Hư Không Huyễn ĐạoChương 66: Mầm Mống Hủy Diệt
Rạng đông ló dạng, những tia nắng vàng yếu ớt len lỏi qua lớp bụi mịt mờ còn vương lại sau trận chiến kinh thiên động địa, rải ánh sáng thưa thớt xuống sân chính Lạc thị đổ nát. Gió sớm mang theo mùi khói khét lẹt và hơi ẩm từ đất đá vỡ vụn, khắc ghi dấu vết hủy diệt. Tuy nhiên, giữa khung cảnh hoang tàn ấy, một tia hy vọng vẫn âm ỉ, kiên cường bùng cháy.
Lam Yên đứng lặng lẽ, đôi mắt xám tro u uẩn dán chặt vào Lạc Phong. Linh Tê Lực trong cơ thể nàng, vốn đã kiệt quệ sau khi hy sinh bí bảo và gắng sức trấn áp Ma Khí, giờ đây lại rung động dữ dội, như vô hình gào thét. Nó không phải là sự cảnh báo về nguy hiểm bên ngoài, mà là một sự bất thường sâu sắc đang ẩn giấu ngay trong bản nguyên Lạc Phong.
Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng vừa quen thuộc, vừa xa lạ, một thứ ký sinh quỷ dị đang len lỏi, bám rễ sâu vào Tiên Cốt tinh hạch Lạc Phong. Nó giống như một hạt giống đã được gieo trồng từ rất lâu, giờ đây, sau khi Lạc Phong hấp thụ Hư Không quái vật và trở thành Hư Không Chi Chủ chân chính, nó đã bộc lộ chân tướng. Lam Yên cố gắng trấn tĩnh Linh Tê Lực của mình, nhưng sự bất thường này quá lớn, quá kinh hoàng, khiến nàng không thể phớt lờ. Nàng biết, bí mật này có thể thay đổi hoàn toàn cục diện, thậm chí là định nghĩa lại cả sự tồn tại Lạc Phong.

Lạc Phong đứng thẳng, bóng hắn đổ dài trên nền đất loang lổ. Khí tức của hắn vững chãi, uy nghiêm như một ngọn núi cổ, không còn chút yếu ớt hay hoài nghi. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của hắn giờ chỉ còn là một vệt lam xám mờ ảo, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh nguyên thủy khó lường. Hắn cảm nhận Hư Không Chi Lực thuần khiết cuộn trào trong kinh mạch, mạnh mẽ và ổn định hơn bao giờ hết, như dòng sông lớn đã tìm được mạch nguồn của mình.
Mộ Dung Tuyết tựa vào bên cạnh Lạc Phong, gương mặt nàng hồng hào trở lại, ánh mắt trong veo, tràn đầy bình yên và tin tưởng tuyệt đối. Nàng cảm thấy an toàn khi ở bên hắn, như thể mọi bão tố thế gian đều không thể chạm tới họ.
Lạc Phong khẽ quay đầu, nhìn Mộ Dung Tuyết và Lam Yên. Giọng hắn trầm ấm, vang vọng nhưng chứa đựng sự kiên định: “Mộ Dung cô nương, Tiền bối Lam Yên, chúng ta đã thắng. Lạc thị sẽ quật khởi từ đống tro tàn này.”
Mộ Dung Tuyết nở một nụ cười nhẹ nhõm, nắm chặt lấy tay Lạc Phong, cảm nhận hơi ấm và sức mạnh từ hắn. “Lạc huynh thật mạnh mẽ.”
Lam Yên nhìn Lạc Phong, đôi mắt xám tro khẽ chớp. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc không thể cưỡng lại, một bí mật kinh hoàng cần phải được phơi bày. Nàng hơi run rẩy, khó khăn cất tiếng, giọng nói mang theo một nỗi lo âu sâu thẳm: “Kẻ kế thừa… ta… ta cần ngươi cho phép ta kiểm tra lại một phen. Có một điều… cực kỳ bất thường.”
Lạc Phong hơi nhíu mày, nhưng vẫn gật đầu. Hắn tin tưởng Lam Yên, và trực giác hắn cũng mách bảo điều chẳng lành. Cả ba người di chuyển đến một căn phòng bí mật dưới lòng đất Lạc thị, nơi những bức tường đá dày có thể che chắn mọi khí tức, ngay cả từ Thiên Tôn Vô Cực.
Trong căn phòng đá cổ kính, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ một viên dạ minh châu chiếu rọi. Lam Yên yêu cầu Lạc Phong ngồi xuống một tấm bồ đoàn đá. Nàng nhẹ nhàng đặt bàn tay gầy guộc lên ngực hắn, ngay vị trí Tiên Cốt tinh hạch, và nhắm mắt lại. Linh Tê Lực của nàng, vốn đã nhạy bén tột cùng, giờ đây thâm nhập sâu vào từng ngóc ngách cơ thể Lạc Phong, vượt qua lớp phòng ngự Hư Không Chi Lực mà hắn vô thức dựng lên.
Ban đầu, gương mặt Lam Yên chỉ là sự tập trung tột độ. Nhưng rất nhanh sau đó, sắc mặt nàng dần biến đổi, từ kinh ngạc đến kinh hãi tột độ, rồi đau đớn tột cùng, như thể luồng thông tin khổng lồ đang xé toạc tâm trí nàng. Nàng thấy những hình ảnh rời rạc, chớp nhoáng như những mảnh vỡ từ một giấc mơ kinh hoàng: một bàn tay khổng lồ, đen tựa mực, vươn ra từ hư không vô tận, nhẹ nhàng gieo một hạt giống lam xám lạnh lẽo vào một thực thể mơ hồ, yếu ớt. Rồi những lời nguyền lan truyền, từ gia tộc này đến gia tộc khác, từ kỷ nguyên này đến kỷ nguyên khác. Nàng thấy một âm mưu vĩ đại, kéo dài qua vô số kỷ nguyên, biến vạn vật thành những con rối trong tay kẻ chủ mưu.
Lam Yên đột ngột rút tay lại, cơ thể nàng đổ sụp, thổ huyết một ngụm máu tươi đỏ thẫm. Sắc mặt nàng trắng bệch như giấy, đôi mắt xám tro mở to, run rẩy nhìn Lạc Phong, như thể hắn là một thực thể hoàn toàn xa lạ, một nghịch lý khủng khiếp.

Mộ Dung Tuyết đỡ lấy Lam Yên, ánh mắt không ngừng lo lắng: “Tiền bối Lam Yên, người sao vậy? Người đã nhìn thấy gì?”
Lam Yên khó khăn cất tiếng, giọng nói khàn đặc, mỗi lời thốt ra đều nặng tựa chì, mang theo sự tuyệt vọng và kinh hoàng: “Kẻ kế thừa… Tiên Cốt ngươi… không phải là sự thức tỉnh tự nhiên. Nó… nó là một ‘mầm mống’… một ‘hạt giống hủy diệt’ do Thiên Tôn Vô Cực gieo vào ngươi… từ một kiếp vận viễn cổ… để biến ngươi thành ‘vật tế’ tối thượng cho đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’ của hắn!”
Lời nói của Lam Yên như một tiếng sét đánh ngang tai, xé toạc mọi nhận thức Lạc Phong. Hắn như bị đóng băng tại chỗ, toàn thân cứng đờ. “Mầm mống? Vật tế? Ngươi nói gì vậy, Tiền bối Lam Yên?” Giọng hắn khàn đặc, không thể tin vào lời vừa nghe. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo, xa lạ, một sự thao túng sâu sắc ẩn trong chính Tiên Cốt hắn, một thứ hắn chưa từng nhận ra, chưa từng cảm nhận. Phẫn nộ và cảm giác bị phản bội dâng trào như thủy triều, nhấn chìm lý trí hắn. “Ta… ta vốn là công cụ của hắn sao?” Một nỗi ghê tởm dâng lên trong lòng, hắn bắt đầu hoài nghi cả sự tồn tại hắn, liệu hắn có phải là Lạc Phong thật sự, hay chỉ là một con rối bị định sẵn số phận?
Mộ Dung Tuyết ôm chặt lấy Lạc Phong, cảm nhận sự run rẩy kịch liệt từ thân hắn. Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng nói kiên định, tràn đầy tình cảm: “Lạc huynh… không phải! Dù hắn có gieo gì vào ngươi, ngươi vẫn là ngươi! Ngươi là Lạc Phong, người bảo vệ ta, người cứu rỗi Lạc thị. Lời Nguyền Hút Linh của gia tộc ta cũng là một phần trong kế hoạch của hắn. Chúng ta… chúng ta đều là nạn nhân, nhưng chúng ta sẽ cùng nhau phá vỡ nó! Ngươi không hề cô độc!”
Lam Yên dựa vào Mộ Dung Tuyết, sắc mặt vẫn trắng bệch nhưng ánh mắt đã bớt đi vẻ kinh hoàng, thay vào đó là sự kinh ngạc và một tia hy vọng. Nàng tiếp lời, giải thích thêm: “Mộ Dung Tuyết nói đúng. Khi ngươi hấp thụ Hư Không quái vật, luồng Hư Không nguyên thủy đã kích hoạt mầm mống này, làm lộ rõ chân tướng. Nhưng điều kinh ngạc là… ngươi đã biến nó thành của mình. Ngươi đang dùng chính ‘mầm mống’ của hắn để tạo nên Hư Không Huyễn Đạo của chính ngươi, biến nó thành ‘khởi nguyên tái tạo’ thay vì ‘hủy diệt’.”
Lạc Phong im lặng, nội tâm hắn giằng xé kịch liệt. Hắn cảm thấy một nỗi ghê tởm sâu sắc về bản thân, về sự tồn tại hắn. Hắn đã luôn tin rằng mình đang chiến đấu để phá vỡ xiềng xích, để tìm lại sự tự do. Nhưng giờ đây, hắn lại phát hiện ra rằng ngay cả sự tồn tại hắn cũng là một phần trong kế hoạch tàn độc của kẻ thù. Cảm giác bị thao túng, bị lợi dụng, bị định đoạt số phận khiến hắn như rơi vào vực sâu vô tận của tuyệt vọng. Hắn tự hỏi, liệu ý chí kiên cường hắn có phải cũng là một phần của sự sắp đặt đó?
Nhưng rồi, một ngọn lửa phẫn nộ bùng lên mãnh liệt trong tâm khảm hắn, thiêu rụi mọi hoài nghi và tuyệt vọng. Hắn không chấp nhận số phận bị định đoạt! Hắn sẽ không bao giờ trở thành công cụ của bất kỳ ai!
Lạc Phong nội thị Tiên Cốt tinh hạch, cảm nhận sự liên kết giữa nó và Hư Không Chi Lực, phẩm chất bào mòn. Hắn nhận ra mình đang thực sự “tiêu hóa” và “chuyển hóa” cái “mầm mống” đó, biến nó thành một phần không thể tách rời của Hư Không Huyễn Đạo hắn. Hắn sẽ dùng chính “mầm mống” này để hủy diệt kẻ đã gieo trồng nó. Cái gọi là “mầm mống hủy diệt” giờ đây không còn là xiềng xích, mà là một nguồn năng lượng nguyên thủy, một khởi nguyên mới, do hắn hoàn toàn làm chủ.
Lạc Phong từ từ đứng dậy, khí thế bùng phát, không phải hung tàn, mà là kiên định đến đáng sợ, một ý chí bất khuất có thể nghịch chuyển càn khôn. Giọng hắn trầm thấp, đầy sát ý, vang vọng khắp căn phòng đá lạnh lẽo: “Hắn muốn dùng ta làm vật tế? Vậy thì ta sẽ trở thành vật tế… để hủy diệt chính hắn! Thiên Tôn Vô Cực, ngươi đã xem thường ta rồi!”
Hắn quay sang Mộ Dung Tuyết và Lam Yên, ánh mắt hắn đã hoàn toàn thoát khỏi bàng hoàng hay phẫn nộ, thay vào đó là sự bình tĩnh đáng sợ và ý chí kiên cường bất diệt. “Mộ Dung cô nương, Tiền bối Lam Yên, hành trình của chúng ta sẽ khó khăn gấp vạn lần. Nhưng ta thề, ta sẽ không lùi bước. Ta sẽ tìm ra mẹ ta, Hàn Gắn Bầu Trời, và tạo ra một Tiên Đạo mới, nơi không kẻ nào có thể thao túng sinh mệnh chúng sinh!”

Ánh mắt hắn hướng thẳng lên trần nhà, như xuyên thấu vạn dặm hư không, nhìn thẳng vào Thiên Tôn Vô Cực, kẻ đang ẩn mình trong bóng tối.
Cùng lúc đó, trong một chiều không gian khác, cách Lạc thị hàng vạn dặm, Hắc La và Thám Ảnh đang quỳ rạp, run rẩy trước một pháp trận cổ xưa. Pháp trận này vốn dùng để theo dõi Lạc Phong, giờ đây bỗng bùng sáng dữ dội, rồi một luồng ý chí vô cùng viễn cổ và uy nghiêm giáng xuống. Đó chính là thần niệm Thiên Tôn Vô Cực.
Giọng Thiên Tôn Vô Cực vang vọng, trầm thấp, mang theo phẫn nộ tột cùng và chút ngạc nhiên khó che giấu: “Kẻ kế thừa… ngươi… đã thức tỉnh rồi sao? Và cái mầm mống ta gieo… lại biến chất đến vậy?”
Hắc La và Thám Ảnh quỳ rạp xuống, sợ hãi tột độ, thân thể run bần bật. Hắc La cố gắng lên tiếng, giọng nghẹn ngào: “Thiên Tôn đại nhân… Lạc Phong… hắn đã tiêu diệt Hư Không quái vật… và hắn…”
“Im lặng!” Giọng Thiên Tôn Vô Cực cắt ngang, lạnh lẽo thấu xương, mang theo sát ý ngập trời. “Cái mầm mống của ta… đã bị hắn chiếm đoạt. Hắn đã biến ‘mầm mống hủy diệt’ thành của chính hắn. Thật thú vị… và đáng chết!”
Một luồng áp lực vô hình từ thần niệm Thiên Tôn Vô Cực quét qua, khiến không gian quanh Hắc La và Thám Ảnh như muốn vỡ vụn. “Hắc La, Thám Ảnh! Kích hoạt ‘Thiên La Trận Vô Cực’. Giết hắn! Ngay lập tức! Hoặc… ta sẽ đích thân giáng lâm!”
Pháp trận dưới chân chúng đột nhiên nổ tung thành tro tàn, cắt đứt mọi liên lạc với Thiên Tôn Vô Cực.

Hắc La và Thám Ảnh nhìn nhau, sắc mặt trắng bệch, nỗi hoảng loạn tột cùng hiện rõ trong mắt. Chúng biết, Thiên Tôn Vô Cực đã nổi giận thật sự, và Lạc Phong đã trở thành mối đe dọa trực tiếp, một biến số không thể kiểm soát, một vật tế đang phản phệ lại chủ nhân.
Trên đỉnh tháp canh Lạc thị, ánh bình minh rực rỡ đã hoàn toàn xua đi màn đêm. Lạc Phong nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết lên, đôi Linh Phiến trong suốt nơi xương bả vai hắn khẽ rung động, lam quang huyền ảo tỏa ra, bao bọc lấy cả ba người.
Hắn nhìn về phía chân trời, ánh mắt hắn đã hoàn toàn thoát khỏi bàng hoàng hay phẫn nộ, thay vào đó là sự bình tĩnh đáng sợ và ý chí kiên cường bất diệt. Giọng hắn vang vọng, đầy quyết tâm, không phải với ai khác, mà là với chính hắn, với Thiên Tôn Vô Cực và với cả vũ trụ:
“Thiên Tôn Vô Cực… Ngươi đã gieo ‘mầm mống hủy diệt’ vào ta. Vậy thì, ta sẽ dùng chính ‘mầm mống’ đó, để hủy diệt ngươi. Cuộc chiến này… mới chỉ thực sự bắt đầu!”
Mộ Dung Tuyết vùi đầu vào ngực Lạc Phong, thì thầm: “Lạc huynh, ta sẽ luôn ở bên ngươi.”
Lam Yên nhìn Lạc Phong, trong mắt nàng là sự kính nể sâu sắc và một tia hy vọng mong manh cho số phận vũ trụ này. Nàng thầm niệm: “Hư Không Chi Chủ chân chính… Ngươi chính là hy vọng cuối cùng.”
Ba người cùng nhau bước đi, hướng về phía chân trời, nơi những Thiên Phù Sơn khác ẩn hiện. Hành trình tìm kiếm Hư Không Thư Các và Thiên Khuyết Chi Vật sẽ tiếp tục, nhưng giờ đây, với một mục tiêu rõ ràng hơn, và một mối thù cá nhân sâu đậm hơn bao giờ hết. Lạc Phong đã sẵn sàng đối mặt với vận mệnh, không còn là một vật tế, mà là một kẻ kiến tạo, một Hư Không Chi Chủ, kẻ sẽ định hình lại trật tự càn khôn.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: