Hư Không Huyễn ĐạoChương 64: Di Vật Của Tổ Tiên
“Kẻ đó tới rồi! Mau lùi lại!”
“Tiền bối, có chuyện gì?”
Thanh âm Mộ Dung Tuyết lạc giữa tiếng gió rít gào đột ngột nổi lên. Trên đỉnh tháp canh cao nhất Lạc thị, bầu trời hoàng hôn vốn mang sắc tím đỏ u tịch bỗng chốc bị một vết đen khổng lồ xé toạc. Vệt đen ấy tựa vết chém thô bạo của lưỡi đao vô hình, từ trong đó rỉ ra hắc khí đặc quánh, tanh tưởi vị máu, lạnh lẽo thấu xương.
Lam Yên đột ngột quỵ gối, dung nhan thanh tú cắt không còn giọt máu. Bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng bỗng chốc bạo động, điên cuồng gào thét như cảm nhận được ngày tận thế đang cận kề. Nàng ôm lấy lồng ngực, ngụm máu tươi đỏ sẫm tràn ra khóe môi, nhuộm đỏ mảng bạch y thanh khiết.
“Kẻ kế thừa… mau chạy đi…” Thanh âm nàng run rẩy, từng câu chữ như bị bóp nghẹt giữa bầu không khí đang đông cứng lại. “Một luồng sát khí hủy diệt… Kẻ đó không phải tu sĩ, cũng chẳng phải ma thú thông thường… Kẻ đó là một phần ý chí của bầu trời vỡ nát, đang lao thẳng về phía này!”
Lạc Phong bước lên một bước, thân hình gầy gò nhưng kiên định tựa ngọn núi sừng sững giữa cuồng phong. Hắn không hề nao núng. Lúc này, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn đột ngột quay cuồng dữ dội, tỏa ra luồng nhiệt lượng lam xám nóng rực, chảy tràn vào từng ngõ ngách kinh mạch. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út tay trái bỗng nhiên bùng lên vầng lam quang chói mắt chưa từng có. Nhưng vầng sáng ấy không hướng ra ngoài thiết lập kết giới phòng ngự, mà lại rung động theo tần số kỳ lạ, kéo ngược thần trí hắn hướng thẳng xuống lòng đất sâu thẳm Lạc thị — ngay bên dưới khu vực từng là khu ổ chuột tồi tàn hắn đã lớn lên.
Một tiếng gọi mơ hồ, cổ xưa và đầy bi tráng bỗng vang vọng trong linh hồn hắn. Tiếng gọi ấy không dùng ngôn ngữ, mà là sự cộng hưởng của dòng máu thủ hộ chảy trong huyết quản, là tiếng gầm thét của những bộ xương trời đã bị vùi lấp dưới cát bụi ngàn năm.
“Tổ tiên…” Lạc Phong thì thầm, đôi mắt đen láy co rút lại. Hắn cảm nhận được dư chấn không gian lạnh lẽo đang áp sát từ trên cao, nhưng đồng thời, một lối thoát, một chân lý bị chôn giấu cũng đang vẫy gọi hắn từ bên dưới.
Không chút do dự, Lạc Phong xoay người, vòng tay rắn rỏi ôm chặt bờ vai đang run lên vì lạnh của Mộ Dung Tuyết, kéo nàng sát vào lồng ngực ấm áp của mình. Đôi Linh Phiến trong suốt nơi xương bả vai hắn khẽ vỗ mạnh, tạo ra trường lực không gian xám tro bao bọc lấy cả ba người, ngăn cách hoàn toàn luồng uy áp đang ngày một nặng nề từ trên không trung.
“Đi theo ta!” Lạc Phong trầm giọng nói với Lam Yên.
Hắn nhún người nhảy xuống từ đỉnh tháp canh. Thân ảnh hắn hóa thành vệt sáng lam xám lướt đi giữa màn đêm đang dần buông xuống, băng qua những công trình cải tạo dang dở của Lạc thị, hướng thẳng về phía khu ổ chuột cũ hoang tàn. Lam Yên cắn chặt môi, nén lại cơn đau nhức buốt trong kinh mạch, dùng chút Linh Tê lực cuối cùng hóa thành làn sương nhạt bám sát theo sau.
Khu ổ chuột cũ giờ đây chỉ còn là những đống đổ nát sau cuộc thanh trừng và cải tạo. Nhưng dưới sự dẫn dắt của chiếc nhẫn ngọc, Lạc Phong đáp xuống ngay trước phiến đá rạn nứt khổng lồ, vốn là nền móng của gian nhà đất đã sụp đổ từ lâu. Nơi này quanh năm bốc mùi ẩm mốc, bẩn thỉu, không ai thèm ngó ngàng tới. Vậy mà lúc này, đất đá xung quanh phiến đá lại đang khẽ run rẩy, những sợi lam quang yếu ớt rỉ ra từ các kẽ nứt, đan xen vào nhau tạo thành những ký tự cổ xưa phức tạp.
Lạc Phong đặt Mộ Dung Tuyết đứng vững trên nền đất, rồi quỳ một gối xuống, áp lòng bàn tay phải lên bề mặt phiến đá xù xì, lạnh lẽo. Vết sẹo màu lam xám trên lòng bàn tay hắn — minh chứng cho Tiên Cốt đã thức tỉnh — chợt bùng lên luồng ánh sáng rực rỡ.

“Răng rắc!”
Tiếng động trầm đục vang lên từ lòng đất. Mặt đất dưới chân họ sụt xuống, để lộ ra khe nứt lớn dẫn sâu vào bóng tối. Luồng cấm chế trọng lực khủng khiếp từ khe nứt bùng ra, muốn nghiền nát bất kỳ kẻ nào dám xâm phạm. Áp lực mạnh đến mức khiến y phục ba người bay phần phật, xương cốt kêu lên những tiếng chịu đựng.
“Lạc huynh, cẩn thận!” Mộ Dung Tuyết lo lắng kêu lên, bàn tay nàng nắm chặt vạt áo hắn, dù sắc mặt vẫn chưa hồi phục hoàn toàn nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự kiên định, sẵn sàng cùng hắn đối mặt với mọi hiểm nguy.
Lạc Phong không lùi bước. Hắn tập trung ý niệm, điều động phẩm chất ăn mòn từ Hư Không Chi Lực chảy dọc cánh tay, nhẹ nhàng thâm nhập vào trận pháp cổ xưa đang chặn lối. Thay vì dùng sức mạnh thô bạo phá hủy, hắn dùng sự chuyển hóa để hòa tan. Những sợi tạp khí đen kịt bám trên trận pháp ngàn năm qua nhanh chóng bị năng lượng xám tro của hắn gặm nhấm, tan biến vào hư không như những làn khói mỏng.
Trận pháp cổ xưa cảm nhận được luồng Hư Không Chi Lực tinh thuần và hơi thở của Tiên Cốt chân chính, những tia sáng đỏ tía mang tính phòng ngự dần dịu xuống, chuyển sang màu lam dịu nhẹ rồi hoàn toàn biến mất. Cánh cửa phong ấn đã mở.
Lối đi tối tăm, nồng nặc mùi bụi bặm ngàn năm và hơi thở của thời gian hiện ra trước mắt họ. Lạc Phong dẫn đầu, cẩn trọng bước xuống những bậc đá ẩm ướt. Mỗi bước đi của hắn, chiếc nhẫn ngọc lại phát ra vầng sáng dịu nhẹ, xua tan bóng tối u ám xung quanh.
Nơi đáy sâu của lối đi là mật thất rộng chừng mười trượng, được xây dựng hoàn toàn bằng những khối đá xám nguyên khối, vững chãi đến mức dường như có thể trường tồn cùng thiên địa. Ở chính giữa mật thất, sừng sững tấm bia đá khổng lồ màu đen sẫm, cao hơn trượng, bề mặt phủ đầy rêu phong và những vết nứt sâu hoắm như những vết sẹo của thời gian. Kế bên tấm bia, trên chiếc bục đá đơn sơ, đặt cuộn da thú đã ngả sang màu vàng ố, tỏa ra luồng linh lực yếu ớt nhưng vô cùng tinh khiết.
Lam Yên bước vào mật thất, đôi mắt xám tro nàng trợn tròn kinh ngạc. Nàng cảm nhận được luồng Hư Không Chi Lực nguyên thủy dày đặc trong không gian này, tinh khiết đến mức khiến kinh mạch đang khô cạn của nàng khẽ run lên vì sung sướng.
“Đây là… di chỉ của những người thủ hộ thời thượng cổ!” Lam Yên thốt lên, thanh âm đầy sùng kính. “Khí tức này… nó đồng điệu với những ghi chép trong Linh Tê Cổ Phái về thời kỳ hoàng kim trước Đại Hồng Kiếp.”
Lạc Phong không nói gì. Hắn như bị lực hút vô hình dẫn dắt, chậm rãi bước đến trước tấm bia đá đen sẫm. Hắn đưa bàn tay phải có vết sẹo lam xám chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo của tấm bia.
“Oanh!”
Tiếng nổ vang rền không phát ra thành tiếng, mà nổ tung ngay trong tâm thức Lạc Phong. Đầu óc hắn ong lên dữ dội, cảnh vật xung quanh nhạt nhòa đi, và dòng chảy ký ức, hình ảnh khổng lồ, bi tráng từ ngàn năm trước ồ ạt tràn vào linh hồn hắn như cơn lũ quét.

Trong huyễn cảnh ký ức đó, Lạc Phong thấy mình đang đứng giữa thế giới vĩ đại. Bầu trời cao rộng, trong vắt tựa ngọc bích, linh khí nồng đậm hóa thành những dòng sông lấp lánh trôi nổi giữa hư không. Vô số Thiên Phù Sơn khổng lồ lơ lửng, trên đó là những tòa tiên cung nguy nga, rực rỡ ánh hào quang. Gia tộc Lạc thị khi ấy là thế lực vĩ đại, những tu sĩ mang Thiên Cốt chân chính, vỗ cánh Linh Phiến bay lượn giữa trời đất, gánh vác sứ mệnh thủ hộ sự cân bằng của Hư Không.
Nhưng rồi, Đại Hồng Kiếp giáng lâm.
Bầu trời đột ngột rạn nứt tựa tấm gương vỡ. Từ trong những vết nứt vỡ ấy, bóng đen khổng lồ, vô biên vô tận, che lấp cả nhật nguyệt từ từ hiện ra. Thực thể ấy không có hình dạng cố định, chỉ là ý chí hủy diệt tột cùng, kéo căng và bóp méo toàn bộ càn khôn. Kẻ đó tự xưng là Thiên Tôn Vô Cực.

“Thế giới này đã mục nát. Sự tồn tại của các ngươi chỉ là rác rưởi cản đường Đạo tối thượng. Hãy trở thành chất dinh dưỡng cho thế giới mới của ta!”
Thanh âm Thiên Tôn Vô Cực lạnh lẽo, tàn nhẫn vang vọng khắp ba giới. Hắn phất tay, gieo xuống vạn giới những hạt giống màu đen tà dị. Những hạt giống ấy bám vào huyết quản của những gia tộc mang Thiên Cốt, hóa thành loại phong ấn sống ký sinh, gặm nhấm xương tủy và thu thập tinh hoa sinh mệnh của họ ngày qua ngày.
Đó chính là “Lời Nguyền Hút Linh”!
Lạc Phong bàng hoàng chứng kiến cảnh những tổ tiên vĩ đại của mình, những cường giả từng hô phong hoán vũ, cứ thế gầy gò đi, linh lực bị rút cạn, Thiên Cốt bị ăn mòn hóa thành phế vật. Họ không chết ngay lập tức, mà bị biến thành những “lò luyện” sống, âm thầm tích tụ linh khí nguyên thủy từ hạ giới để truyền về cho Thiên Tôn Vô Cực, chuẩn bị cho đại kế “Thế Giới Hồi Quy” — đại kiếp hủy diệt toàn bộ sinh linh để kiến tạo lại vũ trụ theo ý muốn của hắn.
“Phong nhi… nếu con có thể nhìn thấy những dòng chữ này… nghĩa là con đã thức tỉnh…”
Thanh âm dịu dàng, quen thuộc nhưng đầy u uất đột ngột vang lên trong tâm trí Lạc Phong. Hắn thấy hình bóng người phụ nữ thanh tú, mặc y phục màu lam nhạt, đôi mắt ngập tràn tình mẫu tử nhưng cũng đầy đau xót đang nhìn về phía hắn.
“Mẫu thân…” Khóe mắt Lạc Phong nóng rực, giọt huyết lệ từ từ lăn dài trên má.
“Gia tộc chúng ta không phải bị nguyền rủa vì tội lỗi, mà vì chúng ta sở hữu sức mạnh có thể đe dọa đến hắn. Phong ấn trong con… là do ta và các tổ tiên đã dùng chút tàn lực cuối cùng đặt xuống, để che giấu Tiên Cốt của con khỏi Thiên Nhãn của Thiên Tôn. Nhưng hắn quá mạnh… hắn đã biến phong ấn bảo vệ ấy thành một phần của Lời Nguyền Hút Linh để gặm nhấm con… Con phải sống, Phong nhi. Hãy tìm kiếm ‘Trái Tim Của Hư Không’, chỉ có nó mới có thể hàn gắn lại bầu trời đã vỡ, phá vỡ xiềng xích của Thế Giới Hồi Quy…”
Hình ảnh mẫu thân nhạt nhòa dần rồi biến mất vào khoảng không vô tận.

Lạc Phong bừng tỉnh, lùi lại vài bước, lồng ngực phập phồng dữ dội. Hắn thở hổn hển, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo, khóe mắt rỉ ra vệt máu đỏ tươi. Sự căm phẫn, phẫn nộ tột cùng tựa ngọn lửa cuồng bạo bùng cháy trong lồng ngực hắn.
Hóa ra, cả cuộc đời đau khổ của hắn, sự suy tàn của gia tộc hắn, và cái chết của mẫu thân hắn… tất cả đều nằm trong bàn tay thao túng bẩn thỉu của kẻ tự xưng là Thiên Tôn kia! Họ bấy lâu nay chỉ là những con cừu bị nuôi béo trong chuồng, đợi ngày bị vắt kiệt sinh mệnh để làm vật tế cho tham vọng điên cuồng của hắn!
“Ngươi…” Lạc Phong siết chặt nắm tay đến mức xương khớp kêu lên răng rắc, vết sẹo trên lòng bàn tay phải rực sáng lam quang lạnh lẽo. “Thiên Tôn Vô Cực! Ta thề sẽ xé nát bầu trời giả dối của ngươi, dùng chính Hư Không Chi Lực này để nghiền nát ngai vàng của ngươi!”
Mộ Dung Tuyết vội vàng bước lên, đôi mắt ngập tràn lo âu nhìn vệt máu trên khóe mắt hắn. Nàng không dám dùng những lời nói sáo rỗng để khuyên ngăn, chỉ lặng lẽ đưa bàn tay ấm áp nắm lấy tay hắn, truyền đi sự ủng hộ thầm lặng nhưng kiên định.
Lạc Phong hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén cơn thịnh nộ đang cuộn trào trong đan điền. Hắn quay sang nhìn Mộ Dung Tuyết và Lam Yên, thanh âm trầm thấp nhưng chứa đựng sức nặng nghẹt thở:
“Gia tộc Lạc thị… và cả gia tộc Mộ Dung của muội… đều là nạn nhân của âm mưu kinh hoàng. Lời Nguyền Hút Linh thực chất là cơ chế sống ký sinh, biến chúng ta thành công cụ thu hoạch linh khí cho đại kế Thế Giới Hồi Quy của Thiên Tôn Vô Cực.”
Mộ Dung Tuyết nghe vậy, dung nhan hồng hào bỗng chốc trở nên tái nhợt. Nàng đưa tay che miệng, đôi mắt trong veo ngập tràn sự bàng hoàng và đau xót:
“Vậy ra… bao nhiêu thế hệ tổ tiên của chúng ta khổ luyện, cuối cùng cũng chỉ là dâng hiến sinh mệnh cho kẻ thù sao? Lạc huynh…”
Lam Yên gật đầu trầm tư, nét mặt nghiêm trọng hơn bao giờ hết:
“Quả đúng như ta dự đoán. Thiên Tôn Vô Cực đã biến cả hạ giới này thành cái lò luyện khổng lồ. Kẻ kế thừa, gánh nặng trên vai ngươi giờ đây không chỉ là khôi phục gia tộc, mà là cứu rỗi toàn bộ sinh linh của ba giới trước khi càn khôn bị hủy diệt.”
Lạc Phong không nói gì thêm. Hắn bước đến bục đá, cầm lấy cuộn da thú đã ngả vàng. Ngay khi ngón tay hắn chạm vào, cuộn da thú bỗng phát ra luồng lam quang dịu nhẹ, tự động bay lên lơ lửng giữa không trung. Tấm bản đồ da thú cũ kỹ trong ngực áo Lạc Phong cũng như bị thu hút, tự động bay ra, hòa nhập vào cuộn da thú cổ xưa kia.
“Vù!”
Luồng sáng lam xám chói mắt bùng lên. Trên bề mặt tấm bản đồ mới, những đường nét cũ nhanh chóng được sắp xếp lại, trở nên chi tiết và rộng lớn hơn gấp bội. Vô số Thiên Phù Sơn ẩn hiện, những dòng Linh Hà chảy ngược được đánh dấu rõ ràng, và đặc biệt là ba vị trí của “Thiên Khuyết Chi Vật” chưa từng được biết đến xuất hiện rực rỡ tựa những ngôi sao.
Ở góc bản đồ, dòng chữ viết tay cổ xưa bằng ngôn ngữ Hồng Hoang hiện rõ, mang theo ý chí bất khuất của tổ tiên:
“Chỉ Hư Không Chi Chủ chân chính mới có thể nhìn thấy con đường đến Trái Tim Của Hư Không. Hàn gắn Thiên Khung, tái lập trật tự.”
Lạc Phong ghi khắc sâu sắc tấm bản đồ vào trong tâm trí. Hắn biết, đây chính là chiếc chìa khóa duy nhất để hắn đối đầu với Thiên Tôn Vô Cực.
“Ầm! Ầm! Ầm!”
Đột ngột, toàn bộ mật thất rung chuyển dữ dội. Những khối đá xám khổng lồ trên trần nhà bắt đầu nứt toác, bụi đất rơi xuống rào rào. Tiếng gầm rú chói tai, mang theo sức mạnh tàn phá kinh hoàng từ trên cao truyền xuống, xuyên qua lớp đất đá dày hàng chục trượng, đóng thẳng vào màng nhĩ của ba người.
Sát khí đen đặc, tanh tưởi vị máu từ các kẽ nứt trên trần mật thất rỉ xuống, nhanh chóng ăn mòn trường lực bảo hộ xung quanh họ.
“Kẻ đó tới rồi!” Lam Yên hét lớn, sáo ngọc trên tay nàng vội vã đưa lên môi, thổi ra những âm điệu dồn dập để củng cố kết giới phòng ngự.
Lạc Phong nhanh chóng ôm lấy Mộ Dung Tuyết, đôi Linh Phiến xám tro sau lưng xòe rộng, lam quang bùng nổ rực rỡ, che chở cho nàng khỏi những mảnh đá đang rơi xuống. Ánh mắt hắn hướng về phía lối ra, sát ý ngập tràn:
“Thiên Tôn Vô Cực… Ngươi đến nhanh lắm. Nhưng lần này, ta sẽ không trốn chạy nữa!”
Hắn bế thốc Mộ Dung Tuyết lên, vận chuyển Hư Không Chi Lực đến cực hạn, hóa thành vệt sáng lam xám, cùng Lam Yên lao thẳng lên mặt đất.
Khi họ vừa đặt chân lên sân chính Lạc thị, cảnh tượng trước mắt khiến ai nấy đều phải kinh hoàng. Cổng chính kiên cố Lạc thị đã hoàn toàn vỡ vụn thành những mảnh đá vụn. Bầu trời hoàng hôn đã bị nhuộm đen hoàn toàn bởi luồng hắc khí cuồn cuộn.
Giữa màn sương đen đặc ấy, thực thể Hư Không khổng lồ, cao hơn mười trượng, sừng sững hiện hình. Toàn thân nó được cấu tạo từ vật chất đen kịt, nhầy nhụa, với hàng trăm xúc tu xoắn vặn đang điên cuồng quất mạnh vào không trung, tạo ra những tiếng nổ đôm đốp. Ở chính giữa cơ thể nó, con mắt khổng lồ rực lửa đỏ tựa máu đang xoay tròn, khóa chặt lấy Lạc Phong.
Nó gầm lên tiếng rống kinh thiên động địa, sóng âm mang theo lực lượng ăn mòn khủng khiếp quét qua, khiến toàn bộ nhà cửa xung quanh đổ sụp, vạn vật chúng sinh quỳ rạp trong đau đớn.
Trận chiến sinh tử bảo vệ Lạc thị, chính thức bắt đầu!
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: