Hư Không Huyễn Đạo
Chương 50: Vết Nứt Không Gian

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:42:29 | Lượt xem: 7

Lạc Phong không nói gì, chỉ khẽ siết tay Mộ Dung Tuyết, như một lời trấn an vô ngôn. Hắn nhắm mắt, hít sâu một hơi, cố thả lỏng thần trí. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của hắn bắt đầu rung nhẹ, phát ra lam quang dịu nhẹ, đồng điệu với nhịp thở của hắn, tựa như đang cùng hắn hòa mình vào một trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối.

Hắn không dùng bạo lực để trấn áp Tạp Khí như những lần trước. Theo lời gợi ý ẩn ý của Lam Yên về “Linh Tê”, hắn thả lỏng thần trí, dùng Hư Không Chi Lực nguyên thủy để “lắng nghe” và “giao cảm” với cấu trúc của khối Tinh Thạch Thiên Khuyết. Hắn cảm nhận được từng rung động nhỏ nhất của tinh thạch, từng sợi Tạp Khí Thiên Kiếp đang bám víu, từng mạch năng lượng đang lưu chuyển.

\"Truyện

Dưới Linh Tê thần nhãn mới khai mở trong tâm thức, Lạc Phong nhìn thấy những dòng chảy năng lượng phức tạp, những lớp cấu trúc tinh vi của cả Tinh Thạch lẫn Tạp Khí. Hắn không còn thấy chúng là hai thực thể đối lập hoàn toàn, mà là một thể tương sinh tương khắc của năng lượng đang tương tác, dù là tiêu cực. Hắn điều động Linh Phiến thứ hai, Linh Phiến màu xám tro, vốn mang phẩm chất ăn mòn mà hắn đã luyện hóa từ Tạp Khí Thiên Kiếp. Luồng năng lượng ăn mòn dịu nhẹ, không hung bạo như trước, được hắn kiểm soát chuẩn xác, len lỏi vào từng kẽ hở nhỏ nhất của Tạp Khí, bóc tách chúng ra khỏi tinh thạch từ tốn, nhẹ nhàng.

Không có tiếng nổ, không có sự va chạm dữ dội. Mọi thứ diễn ra trong sự tĩnh lặng tuyệt đối. Lớp Tạp Khí đen đặc từ từ bong ra, tan biến vào hư không như những làn khói mỏng, không để lại dấu vết. Khối Tinh Thạch Thiên Khuyết dần lộ ra vẻ rực rỡ, tinh khiết nguyên bản. Lam quang từ tinh thạch chiếu sáng rực rỡ cả một góc tối của Thư Các, xua tan đi sự u ám, mang đến một vẻ đẹp thanh thoát, thuần túy.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Vết Nứt Không Gian

Lam Yên đứng đó, đôi mắt xám tro dõi theo toàn bộ quá trình. Trong mắt nàng, giờ đây không còn sự u uẩn hay lạnh lùng, mà thay vào đó là sự tán thưởng và một chút tôn kính sâu sắc. Nàng khẽ gật đầu, khóe môi thoáng hiện một nụ cười mỉm chi đầy thâm ý. Lạc Phong thực sự đã chạm đến ngưỡng cửa “Linh Tê Của Tiên Đạo” – khả năng điều ngự năng lượng bằng sự thấu hiểu chứ không chỉ bằng sức mạnh thô bạo. Hắn không chỉ là kẻ kế thừa Thiên Cốt, mà còn là người có thể định hình lại con đường tu luyện.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Vết Nứt Không Gian

Lạc Phong mở mắt, đôi mắt đen láy chợt bừng sáng. Vết thương trên lòng bàn tay phải đã hoàn toàn se lại, không còn chút dấu vết nào. Khí tức toàn thân hắn trở nên sâu thẳm, huyền ảo hơn bao giờ hết, tựa như một hố đen vô tận đang ẩn chứa sức mạnh khổng lồ. Hắn và Mộ Dung Tuyết nhìn nhau, trong ánh mắt cả hai chất chứa niềm tin và kỳ vọng vào hành trình sắp tới. Con đường Hàn Gắn Bầu Trời, tưởng chừng như vô vọng, giờ đây đã mở ra một tia sáng mới.

Lạc Phong đứng dậy, cảm nhận Hư Không Chi Lực trong kinh mạch đang cuộn trào hài hòa, mạnh mẽ hơn bội phần. Hắn đã thực sự làm chủ được phẩm chất ăn mòn, biến nó thành một phần không thể thiếu của Hư Không Huyễn Đạo, một công cụ để thanh lọc và chuyển hóa chứ không phải hủy diệt. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu, nhưng nó đã đủ để hắn vững tin vào con đường đã chọn.

Lam Yên không nói gì thêm, nàng chỉ khẽ phất tay áo, chỉ dẫn Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết đi sâu hơn vào trong Hư Không Thư Các. Ánh lam quang từ Tinh Thạch Thiên Khuyết vừa được thanh lọc vẫn rực rỡ, soi sáng con đường ẩn sâu trong màn sương lam nhạt, nơi những bí mật cổ xưa hơn, những thử thách lớn lao hơn đang chờ đợi. Lạc Phong siết chặt tay Mộ Dung Tuyết, ánh mắt hắn tràn đầy ý chí. Hắn đã sẵn sàng cho mọi thứ.

***

**Scene 1: Sâu Trong Lòng Thư Các – Dấu Hiệu Bất Ổn**

Lạc Phong nắm chặt tay Mộ Dung Tuyết, cảm nhận hơi ấm và sự tin tưởng từ nàng, cùng Lam Yên bước sâu hơn vào phân nhánh Hư Không Thư Các. Càng tiến vào trong, không gian càng trở nên kỳ ảo đến khó tin. Những giá sách đá cổ kính, khổng lồ, không theo bất kỳ quy luật trọng lực nào, trôi nổi lơ lửng giữa một khoảng không vô tận. Chúng được khắc chạm vô số phù văn Hư Không phức tạp, cổ xưa đến mức Lạc Phong chỉ liếc qua đã cảm thấy đầu óc choáng váng, như thể tâm trí bị kéo vào một dòng xoáy thời gian vô định. Ánh lam quang từ hàng trăm khối Tinh Thạch Thiên Khuyết vừa được thanh lọc tỏa ra mờ ảo, chiếu rọi những bức bích họa cổ xưa trên vách đá, khắc ghi hình ảnh những sinh linh kỳ dị, những trận chiến chấn động Hư Không và cả những Tiên nhân với vẻ mặt u sầu.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Vết Nứt Không Gian

Mộ Dung Tuyết nín thở, đôi mắt mở to kinh ngạc. Nàng chưa từng thấy một nơi nào kỳ vĩ đến vậy. Mỗi bước chân của nàng đều mang theo sự thận trọng, như sợ làm vỡ tan đi ảo ảnh tuyệt đẹp nhưng mong manh này. Tuy nhiên, vẻ đẹp đó nhanh chóng bị thay thế bởi một cảm giác bất an sâu sắc.

Lạc Phong cảm nhận Hư Không Chi Lực trong kinh mạch dao động không ngừng, như thể không gian xung quanh đang “thở” bất thường, không đồng điệu. Đó không phải là hơi thở nhẹ nhàng, êm đềm, mà là một nhịp đập hỗn loạn, đầy rẫy sự căng thẳng và mệt mỏi. Hắn có cảm giác một luồng năng lượng quen thuộc, tựa như “Lời Nguyền Hút Linh” đang âm thầm rút cạn sức sống, nhưng lần này nó không chỉ trong cơ thể hắn mà còn lan tỏa khắp không gian, như một vết thương rỉ máu của chính thế giới. Linh khí ở đây vừa mỏng manh, lại vừa mang theo một sự hỗn độn khó tả, khiến những giác quan nhạy bén của Lạc Phong không ngừng cảnh báo.

Mộ Dung Tuyết khẽ rùng mình, bám chặt lấy tay Lạc Phong. Nàng nhìn quanh, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng khi cảm nhận sự lạnh lẽo và hỗn loạn của linh khí nơi đây. Một mùi hương lạ lùng, vừa ẩm mốc của đá cổ, vừa tanh tưởi của kim loại bị oxy hóa, lại thoang thoảng mùi mục nát của sự sống đã tàn phai, len lỏi vào khứu giác nàng, gây cảm giác khó chịu. “Lạc huynh, nơi này… có gì đó không ổn. Linh khí vừa mỏng manh, lại vừa có gì đó hỗn độn,” nàng thì thầm, giọng run nhẹ, đôi mắt không ngừng đảo quanh, tìm kiếm nguồn gốc của sự bất ổn.

Lam Yên đi trước, thân hình bạch y phiêu dật như một bóng ma giữa cõi hư không. Nàng bỗng dừng lại trước một bức tường đá cổ kính, cao vút, bề mặt nhẵn nhụi như gương. Nàng không nói gì, chỉ giơ bàn tay ngọc trắng muốt lên. Một luồng Linh Tê Lực vô hình, trong suốt, nhẹ nhàng chạm hờ vào bề mặt bức tường.

Ngay lập tức, bức tường đá vốn rắn chắc bỗng xuất hiện những đường vân ánh sáng xám tro mờ ảo. Chúng không phải là vết nứt vật lý do thời gian hay ngoại lực gây ra, mà là những đường cong lượn lờ, uốn éo, như những vết sẹo vô hình, ghê rợn trên chính kết cấu không gian. Những đường vân này không ngừng co giãn, vặn vẹo, méo mó hình ảnh phía sau chúng, như thể bức tường đang bị kéo giãn và xé rách bởi một lực lượng vô hình. Từ những “vết sẹo” đó, một luồng khí tức âm hàn, quỷ dị len lỏi ra ngoài, mang theo mùi của sự mục nát, của máu tanh đã khô cứng và của sự tuyệt vọng sâu thẳm, khiến Mộ Dung Tuyết phải lùi lại một bước, sắc mặt tái nhợt, dạ dày quặn thắt. Nàng cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, như thể có hàng ngàn con mắt vô hình đang nhìn chằm chằm vào mình từ phía bên kia của những vết nứt.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Vết Nứt Không Gian

Lạc Phong tập trung Hư Không Chi Lực, cảm nhận sâu hơn về những vết nứt. Hắn nhận ra chúng không phải là lỗi kiến trúc, mà là sự “tổn thương” của chính kết cấu không gian, một sự xé rách thô bạo, đau đớn. Những vết nứt này không chỉ đơn thuần là những khe hở, mà chúng còn âm thầm “nuốt chửng” linh khí xung quanh, tạo ra một cảm giác trống rỗng khó chịu. Phẩm chất ăn mòn trong Hư Không Chi Lực của hắn như đang cộng hưởng, phản ứng mãnh liệt với sự hỗn loạn này, như một tiếng gọi đáp lại từ sâu thẳm bản nguyên của hắn. Hắn có thể cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, muốn chạm vào chúng, muốn thấu hiểu bản chất của chúng.

Lạc Phong nhìn chằm chằm vào những vết nứt không gian đang vặn vẹo, trong lòng dâng lên một dự cảm bất an tột độ. Hắn hiểu rằng nguy hiểm thực sự không chỉ nằm ở những kẻ truy đuổi như Hắc La hay Thám Ảnh, mà còn ở chính thế giới này đang dần sụp đổ, bị xé toạc từ bên trong. Đây không còn là những mối đe dọa cá nhân, mà là một hiểm họa vũ trụ.

***

**Scene 2: Lời Cảnh Báo Của Lam Yên – Âm Mưu Kinh Hoàng**

Lam Yên quay lại, ánh mắt xám tro u uẩn khóa chặt vào Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết, gương mặt nàng lộ vẻ nghiêm trọng chưa từng thấy, xóa tan đi vẻ thoát tục thường ngày. Nàng không còn là một tiên tử phiêu dật, mà là một người gánh vác trọng trách, một người chứng kiến quá nhiều bi thương của thời đại.

“Các ngươi đã cảm nhận được rồi chứ?” Lam Yên cất tiếng, giọng nàng trầm thấp nhưng vang vọng khắp không gian kỳ ảo của Thư Các, như tiếng chuông ngân vọng từ một ngôi đền cổ. “Đây không phải là sự mục ruỗng của thời gian, mà là vết thương của chính Hư Không. Những ‘Vết Nứt Không Gian’ này đang xuất hiện ngày càng nhiều, ăn sâu vào hạ giới, phá hủy mọi trật tự.” Nàng vung tay, những vết nứt trên bức tường đá dường như càng vặn vẹo dữ dội hơn, như một lời minh chứng cho lời nàng nói.

Mộ Dung Tuyết run rẩy, nắm chặt tay Lạc Phong, móng tay nàng gần như ấn sâu vào da thịt hắn. “Tiền bối, những vết nứt này… chúng là gì? Tại sao chúng lại xuất hiện?” Nàng nhìn Lam Yên với ánh mắt cầu khẩn, khao khát một lời giải đáp cho nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng.

Lam Yên thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo hàng ngàn năm phong sương, nỗi đau và sự bất lực. “Chúng là những cánh cổng bị cưỡng ép mở ra, dẫn thẳng đến Vực Thẳm Cổ Xưa, nơi ma khí và quái vật sinh sôi nảy nở. Không chỉ vậy, chúng còn là những ‘lỗ hổng’ để hút cạn linh khí của hạ giới. Thiên Tôn Vô Cực đang cố tình khuếch đại chúng, làm suy yếu kết cấu không gian, đẩy nhanh sự sụp đổ của thế giới.” Nàng dừng lại, đôi mắt xám tro nhìn sâu vào Lạc Phong, “Đây chính là dấu hiệu của ‘Thiên Phạt lớn’ mà cổ tịch đã ghi chép, tiền đề cho ‘Thế Giới Hồi Quy’ của hắn!”

Lam Yên đưa tay chỉ vào một vết nứt lớn hơn gần đó, nằm sâu trong bóng tối của một giá sách đá trôi nổi. Từ bên trong vết nứt, một âm thanh gầm gừ yếu ớt, khàn đục vọng ra, như tiếng thở hổn hển của một quái vật khổng lồ bị giam cầm. Trong tích tắc, một ánh mắt đỏ rực, tà ác và đầy tham lam thoáng qua trong kẽ hở, như một linh hồn quỷ dữ đang ẩn nấp, mang theo sự hủy diệt và đói khát. Không khí chợt trở nên nặng nề hơn, như có thứ gì đó vô hình đang ép chặt lấy lồng ngực, khiến hô hấp trở nên khó khăn. Mộ Dung Tuyết tái mét mặt, nàng cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên.

“Hắn muốn phá hủy trật tự cũ, hút cạn linh khí, tinh hoa sinh mệnh của vạn vật, để rồi tái tạo vũ trụ theo ý muốn của mình. Những vết nứt này, chính là những ‘vết rách’ hắn tạo ra để đẩy nhanh quá trình đó,” Lam Yên nhấn mạnh, giọng nàng đầy căm phẫn, mỗi lời nói như một nhát dao khắc sâu vào tâm trí Lạc Phong.

Lạc Phong cảm thấy một sự phẫn nộ cuồng bạo dâng lên trong lòng, lớn hơn bất kỳ cảm xúc nào trước đây. Một cơn sóng dữ dội xé toạc tâm can, khiến mọi tế bào trong cơ thể hắn như đang gào thét. Hắn bàng hoàng nhận ra âm mưu của Thiên Tôn Vô Cực không chỉ dừng lại ở việc phong ấn gia tộc hắn, biến hắn thành vật tế, mà là hủy diệt cả thế giới, biến vạn vật thành công cụ cho tham vọng điên rồ của hắn. Cái cảm giác bị lợi dụng, bị biến thành con rối trong tay kẻ khác, khiến máu trong người hắn như sôi lên. Hư Không Chi Lực trong hắn cuộn trào dữ dội, phẩm chất ăn mòn của nó như đang bùng cháy, phản ứng mãnh liệt với sự hỗn loạn của các vết nứt, như thể chính Hư Không trong hắn đang gào thét phản kháng.

Hắn hiểu rằng “lời nguyền” trên người hắn không phải là sự suy yếu, mà là một cơ chế để “nuôi dưỡng” sức mạnh cho Thiên Tôn Vô Cực thông qua sự rút cạn linh khí này. Mỗi khi hắn tu luyện, mỗi khi hắn hấp thụ linh khí, một phần trong đó lại bị “Lời Nguyền Hút Linh” chuyển hóa, âm thầm bồi đắp cho đại kế của Thiên Tôn. Và giờ đây, phẩm chất ăn mòn mà hắn đã khổ luyện, không ngừng thấu hiểu và làm chủ, có thể là thứ duy nhất có thể đối kháng lại sự “hút cạn” tàn độc đó, biến nó thành một con dao hai lưỡi chống lại chính Thiên Tôn.

Lạc Phong siết chặt tay Mộ Dung Tuyết, ánh mắt hắn từ bàng hoàng chuyển sang kiên định như thép. Ngọn lửa phẫn nộ không dập tắt ý chí của hắn, mà ngược lại, nó hun đúc nên một quyết tâm sắt đá chưa từng có. Hắn không còn là thiếu niên bị ruồng bỏ của Lạc thị, không còn là kẻ chỉ biết tìm cách phá giải phong ấn cho bản thân. Giờ đây, hắn là người gánh vác sứ mệnh của cả vũ trụ. “Mộ Dung cô nương và ta… sẽ ngăn chặn hắn. Bằng mọi giá,” Lạc Phong thề, giọng nói trầm hùng, vang vọng khắp Hư Không Thư Các, như một lời tuyên chiến gửi tới Thiên Tôn Vô Cực.

Lam Yên gật đầu, ánh mắt nàng lộ vẻ tán thưởng và một tia hy vọng mong manh. Nàng nhận ra Lạc Phong không chỉ có sức mạnh, mà còn có ý chí không thể lay chuyển, một ý chí có thể thay đổi vận mệnh của cả vũ trụ. Đây có lẽ là người mà Linh Tê Cổ Phái đã chờ đợi suốt bao thế hệ.

***

**Scene 3: Con Đường Hàn Gắn – Trái Tim Hư Không**

Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết đứng cạnh Lam Yên, đối diện với những vết nứt không gian đang nhấp nháy đầy đe dọa, như những vết thương không ngừng rỉ máu của vũ trụ. Không khí vẫn còn nặng nề bởi lời cảnh báo kinh hoàng của Lam Yên, nhưng trong ánh mắt Lạc Phong, sự sợ hãi đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một ngọn lửa kiên định và ý chí bất khuất.

Lạc Phong vận chuyển Hư Không Chi Lực, cảm nhận rõ ràng hơn sự tương đồng giữa phẩm chất ăn mòn của hắn và sự “rút cạn” của vết nứt. Hắn nhận ra rằng phẩm chất ăn mòn, khi được kiểm soát, không chỉ có thể thanh lọc mà còn có thể “điều hòa” sự hỗn loạn của năng lượng, “lấp đầy” những vết thương không gian, thậm chí là “hàn gắn” chúng. Đây không phải là sức mạnh của sự hủy diệt, mà là sức mạnh của sự tái tạo, của sự cân bằng. Đây chính là con đường Hư Không Huyễn Đạo của hắn – biến những thứ tưởng chừng là độc hại, là hủy diệt, thành sức mạnh để bảo vệ và kiến tạo.

Lam Yên nói, giọng nàng trở nên trầm tư hơn, như thể đang cân nhắc từng lời. “Kẻ kế thừa, Hư Không Thư Các này chỉ là một mảnh vỡ nhỏ của một thư viện vĩ đại. Để thực sự ‘Hàn Gắn Bầu Trời’ và đóng lại những vết nứt này, ngươi cần tìm đến ‘Trái Tim Của Hư Không’, nơi chứa đựng toàn bộ ký ức và sức mạnh Hư Không nguyên thủy. Đó là nơi duy nhất có thể cung cấp tri thức và sức mạnh để đối kháng lại Thiên Phạt lớn, để ngăn chặn đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’ của Thiên Tôn Vô Cực.”

Lam Yên phất tay áo, một luồng Linh Tê Lực dịu nhẹ, như một làn gió xuân, chạm vào tấm bản đồ da thú cũ kỹ của Lạc Phong. Bản đồ chớp sáng rực rỡ, ký hiệu mới vừa xuất hiện từ Tinh Thạch Thiên Khuyết và Thiên Khuyết Đồ của Mộ Dung Cửu nay trở nên rõ ràng hơn, kết nối với một đường chỉ dẫn mới, phức tạp hơn, xuyên qua Vực Thẳm Cổ Xưa, chỉ thẳng đến một Thiên Phù Sơn bí ẩn, lớn hơn rất nhiều, ẩn sâu trong màn sương mù vĩnh cửu.

“Đó là vị trí của Trái Tim Của Hư Không. Nơi đó cũng là nơi Thiên Tôn Vô Cực muốn tìm đến để hoàn tất đại kế của hắn, biến nó thành trung tâm của sự hủy diệt. Con đường đến đó sẽ cực kỳ hiểm trở, đầy rẫy ma khí và quái vật bị biến dị từ Vực Thẳm Cổ Xưa,” Lam Yên giải thích, ánh mắt nàng chất chứa sự cảnh báo, nhưng cũng lấp lánh một tia hy vọng. “Mỗi bước đi của ngươi sẽ là một cuộc chiến sinh tử.”

Mộ Dung Tuyết nhìn tấm bản đồ, rồi nhìn Lạc Phong, ánh mắt nàng tràn đầy sự tin tưởng và quyết tâm không hề nao núng. Nàng biết con đường này sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng nàng không hề sợ hãi. Nàng đã chứng kiến sự kiên cường của Lạc Phong, chứng kiến cách hắn đứng lên từ vực thẳm của tuyệt vọng, và nàng tin tưởng vào hắn hơn bất kỳ ai. “Lạc huynh, dù hiểm nguy thế nào, ta cũng sẽ cùng huynh đi. Chúng ta sẽ cùng nhau Hàn Gắn Bầu Trời,” nàng nói, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng kiên định như đá tảng.

Lạc Phong nắm chặt tay Mộ Dung Tuyết, cảm nhận hơi ấm và sự kiên cường từ nàng truyền sang. Hơi ấm đó như tiếp thêm sức mạnh cho hắn, xua đi những gánh nặng vô hình mà hắn đang mang trên vai. Hắn nhìn về phía xa, nơi tấm bản đồ chỉ dẫn. Con đường trước mắt đầy rẫy chông gai, nhưng hắn không còn đơn độc, và sứ mệnh của hắn đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn không chỉ báo thù cho gia tộc, hắn sẽ tái tạo trật tự cho toàn bộ vũ trụ. Hắn sẽ biến “lời nguyền” thành sức mạnh, biến ảo ảnh thành chân lý, và Hàn Gắn Bầu Trời đã vỡ.

Lạc Phong gật đầu với Lam Yên, ánh mắt hắn rực cháy ý chí sắt đá, như hai ngọn đuốc thắp sáng giữa Hư Không. Hắn nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết lên, không gian xung quanh hắn khẽ rung động. Hai Linh Phiến trong suốt, lấp lánh lam quang huyền ảo, hiện rõ trên xương bả vai, vỗ nhẹ như đôi cánh của một vị thần Hư Không. Hắn vững vàng bước đi, theo sự chỉ dẫn của tấm bản đồ và tiếng gọi của Trái Tim Của Hư Không, tiến về phía những thử thách lớn nhất đang chờ đợi.

Lam Yên đứng đó, thân hình bạch y phiêu dật, mái tóc đen dài tung bay trong luồng gió Hư Không vô hình. Nàng nhìn theo bóng dáng hai người khuất dần vào màn sương lam nhạt, đôi mắt xám tro u uẩn ẩn chứa một nỗi lo âu sâu sắc nhưng cũng đầy hy vọng. “Hư Không Huyễn Đạo… Kẻ kế thừa, liệu ngươi có thể cứu vãn tất cả?” nàng thì thầm, tiếng nói tan vào hư không vô tận, như một lời cầu nguyện gửi đến số phận.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8