Hư Không Huyễn Đạo
Chương 70: Thiên Tôn Xuất Hiện

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:42:52 | Lượt xem: 15

Hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm đỏ rực cả một góc trời phía Tây, nhưng ánh sáng đó không mang lại sự ấm áp mà lại nhuốm một vẻ bi tráng, như báo hiệu một điều gì đó còn lớn lao hơn vừa kết thúc, và một điều gì đó còn kinh hoàng hơn sắp bắt đầu. Lam Yên, với đôi mắt xám tro thâm trầm, nhìn chăm chú vào Lạc Phong đang đứng trên bục đá đổ nát. Thức hải của nàng vẫn còn vương vấn những cơn đau nhói do Linh Tê Lực bị tổn hao nặng nề, nhưng sâu thẳm trong linh hồn bản mệnh Linh Tê, một điệu nhạc trầm hùng, cổ xưa đang cất lên, không ngừng thanh tẩy, tiếp thêm sinh lực cho nàng.

Đó là điệu nhạc của sự *tái tạo*, của một khởi nguyên mới. Nàng đã cảm nhận được nó, một luồng năng lượng quen thuộc nhưng lại xa lạ, thuần khiết đến mức khiến nàng kinh hãi, đang cuộn trào trong kinh mạch của Lạc Phong. Kẻ kế thừa này… hắn đã thực sự làm được điều mà không ai dám mơ tới. Hắn đã dung hợp hoàn toàn phẩm chất “tái tạo” vào Hư Không Huyễn Đạo của mình, biến hắn thành một tồn tại không chỉ có thể hủy diệt mà còn có thể kiến tạo. Một Hư Không Chi Chủ chân chính, vượt xa mọi giới hạn mà nàng từng biết.

Xung quanh họ, tộc nhân Lạc thị vẫn đang reo hò vang dội, mừng rỡ chào đón Lạc Phong trở về. Những gương mặt hốc hác, nhợt nhạt vì sợ hãi và tuyệt vọng giờ đây tràn ngập niềm tự hào và kính phục. Họ đã chứng kiến một trận chiến kinh thiên động địa, chứng kiến thiếu chủ của họ, kẻ từng bị coi là phế vật, một mình đối đầu với U Minh Tôn Giả hung tàn, và giành chiến thắng áp đảo. Tiếng hô “Thiếu chủ uy vũ!” vang vọng khắp sân chính đổ nát, như muốn xua tan đi tàn dư của khói lửa và tử khí.

Lạc Phong, dù thân hình kiệt sức, vẫn đứng vững vàng trên bục đá. Ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt tộc nhân, từ Trưởng lão Lạc Minh đang rưng rưng lệ vì xúc động đến những đệ tử trẻ tuổi đang nhìn hắn với sự ngưỡng mộ vô vàn. Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay mảnh mai của Mộ Dung Tuyết đang siết chặt tay hắn, truyền cho hắn chút linh lực còn sót lại của nàng. Nàng nhìn hắn, ánh mắt trong trẻo tràn đầy tình cảm và niềm tin tuyệt đối, như một lời hứa hẹn vô ngôn rằng nàng sẽ luôn ở bên hắn, dù cho bão tố nào có ập đến.

Lam Yên khẽ gật đầu với Lạc Phong, trong mắt nàng là sự kính nể sâu sắc và một tia hy vọng mãnh liệt. Nàng biết, toàn bộ số phận của vũ trụ này, giờ đây đã đặt trên vai người thiếu niên này.

Trưởng lão Lạc Minh, với mái tóc bạc phơ và khuôn mặt đầy vết chân chim, quỳ sụp lạy, dẫn đầu toàn thể tộc nhân Lạc thị. Giọng ông run run nhưng đầy kiên định: “Thiếu chủ uy vũ! Lạc thị nguyện theo Thiếu chủ đến cùng trời cuối đất!” Hàng trăm tộc nhân khác cũng đồng loạt quỳ xuống, tiếng hô vang vọng, khuấy động cả không gian.

Lạc Phong khẽ mỉm cười nhợt nhạt. Nụ cười đó không chỉ là sự nhẹ nhõm sau chiến thắng, mà còn ẩn chứa sự tự tin và ý chí sắt đá. Hắn giơ tay ra hiệu cho mọi người đứng lên. Hắn nội thị bản thân, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền giờ đây vững chắc như một hành tinh thu nhỏ, quay tròn chậm rãi nhưng ẩn chứa sức mạnh khổng lồ. Phẩm chất “tái tạo” đã hoàn toàn dung hợp vào Hư Không Huyễn Đạo của hắn, khiến hắn cảm thấy như mình có thể nắm giữ cả sự sinh diệt của vạn vật. Vết sẹo trên lòng bàn tay phải, nơi từng rỉ máu và đau đớn, giờ đây đã hoàn toàn liền lại, chỉ còn lại một vệt lam quang dịu nhẹ, như một dấu ấn vĩnh viễn của sức mạnh, minh chứng cho sự lột xác của hắn.

Hắn hít một hơi thật sâu, luồng Hư Không Chi Lực thuần khiết cuộn trào trong kinh mạch, xua đi sự kiệt sức. Giọng nói của hắn, dù khàn đặc vì hao tổn, vẫn vang vọng khắp sân, trầm ấm và kiên định đến lạ thường: “Trận chiến này, chúng ta đã thắng! Nhưng cuộc chiến thực sự… mới chỉ bắt đầu!”

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thiên Tôn Xuất Hiện

Ánh mắt hắn rời khỏi tộc nhân, quét một lượt qua Mộ Dung Tuyết và Lam Yên, rồi hướng thẳng về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần lụi tắt, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Đó là một cái nhìn xa xăm, ẩn chứa sự thách thức và quyết tâm không gì lay chuyển. Hắn đã sẵn sàng cho cuộc đối đầu cuối cùng.

***

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thiên Tôn Xuất Hiện

Cách đó hàng vạn dặm, trên một Thiên Phù Sơn hoang vu, bị bao phủ bởi sương mù đen kịt, một pháp trận theo dõi bí mật đang rung chuyển dữ dội. Những đường nét cổ xưa khắc trên phiến đá khổng lồ bỗng chốc bùng lên ánh đỏ tía chói mắt, rồi chuyển sang màu lam xám u ám, như thể đang hấp thụ một nguồn năng lượng hỗn loạn, cực đoan.

Hắc La và Thám Ảnh, hai kẻ từng kiêu ngạo truy lùng Lạc Phong, giờ đây quỳ rạp trên nền đá lạnh lẽo, thân thể run rẩy bần bật. Sắc mặt chúng trắng bệch, mắt đỏ rực của Hắc La tràn ngập sự kinh hoàng và tuyệt vọng. Hình ảnh Lạc Phong tiêu diệt U Minh Tôn Giả bằng chiêu thức Hư Không Nuốt Chửng, nuốt trọn cả thực thể Hư Không khổng lồ, vẫn lướt qua trong tâm trí chúng như một cơn ác mộng.

“Hắc La đại nhân…” Thám Ảnh lắp bắp, giọng nói run rẩy đứt quãng, “U Minh Tôn Giả… đã tan biến hoàn toàn… Hư Không Chi Lực của hắn… của Lạc Phong… đã đạt đến phẩm chất ‘tái tạo’…”

Hắc La không thể tin vào tai mình. Hắn đã chứng kiến U Minh Tôn Giả, một tồn tại được Thiên Tôn Vô Cực đích thân phái xuống, mang theo sức mạnh hủy diệt và khả năng hấp thụ sinh mệnh, lại bị một thiếu niên hạ giới nuốt chửng không chút dấu vết. Phẩm chất “tái tạo”… một khả năng nằm ngoài mọi sự hiểu biết và tính toán của Thiên Tôn Vô Cực!

“Tên khốn kiếp đó!” Hắc La gầm lên giận dữ, bàn tay hắn đấm mạnh xuống nền đá, khiến đá vụn bắn tung tóe. “Hắn đã vượt quá mọi giới hạn! Hắn… hắn không còn là vật tế! Kích hoạt mật phù! Khẩn cấp báo cáo Thiên Tôn đại nhân! Ngay lập tức!”

Hắc La không chút do dự, rút ra một mật phù truyền tin khẩn cấp từ trong ngực. Mật phù lập tức bốc cháy dữ dội, ánh sáng đỏ rực chiếu lên khuôn mặt đầy mồ hôi lạnh của hắn. Hắn gào thét vào mật phù, giọng điệu đầy hoảng loạn, xen lẫn sự sợ hãi tột cùng: “Thiên Tôn đại nhân! Kẻ kế thừa đã hoàn toàn làm chủ Hư Không Huyễn Đạo! Hắn đã tiêu diệt U Minh Tôn Giả bằng một chiêu thức có khả năng tái tạo! Hắn… hắn là mối đe dọa không thể kiểm soát! Xin ngài… xin ngài đích thân giáng lâm! Chỉ có ngài mới có thể…!”

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thiên Tôn Xuất Hiện

Âm thanh của hắn bị nuốt chửng bởi sự rung chuyển dữ dội của pháp trận. Những vết rạn nứt bắt đầu xuất hiện trên phiến đá, lan rộng như mạng nhện.

Ở một chiều không gian khác, vô tận và u tối, Thiên Tôn Vô Cực đang ngự trị trên ngai vàng Hư Không. Thân hình hắn cao lớn, ẩn hiện trong bóng tối mịt mờ, chỉ lộ ra đôi mắt đỏ rực, lạnh lẽo như sao chết, nhìn thấu vạn vật. Hắn vẫn luôn tĩnh lặng, vô cảm, như một vị thần nắm giữ định mệnh của vũ trụ.

Nhưng giờ đây, một luồng Hư Không Chi Lực mang phẩm chất “tái tạo”, một thứ nằm ngoài mọi tính toán của hắn, đột ngột bùng nổ trong cảm nhận của hắn. Hắn cảm nhận được sự tan biến của U Minh Tôn Giả, kẻ mà hắn đã đích thân phái xuống, và sự trỗi dậy của một sức mạnh mới, một biến số mà hắn chưa từng lường trước.

Đôi mắt đỏ rực của Thiên Tôn Vô Cực đột nhiên mở to, ánh sáng hủy diệt lóe lên. Giọng nói trầm thấp của hắn, thường ngày vô cảm, giờ đây lại chứa đựng sự phẫn nộ và uy áp kinh thiên động địa, vang vọng khắp Hư Không, như tiếng sấm sét nổ giữa hư vô: “Một con kiến… lại dám… tái tạo… Hừ, thú vị. Ngươi đã vượt quá giới hạn của một vật tế, Kẻ kế thừa. Đại kế… không thể bị phá vỡ.”

Hắn chậm rãi đứng dậy từ ngai vàng Hư Không. Bóng dáng cao lớn của hắn bao trùm toàn bộ chiều không gian, khiến mọi thứ xung quanh trở nên nhỏ bé và tầm thường. Đôi mắt đỏ rực của hắn lóe lên sát ý lạnh lẽo, như muốn nghiền nát mọi sự tồn tại dám thách thức ý chí của hắn. Hắn sẽ đích thân ra tay.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thiên Tôn Xuất Hiện

***

Trở lại sân chính của Lạc thị, nơi Lạc Phong vừa tuyên bố chiến thắng và sẵn sàng cho cuộc chiến mới. Hoàng hôn đã hoàn toàn biến mất, màn đêm buông xuống, nhưng bầu trời không hề tĩnh lặng.

Đột nhiên, một khe nứt không gian khổng lồ, đen kịt, như một vết thương hở trên nền trời, mở rộng nhanh chóng ngay phía trên Lạc thị. Từng luồng hắc khí tanh tưởi, đặc quánh như máu đặc, rỉ ra từ khe nứt, hòa lẫn với ánh sáng đỏ tía quỷ dị, nhuộm đen toàn bộ bầu trời. Áp lực kinh hoàng giáng xuống, không khí như bị đông đặc lại, khiến cả Thiên Phù Sơn rung chuyển dữ dội. Những cây cổ thụ trăm năm tuổi xung quanh Lạc thị bắt đầu khô héo, thân cây nứt nẻ, lá rụng tả tơi, rồi nhanh chóng hóa thành tro bụi ngay lập tức. Đá vụn dưới chân tộc nhân Lạc thị không chỉ nứt toác mà còn vỡ vụn thành cát bụi, tan biến vào hư không.

Tộc nhân Lạc thị, những người vừa reo hò mừng chiến thắng, giờ đây kinh hãi tột độ. Họ ngã quỵ xuống, ôm đầu, máu tươi rỉ ra từ khóe miệng và khóe mắt, không thể chịu nổi áp lực khủng khiếp đang đè ép. Linh khí trong không gian bị hút cạn một cách tàn nhẫn, thay vào đó là sự lạnh lẽo thấu xương, như thể linh hồn của họ đang bị đóng băng.

Lam Yên, dù đã kiệt quệ Linh Tê Lực, cũng không thể đứng vững. Nàng thổ huyết, quỵ gối xuống, cơ thể run rẩy bần bật, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Đôi mắt xám tro thâm trầm của nàng tràn ngập sự tuyệt vọng và kinh hoàng. Nàng cố gắng thốt lên, giọng khàn đặc: “Không thể nào… Ý chí của Thiên Tôn… đích thân giáng lâm!”

Mộ Dung Tuyết cũng tái nhợt. Nàng ôm chặt lấy Lạc Phong, cảm nhận áp lực kinh hoàng đè ép, linh lực trong cơ thể nàng bị đè nén đến mức nghẹt thở. Nàng nhìn Lạc Phong với ánh mắt lo lắng tột cùng, nhưng vẫn kiên định không rời, như một phần của hắn, sẵn sàng cùng hắn đối mặt với mọi thứ.

Từ khe nứt không gian khổng lồ, một ảo ảnh từ từ hiện ra. Đó là một thực thể mờ ảo, không rõ hình dạng cụ thể, nhưng mang theo uy áp vô tận, áp đảo mọi sự tồn tại. Dần dần, ảo ảnh đó ngưng tụ, hiện rõ hình dáng một người đàn ông cao lớn, thân hình vút thẳng lên trời, khuôn mặt ẩn trong bóng tối mịt mờ. Chỉ có đôi mắt hắn là đỏ rực, lạnh lẽo như sao chết, lạnh lẽo và vô cảm, nhìn thẳng vào Lạc Phong. Thiên Tôn Vô Cực, vị thần hủy diệt, đã giáng lâm hạ giới, dù chỉ là một ý niệm, một ảo ảnh.

Giọng nói của hắn vang vọng khắp không gian, không phải là âm thanh thông thường, mà như tiếng sấm sét nổ giữa hư vô, lạnh lẽo đến tận xương tủy, xuyên thấu vào tận sâu thẳm linh hồn của mọi sinh linh: “Hư Không Chi Chủ… giả tạo. Ngươi đã… vượt quá giới hạn của một vật tế. Nhưng số phận của ngươi… đã được định đoạt.”

Hắn chậm rãi giơ tay lên. Một “Vô Hình Chi Thủ” khổng lồ, được tạo thành từ Ma Khí đen kịt và Hư Không hỗn loạn, từ từ vươn ra khỏi khe nứt không gian. Bàn tay đó không có hình thù rõ ràng, nhưng mỗi ngón tay lại như một ngọn núi khổng lồ, mang theo uy lực nghiền nát vạn vật, khóa chặt lấy Lạc Phong. Toàn bộ không gian xung quanh Lạc Phong bị bóp méo, vặn vẹo, như thể bị một lực lượng vô hình bóp nát.

Lạc Phong, dù kiệt sức, toàn thân đau nhức đến tận xương tủy, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc bén, rực lửa như hai ngọn đuốc. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn quay cuồng kịch liệt, phát ra luồng lam quang chói mắt. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của hắn cũng bùng lên lam quang dữ dội, đối kháng trực diện với áp lực kinh hoàng từ Thiên Tôn Vô Cực.

Hắn gầm lên một tiếng, không phải là tiếng gầm của sự sợ hãi hay tuyệt vọng, mà là tiếng gầm của sự phẫn nộ và ý chí không thể lay chuyển. Hư Không Chi Lực nguyên thủy bùng nổ, Song Linh Phiến sau lưng hắn xòe rộng, phát ra luồng năng lượng lam xám mạnh mẽ, tạo thành một trường lực kiên cố bao bọc lấy cả ba người: hắn, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên, chống lại Vô Hình Chi Thủ đang siết chặt.

“Thiên Tôn Vô Cực!” Lạc Phong gằn từng tiếng, giọng nói kiên định, ánh mắt rực lửa, không chút lùi bước, “Ngươi tưởng có thể thao túng vạn vật? Ngươi sẽ phải trả giá cho những gì ngươi đã làm! Trật tự giả tạo của ngươi… sẽ bị ta hủy diệt! Hư Không Huyễn Đạo… không phải là để ngươi kiểm soát!”

Vô Hình Chi Thủ bị Hư Không Chi Lực của Lạc Phong làm chậm lại, nhưng vẫn từ từ siết chặt. Lam Yên, dù đã cắn nát môi, máu tươi nhuộm đỏ cằm, ánh mắt nàng vẫn ánh lên vẻ quyết tuyệt. Nàng cố gắng dồn chút Linh Tê Lực cuối cùng, thổi một tiếng sáo ngọc yếu ớt, tạo ra gợn sóng lam nhạt va chạm với Vô Hình Chi Thủ, nhưng nó không thấm vào đâu, chỉ như một làn gió thoảng qua.

Thiên Tôn Vô Cực nhìn Lạc Phong, đôi mắt đỏ rực lóe lên sự mỉa mai, như đang nhìn một con kiến vùng vẫy trong lòng bàn tay: “Phản kháng vô ích. Con đường của ngươi… đã đến hồi kết, Kẻ kế thừa. Đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’ sẽ không bị bất kỳ ai cản trở.”

Áp lực từ Vô Hình Chi Thủ đột nhiên tăng lên gấp bội. Trường lực bảo hộ lam xám của Lạc Phong bắt đầu rạn nứt, phát ra những tiếng “rắc rắc” đáng sợ. Máu tươi rỉ ra từ khóe miệng hắn, nhuộm đỏ vạt áo. Mộ Dung Tuyết, nước mắt lưng tròng nhưng ánh mắt kiên định, ôm chặt Lạc Phong, như muốn dùng thân mình che chở hắn khỏi mọi hiểm nguy, chia sẻ gánh nặng đang đè ép lên vai hắn.

Trong khoảnh khắc sinh tử đó, đột nhiên, ảo ảnh khổng lồ của Thiên Tôn Vô Cực chớp tắt, rồi hoàn toàn tan biến vào hư không. Vô Hình Chi Thủ cũng mất đi sức mạnh, tan biến thành những hạt Ma Khí đen kịt. Áp lực kinh hoàng rút đi nhanh chóng, như chưa từng xuất hiện. Khe nứt không gian trên bầu trời từ từ khép lại, nhưng nó không biến mất hoàn toàn. Thay vào đó, nó để lại một vết sẹo khổng lồ màu đen xám, như một vết cắt vĩnh viễn trên nền trời, rỉ ra hắc khí và linh khí biến chất, tồn tại mãi mãi trên bầu trời Lạc thị, minh chứng cho sự can thiệp của một tồn tại vượt xa mọi quy tắc hạ giới. Cây cối xung quanh hoàn toàn chết khô, biến thành tro bụi ngay lập tức, để lại một vùng đất chết chóc.

***

Sân chính Lạc thị giờ đây tan hoang hơn nữa. Những gì còn sót lại của nhà cửa đều đổ sụp, chỉ còn trơ trọi những đống gạch vụn và cột đá nứt nẻ. Bầu trời vẫn mang một vết sẹo đen khổng lồ, như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về mối đe dọa vừa qua.

Lạc Phong kiệt sức, đổ mồ hôi như tắm, nhưng hắn vẫn lảo đảo đứng vững. Ánh mắt hắn vẫn rực sáng, ý chí không hề suy giảm. Mộ Dung Tuyết, nước mắt vẫn còn vương trên má nhưng nàng mỉm cười nhẹ nhõm, đầy tin tưởng. Nàng vội vàng đỡ lấy hắn, thân thể mềm mại tựa vào hắn, truyền cho hắn sự ấm áp và sức mạnh tinh thần. Lam Yên, sau khi dồn chút Linh Tê Lực cuối cùng, đã ngất xỉu vì kiệt sức. Trưởng lão Lạc Minh vội vàng chạy đến, đỡ lấy nàng và đưa đi chăm sóc.

Tộc nhân Lạc thị, dù vừa trải qua cơn kinh hoàng tột độ, giờ đây nhìn Lạc Phong với sự kính phục và kiên định. Niềm tin vào thiếu chủ của họ không những không suy giảm, mà còn đạt đến đỉnh điểm. Họ biết, thiếu chủ của họ không chỉ mạnh mẽ, mà còn có ý chí sắt đá, dám đối đầu với cả Thiên Tôn Vô Cực.

Lạc Phong hít một hơi thật sâu, luồng Hư Không Chi Lực thuần khiết cuộn trào trong kinh mạch, xua đi sự mệt mỏi. Ánh mắt hắn quét qua Lạc thị tan hoang, nhìn Mộ Dung Tuyết đang ở bên cạnh, rồi hướng về vết sẹo đen trên bầu trời. Hắn tuyên bố, giọng nói mạnh mẽ, đầy kiên quyết, vang vọng khắp phế tích: “Hắn đã đến… và hắn đã thấy. Nhưng ta… sẽ không gục ngã! Cuộc chiến này… ta chấp nhận!”

Hắn nắm chặt tay Mộ Dung Tuyết, ánh mắt hắn dịu dàng hơn bao giờ hết: “Mộ Dung cô nương, hành trình phía trước sẽ còn nguy hiểm hơn gấp vạn lần. Nàng… có sợ không?”

Mộ Dung Tuyết siết chặt tay Lạc Phong, ánh mắt kiên định, không chút do dự. Nàng khẽ lắc đầu, nở một nụ cười rạng rỡ, dù khuôn mặt vẫn còn vương chút tái nhợt: “Chỉ cần có Lạc huynh… Tuyết không sợ bất cứ điều gì. Chúng ta sẽ cùng nhau… Hàn Gắn Bầu Trời.”

Lạc Phong quay sang Trưởng lão Lạc Minh, người đang đứng đó với vẻ mặt đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Giọng nói của hắn mạnh mẽ, đầy quyền uy, không còn chút mệt mỏi nào: “Trưởng lão, Lạc thị cần phải mạnh mẽ hơn nữa. Hãy dẫn dắt tộc nhân tái thiết nơi đây, biến nó thành pháo đài vững chắc nhất. Ta sẽ tìm kiếm những mảnh ghép của Hư Không Thư Các và Thiên Khuyết Chi Vật, vén màn mọi bí mật của vũ trụ này. Hẹn ngày trở về… sẽ là ngày Thiên Tôn Vô Cực bị hủy diệt! Ta sẽ tạo ra một Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính cho toàn bộ càn khôn!”

Nói rồi, Lạc Phong nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết lên. Đôi Linh Phiến trong suốt của hắn khẽ rung động sau lưng, tỏa lam quang huyền ảo, bao bọc lấy cả hai. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh đang dần ló dạng phía xa, xuyên qua vết sẹo đen trên bầu trời, như một lời hứa hẹn về một tương lai mới, một kỷ nguyên mới do hắn kiến tạo.

Lạc Phong cùng Mộ Dung Tuyết bay vút lên không trung, để lại Lạc thị đang ngổn ngang nhưng tràn đầy hy vọng, và một lời thề vang vọng khắp không gian, như một lời tuyên chiến chính thức với vị Thiên Tôn đang ngự trị trên Hư Không. Hành trình mới, vĩ đại hơn, đã chính thức bắt đầu.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8