâu thẳm Hư Không.

“Mộ Dung cô nương, có vẻ như con đường của chúng ta đã được định sẵn.” Lạc Phong siết nhẹ tay Mộ Dung Tuyết, ánh mắt kiên định nhìn về phía lam quang đang dẫn lối. “Tiếng gọi này… ta cảm thấy nó liên quan đến Hư Không Thư Các hoặc Thiên Khuyết Chi Vật mà chúng ta đang tìm kiếm.”

Mộ Dung Tuyết gật đầu mạnh mẽ, không chút do dự. “Lạc huynh đi đâu, Tuyết nhi sẽ đi đó. Tuyết nhi tin vào huynh.” Nàng cố gắng đứng dậy, dù bước chân còn hơi loạng choạng, nhưng ánh mắt nàng tràn đầy quyết tâm.

Hai người nắm chặt tay nhau, bước đi men theo sự chỉ dẫn của nhẫn ngọc, tiến sâu vào khu rừng cổ kính. Mỗi bước chân của Lạc Phong đều vững chãi hơn, như thể hắn đã tìm thấy trọng tâm của mình giữa vô vàn biến động của Hư Không. Tiếng gọi từ nhẫn ngọc càng lúc càng rõ ràng, thúc giục họ tiến lên.

**SCENE 2: Mộ Dung Cửu Và Thử Thách “Linh Hà Tạp Khí”**

Họ băng qua khu rừng rậm rạp, nơi ánh sáng mặt trời khó lọt qua tán lá dày đặc, chỉ có những tia nắng lấp ló tạo thành những đốm sáng lung linh trên nền đất ẩm ướt. Cuối cùng, một cảnh tượng hùng vĩ hiện ra trước mắt: một vách đá khổng lồ, sừng sững như bức tường ngăn cách trời đất. Bên dưới là một đoạn Linh Hà rộng lớn, nước sông màu xám tro cuồn cuộn chảy xiết, bốc lên Tạp Khí Thiên Kiếp nồng đậm đến mức có thể nhìn thấy rõ những mảnh vỡ linh khí sắc bén trôi nổi, xoay tròn như những lưỡi đao vô hình. Không khí quanh đây đặc quánh, nặng nề, mang theo mùi ẩm mốc và kim loại gỉ sét.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thử Thách Của Linh Hà

Trên một tảng đá lớn bên bờ sông, một ông lão đang ngồi thiền tĩnh lặng, như đã chờ đợi từ lâu. Đó chính là Mộ Dung Cửu. Ông ta mặc một bộ áo bào màu tro tàn, mái tóc bạc phơ xõa dài, gương mặt khắc khổ nhưng đôi mắt lại sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử. Một luồng uy áp vô hình tỏa ra từ ông ta, trấn áp cả Tạp Khí Thiên Kiếp cuồn cuộn, khiến không gian xung quanh trở nên tĩnh mịch đến lạ.

Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết đến nơi. Mộ Dung Cửu từ từ mở mắt, ánh nhìn thâm thúy quét qua Lạc Phong, dò xét từng chút một, như muốn nhìn thấu tâm can hắn. Sau đó, ánh mắt ông ta dừng lại ở Mộ Dung Tuyết với vẻ dịu dàng, ẩn chứa nỗi niềm và sự xót xa của một người tổ tiên.

“Lạc Phong tiểu hữu, Tuyết nhi. Các ngươi đã đến.” Giọng Mộ Dung Cửu trầm ấm, vang vọng trong không gian, mang theo một sự an ủi kỳ lạ. Ông ta đứng dậy, thân hình tuy không cao lớn nhưng lại toát ra khí thế vững chãi như núi. Ông chỉ tay về phía Linh Hà cuồn cuộn. “Đây là Linh Hà Tạp Khí, một đoạn sông đặc biệt được hình thành từ dư chấn của Đại Hồng Kiếp, nơi Tạp Khí Thiên Kiếp tích tụ mạnh nhất. Nó không chỉ là dòng sông, mà là một cánh cổng dẫn đến những bí mật sâu xa nhất của Hư Không, và cũng là một bài thử thách chết người.”

Ông quay lại nhìn Lạc Phong, ánh mắt nghiêm nghị. “Để bước vào con đường Hư Không Huyễn Đạo chân chính, ngươi phải vượt qua nó, Lạc Phong tiểu hữu. Đây là bài kiểm tra cho Thiên Cốt Hư Không của ngươi, cho ý chí sắt đá và khả năng làm chủ Hư Không Chi Lực của ngươi. Nguy hiểm tột cùng, không chỉ Tạp Khí ăn mòn da thịt, mà còn có những thực thể sinh ra từ sự hỗn loạn, chúng sẽ tấn công ngươi bằng mọi cách. Và đặc biệt, những ảo ảnh tinh thần sẽ nuốt chửng ý chí của bất cứ ai không đủ kiên định.”

Lạc Phong không chút do dự, ánh mắt hắn bừng lên kiên định, không hề có chút sợ hãi. “Mộ Dung tiền bối, vãn bối nguyện ý thử thách!” Hắn đã trải qua quá nhiều gian nan, nỗi sợ hãi đã bị ý chí bảo vệ và báo thù thiêu đốt. Anh quay sang nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng. “Nhưng Mộ Dung cô nương… Linh Hà này quá nguy hiểm…”

Mộ Dung Tuyết nắm chặt tay Lạc Phong, ánh mắt nàng cũng kiên định không kém. “Lạc huynh, Tuyết nhi sẽ đi cùng huynh. Dù có bất cứ chuyện gì, Tuyết nhi cũng sẽ không để huynh một mình đối mặt. Huynh là niềm hy vọng của Tuyết nhi, là tất cả những gì Tuyết nhi còn tin tưởng.”

Mộ Dung Cửu khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng ấm áp, gật đầu tán thưởng. “Được. Tình cảm của các ngươi thật đáng quý. Vậy thì, ta sẽ cho Tuyết nhi đi cùng. Nhưng Lạc Phong tiểu hữu, ngươi phải bảo vệ nàng bằng mọi giá. Sứ mệnh của ngươi không chỉ là của riêng ngươi nữa.” Ông ta phất tay, một kết giới màu lam nhạt, trong suốt như pha lê, bao quanh bờ sông, tạo ra một rào cản vô hình, cách ly họ với thế giới bên ngoài. “Kết giới này sẽ ngăn cản mọi sự can thiệp từ bên ngoài. Hãy dũng cảm lên, Lạc Phong tiểu hữu. Ta tin ngươi sẽ làm được.”

Cùng lúc đó, ở một vách đá cao cách đó hàng trăm trượng, Hắc La và Thám Ảnh vừa kịp đến. Chúng đứng sững sờ khi thấy Mộ Dung Cửu. Ánh mắt chúng kinh hãi tột độ khi nhận ra uy áp của Mộ Dung Cửu, một tồn tại mà chúng không dám đối đầu trực tiếp. Kết giới màu lam nhạt của Mộ Dung Cửu chặn đứng mọi ý định can thiệp của chúng, khiến chúng chỉ có thể đứng nhìn với vẻ mặt đầy căm phẫn và bất lực.

Lạc Phong bế Mộ Dung Tuyết lên, thân thể nàng nhẹ bẫng trong vòng tay hắn, như một đóa hoa yếu ớt nhưng đầy sức sống. Anh vận chuyển Hư Không Chi Lực đến cực hạn, hai Linh Phiến trong suốt, lấp lánh lam quang huyền ảo, hiện rõ trên xương bả vai, tỏa ra một trường lực vô hình bao bọc lấy cả hai. Hắn chậm rãi, vững vàng bước xuống dòng Linh Hà Tạp Khí cuồn cuộn, ánh mắt kiên định như đá tảng.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thử Thách Của Linh Hà

**SCENE 3: Cuộc Chiến Giữa Hư Không Và Tạp Khí**

Ngay khi chân Lạc Phong chạm vào nước sông màu xám tro, một cảm giác ăn mòn khủng khiếp ập đến. Tạp Khí Thiên Kiếp như vô số mũi kim châm vào da thịt, cố gắng xuyên qua trường lực Hư Không của Lạc Phong, làm suy yếu linh lực của hắn. Chúng len lỏi vào từng lỗ chân lông, cố gắng gặm nhấm sinh mệnh lực. Mộ Dung Tuyết trong vòng tay hắn cũng khẽ rùng mình, cơ thể căng cứng vì sự khó chịu và áp lực ghê gớm. Lạc Phong đau đớn, nhưng ý chí hắn kiên định, không hề nao núng. Anh vận dụng “phẩm chất ăn mòn” của Hư Không Chi Lực đã luyện hóa, đối kháng trực diện với Tạp Khí, thanh lọc từng chút một, biến chúng thành năng lượng của mình. Một vùng không gian nhỏ trong sạch hơn dần được tạo ra xung quanh hai người, như một ốc đảo giữa dòng sông hỗn loạn.

Nhưng Tạp Khí không chỉ tấn công thể xác, chúng còn bắt đầu tấn công tâm trí. Lạc Phong thấy lại cảnh gia tộc Lạc thị bị tàn sát, tiếng la hét, tiếng khóc than vang vọng bên tai. Hắn thấy mẹ hắn bị giam cầm trong xiềng xích Hư Không, ánh mắt tuyệt vọng. Hắn thấy bản thân mình là một phế vật yếu đuối, bất lực nhìn Mộ Dung Tuyết tan biến thành cát bụi trong Tạp Khí Thiên Kiếp, không thể làm gì để cứu nàng. Nỗi sợ hãi tột cùng, sự hối hận và tuyệt vọng dâng lên, cố gắng nuốt chửng ý chí của hắn. Mộ Dung Tuyết trong vòng tay Lạc Phong cũng bất giác run rẩy kịch liệt, cảm nhận được sự hỗn loạn, những mảnh vỡ ký ức đau thương đang giày vò tâm trí hắn.

“Không! Ta sẽ không để bất cứ ai làm hại Mộ Dung cô nương nữa!” Lạc Phong gầm nhẹ, âm thanh như xé toạc không gian hỗn độn. Anh siết chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, như muốn hòa tan nàng vào trong thân thể mình. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên tay hắn lóe sáng rực rỡ, lam quang bùng lên, trấn áp những ảo ảnh đang bủa vây. Anh vận dụng “Hư Không Huyễn Đạo” đến cực hạn, nhìn xuyên qua ảo ảnh, nhận ra chúng chỉ là sự phản chiếu của nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong tâm hồn. Hắn biến nỗi sợ hãi thành ý chí kiên cường, biến ảo ảnh thành chân lý của sự bảo vệ. Ánh mắt Lạc Phong bùng lên kiên định, ngọn lửa Hư Không trong tâm trí hắn thiêu đốt mọi tâm ma, mọi mảnh ký ức đau khổ, biến chúng thành động lực.

Chưa kịp thở phào, những bóng đen quái dị, hình thù méo mó, cấu tạo hoàn toàn từ Tạp Khí Thiên Kiếp, đột nhiên trồi lên từ dòng sông xám tro. Chúng gầm gừ những âm thanh ghê rợn, lao đến tấn công như những con thú đói khát. Chúng có nanh vuốt sắc bén, đôi mắt đỏ ngầu, và phát ra tiếng rít chói tai. Lạc Phong dùng Linh Phiến trên lưng mình, tạo ra một lực đẩy mạnh mẽ, né tránh những đòn tấn công thô bạo. Hắn điều khiển trọng lực xung quanh mình, khiến những thực thể Tạp Khí kia trở nên nặng nề, lảo đảo, rồi đẩy lùi chúng ra xa. Sau đó, hắn tung ra những luồng Hư Không Chi Lực nguyên thủy mang phẩm chất ăn mòn, xuyên thủng và tiêu diệt các thực thể Tạp Khí, khiến chúng tan biến thành những làn khói xám. Mộ Dung Tuyết, dù yếu ớt, cũng cố gắng nắm chặt tay Lạc Phong, truyền cho hắn chút sức mạnh tinh thần, lời động viên chân thành của nàng như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm tâm hồn hắn. “Lạc huynh, cố lên! Tuyết nhi tin huynh! Huynh nhất định sẽ làm được!”

Càng tiến sâu vào Linh Hà, dòng chảy càng cuồng bạo, tạo ra những xoáy nước không gian khổng lồ, cố gắng xé toạc Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết ra thành từng mảnh. Áp lực vô hình đè nén, khiến xương cốt Lạc Phong kêu răng rắc, như muốn vỡ vụn. Hắn cảm thấy từng tấc da thịt bị kéo căng, như thể đang bị nghiền nát giữa hai thế giới. Lạc Phong vận dụng khả năng điều khiển không gian đến cực hạn, tạo ra một trường lực ổn định, vững chắc như thép, che chắn cho cả hai. Anh dùng Linh Phiến làm bàn đạp, lướt đi trên những xoáy nước nguy hiểm, di chuyển nhanh như một tia chớp giữa dòng sông hỗn loạn. Hắn cảm thấy Hư Không Chi Lực của mình càng lúc càng tinh luyện, khả năng kiểm soát không gian tăng tiến rõ rệt, vượt xa những gì hắn từng nghĩ. Tạp Khí Thiên Kiếp, ảo ảnh tinh thần, thực thể hỗn loạn, và áp lực không gian… tất cả đều trở thành chất xúc tác, rèn giũa Hư Không Chi Lực của hắn trở nên mạnh mẽ và thuần khiết hơn.

**SCENE 4: Công Nhận Và Chỉ Dẫn Mới**

Cuối cùng, sau một cuộc chiến cam go với Linh Hà Tạp Khí, Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết cũng đặt chân lên bờ bên kia. Cả hai đều kiệt sức, quần áo rách rưới, dính đầy bùn đất và những vết xước nhỏ, nhưng ánh mắt Lạc Phong bừng sáng, tràn đầy ý chí chiến thắng và sự tự tin. Mộ Dung Tuyết ôm chặt Lạc Phong, nước mắt lăn dài trên gò má vì lo lắng tột cùng đã qua đi, giờ chỉ còn lại sự tự hào vô bờ bến. “Lạc huynh… huynh làm được rồi…” Giọng nàng nghẹn ngào, run rẩy.

Mộ Dung Cửu xuất hiện bên cạnh họ, dịch chuyển tức thời qua kết giới mà không gây ra một chút gợn sóng nào. Ánh mắt ông ta không còn sự nghiêm nghị mà thay vào đó là sự tán thưởng sâu sắc, pha lẫn một chút kính nể. “Lạc Phong tiểu hữu, ngươi đã vượt qua thử thách, không chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng ý chí sắt đá và tấm lòng bảo vệ. Ngươi đã chứng minh mình xứng đáng là người kế thừa Hư Không. Thiên Cốt Hư Không của ngươi đã được tôi luyện, và Hư Không Chi Lực của ngươi đã đạt đến một cảnh giới mới.”

Từ xa, trên vách đá cao, Hắc La và Thám Ảnh chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Chúng kinh hãi tột độ khi thấy Lạc Phong không chỉ sống sót mà còn mạnh mẽ hơn rất nhiều. Hư Không Chi Lực của hắn đã được thanh lọc hoàn toàn và mang phẩm chất ăn mòn mạnh mẽ hơn, thuần khiết đến mức chúng có thể cảm nhận rõ ràng từ khoảng cách xa. Sự hiện diện uy áp của Mộ Dung Cửu khiến chúng không dám hành động, chỉ có thể đứng nhìn với ánh mắt căm phẫn và tuyệt vọng.

Hắc La kích hoạt mật phù truyền tin, báo cáo khẩn cấp cho Thiên Tôn Vô Cực, giọng nói run rẩy vì hoảng loạn. “Thiên Tôn đại nhân, Lạc Phong đã vượt qua Linh Hà Tạp Khí! Hư Không Chi Lực của hắn đã được thanh lọc và mang phẩm chất ăn mòn mạnh mẽ hơn! Hắn đã nắm giữ Hư Không Huyễn Đạo! Mầm họa này… đã vượt ra ngoài mọi dự tính! Thuộc hạ khẩn thiết thỉnh cầu ngài đích thân giáng lâm! Nếu không… không ai có thể ngăn cản hắn!” Thám Ảnh run rẩy bên cạnh, khuôn mặt tái mét, đôi mắt sâu thẳm giờ đây chỉ còn lại sự sợ hãi tột độ. Kế hoạch “Thế Giới Hồi Quy” của Thiên Tôn Vô Cực đang đứng trước một biến số không thể kiểm soát.

Mộ Dung Cửu quay sang Lạc Phong. “Con đường phía trước còn gian nan hơn nhiều. Ngươi cần mạnh mẽ hơn nữa để đối mặt với Thiên Tôn Vô Cực và hoàn thành sứ mệnh Hàn Gắn Bầu Trời.” Ông ta phất tay, một tấm bản đồ cổ xưa, được làm từ da thú không rõ nguồn gốc, hiện ra lơ lửng giữa không trung. “Đây là Thiên Khuyết Đồ, chỉ dẫn đến một ‘Hư Không Thư Các phân nhánh’ ẩn sâu trong một Thiên Phù Sơn cổ xưa. Nơi đó chứa đựng Tinh Thạch Thiên Khuyết tinh khiết nhất và những ghi chép cổ xưa về Thiên Cốt Hư Không, có thể giúp ngươi tìm thấy manh mối về mẹ mình, và cũng là nơi duy nhất có thể giúp ngươi tôi luyện Thiên Cốt Hư Không đạt đến đại thành.”

Mộ Dung Cửu cũng trao cho Lạc Phong một viên ngọc bội nhỏ màu lam, trong suốt như giọt sương. “Đây là Hộ Thân Ngọc. Nó chứa đựng một chút lực lượng tinh thần của ta. Nó sẽ giúp ngươi trấn áp Tạp Khí trong những thời khắc nguy hiểm nhất, bảo vệ tâm trí ngươi khỏi ảo ảnh, và có thể kích hoạt một khả năng ẩn của chiếc nhẫn ngọc khi cần.”

Lạc Phong siết chặt tay Mộ Dung Tuyết, nhìn về phía con đường mới trên Thiên Khuyết Đồ, ánh mắt anh tràn đầy quyết tâm và hy vọng. “Mộ Dung tiền bối, vãn bối xin ghi nhớ. Vãn bối thề sẽ không phụ lòng tin của người, và sẽ bảo vệ Mộ Dung cô nương đến cùng. Vãn bối sẽ tìm ra mẹ, và Hàn Gắn Bầu Trời này!”

Hắc La và Thám Ảnh thu liễm khí tức, biến mất vào màn đêm, tiếp tục truy tìm theo hướng năng lượng mơ hồ của Lạc Phong với nỗi sợ hãi và quyết tâm đáng sợ hơn bao giờ hết. Chúng biết, cuộc chiến thực sự đã bắt đầu.

**SCENE 5: Khởi Đầu Của Hư Không Huyễn Đạo**

Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết nắm chặt tay nhau, bước đi trên con đường ẩn sâu trong rừng, dẫn đến Hư Không Thư Các phân nhánh. Mộ Dung Tuyết dựa vào Lạc Phong, cảm thấy an toàn tuyệt đối, mọi sợ hãi đã tan biến như sương sớm. Nàng cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay hắn, sự vững chãi từ bờ vai hắn, và sự kiên định từ ánh mắt hắn.

Lạc Phong cảm nhận Hư Không Chi Lực trong mình đã hoàn toàn ổn định, tinh khiết và linh hoạt hơn rất nhiều. “Phẩm chất ăn mòn” của Tạp Khí đã được hoàn toàn dung hợp, trở thành một phần sức mạnh của hắn, có thể được triệu hồi theo ý muốn, không còn là con dao hai lưỡi mà là một vũ khí sắc bén. Hắn đã thực sự làm chủ được nó.

“Mộ Dung cô nương, con đường phía trước còn rất dài, và sẽ còn nhiều gian nan hơn nữa.” Lạc Phong thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy quyết tâm. “Nhưng ta sẽ không bao giờ lùi bước. Ta sẽ làm chủ Hư Không, tìm lại mẹ, và Hàn Gắn Bầu Trời này. Ta sẽ tạo ra một trật tự mới, một Tiên Đạo mới, không bị bất cứ kẻ nào thao túng.”

Mộ Dung Tuyết mỉm cười, gật đầu, ánh mắt nàng tràn đầy niềm tin và tình cảm sâu sắc. “Lạc huynh, dù khó khăn đến mấy, Tuyết nhi cũng sẽ cùng huynh đi đến cuối con đường. Tuyết nhi sẽ luôn ở bên huynh, cùng huynh Hàn Gắn Bầu Trời.”

Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên tay Lạc Phong phát sáng dịu nhẹ, lam quang lan tỏa, như một lời chúc phúc thầm lặng cho hành trình mới của Hư Không Huyễn Đạo, một con đường đã được định sẵn.

Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết tiếp tục bước đi, thân ảnh nhỏ bé nhưng kiên cường, hòa mình vào màn đêm tĩnh mịch của Thiên Phù Sơn, hướng về một tương lai đầy thử thách song cũng tràn ngập hy vọng và sức mạnh mới. Mỗi bước chân của họ đều là một lời khẳng định cho ý chí sắt đá, cho tình yêu và cho sứ mệnh vĩ đại đang chờ đợi. Con đường Hư Không Huyễn Đạo đã thực sự mở ra.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8