Hư Không Huyễn ĐạoChương 52: Quái Vật Của Vực Sâu
“Tránh ra, Tuyết nhi! Phía sau ngươi!”
Tiếng thét của Lam Yên xé toạc không gian vặn vẹo.
Mộ Dung Tuyết không kịp suy nghĩ, bản năng của một tu sĩ khiến nàng lập tức cúi rạp người xuống. Một luồng gió mang theo mùi tanh tưởi của máu loãng và tạp khí thối rữa sượt qua đỉnh đầu nàng, cắt đứt vài lọn tóc đen. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, tâm trí nàng đột nhiên bị kéo ngược về quá khứ—về cái đêm gia tộc sụp đổ, khi phụ thân nàng đứng chắn trước mặt nàng giữa biển lửa hừng hực, dặn dò nàng phải sống sót bằng mọi giá. Ký ức đau đớn ấy chỉ xẹt qua trong một cái chớp mắt, nhường chỗ cho thực tại tàn khốc đầy rẫy răng nanh và móng vuốt.
Nàng ngẩng đầu lên, đập vào mắt là một sinh vật khổng lồ có thân hình như loài nhện độc nhưng lại mang khuôn mặt vặn vẹo của một tu sĩ đã chết, đôi mắt nó đục ngầu, rỉ ra dịch lỏng màu đen xám của Tạp Khí Thiên Kiếp.
Một tiếng rít chói tai vang lên. Con quái vật lao tới với tốc độ kinh hoàng, tám chiếc chân nhọn hoắt như những ngọn giáo thép đâm sầm xuống mặt đất, tạo ra những tiếng nổ chát chúa. Mộ Dung Tuyết cảm nhận rõ rệt mặt đất dưới chân rung chuyển, bụi đá và những mảnh xương vỡ bắn tung tóe, găm vào da thịt nàng đau rát. Khứu giác của nàng bị lấp đầy bởi mùi hôi thối của xác phân hủy hòa lẫn với ma khí nồng nặc. Nàng muốn lùi lại, nhưng linh lực trong đan điền bỗng nhiên trì trệ, Lời Nguyền Hút Linh như một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt lấy kinh mạch của nàng, khiến đôi chân nàng nặng trĩu như đeo chì.
“Chết tiệt…” Nàng cắn chặt môi đến rỉ máu, sự bất lực và hoài nghi dâng lên tột cùng trong lòng. Tại sao ta luôn là gánh nặng? Tại sao mỗi lần đối mặt với hiểm nguy, ta chỉ biết đứng nhìn và chờ đợi sự bảo vệ? Nỗi sợ hãi không phải là cái chết, mà là việc nhìn thấy người khác vì ta mà ngã xuống.
Ngay khi chiếc chân nhọn hoắt của con quái vật chỉ còn cách lồng ngực Mộ Dung Tuyết ba tấc, một bóng người gầy gò nhưng vững chãi như bàn thạch đột ngột chắn ngang trước mặt nàng.

Nắm đấm của hắn bọc trong một luồng lam quang rực rỡ, mang theo tiếng gầm rú của gió bão, nện thẳng vào lớp giáp gai cứng cáp của con quái vật.
*Bùng!*
Một tiếng nổ đanh gọn vang lên. Con quái vật bị đánh văng ra xa mười trượng, đập mạnh vào vách đá phía sau, khiến những tảng đá lớn sụp đổ xuống, chôn vùi một phần thân thể của nó.
Lạc Phong đứng đó, lồng ngực phập phồng dữ dội. Vết cắt sâu hoắm trên lòng bàn tay phải của hắn dù đã se lại nhưng dưới áp lực bộc phát lực lượng vừa rồi lại nứt ra một đường nhỏ, rỉ ra những giọt máu đỏ tươi. Hắn không màng đến cơn đau nhức nhối đang gặm nhấm cánh tay, đôi mắt đen láy khóa chặt vào khoảng tối sâu thẳm của hang động.
“Mộ Dung cô nương, lùi lại phía sau ta!” Giọng hắn khàn đục nhưng tràn đầy uy nghiêm, không cho phép cự tuyệt.
Trong thâm tâm Lạc Phong, một cuộc chiến khác cũng đang diễn ra dữ dội không kém. Luồng Hư Không Chi Lực nguyên thủy vừa mới dung hợp với phẩm chất ăn mòn đang cuộn trào trong kinh mạch hắn như một con dã thú chưa được thuần hóa hoàn toàn. Hắn cảm nhận được sự cám dỗ của sức mạnh cấm kỵ—nó muốn hắn buông lỏng lý trí, muốn hắn để mặc cho sự hủy diệt chiếm lấy tâm trí. Mỗi lần hắn vận chuyển công pháp, chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út lại rung lên nhè nhẹ, tỏa ra luồng hơi ấm thanh khiết để giữ cho thần trí hắn không bị bóng tối nuốt chửng. Hắn thầm nghĩ, ta phải kiểm soát được luồng lực lượng này, nếu không, ta sẽ trở thành một con quái vật thứ hai dưới vực sâu này.
“Kẻ kế thừa, cẩn thận! Chúng ta không chỉ đối mặt với một con!” Lam Yên từ phía sau bay tới, bạch y của nàng lướt đi nhẹ nhàng giữa không trung vặn vẹo. Nàng đưa ống sáo ngọc lên môi, một khúc nhạc thanh tao vang lên, hóa thành những gợn sóng lam nhạt bao bọc lấy ba người, giảm bớt áp lực đè nặng từ trọng lực hỗn loạn của Vực Thẳm Cổ Xưa.

Đúng như lời Lam Yên cảnh báo, từ trong những khe nứt tối tăm của vách đá, hàng chục, hàng trăm đôi mắt đỏ rực như những đốm lửa ma trơi đồng loạt mở ra. Tiếng rên rỉ, tiếng móng vuốt cào xé vào đá tai tái, tiếng gầm rú trầm đục vang lên liên hồi, tạo thành một khúc nhạc tử vong rùng rợn.
Những sinh vật này vốn là những linh thú cổ xưa sống dưới vực sâu, nhưng sau Đại Hồng Kiếp, chúng đã bị Tạp Khí Thiên Kiếp dày đặc xâm thực, cơ thể biến dị thành những hình thù kỳ quái và hung tàn. Có con mang thân hình loài hổ nhưng đầu lại là một khối thịt sần sùi đầy răng nhọn; có con lại là những bộ xương khô khổng lồ được kết nối bằng những sợi tơ ma khí đen đặc.
“Tốc chiến tốc thắng! Không thể để bị bao vây!” Lạc Phong hét lớn.
Hắn lập tức kích hoạt hai Linh Phiến trong suốt trên xương bả vai. Lam quang bùng nổ, một trường lực không gian vô hình lan tỏa, khiến trọng lực xung quanh hắn giảm mạnh. Hắn khẽ nhún chân, thân hình hóa thành một vệt sáng lam nhạt lao vút về phía bầy quái vật đang tràn xuống như thủy triều.
Nhịp điệu trận chiến lập tức đẩy lên cực hạn.
Một con quái hổ biến dị vồ tới, móng vuốt sắc lẹm xé rách không khí. Lạc Phong không tránh né, hắn vận chuyển Luyện Thể Cổ Tinh đến tối đa, làn da dưới lớp áo rách nát ánh lên sắc đồng cổ mạnh mẽ. Hắn nghiêng người sượt qua móng vuốt của nó, tay trái vung ra, một luồng Hư Không Chi Lực xám tro mang phẩm chất ăn mòn bám chặt vào đầu con quái vật.

*Xèo xèo!*
Lớp da thịt biến dị của con quái vật lập tức bị ăn mòn, bốc ra làn khói đen khét lẹt. Nó gào thét đau đớn, nhưng chưa kịp lùi lại, Lạc Phong đã bồi thêm một cú đấm ngập búa vào yết hầu của nó. Xương cổ gãy vụn, con quái vật đổ sụp xuống đất, hóa thành một luồng tạp khí đen đặc hòng thoát ra ngoài. Nhưng chiếc nhẫn ngọc of Lạc Phong chợt lóe sáng, hút trọn luồng tạp khí đó vào trong, chuyển hóa thành một nguồn năng lượng tinh thuần bổ sung vào đan điền của hắn.
“Hay lắm!” Lạc Phong thầm mừng, nhưng ngay lập tức, ba con rết khổng lồ mang giáp đá từ trên trần hang lao xuống, cố gắng dùng những chiếc chân sắc như dao cạo găm chặt lấy hắn.
Cùng lúc đó, ở một không gian khác, trên một mảnh Thiên Phù Sơn trôi nổi hoang tàn cách Vực Thẳm Cổ Xưa hàng trăm dặm.
Hắc La đứng sừng sững giữa làn sương đen cuồn cuộn, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào phù văn báo cáo mật đang lơ lửng trước mặt. Phù văn liên tục nhấp nháy ánh sáng đỏ tà dị, truyền đi những dao động tinh thần cực kỳ bất ổn.

“Ngươi nói sao? Hắn không những không chết dưới tay bổn tọa, mà còn làm chủ được phẩm chất ăn mòn của cấm thuật sao?” Giọng nói của Hắc La trầm thấp, vang vọng như tiếng sấm rền từ dưới lòng đất, chứa đựng sự phẫn nộ và một nỗi lo sợ không thể che giấu.
Thám Ảnh quỳ rạp dưới chân Hắc La, thân hình gầy gò run rẩy bần bật, mũ trùm đầu rớt xuống lộ ra gương mặt tái mét không một giọt máu. “Hắc La đại nhân… thuộc hạ không dám nửa lời gian dối. Luồng sức mạnh không gian lúc hắn dịch chuyển… nó mang theo một thứ uy áp rất giống với… với Thiên Cốt cổ xưa. Hơn nữa, cấm thuật vỡ vụn kia dường như đã bị hắn hấp thu hoàn toàn vào cơ thể. Biến số này… đã vượt quá tầm kiểm soát của chúng ta.”
Hắc La siết chặt nắm tay, những sợi xích hắc khí quấn quanh cánh tay hắn kêu loảng xoảng, tỏa ra sát ý ngập trời. “Thiên Tôn đại nhân đang ở bước cuối cùng của việc chuẩn bị cho Thế Giới Hồi Quy. Nếu để con kiến này tìm được Hư Không Thư Các chân chính và hàn gắn những vết nứt không gian, đại kế vạn năm của chúng ta sẽ đổ sông đổ biển!”
Hắn đột ngột ngẩng đầu lên, nhìn về hướng Vực Thẳm Cổ Xưa. “Truyền lệnh của bổn tọa! Kích hoạt tất cả các nhãn tuyến và pháp trận theo dõi ở hạ giới. Bằng mọi giá phải khóa chặt vị trí của hắn. Bổn tọa sẽ thỉnh cầu Thiên Tôn đại nhân ban xuống Hư Không Sát Trận. Lần này, bổn tọa muốn hắn phải thần hình câu diệt!”
Trở lại chiến trường dưới lòng Vực Thẳm.
Lạc Phong đang rơi vào thế gọng kìm. Ba con rết giáp đá quấn chặt lấy hắn, lớp vỏ cứng cáp của chúng chống lại được phần lớn lực lượng vật lý từ Luyện Thể Cổ Tinh. Chúng phun ra những búng dịch độc màu xanh đen, rơi xuống đất ăn mòn đá tảng thành những hố sâu hoắm, bốc khói nghi ngút.
Lạc Phong cảm nhận được lớp năng lượng bảo hộ xung quanh mình đang mỏng dần dưới sự ăn mòn của độc tố. Hơn nữa, việc duy trì hai Linh Phiến liên tục tiêu hao tinh thần lực của hắn một cách khủng khiếp. Đầu hắn đau như búa bổ, những mạch máu trên thái dương giật liên hồi.
“Lạc huynh! Tránh ra!”
Mộ Dung Tuyết hét lên. Nàng không thể đứng nhìn nữa. Sự kiên định bùng cháy trong đôi mắt thanh tú của nàng. Nàng cắn đầu ngón tay, vẽ nhanh một phù văn cổ của Mộ Dung gia lên thanh kiếm gãy. Thanh kiếm bùng lên một luồng lam quang yếu ớt nhưng vô cùng tinh khiết. Nàng lao lên, dùng chút linh lực cuối cùng chém mạnh vào khớp nối giữa hai đốt giáp của con rết đang quấn chặt lấy chân Lạc Phong.
*Keng!*
Thanh kiếm gãy găm sâu vào lớp thịt mềm của con quái vật. Nó đau đớn buông lỏng vòng vây, quay đầu lại định cắn xé Mộ Dung Tuyết.
“Mộ Dung cô nương!” Lạc Phong gầm lên.
Sự nguy hiểm của nàng chính là chất xúc tác mạnh mẽ nhất kích hoạt nguồn sức mạnh tiềm ẩn trong hắn. Luồng Hư Không Chi Lực trong đan điền hắn bỗng nhiên sôi trào, Cửu Trùng Cấm Phù rung động kịch liệt. Một luồng sương mù màu xám tro đậm đặc bộc phát từ cơ thể hắn, hóa thành những lưỡi dao không gian sắc lẹm, chém bay đầu cả ba con rết khổng lồ trong tích tắc.
Máu quái vật bắn tung tóe, nhuộm đen một khoảng đất đá. Lạc Phong đáp xuống đất, loạng choạng suýt ngã. Hắn lập tức đưa tay đỡ lấy Mộ Dung Tuyết khi nàng cũng đang kiệt sức đổ gục xuống.
“Muội có sao không?” Lạc Phong lo lắng hỏi, bàn tay hắn run rẩy vuốt nhẹ những lọn tóc dính bết mồ hôi trên trán nàng.
Mộ Dung Tuyết nhìn hắn, gương mặt tái nhợt nở một nụ cười yếu ớt. “Ta không sao… Lạc huynh. Ta chỉ… không muốn nhìn huynh chiến đấu một mình.”
Lam Yên từ trên cao đáp xuống, sắc mặt nàng vô cùng nghiêm trọng. Khúc nhạc sáo của nàng đã dừng lại, ống sáo ngọc trên tay nàng khẽ run lên. “Chúng ta phải đi ngay. Tiếng động trận chiến và mùi máu đang thu hút những thực thể đáng sợ hơn ở tầng sâu nhất của Vực Thẳm. Ta cảm nhận được… một hơi thở cổ xưa đang thức tỉnh.”
Lạc Phong ngẩng đầu lên, quả nhiên, từ sâu trong lòng vực thẳm tối tăm, một luồng uy áp kinh hoàng đang từ từ dâng lên, khiến không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo, những vết nứt không gian nhỏ xuất hiện dày đặc như mạng nhện.
Hắn biết, nếu còn ở lại đây, tất cả sẽ phải chôn thây dưới đáy vực này. Hắn siết chặt tay Mộ Dung Tuyết, ánh mắt rực lên ý chí sắt đá. “Đi! Chúng ta tìm lối ra!”
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: