Hư Không Huyễn ĐạoChương 60: Hồi Sinh Gia Tộc
— Kẻ kế thừa, mau thu hồi lực lượng! Đó là Hư Không Sát Trận của Thiên Tôn!
— Không kịp nữa rồi, xích sắt đã khóa chặt sinh mệnh mạch!
Tiếng hét thất thanh của Lam Yên bị tiếng sấm rền vang dội từ chín tầng trời nuốt chửng. Nàng nhìn những sợi xích khổng lồ mang theo lôi điện đỏ tía từ trong con mắt khổng lồ trên cao đâm xuống, cảm giác nghẹt thở quen thuộc vây lấy nàng. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một mảnh ký ức kinh hoàng từ ngàn năm trước đột ngột hiện về rõ mồn một trong tâm trí nàng.
Ngày đó, Linh Tê Cổ Phái của nàng cũng bị một con mắt đỏ tía khổng lồ như thế này giám sát. Những sợi xích sắt đỏ tía từ trời cao đâm xuống, nghiền nát sơn môn, sư tôn nàng dùng cả thân mạng để ngăn cản nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể tan thành tro bụi trong tiếng cười ngạo nghễ của kẻ đứng sau thiên địa. Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt tâm can Lam Yên, khiến nàng tin rằng hôm nay, lịch sử tàn khốc ấy sẽ một lần nữa lặp lại.
Nhưng Lạc Phong không phải là sư tôn của nàng, và hắn cũng không lựa chọn sự hy sinh vô ích.
— Muốn giam ta? Muốn hủy diệt ta? Thiên Tôn Vô Cực, hôm nay ta sẽ chém đứt con mắt này của ngươi!

Tiếng gầm của Lạc Phong vang dội khắp thung lũng, át cả tiếng sấm rền rĩ. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn quay cuồng dữ dội, phóng ra luồng lam quang xám tro bùng nổ chưa từng có. Không gian xung quanh hắn bắt đầu vặn vẹo, vỡ vụn như những mảnh gương. Lạc Phong vận chuyển Hư Không Chi Lực nguyên thủy kết hợp với phẩm chất ăn mòn mới lĩnh hội, đấm mạnh vào khoảng không trước mặt.
Một luồng quyền kình lam xám khổng lồ lao vút lên, mang theo sức mạnh ăn mòn vạn vật. Khi quyền kình va chạm với những sợi xích sắt đỏ tía, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Những sợi xích sắt kiên cố vốn được tạo ra từ thần niệm của Thiên Tôn bắt đầu rạn nứt, lớp lôi điện đỏ tía bị phẩm chất ăn mòn gặm nhấm, tan rã thành những đốm sáng tàn lụi.
Con mắt khổng lồ trên bầu trời rít lên một tiếng đau đớn vô hình khi luồng năng lượng ăn mòn của Lạc Phong bắn ngược trở lại đồng tử của nó. Lưới giam xích sắt xuất hiện một kẽ hở khổng lồ. Không bỏ lỡ thời cơ, Lạc Phong dang rộng song Linh Phiến trong suốt trên bả vai, một tay ôm chặt Mộ Dung Tuyết, tay kia cuốn lấy Lam Yên, cưỡng ép lướt qua vết nứt không gian vừa mở ra.

Họ biến mất vào hư không, để lại con mắt Thiên Nhãn bị xé rách một góc, điên cuồng gào thét giữa thung lũng sương mù đang sụp đổ.
***
Khi luồng ánh sáng dịch chuyển tan đi, ba người đáp xuống một khu rừng rậm rạp trên một Thiên Phù Sơn trung lập, cách xa chiến trường cũ hàng trăm dặm.
Không khí buổi sớm ở đây mang theo mùi đất ẩm ướt và lá mục xộc thẳng vào mũi, lạnh buốt chạm vào da thịt. Tiếng gió xào xạc qua kẽ lá mang lại một cảm giác yên bình giả tạo sau trận chiến sinh tử. Lạc Phong lảo đảo bước đi vài bước rồi quỳ một chân xuống đất, thở hổn hển. Dù Tiên Cốt tinh hạch đã giúp hắn hồi phục phần lớn thương thế, nhưng việc cưỡng ép dịch chuyển không gian khi đang đối đầu với thần niệm Thiên Tôn vẫn khiến thần trí hắn tiêu hao nghiêm trọng.
Lam Yên ngã ngồi trên thảm cỏ, sắc mặt cắt không còn giọt máu, kinh mạch trống rỗng sau khi cố gắng hỗ trợ Lạc Phong. Nàng nhìn thiếu niên trước mặt bằng ánh mắt đã hoàn toàn thay đổi. Sự hoài nghi, lo âu bấy lâu nay giờ chỉ còn lại sự kính nể sâu sắc. Nàng thì thầm:
— Kẻ kế thừa… ngươi thực sự là một nghịch số kinh thiên. Ngươi đã bẻ gãy đòn tấn công của Thiên Nhãn.
Lạc Phong không đáp, hắn cúi đầu nhìn lòng bàn tay phải của mình. Vết cắt sâu hoắm từng rỉ máu trước đó giờ đã khép miệng hoàn toàn, chỉ còn lại một vệt sẹo mờ nhạt màu lam xám, minh chứng cho sự thức tỉnh của Tiên Cốt chân chính. Hắn nhẹ nhàng đặt Mộ Dung Tuyết nằm tựa vào một gốc cổ thụ. Sắc mặt nàng đã bớt đi vẻ xanh xao, Phệ Linh nguyền và Ma Khí Vực Thẳm trong người nàng đã bị hắn chuyển hóa hoàn toàn, hơi thở của nàng đều đặn như đang chìm vào một giấc ngủ sâu để hồi phục sinh mệnh lực.
Nhìn gương mặt thanh tú nhưng vẫn còn nét mệt mỏi của Mộ Dung Tuyết, lòng Lạc Phong dâng lên một luồng cảm xúc phức tạp. Hắn siết chặt chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út, cảm nhận luồng năng lượng tinh khiết, dịu mát đang liên tục truyền vào cơ thể mình, xoa dịu những góc kinh mạch đang rạn nứt.
Hắn biết, Thiên Tôn Vô Cực đã thực sự chú ý đến hắn. Con mắt khổng lồ kia chỉ là sự khởi đầu cho những cơn bão táp kinh hoàng hơn trong tương lai. Nhưng hắn không thể trốn chạy mãi trong những khu rừng hoang vu này. Hắn cần một điểm tựa, và quan trọng hơn, hắn cần phải giải quyết gốc rễ của những bi kịch đang đè nặng lên vai hắn.
— Tiền bối Lam Yên, — Lạc Phong đứng thẳng người, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi một hòn núi nổi nhỏ nhoi đang ẩn hiện trong sương mù. — Ta phải trở về Lạc thị.
Lam Yên hơi giật mình, nàng nhíu mày lo lắng:
— Trở về Lạc thị? Ngươi có biết nơi đó là nơi đầu tiên Thiên Tôn sẽ tìm kiếm nếu hắn muốn triệt tiêu ngươi? Hơn nữa, gia tộc của ngươi… theo những gì ta biết, họ đã hoàn toàn suy tàn dưới sự gặm nhấm của Lời Nguyền Hút Linh.
— Chính vì vậy ta mới phải trở về, — Lạc Phong trầm giọng, giọng nói mang theo một sự kiên định không thể lay chuyển. — Lời Nguyền Hút Linh đang rút cạn sinh mệnh của họ, biến họ thành vật tế cho đại kế của kẻ thù. Ta đã làm chủ được Hư Không Chi Lực nguyên thủy, ta có thể chuyển hóa lời nguyền đó. Ta sẽ không để gia tộc của mình tiếp tục làm công cụ cho hắn. Ta sẽ vực dậy Lạc thị, biến nơi đó thành bước chân đầu tiên để ta chống lại trật tự mục nát này.

Mộ Dung Tuyết khẽ động mi mắt, nàng từ từ mở mắt ra, nhìn thấy bóng lưng cao gầy nhưng vững chãi của Lạc Phong dưới ánh bình minh đang dần lên. Nàng gượng dậy, giọng nói tuy còn yếu ớt nhưng đầy kiên quyết:
— Lạc huynh… ta sẽ đi cùng huynh. Dù có chuyện gì xảy ra, ta cũng không để huynh đối mặt một mình.
Lạc Phong quay lại, nhìn đôi mắt rực sáng niềm tin của nàng, hắn khẽ mỉm cười, gật đầu:
— Được, chúng ta cùng đi.
***
Thiên Phù Sơn của Lạc thị hiện ra trước mắt họ vào buổi chiều tà, khi ánh hoàng hôn đỏ rực như máu bao trùm lên những dải đất cằn cỗi.

Khung cảnh nơi đây tiêu điều đến mức khiến người ta phải đau lòng. Những kiến trúc đá cổ kính một thời giờ đây nứt nẻ, phủ đầy rêu phong và bụi bặm. Linh khí xung quanh mỏng manh đến đáng thương, ngửi vào chỉ thấy mùi khô khốc, ngột ngạt của tạp khí đang len lỏi gặm nhấm vạn vật. Những tu sĩ Lạc thị gầy gò, sắc mặt xanh xao, mặc những bộ y phục sờn cũ, đang uể oải di chuyển giữa các lối đi. Trên gương mặt họ không có lấy một tia sinh khí, chỉ có sự cam chịu, mệt mỏi của những kẻ biết mình đang ngày càng yếu đi nhưng không thể làm gì được.
Lạc Phong bế Mộ Dung Tuyết, cùng Lam Yên bước qua cổng đá đổ nát của gia tộc. Sự xuất hiện của ba người lập tức thu hút sự chú ý của những tộc nhân xung quanh.
Một vài tu sĩ trẻ tuổi dừng lại, họ nhìn Lạc Phong với ánh mắt ngạc nhiên, rồi nhanh chóng chuyển sang sự hoài nghi và khinh miệt cũ kỹ đã hằn sâu vào tâm trí họ từ những ngày tháng hắn còn là một “phế vật không linh căn”.
— Kia không phải là Lạc Phong sao? Hắn còn dám vác mặt trở về đây?
— Nghe nói hắn đã bị đuổi khỏi gia tộc, sao bây giờ lại mang theo hai nữ tử xa lạ về? Muốn tìm chỗ tị nạn sao?
Những tiếng xì xào bàn tán vang lên, nhưng Lạc Phong hoàn toàn phớt lờ. Hắn cảm nhận được rất rõ ràng, trong huyết mạch của mỗi tộc nhân đứng đây, một luồng hắc khí vô hình của Lời Nguyền Hút Linh đang âm thầm bám rễ, liên tục rút đi sinh mệnh lực và linh khí nguyên thủy của họ để chuyển về phía bầu trời vỡ nát kia. Lời nguyền này giống như một ký sinh trùng khổng lồ, gặm nhấm Thiên Cốt của họ từ thế hệ này sang thế hệ khác.
— Lạc Phong tiểu tử! Ngươi còn dám quay lại đây?
Một giọng nói khàn khàn, mang theo sự mệt mỏi và nghiêm khắc vang lên từ phía trước. Trưởng lão Lạc Minh, một ông lão khoảng sáu mươi tuổi, râu tóc bạc phơ, lưng đã còng rạp dưới áp lực của năm tháng, bước ra từ đại điện. Gương mặt ông hốc hác, đôi mắt đục ngầu nhìn Lạc Phong, ho húng hắng vài tiếng.
Lạc Phong dừng bước, hắn nhẹ nhàng đặt Mộ Dung Tuyết đứng vững bên cạnh mình, rồi nhìn thẳng vào Trưởng lão Lạc Minh, ánh mắt bình thản không chút dao động:
— Trưởng lão Lạc Minh. Ta trở về để vực dậy gia tộc.
Trưởng lão Lạc Minh nghe vậy thì khựng lại, rồi ông ta nở một nụ cười nhạt đầy vẻ bi quan và tự giễu:
— Vực dậy? Ngươi? Một đứa trẻ ngay cả linh căn cũng không có, bị coi là phế vật của gia tộc, giờ đây quay lại nói muốn vực dậy Lạc thị? Ngươi có biết gia tộc chúng ta đang đối mặt với cái gì không? Linh mạch đã cạn kiệt, lời nguyền đang ngày càng nặng nề. Lạc thị… đã hết hy vọng rồi. Ngươi hãy mang theo những người này rời đi đi, đừng để tai họa bên ngoài vương vào nơi hoang tàn này nữa.
Sự bi quan của Trưởng lão Lạc Minh không phải là sự ghét bỏ, mà là sự bất lực tột cùng của một kẻ đã chứng kiến quá nhiều sự lụi tàn. Ông ta đã quen với việc chấp nhận số phận, quen với việc nhìn những người thân yêu lần lượt ngã xuống dưới sự tàn phá của lời nguyền mà không thể làm gì.
Lạc Phong không tranh cãi. Hắn biết, lời nói vào lúc này là vô nghĩa đối với những kẻ đã mất đi hy vọng. Hắn tiến lên một bước, đứng giữa quảng trường trung tâm của Lạc thị – nơi linh khí cạn kiệt nhất, nơi đặt thạch bia ghi danh tổ tiên đã bị rạn nứt từ lâu.
— Trưởng lão, và cả các tộc nhân của Lạc thị, — Lạc Phong trầm giọng nói, giọng nói của hắn tuy không lớn nhưng mang theo một luồng uy áp vô hình, khiến tất cả những tiếng xì xào xung quanh lập tức im bặt. — Các người cho rằng mình bị trời phạt, cho rằng số phận của Lạc thị là phải lụi tàn dưới lời nguyền này. Nhưng các người có biết, lời nguyền mà các người đang gánh chịu thực chất chỉ là một sự bóp méo, một công cụ để kẻ thù rút cạn sinh mệnh của các người hay không?
Hắn hít sâu một hơi, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền đột ngột quay nhanh.
Rầm!
Một luồng áp lực không gian kinh hoàng bùng nổ từ thân thể Lạc Phong. Hai Linh Phiến trong suốt rực sáng lam quang huyền ảo hiện rõ trên xương bả vai hắn, tỏa ra những luồng gợn sóng lam xám tinh khiết bao trùm lấy toàn bộ quảng trường. Mặt đất dưới chân hắn rung chuyển nhẹ, nhưng không phải là sự hủy diệt, mà là sự cộng hưởng của Hư Không Chi Lực nguyên thủy.
Các tộc nhân Lạc thị kinh hãi lùi lại, đôi mắt họ trợn tròn nhìn thiếu niên gầy gò trước mặt. Luồng khí tức này… mạnh mẽ và tinh thuần đến mức vượt xa bất kỳ trưởng lão nào trong gia tộc từ trước đến nay. Nó mang theo một phẩm chất ăn mòn kỳ lạ, nhưng lại vô cùng ấm áp và có trật tự.
— Luồng lực lượng này… làm sao có thể? — Trưởng lão Lạc Minh sắc mặt đại biến, ông ta cảm thấy kinh mạch của mình đang run rẩy trước uy áp của Lạc Phong.
Lạc Phong ngồi xếp bằng xuống đất, nhắm mắt lại. Dưới Linh Tê thần nhãn mới khai mở, toàn bộ thế giới trong mắt hắn biến đổi. Hắn nhìn thấy rõ ràng những sợi tơ đen kịt của Lời Nguyền Hút Linh đang bám rễ sâu vào kinh mạch của Trưởng lão Lạc Minh và các tộc nhân xung quanh. Chúng đang không ngừng hút đi linh lực của họ và truyền vào không trung.
— Hôm nay, ta sẽ chặt đứt xiềng xích này cho các người! — Lạc Phong thầm rống lên trong lòng.
Hắn điều động Hư Không Chi Lực, mang theo phẩm chất ăn mòn đã được chuyển hóa hoàn toàn, nhẹ nhàng lan tỏa ra xung quanh. Luồng năng lượng lam xám tinh khiết chạm vào những sợi tơ đen kịt kia. Thay vì oanh kích dữ dội gây tổn thương cho kinh mạch của tộc nhân, phẩm chất ăn mòn của Lạc Phong hoạt động như một loại dung môi cực mạnh, nhẹ nhàng “ăn mòn” và bóc tách cấu trúc của lời nguyền từ gốc rễ.
Xèo… xèo…
Những tiếng rít nhẹ vang lên trong không gian. Các tộc nhân Lạc thị đột nhiên cảm thấy toàn thân nóng ran. Một luồng hắc khí đặc quánh, tanh tưởi từ lỗ chân lông của họ bốc lên, hóa thành làn khói đen rồi nhanh chóng bị luồng lam quang của Lạc Phong thanh tẩy, tan biến vào hư không.
Trưởng lão Lạc Minh trợn trừng mắt. Ông ta cảm thấy luồng khí lạnh lẽo, u uất bấy lâu nay luôn đè nặng trong lồng ngực mình đột ngột tan biến. Thay vào đó, một luồng sinh mệnh lực dồi dào, ấm áp từ đan điền cuồn cuộn trỗi dậy, khai thông những kinh mạch đã bị phong bế hàng chục năm qua. Tu vi vốn đã đình trệ của ông ta bỗng chốc dao động mạnh mẽ, linh khí xung quanh điên cuồng tràn vào cơ thể.
— Kinh mạch của ta… lời nguyền… đang biến mất? — Một tu sĩ trẻ tuổi hét lên trong sự kinh ngạc tột độ. Anh ta cảm thấy cơ thể mình nhẹ nhõm chưa từng có, sức mạnh vốn bị rút cạn bấy lâu nay đang nhanh chóng quay trở lại.
— Ta cũng vậy! Lực lượng của ta đang hồi phục!
Cả quảng trường Lạc thị chìm vào một sự chấn động kinh hoàng. Những tiếng rên rỉ vì đau đớn ban đầu nhanh chóng biến thành những tiếng reo hò, kinh ngạc và sướng vui tột độ. Hàng chục tộc nhân Lạc thị đứng đó, nước mắt giàn giụa khi cảm nhận được sự hồi sinh thực sự của cơ thể mình. Lời nguyền dai dẳng hành hạ họ từ thế hệ này sang thế hệ khác, giờ đây đang bị thiếu niên trước mặt dễ dàng bóc tách và thanh tẩy.
Lạc Phong từ từ mở mắt, khí tức toàn thân hắn trở nên sâu thẳm, huyền ảo hơn bao giờ hết. Hắn nhìn Trưởng lão Lạc Minh đang run rẩy bước đến trước mặt mình.
Bịch!
Trưởng lão Lạc Minh quỳ sụp xuống đất, hai tay run rẩy chạm vào nền đá, giọng nói nghẹn ngào, nước mắt chảy dài trên gương mặt hốc hác:
— Lạc Phong… không! Thiếu chủ! Ngươi… ngươi thực sự đã làm được điều mà tổ tiên bao đời nay không thể! Ngươi đã cứu mạng Lạc thị! Chúng ta… chúng ta đã sai lầm khi coi ngươi là phế vật…
Nhìn thấy đại trưởng lão quỳ xuống, tất cả các tộc nhân Lạc thị xung quanh cũng đồng loạt quỳ sụp xuống theo. Những ánh mắt khinh miệt, hoài nghi trước đó giờ đây hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự tôn kính, sùng bái và niềm hy vọng mãnh liệt rực cháy trong mắt họ. Họ đồng thanh hô vang:
— Bái kiến Thiếu chủ! Cảm tạ Thiếu chủ cứu mạng!
Lạc Phong bước đến, đỡ Trưởng lão Lạc Minh đứng dậy, giọng điệu của hắn ôn hòa nhưng đầy uy nghiêm:
— Trưởng lão, mọi người hãy đứng lên. Lạc thị chúng ta từng là người bảo hộ của Hư Không, không phải là những kẻ chịu tội để bị giẫm đạp. Cửu Trùng Cấm Phù trong ta đã hóa thành Tiên Cốt tinh hạch, và ta đã làm chủ Hư Không Huyễn Đạo. Lời nguyền này không phải là không thể giải quyết, ta có thể chuyển hóa nó thành sức mạnh của chúng ta.
Hắn quay lại nhìn các tộc nhân đang đứng thẳng người, gương mặt họ đã hồng hào trở lại, không còn vẻ xanh xao, u uất của trước đây nữa:
— Từ hôm nay, ta sẽ truyền dạy cho các người cách cảm nhận và tu luyện Hư Không Chi Lực nguyên thủy. Chúng ta sẽ không phụ thuộc vào linh khí biến chất của thế giới này nữa. Lạc thị sẽ đứng dậy từ đống đổ nát, và chúng ta sẽ tự tay đòi lại những gì đã mất!
Mộ Dung Tuyết đứng bên cạnh, đôi mắt nàng lấp lánh sự tự hào và xúc động khôn nguôi khi nhìn thấy Lạc Phong đứng giữa vạn người, tỏa sáng như một vị vương giả thực sự. Nàng biết, thiếu niên từng bị khinh rẻ ngày nào giờ đây đã thực sự bước lên con đường trở thành một vị vương bảo hộ thiên địa.
Lam Yên đứng trong góc khuất, khóe môi nàng khẽ cong lên một nụ cười nhẹ nhõm. Nàng thì thầm:
— Kẻ kế thừa… ngươi thực sự đã gieo mầm hy vọng vào mảnh đất chết này.
***
Đêm đó, Lạc thị tràn ngập trong một bầu không khí lễ hội chưa từng có trong suốt hàng trăm năm qua.
Ánh lửa bập bùng chiếu sáng những gương mặt rạng rỡ của các tộc nhân. Những tu sĩ trẻ tuổi vây quanh Lạc Phong, lắng nghe hắn chỉ dẫn cách vận chuyển linh lực để cảm nhận Hư Không Chi Lực nguyên thủy, cách bóc tách tạp khí để bảo vệ kinh mạch. Họ nhìn hắn với ánh mắt đầy sùng kính, coi hắn như vị cứu tinh duy nhất của gia tộc.
Nhưng Lạc Phong biết, sự yên bình này chỉ là tạm thời.
Hắn đứng trên đỉnh tháp canh cao nhất của Lạc thị, ánh mắt xa xăm nhìn về phía bầu trời tối tăm xa xôi, nơi Vực Thẳm Cổ Xưa và Tiên Giới đang ẩn hiện trong bóng đêm. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn vẫn đang quay tròn, phát ra những rung động nhẹ nhàng nhưng cảnh giác. Hắn cảm nhận được một áp lực vô hình, lạnh lẽo vẫn đang đè nặng lên không gian xung quanh, cho thấy Thiên Tôn Vô Cực chưa bao giờ từ bỏ việc tìm kiếm hắn.
Lam Yên từ từ bước đến bên cạnh hắn, tà áo trắng khẽ tung bay trong gió đêm. Sắc mặt nàng đã hồng hào hơn nhờ luồng năng lượng thanh lọc của Lạc Phong, nhưng đôi mắt xám tro của nàng vẫn đầy sự lo âu:
— Kẻ kế thừa, việc ngươi hồi sinh Lạc thị và thanh tẩy Lời Nguyền Hút Linh chắc chắn sẽ đánh động đến Thiên Tôn Vô Cực. Hắn sẽ nhận ra “hạt giống suy vong” của mình đang bị phá hủy. Hắn sẽ không để yên cho ngươi.
— Ta biết, — Lạc Phong siết chặt nắm tay, ánh mắt kiên định không chút sợ hãi. — Nhưng ta không thể vì sợ hãi mà trốn tránh. Lạc thị cần phải đứng dậy. Họ sẽ là điểm tựa vững chắc đầu tiên của ta, chứng minh cho Thiên Tôn thấy rằng ý chí hủy diệt của hắn không phải là vô địch. Sự sống luôn tìm được lối thoát của riêng nó.
Hắn quay đầu nhìn Mộ Dung Tuyết đang đứng đợi phía dưới chân tháp, ánh mắt nàng luôn dõi theo hắn với niềm tin tuyệt đối. Hắn hít sâu một hơi, nói tiếp:
— Chúng ta không thể ở lại đây lâu. Vẫn còn rất nhiều mảnh vỡ Thư Các và Thiên Khuyết Chi Vật cần tìm kiếm. Ta phải mạnh hơn nữa để có thể bảo vệ họ, tìm lại tung tích của mẫu thân, và hoàn thành sứ mệnh Hàn Gắn Bầu Trời.
Lam Yên nhìn thiếu niên trước mặt, nỗi lo âu trong lòng nàng dường như đã bị sự kiên định của hắn xua tan phần nào. Nàng gật đầu, giọng nói mang theo sự quyết tâm:
— Được, Linh Tê Cổ Phái của ta sẽ đồng hành cùng ngươi đến cuối con đường. Hư Không Chi Chủ chân chính… ta tin ngươi sẽ làm được.
Dưới ánh trăng mờ ảo, Lạc Phong dang rộng song Linh Phiến, lam quang huyền ảo tỏa ra, bao bọc lấy Mộ Dung Tuyết đang bước lên tháp canh. Họ đứng bên nhau, nhìn về phía chân trời xa xăm, sẵn sàng đối mặt với những cơn bão táp kinh hoàng nhất đang chờ đợi phía trước trên hành trình Hư Không Huyễn Đạo của mình.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: