Hư Không Huyễn Đạo
Chương 71: Lời Tiên Tri Của Thiên Tôn

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:42:53 | Lượt xem: 14

Trong một cõi hư không tách biệt khỏi hạ giới, chẳng có vật chất hữu hình, chỉ những luồng Hư Không nguyên thủy cuộn xoáy, dựng thành một cung điện tráng lệ nhưng lạnh lẽo, không chút sinh cơ. Thiên Tôn Vô Cực ngự trên ngai vàng kết từ hắc quang, đôi mắt thâm thúy như vực sâu, nhìn xuống một tấm gương Hư Không khổng lồ đang phản chiếu vạn tượng chớp nhoáng.

Tấm gương ấy rung chuyển dữ dội, hiện rõ cảnh Lạc Phong ôm Mộ Dung Tuyết bay vút khỏi Lạc thị tan hoang nhưng tràn đầy hy vọng. Ngay sau đó là cảnh Lạc thị đổ nát, pháp trận giám sát cuối cùng vỡ nát thành tro bụi, cắt đứt mọi liên hệ.

Dưới chân ngai vàng, Hắc La và Thám Ảnh quỳ rạp, thân thể run rẩy bần bật, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Chúng không dám ngẩng đầu, chỉ biết cúi gằm mặt xuống nền điện lạnh lẽo, chờ đợi phán quyết từ chủ nhân tối cao.

“Khải bẩm Thiên Tôn, Lạc Phong đã… đã nắm giữ Hư Không Huyễn Đạo, Tiên Cốt thức tỉnh, phẩm chất ‘tái tạo’ đã dung hợp viên mãn. Hắn đã diệt U Minh Tôn Giả, rời khỏi Lạc thị. Pháp trận giám sát cuối cùng cũng bị hắn phá hủy…” Hắc La dập đầu, giọng run rẩy, gần như không thành tiếng, từng lời thốt ra đều mang theo nỗi kinh hoàng tột độ.

Thám Ảnh bên cạnh cũng rụt rè tiếp lời, giọng nghẹn ngào, run rẩy không kém: “Hắn… hắn đã chuyển hóa cả Lời Nguyền Hút Linh và mầm mống hủy diệt thành sức mạnh của chính mình, bẩm Thiên Tôn. Hắn… hắn đã vượt ngoài mọi dự đoán.”

Thiên Tôn Vô Cực vẫn ngồi yên lặng trên ngai vàng, khí tức thâm trầm như vực sâu, không nói một lời. Mắt hắn vẫn dán chặt vào tấm gương Hư Không, quan sát từng chuyển động của Lạc Phong. Sự điềm tĩnh đáng sợ của Thiên Tôn khiến Hắc La và Thám Ảnh càng thêm sợ hãi, chúng không biết đây là dấu hiệu của sự phẫn nộ tột cùng, hay một tính toán còn đáng sợ hơn.

Bỗng nhiên, một nụ cười lạnh lẽo, bí hiểm thoáng hiện trên môi Thiên Tôn Vô Cực. Nụ cười đó chẳng mang chút ấm áp hay vui vẻ, mà chỉ có sự tự mãn tột độ và một vẻ tính toán đến ghê người. Hắn giơ tay lên, tấm gương Hư Không trước mặt bỗng chốc vỡ tan thành vô số mảnh vụn, rồi lại ngưng tụ lại trong chớp mắt. Nhưng lần này, tấm gương chỉ hiện rõ duy nhất một hình ảnh: Lạc Phong.

“Ồ… Mầm mống hủy diệt… đã biến hóa thành tái tạo sao? Thật thú vị. Một biến số nằm ngoài dự liệu, nhưng lại là… một món quà.” Giọng nói của Thiên Tôn Vô Cực trầm thấp, vang vọng khắp cung điện, không chút tức giận, chỉ có sự điềm tĩnh đáng sợ. Từng từ ngữ như xuyên thấu vào linh hồn Hắc La và Thám Ảnh, khiến chúng lạnh toát xương sống. Chúng không thể hiểu được ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Thiên Tôn, chỉ biết rằng chủ nhân tối cao của chúng đang nhìn Lạc Phong bằng một ánh mắt hoàn toàn khác.

***

Trong Hư Vô cung điện, Thiên Tôn Vô Cực chậm rãi đứng dậy, bước xuống từ ngai vàng hắc quang, chậm rãi tiến về phía tấm gương Hư Không đang chỉ hiện rõ hình ảnh Lạc Phong. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo uy áp vô hình, khiến không gian quanh hắn như bị bóp méo, vặn vẹo.

Hắc La và Thám Ảnh càng thêm run rẩy, chúng cảm thấy áp lực kinh hoàng đè nặng lên linh hồn, khiến chúng không dám thở mạnh. Tâm thần chúng quay cuồng, cố gắng suy đoán ý định của Thiên Tôn Vô Cực. Từ trước đến nay, bất kỳ biến số nào thoát khỏi tầm kiểm soát của Thiên Tôn đều bị nghiền nát không chút thương tiếc. Nhưng Lạc Phong thì khác. Hắn không những không chết, mà còn trở nên mạnh mẽ hơn, thậm chí còn nắm giữ được cả “mầm mống hủy diệt” mà Thiên Tôn đã gieo trồng.

Thiên Tôn Vô Cực đưa tay chạm vào hình ảnh Lạc Phong trên gương. Một luồng hắc khí từ tay hắn len lỏi vào hình ảnh, nhưng không phải để hủy diệt, mà như để “thăm dò”, “kết nối”, tựa kẻ săn mồi đang thử nghiệm con mồi. Nụ cười lạnh lẽo, tự mãn lại thoáng hiện trên môi hắn, tựa hồ vạn sự vẫn nằm trong lòng bàn tay hắn, ngay cả những biến số lớn nhất cũng có thể bị lợi dụng.

Hắn xoay người, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Hắc La và Thám Ảnh, khiến chúng rụt rè cúi đầu thấp hơn nữa.

“Kẻ kế thừa Hư Không… Hắn chẳng phải mối đe dọa. Hắn là một ‘chìa khóa’!” Giọng nói của Thiên Tôn Vô Cực vang vọng khắp không gian, tràn đầy tự mãn và quyền năng, nhưng cũng ẩn chứa tính toán đến ghê người.

“Chìa… chìa khóa? Khải bẩm Thiên Tôn, người… người nói gì?” Hắc La mặt cắt không còn huyết sắc, lắp bắp hỏi, nỗi sợ hãi và bối rối hiện rõ trong từng lời.

“Phẩm chất ‘tái tạo’ của hắn, kết hợp với chân chính Tiên Cốt, chính là thứ duy nhất có thể ổn định ‘Hư Không Nguyên Thủy’ nơi lõi Đại Kiếp ‘Thế Giới Hồi Quy’. Một mảnh ghép cuối cùng, mà bổn tôn đã tìm kiếm qua vô số kỷ nguyên…” Thiên Tôn Vô Cực chậm rãi giải thích, ánh mắt sắc lạnh, đầy toan tính. Hắn nhìn Lạc Phong trên tấm gương Hư Không, tựa hồ đang nhìn một món bảo vật vô giá, một công cụ hoàn hảo cho đại kế của mình.

“Lạc Phong, kẻ kế thừa Hư Không… chính là vật dẫn hoàn mỹ nhất. Hắn sẽ là kẻ hoàn thành đại kế của bổn tôn. Chẳng ai, chẳng một thế lực nào có thể ngăn cản bổn tôn tái tạo vũ trụ này!” Giọng nói của Thiên Tôn Vô Cực trở nên uy nghiêm, pha lẫn ngạo mạn tuyệt đối, vang vọng khắp cung điện, xuyên thấu vào tận sâu thẳm Hư Không. Hắn giơ tay, chỉ thẳng về phía Hắc La và Thám Ảnh, ánh mắt ra lệnh lạnh lùng, không cho phép bất kỳ phản kháng nào.

“Nghe rõ đây! Kể từ giờ phút này, không được phép làm tổn hại đến hắn. Hắn là tài sản quý giá nhất của bổn tôn. Hãy tìm mọi cách để dẫn dụ hắn đến ‘Vực Thẳm Nguyên Thủy’ mà không được phép tổn hại bản nguyên của hắn. Hắn phải đến đó… tự nguyện hoặc bị cưỡng ép, nhưng phải nguyên vẹn!”

“Tuân lệnh Thiên Tôn! Thuộc hạ sẽ dốc toàn lực!” Hắc La dập đầu liên tục, mồ hôi lạnh vã ra, giọng nói run rẩy nhưng đầy quyết tâm.

Thám Ảnh bên cạnh run rẩy đến mức không thốt nên lời, chỉ có thể gật đầu lia lịa, trong lòng tràn ngập nỗi kinh hoàng và bối rối tột độ. Chúng không thể tưởng tượng được Lạc Phong, kẻ mà chúng truy sát bấy lâu, giờ lại trở thành “tài sản quý giá nhất” của Thiên Tôn Vô Cực.

***

Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết đang bay vút trên không trung, phía trên một dòng Linh Hà rộng lớn chảy xiết. Xung quanh là vô số Thiên Phù Sơn trôi nổi, lơ lửng giữa biển mây. Ánh bình minh vàng rực nhuộm đỏ một góc trời, xua đi màn đêm tăm tối, nhưng vết sẹo đen khổng lồ vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về sự can thiệp của một tồn tại siêu việt.

Lạc Phong nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết trong vòng tay, đôi Linh Phiến trong suốt sau lưng hắn khẽ rung, đưa họ lướt qua những đám mây bồng bềnh. Mộ Dung Tuyết tựa đầu vào ngực Lạc Phong, vẻ mặt bình yên, mãn nguyện, cảm nhận ấm áp và an toàn tuyệt đối từ hắn. Nàng đã hoàn toàn tin tưởng vào Lạc Phong, tin vào lời hứa sẽ cùng hắn “Hàn Gắn Bầu Trời”.

Đột nhiên, Lạc Phong khựng lại giữa hư không. Mắt hắn nheo lại, nhìn về phía xa xăm, nơi không có gì ngoài Hư Không vô tận. Một cảm giác kỳ lạ, lạnh lẽo bất chợt ập đến, xuyên thấu qua lớp phòng ngự của Hư Không Chi Lực, trực tiếp chạm vào linh hồn hắn.

Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của Lạc Phong khẽ rung lên, phát ra lam quang mờ nhạt, tựa một lời cảnh báo khẩn cấp. Lam quang ấy chẳng còn mang theo phẫn nộ hay sát ý như khi đối kháng với Thiên Tôn Vô Cực trước đó, mà là một lời cảnh báo về mối nguy hiểm khác, tinh vi hơn.

Lạc Phong cảm nhận một luồng ý chí vô hình, lạnh lẽo, cổ xưa từ nơi cực xa, quét qua hắn. Nó chẳng mang theo sát khí hủy diệt như trước, mà là một “khao khát” kỳ lạ, một ý định “chiếm hữu” mạnh mẽ, tựa hồ hắn chẳng còn là kẻ thù đơn thuần, mà là một vật phẩm vô giá đang bị nhòm ngó, một tài nguyên cần được khai thác. Cảm giác này khiến Lạc Phong rùng mình, nỗi bất an sâu sắc dấy lên trong lòng.

Hắn siết chặt Mộ Dung Tuyết hơn, mày hắn cau lại, ánh mắt trở nên sắc bén, cảnh giác tột độ. Hắn không hiểu rõ ý nghĩa của luồng ý chí đó, nhưng bản năng Hư Không Chi Chủ mách bảo hắn rằng mối nguy hiểm sắp tới còn lớn hơn bất kỳ điều gì hắn từng đối mặt.

Mộ Dung Tuyết cảm nhận căng thẳng đột ngột từ Lạc Phong, nàng khẽ ngẩng đầu, mắt trong veo nhìn hắn đầy lo lắng.

“Ý chí này… chẳng phải chỉ là hủy diệt. Nó là… một khao khát. Hắn muốn gì ở ta?” Lạc Phong tự lẩm bẩm, giọng trầm thấp, ánh mắt kiên định nhìn xa xăm, cố gắng phân tích luồng ý chí cổ xưa kia.

“Lạc huynh, có chuyện gì vậy? Thiếp cảm thấy một luồng khí tức thật… lạnh lẽo.” Mộ Dung Tuyết lo lắng, nắm chặt tay Lạc Phong, truyền cho hắn chút hơi ấm.

Lạc Phong siết chặt tay Mộ Dung Tuyết, trấn an nàng bằng nụ cười nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn đầy cảnh giác. “Không sao, Mộ Dung cô nương. Chỉ là… một lời chào từ kẻ thù mà thôi. Hắn… đang đến gần.”

Trong lòng, Lạc Phong thầm thề thốt, ý chí kiên định như sắt đá: “Ngươi muốn ta là ‘chìa khóa’ sao? Vậy ta sẽ dùng chính ‘chìa khóa’ này… để khóa chặt vận mệnh của ngươi!”

Hắn nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh dần ló dạng, xuyên qua vết sẹo đen khổng lồ trên bầu trời, tựa một lời hứa hẹn về một tương lai mới, một kỷ nguyên mới do hắn kiến tạo. Hành trình mới, vĩ đại hơn, đã chính thức bắt đầu.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8