Hư Không Huyễn Đạo
Chương 65: Bí Ẩn Về Mẹ

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:42:46 | Lượt xem: 12

Một tiếng rít xé toạc màng nhĩ vang dội khắp khoảng sân đổ nát của gia tộc Lạc thị, kéo theo một luồng gió tanh tưởi vị máu và hắc khí lạnh buốt xương tủy. Hư Không quái vật khổng lồ cao hơn mười trượng khẽ chuyển động thân hình nhầy nhụa, hàng trăm xúc tu đen kịt của nó quất mạnh vào không trung, tạo nên những tiếng nổ đôm đốp liên hồi. Mỗi lần xúc tu của nó chạm xuống đất, những mảng đá kiên cố của sân chính đều bị ăn mòn thành một thứ chất lỏng đen ngòm, sủi bọt độc hại.

Lam Yên đứng ở phía trước, sắc mặt nàng cắt không còn giọt máu sau khi đã tiêu hao quá nhiều Linh Tê lực để chống đỡ với áp lực không gian trước đó. Nàng vội vã đưa chiếc sáo ngọc lên môi, nhưng chưa kịp thổi ra một nốt nhạc hoàn chỉnh, thương thế trong kinh mạch đã dội ngược lên khiến nàng lảo đảo, một ngụm máu đỏ tươi trào ra nơi khóe môi, nhuộm đỏ một mảng bạch y phiêu dật.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Bí Ẩn Về Mẹ

“Kẻ kế thừa! Cẩn thận! Sinh vật này… nó không thuộc về thế giới này, nó đang trực tiếp hấp thụ sinh mệnh lực của vạn vật xung quanh để tự cường hóa!” Giọng nói của Lam Yên khàn đặc, chứa đựng một sự cấp bách và lo âu tột độ chưa từng có.

Lạc Phong không đáp, ánh mắt hắn găm chặt vào con mắt khổng lồ rực lửa đỏ tựa máu đang xoay tròn ở chính giữa cơ thể quái vật kia. Hắn cảm nhận được một luồng uy áp mang theo ý chí hủy diệt của Thiên Tôn Vô Cực đang thông qua con mắt đó để giám sát chiến trường này. Hư Không Chi Lực trong kinh mạch hắn cuộn trào dữ dội, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền xoay nhanh đến mức tạo ra những tiếng rít nhẹ gầm rú bên trong cơ thể. Song Linh Phiến xám tro sau lưng hắn xòe rộng, tỏa ra một trường lực không gian bao bọc lấy Mộ Dung Tuyết đang yếu ớt đứng phía sau.

“Vù!”

Hư Không quái vật khổng lồ đột ngột phát động tấn công. Hàng chục xúc tu đen kịt, to lớn như những thân cổ thụ, từ trên cao lao vút xuống như những tia chớp hắc ám, nhắm thẳng vào vị trí của ba người. Sức mạnh của đòn đánh này mang theo cấm chế trọng lực khủng khiếp, khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh, đè nặng lên vai Lạc Phong như muốn nghiền nát xương cốt hắn.

Lạc Phong cắn chặt răng, bước lên một bước, chắn hoàn toàn trước mặt Mộ Dung Tuyết. Hắn vận chuyển Hư Không Chi Lực nguyên thủy đến cực hạn, hai tay đấm mạnh vào khoảng không trước mặt. Một bức tường năng lượng lam xám mang phẩm chất ăn mòn bùng lên, va chạm kịch liệt với những xúc tu đen kịt kia.

“Ầm! Ầm! Ầm!”

Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, những luồng sóng xung kích không gian lan tỏa ra bốn phía, thổi bay toàn bộ gạch đá và tàn tích xung quanh. Mặc dù phẩm chất ăn mòn của Lạc Phong đã thành công gặm nhấm và làm tan rã phần đầu của các xúc tu, nhưng quái vật kia dường như có khả năng tái tạo vô hạn. Chỉ trong chớp mắt, những xúc tu bị đứt lìa lại mọc ra, đen kịt và hung hãn hơn trước, điên cuồng oanh kích vào màng phòng ngự của hắn.

Mỗi một đợt va chạm, Lạc Phong lại cảm thấy ngực mình như bị một chiếc búa tạ nện vào. Vết thương cũ sâu hoắm ở lòng bàn tay phải của hắn, vốn chỉ vừa mới se miệng, nay dưới áp lực cấm chế quá lớn lại một lần nữa nứt toác ra. Máu tươi đỏ thẫm rỉ ra, chảy dọc theo ngón tay và nhỏ xuống chiếc nhẫn ngọc cổ xưa ở ngón áp út. Chiếc nhẫn ngọc khẽ run lên, tỏa ra những tia lam quang chớp tắt liên tục như đang cố gắng cảnh báo một mối nguy hiểm cực hạn.

Nhận thấy màng phòng ngự của Lạc Phong đang có dấu hiệu rạn nứt, Hư Không quái vật khổng lồ bỗng nhiên ngưng tụ toàn bộ hắc khí xung quanh vào con mắt đỏ rực ở tâm cơ thể. Một luồng sáng đỏ tía rực lửa, mang theo sát khí hủy diệt kinh hoàng, đột ngột bắn ra. Đòn tấn công này không nhắm vào Lạc Phong, mà lại nhắm thẳng vào vị trí của Mộ Dung Tuyết và Lam Yên ở phía sau, nơi trường lực bảo hộ đang mỏng manh nhất.

“Không ổn!” Lam Yên kinh hoàng hét lên, nhưng cơ thể nàng lúc này đã kiệt quệ, không thể di chuyển kịp thời.

Mộ Dung Tuyết đứng giữa vòng bảo hộ, ánh mắt nàng co rút lại khi nhìn thấy luồng sáng đỏ tía đang lao đến với tốc độ kinh hoàng. Nàng không sợ cái chết, nhưng nàng sợ phải nhìn thấy Lạc Phong gục ngã vì bảo vệ mình. Nàng khẽ thì thầm, giọng nói yếu ớt nghẹn ngào: “Lạc huynh… đừng…”

Lạc Phong không một chút do dự. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, bản năng duy nhất của hắn là bảo vệ nàng. Hắn dang rộng Linh Phiến, vận dụng tốc độ cực hạn của không gian dịch chuyển, lao thẳng ra phía trước, dùng chính tấm lưng và cơ thể mình để che chắn cho Mộ Dung Tuyết và Lam Yên.

“Bùm!”

Luồng sáng đỏ tía hủy diệt giáng thẳng vào ngực Lạc Phong. Tiếng nổ đanh gọn vang lên, trường lực lam xám bao bọc quanh hắn vỡ vụn như thủy tinh. Cơn đau nhức nhối, thấu xương tủy lập tức lan tỏa khắp toàn thân. Lạc Phong cảm thấy lồng ngực mình như bị thiêu rụi, xương cốt rạn nứt, lục phủ ngũ tạng đảo lộn dữ dội. Hắn phun ra một ngụm máu lớn đỏ tươi xen lẫn những sợi hắc khí tanh tưởi, cơ thể bay ngược ra sau, đập mạnh xuống đống đổ nát của cổng chính Lạc thị.

“Lạc huynh!” Mộ Dung Tuyết khóc nghẹn, nàng bất chấp cơ thể đang suy kiệt, lảo đảo lao về phía hắn, quỳ sụp xuống bên đống đổ nát, đôi bàn tay run rẩy ôm lấy khuôn mặt đầy máu của hắn.

Lam Yên cũng lết từng bước chân nặng nề tới gần, sắc mặt nàng xám xịt khi cảm nhận được sinh mệnh lực của Lạc Phong đang nhanh chóng tiêu hao dưới sự tàn phá của luồng sát khí đỏ tía kia. Hư Không quái vật khổng lồ từ từ tiến lại gần, con mắt đỏ rực của nó lộ ra vẻ ngạo nghễ và tham lam vô cùng, chuẩn bị giáng xuống đòn kết liễu.

Lạc Phong nằm giữa đống đất đá, ý thức của hắn bắt đầu chìm vào bóng tối mịt mù. Cơn đau đớn tột cùng khiến hắn muốn buông xuôi, nhưng khi nhìn thấy những giọt nước mắt nóng hổi của Mộ Dung Tuyết rơi trên má mình, và bóng dáng yếu ớt của nàng đang cố che chắn trước mặt hắn, một ngọn lửa phẫn nộ và ý chí bất khuất bỗng bùng cháy dữ dội trong sâu thẳm linh hồn hắn.

Hắn không thể chết ở đây. Hắn đã thề sẽ bảo vệ nàng, sẽ khôi phục gia tộc, và bắt Thiên Tôn Vô Cực phải trả giá. Hắn không thể gục ngã trước một tạo vật giả tạo này!

Ngay khi ngọn lửa ý chí của Lạc Phong đạt đến đỉnh điểm, chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên tay hắn bỗng nhiên nóng rực như lửa đốt. Máu tươi của hắn thấm đẫm chiếc nhẫn bỗng chốc bùng lên một luồng lam quang rực rỡ chưa từng có. Cùng lúc đó, tấm bản đồ da thú trong ngực áo hắn cũng rung động kịch liệt, phát ra nhiệt lượng kinh người, trực tiếp kéo thần trí đang chập chờn của hắn vào một không gian hoàn toàn xa lạ.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Bí Ẩn Về Mẹ

***

Bóng tối của thực tại biến mất, thay vào đó là một không gian Hư Không vô tận, tĩnh mịch và sâu thẳm. Lạc Phong thấy mình đang lơ lửng giữa khoảng không hư vô này, không còn cảm giác đau đớn của thể xác, chỉ có một sự yên bình kỳ lạ.

Trước mặt hắn, tấm bản đồ da thú cũ kỹ tự động mở ra, nhưng những đường nét địa lý của Thiên Phù Sơn hay Linh Hà đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó, những ký tự cổ xưa bằng ngôn ngữ Hồng Hoang trên bản đồ bắt đầu chuyển động, chúng bay lơ lửng trong không trung rồi tụ hội lại, ngưng tụ thành hình ảnh một tấm bia đá khổng lồ, cổ kính và đầy rêu phong.

Tấm bia đá phát ra luồng lam quang dịu nhẹ, chiếu rọi vào thần hồn của Lạc Phong. Khi ánh mắt hắn chạm vào những dòng chữ cổ xưa trên bia đá, một luồng thông tin khổng lồ và những hình ảnh ký ức xa xưa đột ngột tràn vào thức hải của hắn, rõ ràng và sống động như chính hắn đang trải qua.

Đó là ký ức về một nhánh Tiên tộc cổ xưa, những người được mệnh danh là Thủ hộ giả của Hư Không từ thời Hồng Hoang. Họ nắm giữ sứ mệnh duy trì sự cân bằng của vũ trụ, bảo vệ ranh giới giữa thực tại và hư vô. Tuy nhiên, trong một cuộc đại biến, họ đã phát hiện ra một “mầm mống hủy diệt” – một nguồn năng lượng Hư Không nguyên thủy cực kỳ hỗn loạn, tàn bạo, có khả năng đồng hóa và tiêu diệt mọi trật tự càn khôn.

Tiên tộc đã dùng mọi cách để tiêu diệt mầm mống này nhưng đều thất bại, bởi nó sinh ra từ chính vết nứt của Thiên Đạo. Cách duy nhất để ngăn chặn nó tàn phá vũ trụ là phải tìm một “vật chứa” có thể dung hợp và thuần hóa nó. Vật chứa đó phải sở hữu Thiên Cốt Hư Không tinh khiết nhất và một ý chí kiên định vượt qua mọi thử thách của sinh tử.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Bí Ẩn Về Mẹ

Hình ảnh trên bia đá bỗng nhiên thay đổi, hiện lên một chiến trường đổ nát tiêu điều sau Đại Hồng Kiếp. Giữa màn sương xám xịt và những mảnh vỡ của trời đất, một nữ nhân tuyệt mỹ, mặc y phục mang hoa văn cổ xưa của Tiên tộc, đang ôm một hài nhi sơ sinh vào lòng. Đôi mắt nàng đen láy, sâu thẳm nhưng ngập tràn vẻ u buồn và đau khổ khôn nguôi.

Lạc Phong run rẩy khi nhìn thấy gương mặt của nữ nhân đó. Đó chính là mẫu thân hắn, người phụ nữ trong bức họa cũ mà hắn hằng mong nhớ.

Nàng khẽ vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa trẻ, nước mắt lăn dài trên má, rơi xuống trán hài nhi. Giọng nói của nàng nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sức nặng vạn quân, vang vọng trong tâm thức của Lạc Phong:

“Phong nhi của ta… Ta xin lỗi vì đã gieo lên người ngươi gánh nặng này. Ngươi sinh ra đã mang trong mình mầm mống hủy diệt của Hư Không nguyên thủy. Thế gian gọi đó là lời nguyền, nhưng ta biết, đó là định mệnh của ngươi.”

Nàng giơ ngón tay ngọc ngà lên, ngưng tụ một luồng lam quang tinh thuần nhất của Tiên tộc, nhẹ nhàng vẽ lên trán đứa trẻ một trận pháp phức tạp. Đó chính là khởi nguồn của Cửu Trùng Cấm Phù và Lời Nguyền Hút Linh.

“Ta không thể tiêu diệt nó, nên ta phải dùng huyết mạch Tiên tộc của ta để phong ấn và tích hợp nó vào Thiên Cốt của ngươi. Cửu Trùng Cấm Phù không phải để giam cầm ngươi, mà là để bảo vệ ngươi khỏi sự thèm khát của Thiên Tôn Vô Cực, và để nuôi dưỡng mầm mống này, chờ đợi ngày ngươi đủ mạnh mẽ để thức tỉnh và làm chủ nó. Lời Nguyền Hút Linh thực chất là một lớp vỏ bọc, biến ngươi thành kẻ phế vật trong mắt thế gian, để ngươi có thể bình an lớn lên…”

Nữ nhân khẽ mỉm cười, nụ cười đầy sự hy sinh và niềm tin tuyệt đối:

“Phong nhi, khi ngươi nhìn thấy những dòng chữ này, nghĩa là ngươi đã bước đi trên con đường của riêng mình. Hãy nhớ, ngươi không phải là kẻ bị nguyền rủa. Ngươi là hy vọng duy nhất của vũ trụ này. Đừng sợ hãi mầm mống hủy diệt trong mình, hãy chấp nhận nó, dung hợp nó, và biến nó thành sức mạnh của chính ngươi. Hãy trở thành Hư Không Chi Chủ chân chính, hàn gắn thiên khung, tái lập trật tự…”

Hình ảnh mờ dần, tấm bia đá khổng lồ cũng tan rã thành những đốm sáng lam xám, nhập vào thần hồn của Lạc Phong.

Lạc Phong đứng lặng giữa không gian tâm thức, những giọt nước mắt vô hình lăn dài trên khuôn mặt thần hồn của hắn. Nỗi oán hận, sự hoài nghi và phẫn nộ bấy lâu nay về số phận phế vật, về lời nguyền gia tộc, trong khoảnh khắc này đã hoàn toàn tan biến. Thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc, một niềm kính trọng và tình yêu thương vô bờ bến dành cho mẫu thân đã hy sinh tất cả để bảo vệ hắn.

Mẫu thân hắn không hề ruồng bỏ hắn. Nàng đã trao cho hắn món quà vĩ đại nhất, một sứ mệnh cao cả nhất.

“Mẫu thân… ta hiểu rồi,” Lạc Phong thì thầm, ánh mắt hắn bỗng hóa sắc bén, kiên định lạ thường. “Ta sẽ không để sự hy sinh của mẫu thân trở nên vô ích. Mầm mống hủy diệt này… từ hôm nay, sẽ là sức mạnh của ta!”

***

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Bí Ẩn Về Mẹ

Ngoài thực tại, Hư Không quái vật khổng lồ đã tiến đến sát đống đổ nát. Một xúc tu khổng lồ nhầy nhụa, mang theo chất độc ăn mòn ghê gớm, từ từ nhấc lên cao, nhắm thẳng vào đầu Lạc Phong đang nằm bất động mà quật xuống.

Mộ Dung Tuyết nhắm nghiền mắt, dùng thân mình che chắn phía trên Lạc Phong, sẵn sàng đón nhận cái chết cùng hắn.

“Uỳnh!”

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, nhưng không phải là tiếng xương thịt nứt vỡ. Một luồng khí tức kinh thiên động địa, mang theo áp lực không gian cổ xưa và tà dị chưa từng có, đột ngột bùng nổ từ cơ thể Lạc Phong.

Xúc tu khổng lồ của Hư Không quái vật khi vừa chạm vào luồng khí tức này liền bị một lực lượng vô hình bẻ gãy, hóa thành những mảnh vụn đen kịt rồi tan biến vào hư không trước sự kinh ngạc của Lam Yên.

Lạc Phong từ từ mở mắt đứng dậy. Đôi mắt hắn lúc này không còn là màu đen láy thông thường, mà đã chuyển sang một màu lam xám sâu thẳm, rực rỡ tựa như chứa đựng cả một dải ngân hà cổ xưa, nhưng ẩn sâu trong đó là những vệt đen kịt của nguồn năng lượng hủy diệt nguyên thủy. Khí chất của hắn hoàn toàn thay đổi, không còn là một tu sĩ Sơ Khai cảnh giới bình thường, mà toát ra một vẻ uy nghiêm, lạnh lùng và tối thượng của một vị vương giả ngự trị trên vạn vật.

Vết thương kinh hoàng trên ngực hắn và vết cắt sâu hoắm ở lòng bàn tay phải đang khép lại với tốc độ chóng mặt dưới sự nuôi dưỡng của luồng năng lượng mới. Chỉ trong vài nhịp thở, làn da hắn đã trở lại lành lặn, chỉ để lại một vệt sẹo mờ nhạt màu lam xám lấp lánh như ngọc trên lòng bàn tay – minh chứng cho sự thức tỉnh và làm chủ hoàn toàn Tiên Cốt chân chính.

Lạc Phong không còn cố gắng trấn áp Cửu Trùng Cấm Phù hay Lời Nguyền Hút Linh nữa. Hắn thả lỏng toàn bộ kinh mạch, chủ động mở rộng đan điền, kết nối và dung hợp hoàn toàn “mầm mống hủy diệt” kia vào Hư Không Chi Lực nguyên thủy của mình.

“Ầm! Ầm!”

Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn quay cuồng dữ dội, phát ra những luồng sáng lam xám xen lẫn hắc sắc nguyên thủy, tạo thành một vòng xoáy năng lượng khổng lồ. Luồng năng lượng này cuộn trào khắp các kinh mạch, gột rửa và tái tạo lại toàn bộ cơ thể hắn, khiến hắn cảm nhận được một sức mạnh vô biên, có thể dễ dàng bóp nát không gian xung quanh.

“Mầm mống hủy diệt… chính là sức mạnh của ta! Hư Không Huyễn Đạo, khởi nguyên từ đây!” Lạc Phong cất tiếng nói, giọng nói trầm ấm, uy nghiêm nhưng chứa đựng sức nặng nghẹt thở, vang vọng khắp không gian Lạc thị, khiến vạn vật xung quanh đều phải run rẩy.

Hư Không quái vật khổng lồ dường như cảm nhận được sự thay đổi kinh hoàng từ con mồi trước mắt. Con mắt đỏ rực của nó co rút lại, lộ ra một sự hoảng sợ tột độ chưa từng có. Nó gầm lên một tiếng rít chói tai, không còn dám tấn công mà quay đầu, vung vẩy hàng trăm xúc tu định xé rách không gian để tháo chạy.

“Muốn chạy? Muộn rồi,” Lạc Phong nhếch mép, một nụ cười lạnh lùng hiện lên trên khuôn mặt thanh tú.

Hắn giơ bàn tay phải có vệt sẹo lam xám lên, hướng về phía Hư Không quái vật kia mà khẽ nắm lại.

“Hư Không Nuốt Chửng!”

Ngay lập tức, không gian xung quanh Hư Không quái vật khổng lồ bỗng nhiên vặn vẹo, co rút lại kịch liệt. Một vòng xoáy đen kịt, khổng lồ xuất hiện ngay dưới chân nó, tỏa ra một lực hút kinh hoàng cùng phẩm chất ăn mòn cực đoan.

Hư Không quái vật gào rú thảm thiết, hàng trăm xúc tu của nó cố bám víu vào không trung nhưng đều bị lực lượng ăn mòn gặm nhấm, tan rã thành tro bụi trong tích tắc. Toàn bộ cơ thể cao hơn mười trượng của nó bắt đầu bị hút vào vòng xoáy đen kịt kia, không thể kháng cự.

Chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi, một tạo vật đáng sợ từ Hư Không đã biến mất hoàn toàn, bị Lạc Phong chuyển hóa và nuốt chửng không còn một dấu vết. Vòng xoáy đen kịt thu nhỏ lại, hóa thành một quả cầu năng lượng Hư Không tinh khiết, lam xám rực rỡ nằm gọn trong lòng bàn tay Lạc Phong.

Hắn khẽ bóp nát quả cầu năng lượng, hấp thụ hoàn toàn nó vào cơ thể. Luồng năng lượng tinh khiết này nhập vào đan điền, khiến Tiên Cốt tinh hạch của hắn càng thêm vững chắc, Hư Không Chi Lực cuộn trào hài hòa, mạnh mẽ hơn bội phần.

Không gian xung quanh dần trở lại tĩnh lặng. Bầu trời đen kịt do hắc khí bao phủ bắt đầu tan rã, để lộ ra những tia sáng hoàng hôn đỏ rực cuối ngày chiếu xuống sân chính Lạc thị đổ nát.

Mộ Dung Tuyết đứng lặng người, ánh mắt nàng ngập tràn sự kinh ngạc, xúc động và một niềm tự hào khôn xiết. Nàng nhìn Lạc Phong, bóng dáng gầy gò của hắn lúc này trong mắt nàng bỗng trở nên vĩ đại và vững chãi như một ngọn núi cổ xưa, có thể che chở cho nàng trước mọi giông bão của cuộc đời. Nàng khẽ gọi, giọng nói chứa chan tình cảm: “Lạc huynh…”

Lam Yên quỳ sụp xuống đất, không phải vì bị thương, mà vì sự kính nể và chấn động tột cùng trước sức mạnh của Lạc Phong. Nàng ngước nhìn hắn, đôi mắt màu xám tro u uẩn bỗng bùng lên một tia hy vọng rực rỡ:

“Kẻ kế thừa… không, ngươi đã làm được… Ngươi đã dung hợp hoàn toàn mầm mống hủy diệt, làm chủ Hư Không nguyên thủy. Ngươi chính là Hư Không Chi Chủ chân chính!”

Lạc Phong từ từ hạ xuống đất, Linh Phiến sau lưng khẽ vỗ nhẹ rồi thu lại. Hắn bước đến, nhẹ nhàng đỡ Lam Yên đứng dậy, rồi quay sang nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn, run rẩy của Mộ Dung Tuyết. Ánh mắt hắn nhìn hai người đã bớt đi vẻ lạnh lùng, thay vào đó là sự ấm áp và kiên định:

“Mộ Dung cô nương, Tiền bối Lam Yên, chúng ta đã thắng trận này. Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu của cuộc chiến thật sự. Thiên Tôn Vô Cực sẽ sớm biết chuyện này.”

Hắn ngước mắt nhìn lên bầu trời hoàng hôn rực đỏ, nơi vết nứt không gian khổng lồ vẫn đang rỉ ra những luồng hắc khí nhàn nhạt. Ánh mắt hắn bùng cháy một ý chí chiến đấu kiên định, sát ý ngập tràn hướng về phía hư không xa xăm:

“Thiên Tôn Vô Cực! Ngươi đã dùng lời nguyền để thao túng gia tộc ta, biến chúng ta thành vật tế cho dã tâm của ngươi. Nhưng ngươi đã đánh giá thấp mẫu thân ta, và đánh giá thấp ta rồi! Trật tự giả tạo của ngươi… sẽ do chính tay ta phá vỡ! Ta sẽ Hàn Gắn Bầu Trời này, và bắt ngươi phải trả giá cho tất cả!”

Lời tuyên chiến đanh thép của Lạc Phong vang vọng khắp Thiên Phù Sơn, xuyên qua các dòng Linh Hà, đóng thẳng vào hư không vô tận, mở ra một chương mới đầy sóng gió trên con đường nghịch thiên cải mệnh của Hư Không Chi Chủ.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8