Hư Không Huyễn ĐạoChương 47: Ngư Ông Đắc Lợi
Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết bước đi giữa rừng rậm, nơi những thân cây cổ thụ vươn mình che khuất ánh nắng, tạo nên một hành lang xanh thẳm, tĩnh mịch. Linh khí trong không khí bỗng trở nên hỗn loạn dị thường, tựa những dòng chảy ngầm va đập không ngừng, mang theo cảm giác cổ xưa và nặng nề. Chiếc nhẫn ngọc trên ngón áp út của Lạc Phong khẽ rung, phát ra lam quang mạnh mẽ, xuyên qua màn sương mờ ảo, dẫn lối cho hai người. Mỗi khi chiếc nhẫn dẫn lối, dường như đều kéo theo một luồng Hư Không Chi Lực vô hình, mở ra con đường bí ẩn giữa những tán lá dày đặc.
Họ tiến sâu hơn, vượt qua những bụi gai rậm rạp và những tảng đá phủ đầy rêu phong, cho đến khi một cảnh tượng hùng vĩ hiện ra trước mắt. Đó là một phế tích đá đổ nát, nơi những tàn tích kiến trúc cổ kính nằm rải rác, tựa hóa thạch của một nền văn minh đã lụi tàn. Giữa đống đổ nát, một cánh cổng đá khổng lồ, sừng sững, ẩn mình dưới lớp rêu phong dày đặc hàng ngàn năm. Cánh cổng không chỉ đơn thuần là đá, mà còn toát ra một luồng áp lực Hư Không mạnh mẽ, tựa một sinh vật sống đang thở, bao phủ toàn bộ khu vực bằng một kết giới vô hình, mắt thường khó lòng nhận thấy.

Lạc Phong nắm chặt tay Mộ Dung Tuyết, cảm nhận sự run rẩy nhẹ từ nàng. Hắn bước đến gần cánh cổng, đưa lòng bàn tay phải lên, nhẹ nhàng chạm vào bề mặt đá lạnh lẽo. Ngay lập tức, kết giới cổ xưa bỗng bùng lên dữ dội. Vô số sợi Tạp Khí Thiên Kiếp xoắn quẩy, đen đặc như mực, thoát ra từ khe nứt trên cổng, hóa thành những ảo ảnh quái vật Hư Không gào thét, mang theo mùi tanh tưởi của mục nát và hủy diệt. Cùng lúc đó, vô số lưỡi dao không gian vô hình xé toạc không khí, rít lên những âm thanh chói tai, lao thẳng về phía hai người. Đây không phải là một cạm bẫy thông thường, mà là một “Thí Luyện Khai Môn” – một thử thách khắc nghiệt dành cho người có Thiên Cốt Hư Không, được thiết lập để bảo vệ Hư Không Thư Các phân nhánh.

Lạc Phong không chút do dự, lập tức huy động Hư Không Chi Lực đến cực hạn. Hai Linh Phiến trong suốt, lấp lánh lam quang huyền ảo, hiện rõ trên xương bả vai hắn, rung động mãnh liệt. Một trường lực không gian vô hình, vững chắc như một bức tường pha lê, nhanh chóng bao bọc lấy cả hai, chặn đứng những lưỡi dao không gian và ảo ảnh quái vật. Hắn cảm nhận được sự va đập dữ dội vào trường lực, nhưng ý chí hắn kiên định.
“Mộ Dung cô nương, đứng yên!” Lạc Phong khẽ nói, giọng trầm ổn, trấn an Mộ Dung Tuyết.
Hắn tập trung tinh thần, triệu hồi “phẩm chất ăn mòn” của Hư Không Chi Lực. Một lớp năng lượng xám tro mỏng manh, mang theo vẻ kỳ dị và nguy hiểm, nhanh chóng bao bọc lòng bàn tay phải của hắn. Khi những ảo ảnh Tạp Khí Thiên Kiếp chạm vào lớp năng lượng này, chúng không chỉ tan rã mà còn phát ra những tiếng rít thảm thiết, như thể bị ăn mòn đến tận cốt tủy. Những lưỡi dao không gian vô hình cũng bị lớp năng lượng xám tro làm suy yếu, biến dạng rồi biến mất.
Lạc Phong cảm nhận được sự linh hoạt của Hư Không Chi Lực. Nó không chỉ là phòng ngự, mà còn có thể chuyển hóa và tấn công. Hắn lĩnh ngộ sâu sắc hơn về bản chất của nó, không còn là sự hỗn loạn mà là một trật tự mới, một sức mạnh có thể điều khiển cả sự hủy diệt. Hắn lùi lại một bước, dồn toàn bộ Hư Không Chi Lực và phẩm chất ăn mòn vào nắm đấm.
“Phá!”
Một cú đấm Hư Không mạnh mẽ, được cường hóa bởi phẩm chất ăn mòn, tung ra. Nắm đấm của Lạc Phong không va chạm trực tiếp với cánh cổng, mà là với luồng áp lực Hư Không đang bao bọc nó. Một tiếng “ầm” vang vọng, không phải là âm thanh vật lý, mà là sự chấn động của không gian. Kết giới cổ xưa nứt vỡ thành từng mảnh, những tia sáng lam quang và xám tro đan xen, bay tán loạn. Cánh cổng đá khổng lồ rung chuyển dữ dội, lớp rêu phong bong tróc, để lộ ra những phù văn cổ xưa khắc sâu trên bề mặt.

Cuối cùng, với một tiếng “kẽo kẹt” nặng nề, cánh cổng đá từ từ mở ra, để lộ một hành lang âm u dẫn vào sâu bên trong Thiên Phù Sơn. Đồng thời, một luồng Hư Không Chi Lực cường đại, tinh thuần đến độ trong suốt, mang theo phẩm chất ăn mòn đặc trưng của Lạc Phong, bùng nổ từ cánh cổng, lan tỏa khắp khu vực, tạo thành một cơn lốc năng lượng vô hình quét qua khu rừng. Luồng năng lượng này không chỉ xé toạc màn sương mờ ảo mà còn thu hút sự chú ý từ những kẻ đang ẩn mình theo dõi từ xa.
Mộ Dung Tuyết đứng cạnh Lạc Phong, ánh mắt nàng kinh ngạc đến tột độ. Nàng chưa bao giờ thấy Lạc Phong bộc lộ sức mạnh đáng sợ đến vậy. Từ một thiếu niên gầy gò, yếu ớt, hắn đã trở thành một tồn tại mạnh mẽ, có thể phá vỡ những kết giới cổ xưa. Ánh mắt nàng tràn ngập niềm tin và sự nể phục sâu sắc, không còn chút hoài nghi nào.
“Lạc huynh, huynh… huynh thật sự đã làm được!” Nàng thì thầm, giọng nói còn mang theo dư âm của sự chấn động.
Lạc Phong khẽ gật đầu, thở ra một hơi dài. Hắn cảm thấy Hư Không Chi Lực trong mình cuộn trào, mạnh mẽ và ổn định hơn bao giờ hết. Hắn đã vượt qua thử thách đầu tiên. Nhưng ngay lúc này, một cảm giác nguy hiểm đột ngột ập đến, khiến lông tơ trên tay hắn dựng đứng.
“Mộ Dung cô nương, có kẻ đến!” Lạc Phong khẽ nói, ánh mắt hắn sắc lạnh quét qua khu rừng. Hắn cảm nhận được những luồng khí tức tham lam, hung hãn đang nhanh chóng tiếp cận.
Ngay sau khi Lạc Phong phá giải thí luyện, một nhóm năm tu sĩ hung hãn xuất hiện từ những lùm cây rậm rạp, bao vây lấy Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết. Chúng đều mặc y phục màu đen pha cát, trên ngực thêu hình một cái đầu chó sói hung tợn – biểu tượng của “Hắc Sa Bang”, một băng nhóm tán tu chuyên săn lùng những cá nhân có Thiên Cốt hoặc Linh Phiến để bán cho các thế lực ngầm. Kẻ cầm đầu là một tên cao lớn, thân hình vạm vỡ như chó sói, gương mặt đầy sẹo và đôi mắt đỏ ngầu, tên là Sa Lang. Hắn mang theo một cây trường đao sắc lạnh, lưỡi đao tỏa ra hàn khí.
Sa Lang nhìn chằm chằm vào Lạc Phong, ánh mắt hắn lóe lên vẻ tham lam và khinh miệt. “Ha ha, xem ra chúng ta đến đúng lúc. Một tên nhóc ranh có Linh Phiến và một con bé xinh đẹp. Tiểu tử, giao nộp bí pháp tu luyện của ngươi và con nhỏ này ra đây, ta sẽ tha cho ngươi một con đường sống.” Hắn cười khẩy, liếm môi một cách ghê tởm, ánh mắt dâm tà lướt qua Mộ Dung Tuyết.
Lạc Phong không đáp lời. Ánh mắt hắn lạnh như băng, sát khí bùng lên dữ dội. Hắn không thể để bất cứ ai làm hại Mộ Dung Tuyết. Hắn lập tức ôm chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, huy động Linh Phiến trên xương bả vai đến cực hạn. Hai Linh Phiến rung động, tạo ra một luồng Hư Không Chi Lực mạnh mẽ bao bọc lấy hai người.
“Giữ chặt lấy ta, Mộ Dung cô nương!” Hắn khẽ nói.
Chỉ trong nháy mắt, Lạc Phong sử dụng khả năng dịch chuyển không gian sơ cấp, kéo Mộ Dung Tuyết biến mất khỏi tầm mắt của Sa Lang và đồng bọn. Hắn xuất hiện lại trong một khe nứt sâu hoắm, ẩn mình sau một tảng đá khổng lồ bên vách núi gần đó. Khe nứt hẹp và tối tăm, nhưng đủ an toàn.

“Ở yên đây, đừng ra ngoài!” Lạc Phong hạ lệnh, giọng nói đầy kiên quyết. Hắn dùng Hư Không Chi Lực tạo ra một màn che chắn vô hình, cách ly hoàn toàn khí tức của Mộ Dung Tuyết và che giấu nàng khỏi mọi giác quan của kẻ địch. “Ta sẽ quay lại ngay.”
Mộ Dung Tuyết lo lắng tột độ, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định của Lạc Phong, nàng tin tưởng gật đầu. Nàng biết, hắn đang làm mọi cách để bảo vệ nàng.
Lạc Phong quay lại đối mặt với Sa Lang và đồng bọn. Hư Không Chi Lực cuộn trào quanh thân thể hắn như một cơn bão vô hình, hai Linh Phiến lấp lánh lam quang huyền ảo sau lưng, sẵn sàng cho một trận chiến sinh tử. Hắn giờ đây không còn là thiếu niên yếu ớt năm xưa, mà là một “Hư Không Chi Chủ” sơ cấp, nắm giữ sức mạnh vượt xa tưởng tượng của những kẻ phàm tục này.
“Hừ, tưởng chạy thoát được sao?” Sa Lang gầm lên, vung trường đao chém xuống. Vô số sợi hắc khí cuồn cuộn từ đao lao về phía Lạc Phong, hóa thành những con rắn đen ngòm. Đồng thời, ba tu sĩ khác cũng xuất thủ, thi triển pháp thuật hệ thổ và hỏa: những tảng đá nhọn hoắt từ dưới đất đâm lên, những quả cầu lửa rực cháy lao tới, mang theo sức nóng bỏng rát.
Lạc Phong cười khẩy, thân hình hắn như một bóng ma, sử dụng Linh Phiến di chuyển nhanh như chớp, tránh né mọi đòn tấn công. Hắn không đối đầu trực diện, mà tận dụng khả năng điều khiển trọng lực sơ cấp của mình. Một tảng đá khổng lồ đang lao tới bỗng chệch hướng, va vào một quả cầu lửa, tạo ra tiếng nổ “ầm” vang vọng, rung chuyển cả khu rừng.
“Tên nhóc này… tốc độ nhanh thật!” Một tên tu sĩ Hắc Sa Bang gầm gừ.
Lạc Phong không chỉ né tránh. Hắn vung tay, Hư Không Chi Lực hóa thành những lưỡi dao không gian vô hình, sắc bén hơn bất kỳ thanh kiếm nào, chém tan các pháp thuật của đối thủ. Những con rắn hắc khí bị cắt đứt, những quả cầu lửa bị xé toạc, những tảng đá bị nghiền nát thành bụi.
“Đồ quỷ quái!” Sa Lang gầm lên, hắn cảm thấy khó chịu trước sự linh hoạt của Lạc Phong. Hắn dồn toàn bộ linh lực vào trường đao, tạo ra một luồng đao khí đen kịt, mang theo sức mạnh hủy diệt, chém thẳng vào Lạc Phong.
Lạc Phong không né tránh. Hắn biết đây là cơ hội để thử nghiệm sức mạnh mới của mình. Hắn tung ra một đòn Hư Không Chi Lực mang “phẩm chất ăn mòn” đã được dung hợp hoàn toàn. Một luồng năng lượng xám tro, kỳ dị và đáng sợ, va chạm trực diện với đao khí của Sa Lang.
“Xì xèo…!”
Một âm thanh kỳ lạ vang lên, như tiếng kim loại bị axit ăn mòn. Đao khí của Sa Lang không chỉ bị hóa giải mà còn bị phẩm chất ăn mòn gặm nhấm, biến mất không dấu vết. Không chỉ vậy, bản thân linh lực của Sa Lang cũng cảm thấy suy yếu rõ rệt, như thể có thứ gì đó đang rút cạn sức mạnh của hắn. Cây trường đao sắc lạnh trong tay hắn cũng bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ, như thể bị một lực lượng vô hình gặm nhấm.
Sa Lang hoảng hốt, lùi lại vài bước, ánh mắt hắn tràn ngập sự kinh hoàng. “Cái gì đây? Sức mạnh quỷ dị gì thế này?” Hắn không thể hiểu nổi tại sao linh lực của mình lại bị suy yếu, và vũ khí của hắn lại bị ăn mòn chỉ sau một đòn va chạm.
Lạc Phong không cho hắn cơ hội phản ứng. Hắn biết mình không có nhiều thời gian. Hắn vận hành Hư Không Huyễn Đạo đến cực hạn, biến một khu vực nhỏ xung quanh các thành viên Hắc Sa Bang thành một vùng không gian hỗn loạn. Các tu sĩ Hắc Sa Bang cảm thấy không gian xung quanh mình bỗng trở nên méo mó, trọng lực đảo lộn, khiến chúng mất phương hướng, không thể di chuyển hay thi triển pháp thuật bình thường.
“Không thể nào! Đây là… không gian hỗn loạn!” Một tên tu sĩ Hắc Sa Bang gào lên trong sợ hãi.
Lạc Phong như một vị thần Hư Không, sử dụng Linh Phiến di chuyển liên tục trong vùng không gian hỗn loạn đó, tung ra những đòn tấn công chính xác và mạnh mẽ. Hắn không giết chúng, mà chỉ nhắm vào các điểm yếu, đánh gục từng tên một. Sa Lang, với linh lực bị suy yếu và vũ khí bị ăn mòn, không thể chống cự nổi. Hắn bị Lạc Phong tung một cú đấm Hư Không cuối cùng vào bụng, ngã vật xuống đất, nôn ra máu, ánh mắt tràn ngập sự kinh hãi tột độ.
“Ngươi… ngươi là ai? Ngươi không phải là người!” Sa Lang thều thào, hắn không thể tin được rằng một thiếu niên lại có thể sở hữu sức mạnh kinh khủng và quỷ dị đến vậy.
Lạc Phong đứng giữa bãi chiến trường tan hoang, thở dốc. Trên người hắn chỉ có vài vết xước nhỏ, nhưng Hư Không Chi Lực trong kinh mạch vẫn cuộn trào, mạnh mẽ và ổn định hơn bao giờ hết. Hắn cảm thấy rõ ràng sự trưởng thành vượt bậc của mình. Trận chiến này đã khẳng định rằng con đường Hư Không Huyễn Đạo của hắn là đúng đắn.
Hắn nhanh chóng phá bỏ màn che chắn vô hình, đỡ Mộ Dung Tuyết ra khỏi khe nứt. Nàng lao đến bên hắn, ánh mắt lo lắng quét qua từng vết xước trên người hắn, nhưng rồi lại tràn đầy tự hào và ngưỡng mộ.
“Lạc huynh, huynh không sao chứ?” Nàng hỏi, giọng nói run run.
“Ta không sao, Mộ Dung cô nương.” Lạc Phong trấn an, hắn khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành.
Nhưng ngay lúc đó, một “dư chấn không gian” lạnh lẽo, mạnh mẽ đến rợn người, đột ngột quét qua khu rừng. Chiếc nhẫn ngọc trên ngón áp út của Lạc Phong rung lên bần bật, lam quang chớp tắt liên tục, báo hiệu một mối nguy hiểm lớn hơn đang đến gần. Hắn biết, Hắc La và Thám Ảnh đã cảm nhận được toàn bộ trận chiến này. Hắn siết chặt tay Mộ Dung Tuyết, không để lộ sự lo lắng, nhưng trong lòng đã chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc đối đầu mới.
Cách đó không xa, trên Thiên Phù Sơn, Hắc La và Thám Ảnh đồng loạt dừng lại. Sắc mặt chúng trắng bệch vì kinh hãi, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. Chúng đã chứng kiến toàn bộ trận chiến của Lạc Phong thông qua các pháp trận theo dõi bí mật.
“Hắc La đại nhân… Hư Không Chi Lực của hắn… đã hoàn toàn biến đổi.” Thám Ảnh run rẩy, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng. “Phẩm chất ăn mòn đó… không thể tin được! Hắn không chỉ thanh lọc, mà còn biến nó thành một phần sức mạnh của mình!”
Hắc La nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên cánh tay cường tráng. Đôi mắt đỏ rực của hắn giờ đây không còn sự khinh miệt hay tham lam, mà chỉ còn sự lo lắng sâu sắc và một nỗi sợ hãi không thể che giấu. “Cái ‘mầm họa’ này… hắn đã vượt xa mọi dự đoán của Thiên Tôn đại nhân! Hắn không chỉ làm chủ Hư Không, mà còn biến nó thành một thứ… kinh khủng hơn cả cấm thuật. Hắn đã trở thành ‘Hư Không Chi Chủ’ chân chính, và là mối đe dọa trực tiếp đến đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’ của Thiên Tôn đại nhân!”
Hắc La kích hoạt mật phù truyền tin trong lòng bàn tay, gửi một báo cáo khẩn cấp, gần như hoảng loạn cho Thiên Tôn Vô Cực. “Thiên Tôn đại nhân! Lạc Phong đã thức tỉnh Hư Không Chi Lực nguyên thủy, dung hợp phẩm chất ăn mòn, và ngưng tụ Linh Phiến! Hắn đã thành ‘Hư Không Chi Chủ’ sơ cấp! Hắn là biến số nguy hiểm nhất, có thể phá vỡ đại kế! Thuộc hạ khẩn thiết thỉnh cầu ngài đích thân giáng lâm! Nếu không… không ai có thể kiểm soát hắn nữa!”
Cả Hắc La và Thám Ảnh thu liễm khí tức, thân ảnh chúng tan biến vào màn đêm, tiếp tục truy đuổi theo hướng năng lượng mơ hồ của Lạc Phong, nhưng giờ đây, nỗi sợ hãi tột độ đã bao trùm lấy chúng, và quyết tâm của chúng không còn là săn đuổi, mà là tìm cách kiểm soát hoặc tiêu diệt một mối đe dọa thực sự.
Lạc Phong nhìn vào cánh cổng Thư Các đã mở rộng, cảm nhận con đường Hư Không Huyễn Đạo càng trở nên rõ ràng và kiên định hơn. Hắn siết chặt tay Mộ Dung Tuyết, thì thầm: “Mộ Dung cô nương, chúng ta đi thôi.”
Mộ Dung Tuyết gật đầu, ánh mắt nàng kiên định, tràn đầy niềm tin vào người thiếu niên đang nắm tay mình. Cùng Lạc Phong, nàng bước vào cánh cổng cổ kính, hướng đến Hư Không Thư Các phân nhánh, nơi những bí mật cổ xưa và sức mạnh mới đang chờ đợi, và cũng là nơi khởi đầu cho một chương mới đầy thử thách trên con đường Hàn Gắn Bầu Trời.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: