Hư Không Huyễn Đạo
Chương 72: Thách Thức Vô Hình

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:42:54 | Lượt xem: 9

Lam Yên khẽ rùng mình, đôi mắt xám tro u uẩn khẽ nheo, tựa hồ chìm vào vô tận Hư Không. Linh Tê Lực trong thức hải nàng bỗng gào thét dữ dội, chẳng phải vì hiểm nguy cận kề, mà bởi sự tĩnh lặng bất thường đến ghê người, tựa hồ toàn bộ vũ trụ đang nín thở, chờ đợi điều gì đó. Nàng cảm nhận sự vặn vẹo tinh vi trong từng sợi không gian, một điệu nhạc trầm hùng, cổ xưa đang tấu lên, song lại lệch nhịp một cách quỷ dị.

“Kẻ kế thừa, ta cảm nhận sự vặn vẹo trong không gian sắp xảy ra. Hắn không ra tay trực tiếp, mà đang muốn ‘uốn nắn’ ngươi, dẫn dắt ngươi. Đây là một mê trận ý chí.” Giọng Lam Yên trầm trọng, vang bên tai Lạc Phong, xuyên qua cả tiếng gió rít.

Lạc Phong nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết trong vòng tay, đôi Linh Phiến trong suốt sau lưng hắn khẽ rung, đưa họ lướt qua những đám mây bồng bềnh. Phía dưới là dòng Linh Hà rộng lớn chảy xiết, xung quanh vô số Thiên Phù Sơn trôi nổi, lơ lửng giữa biển mây. Ánh bình minh vàng rực nhuộm đỏ một góc trời, xua đi màn đêm tăm tối, song vết sẹo đen khổng lồ vẫn còn đó, như lời nhắc nhở nghiệt ngã về sự can thiệp của một tồn tại siêu việt.

Mộ Dung Tuyết tựa đầu vào ngực Lạc Phong, vẻ mặt bình yên pha chút mệt mỏi song mãn nguyện. Nàng cảm nhận sự căng thẳng đột ngột từ Lạc Phong, khẽ ngẩng đầu, ánh mắt trong veo nhìn hắn đầy lo lắng.

“Mộ Dung cô nương, cẩn thận. Kẻ đó… đã bắt đầu giăng bẫy, song lần này… nó rất khác,” Lạc Phong thì thầm, siết chặt nàng hơn. Hắn cảm nhận luồng ý chí vô hình, lạnh lẽo, cổ xưa từ nơi cực xa, quét qua hắn. Lần này, nó chẳng mang theo sát khí hủy diệt như trước, mà là một “khao khát” kỳ lạ, một ý định “chiếm hữu” mạnh mẽ, tựa hồ hắn chẳng còn là kẻ thù đơn thuần, mà là vật phẩm vô giá đang bị nhòm ngó, tài nguyên cần khai thác. Cảm giác này khiến Lạc Phong rùng mình, nỗi bất an sâu sắc dấy trong lòng hắn.

Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của Lạc Phong khẽ rung, phát ra lam quang mờ nhạt, tựa lời cảnh báo khẩn cấp. Lam quang ấy chẳng còn mang theo phẫn nộ hay sát ý như khi đối kháng với Thiên Tôn Vô Cực trước đó, mà là lời cảnh báo về mối nguy hiểm khác, tinh vi hơn, một “lời cảnh báo về sự lừa dối”.

“Thiếp tin Lạc huynh. Chàng đừng lo cho thiếp,” Mộ Dung Tuyết ngẩng đầu, ánh mắt lo lắng song tin tưởng. Nàng truyền chút hơi ấm từ bàn tay nắm chặt tay Lạc Phong, như muốn xua đi sự lạnh lẽo xâm chiếm tâm trí hắn.

Lạc Phong khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn sắc bén, cảnh giác tột độ. Hắn biết, đây chính là “lời thách thức vô hình” mà Thiên Tôn đã chuẩn bị, chẳng phải để hủy diệt mà là để “dẫn lối”.

Đúng lúc đó, không gian xung quanh đột ngột chìm vào sự hỗn loạn kỳ lạ. Các Thiên Phù Sơn xung quanh không còn trôi nổi bình thường mà bắt đầu xoay tròn chậm rãi, song lại cảm giác như đang bị kéo giãn ra vô tận, những đường nét của chúng trở nên mờ ảo, tựa thể chúng được vẽ bằng khói. Dòng Linh Hà bên dưới không chảy ngược như Lam Yên dự đoán, mà đột ngột biến thành dòng sương mù dày đặc, màu tím than, cuộn xoáy như con rắn khổng lồ. Mùi hương ngọt ngào, mê hoặc tỏa ra từ dòng sương mù ấy, song lại khiến người ta cảm thấy ngột ngạt, đầu óc quay cuồng, tựa thể có thứ gì đó đang cố gắng kéo linh hồn ra khỏi thể xác.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thách Thức Vô Hình

Lạc Phong cảm thấy Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền rung động dữ dội, chẳng phải vì bị tấn công mà vì “cố gắng đồng bộ” với sự vặn vẹo của không gian. Hư Không Chi Lực của hắn muốn chống lại song lại bị một lực lượng vô hình “mời gọi”, “dẫn dắt”, tựa hồ có con đường vô hình đang mở ra, chờ đợi hắn bước vào.

Mộ Dung Tuyết cảm thấy choáng váng tột độ, linh lực trong cơ thể nàng trở nên hỗn loạn, không thể vận chuyển. Nàng siết chặt Lạc Phong, giọng nói run rẩy, khó khăn lắm mới thốt nên lời: “Lạc huynh, đây là đâu? Thiếp… thiếp cảm thấy như linh hồn mình đang bị kéo đi, tựa thể có hàng ngàn sợi tơ vô hình đang quấn lấy thiếp…” Nàng dựa hẳn vào Lạc Phong, cả người mềm nhũn, thể hiện sự ảnh hưởng của mê trận lên cả thể chất và tinh thần.

Lam Yên nhắm mắt, Linh Tê Lực của nàng bùng lên mạnh mẽ, cố gắng giao cảm với bản chất mê trận. Nàng phun ra ngụm máu nhỏ, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt xám tro mở ra, tràn ngập sự kinh hãi: “Kẻ kế thừa, hắn đang dùng ý chí của mình để bẻ cong thực tại! Hắn đang vẽ ra con đường, con đường dẫn dụ! Ta cảm nhận được… dấu ấn của Vực Thẳm Nguyên Thủy trong từng sợi không gian bị bẻ cong này! Hắn muốn ngươi đi theo con đường đó!”

Lạc Phong nghe Lam Yên nói, trong đầu hắn hiện lên hình ảnh Thiên Tôn Vô Cực nở nụ cười lạnh lẽo, bí hiểm. Hắn nhận ra đây chính là “lời thách thức vô hình” mà Thiên Tôn đã chuẩn bị, chẳng phải để hủy diệt mà là để “dẫn lối”. Đây là cái bẫy tinh vi hơn tất cả những gì hắn từng đối mặt, cái bẫy không chỉ nhắm vào sức mạnh, mà còn vào ý chí và sự lựa chọn của hắn.

Các ảo ảnh tinh thần bắt đầu xuất hiện, chẳng phải những nỗi sợ hãi thông thường, mà là những “lựa chọn” đầy cám dỗ và trách nhiệm, được dệt nên từ những ước muốn sâu thẳm nhất trong lòng hắn:

Con đường đá cổ kính hiện ra, dẫn đến một Lạc thị phồn vinh, rực rỡ dưới ánh nắng vàng, tộc nhân hân hoan đón chào hắn như vị cứu tinh, những tiếng reo hò vang vọng khắp không gian. Song Lam Yên và Mộ Dung Tuyết lại không ở đó, chỉ có một mình hắn đứng trên đỉnh cao vinh quang.

Dòng Linh Hà bốc hơi, để lộ ra Thiên Cung tráng lệ, nơi mẹ hắn đang chờ đợi, ánh mắt hiền từ nhìn hắn. Song để đến đó, hắn phải hy sinh tất cả những gì hắn đang có, bỏ lại sau lưng mọi ràng buộc và trách nhiệm.

Rồi lại là hình ảnh Mộ Dung Tuyết đang mỉm cười, song trong ánh mắt nàng lại hiện lên sự thất vọng, nỗi buồn sâu thẳm, vì Lạc Phong đã chọn con đường khác, bỏ rơi nàng, bỏ rơi lời hứa “Hàn Gắn Bầu Trời” của cả hai.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thách Thức Vô Hình

Lạc Phong cảm thấy sự giằng xé nội tâm sâu sắc, những lựa chọn ấy như những sợi tơ vô hình cố gắng kéo hắn về nhiều phía. Song ý chí hắn vẫn kiên định, ánh mắt hắn sắc bén như dao. Hắn biết đây là thử thách, chẳng phải của sức mạnh, mà là của sự lựa chọn, của đạo tâm.

Lạc Phong nhắm mắt, không dùng sức mạnh vật lý hay đối kháng trực tiếp, mà dùng Hư Không Huyễn Đạo để “lắng nghe” sự vặn vẹo của không gian, để “cảm nhận” ý chí của Thiên Tôn Vô Cực ẩn sâu trong từng biến động, từng sợi sương mù tím than. Hắn nhận ra rằng, “tái tạo” không chỉ là phục dựng những gì đã mất, mà còn là “thao túng” theo trật tự mới, trật tự do ý chí của hắn định đoạt.

Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền Lạc Phong quay tròn chậm rãi, lam quang mờ ảo bao phủ. Phẩm chất “tái tạo” của hắn bắt đầu hoạt động, chẳng phải để chống lại sự thao túng của Thiên Tôn, mà để “phân tích” và “học hỏi” cấu trúc của nó. Hắn cảm nhận được khía cạnh mới của Hư Không Huyễn Đạo: khả năng “Thao Túng” – điều khiển, định hướng vạn vật, không chỉ hủy diệt hay kiến tạo. Hắn không bị mê hoặc bởi những ảo ảnh, mà nhìn thấu bản chất của chúng, như dòng chảy năng lượng được điều khiển.

Lam Yên mở mắt, kinh ngạc tột độ, giọng nói khàn đặc, thốt lên từng chữ một cách khó khăn: “Kẻ kế thừa… hắn đang… lĩnh ngộ ‘Đạo Thao Túng’ từ chính Thiên Tôn Vô Cực! Hắn đang biến hóa nó thành một phần của Hư Không Huyễn Đạo của chính mình!” Nàng nhìn Lạc Phong với ánh mắt không thể tin nổi, tựa thể đang chứng kiến kỳ tích.

Mộ Dung Tuyết đặt tay lên lưng Lạc Phong, truyền năng lượng tinh thần yếu ớt song kiên định, ánh mắt nàng tin tưởng tuyệt đối, không chút nghi ngờ: “Lạc huynh, dù chàng chọn con đường nào, thiếp sẽ luôn ở bên chàng. Thiếp tin vào chàng.” Lời nói của nàng như điểm tựa vững chắc, củng cố ý chí của Lạc Phong.

Lạc Phong mở mắt, ánh mắt hắn sâu thẳm như vực thẳm Hư Không, không còn chút hoài nghi hay sợ hãi nào. Hắn đã lĩnh ngộ được bản chất của “thao túng” và “dẫn dụ” của Thiên Tôn, và quan trọng hơn, hắn đã biến nó thành một phần sức mạnh của mình. Hắn nhận ra tất cả những biến đổi này đều đang “dẫn đường” hắn tới nơi cụ thể, nơi Thiên Tôn muốn hắn đến, và đó chính là Vực Thẳm Nguyên Thủy.

Lạc Phong giơ tay, đôi Linh Phiến trên lưng vỗ mạnh, chẳng phải để bay, mà để phát ra luồng Hư Không Chi Lực thuần túy, mang phẩm chất “tái tạo” và “thao túng” mới lĩnh ngộ, quét sạch tất cả ảo ảnh và sự vặn vẹo. Không gian không trở lại trạng thái ban đầu một cách đột ngột, mà được “tái tạo” lại một cách có trật tự, tựa thể Lạc Phong đã “sắp xếp” lại nó theo ý muốn của mình. Dòng sương mù tím than tan biến, các Thiên Phù Sơn trở lại vị trí cũ, song tất cả đều mang vẻ tinh khiết, rõ ràng hơn.

Cảnh quan xung quanh trở lại bình thường, song không gian vẫn còn “dư chấn” của sự thao túng, cảm giác mờ ảo song hữu hình. Lạc Phong nhìn thấy dòng chảy năng lượng mờ ảo, giống như con đường vô hình, đang dẫn về phía Vực Thẳm Cổ Xưa, sâu hơn, tối tăm hơn. Con đường đó không còn là sự dẫn dụ đơn thuần, mà là dấu ấn, lời mời gọi mà Lạc Phong đã nhìn thấu.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thách Thức Vô Hình

Lạc Phong nắm chặt tay Mộ Dung Tuyết, quay sang Lam Yên, giọng nói trầm ổn, đầy tự tin: “Thiên Tôn muốn ta đến Vực Thẳm Nguyên Thủy. Hắn không muốn hủy diệt ta, hắn muốn biến ta thành công cụ. Song ta… sẽ dùng chính sự ‘thao túng’ mà hắn dạy ta để chống lại hắn.”

Lam Yên gật đầu, ánh mắt đầy lo lắng song cũng tràn ngập hy vọng, nụ cười nhẹ xuất hiện trên đôi môi tái nhợt của nàng: “Đúng vậy. Hắn đã giăng cái bẫy lớn, song giờ đây, ngươi đã nhìn thấu và biến nó thành sức mạnh của mình. Ngươi đã trở thành Hư Không Chi Chủ chân chính, không còn là kẻ kế thừa bị động.”

Lạc Phong nhếch mép, nụ cười lạnh lùng song đầy kiên quyết hiện trên khóe môi: “Vậy thì ta sẽ dùng chính con đường hắn tạo ra để đi đến đó, song theo cách của riêng ta. Ta sẽ biến hắn thành công cụ. Hắn muốn ta là ‘chìa khóa’ sao? Vậy ta sẽ dùng chính ‘chìa khóa’ này… để khóa chặt vận mệnh của hắn! Và sau đó, ta sẽ ‘tái tạo’ lại tất cả.”

***

Trên Thiên Phù Sơn cách xa hàng trăm dặm, Hắc La và Thám Ảnh quỳ rạp trước pháp trận theo dõi bí mật. Pháp trận ban đầu hiện ra cảnh mê trận hỗn loạn, với Thiên Phù Sơn xoay tròn và Linh Hà biến đổi, rồi đột ngột trở lại bình thường khi Lạc Phong phá giải. Lần này, nó không chỉ trở lại bình thường mà còn hiện rõ con đường năng lượng mờ ảo dẫn thẳng đến Vực Thẳm Nguyên Thủy, tựa thể Lạc Phong đã “chấp nhận” con đường đó, song lại là sự chấp nhận đầy chủ động.

Thám Ảnh run rẩy, giọng nói nghẹn lại, khuôn mặt tái mét vì kinh hãi tột độ: “Hắc La đại nhân… hắn… hắn đã phá giải mê trận! Hắn thậm chí còn… còn định hướng lại nó! Hắn đang tự mình đi về phía Vực Thẳm Nguyên Thủy! Hắn không bị điều khiển, hắn đang kiểm soát!”

Hắc La sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra như tắm, chảy dài trên thái dương. Hắn nhớ lại lời Thiên Tôn Vô Cực: “Không được phép làm tổn hại đến Lạc Phong, mà phải tìm mọi cách dẫn dụ Lạc Phong đến ‘Vực Thẳm Nguyên Thủy’ một cách nguyên vẹn.” Hắn lẩm bẩm, đôi mắt đỏ ngầu giờ chỉ còn sự hoảng loạn và bối rối tột độ: “Kẻ kế thừa… hắn thật sự là nghịch số kinh thiên. Thiên Tôn đại nhân… ngài ấy đã đúng, hắn không thể bị kiểm soát dễ dàng. Hắn… hắn đã lĩnh ngộ được ‘Đạo Thao Túng’ từ chính mê trận của Thiên Tôn! Hắn đã biến hóa nó thành của mình!”

Hắc La ra lệnh, giọng run rẩy song đầy nghiêm trọng, sự sợ hãi tột cùng lấn át cả sự căm phẫn: “Thu liễm khí tức! Tiếp tục theo dõi, song tuyệt đối không được can thiệp. Chúng ta phải đảm bảo hắn đến Vực Thẳm Nguyên Thủy… theo ý muốn của Thiên Tôn đại nhân… và theo ý muốn của hắn!”

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thách Thức Vô Hình

***

Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên đứng trên Thiên Phù Sơn, nhìn về phía Vực Thẳm Cổ Xưa. Nơi đó, con đường năng lượng mờ ảo dẫn lối giờ đây trở nên rõ ràng hơn, như lời mời gọi đầy nguy hiểm song không thể chối từ.

Lạc Phong ôm chặt Mộ Dung Tuyết, ánh mắt kiên định nhìn về phía Vực Thẳm Cổ Xưa. Hắn cảm thấy Hư Không Chi Lực trong mình cuộn trào, phẩm chất “Thao Túng” mới lĩnh ngộ đã dung hợp hoàn toàn, cho hắn sự tự tin chưa từng có. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn phát ra ánh sáng lam xám rực rỡ, như mặt trời thu nhỏ, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

Mộ Dung Tuyết tựa đầu vào vai Lạc Phong, ánh mắt nàng tràn ngập sự tin tưởng và tình yêu, không chút sợ hãi. Nàng thì thầm: “Lạc huynh, thiếp sẽ luôn ở bên chàng, dù có phải đối mặt với Vực Thẳm sâu thẳm đến đâu. Chúng ta sẽ cùng nhau Hàn Gắn Bầu Trời.”

Lam Yên thở dài, rồi khẽ mỉm cười. Nàng nhìn Lạc Phong với sự kính nể sâu sắc, không còn chút nghi ngờ nào: “Kẻ kế thừa, ta tin vào lựa chọn của ngươi. Song Vực Thẳm Nguyên Thủy… là nơi chôn giấu nhiều bí mật và nguy hiểm hơn bất cứ nơi nào khác. Ngươi đã sẵn sàng chưa?”

Lạc Phong gật đầu, ánh mắt sắc bén như kiếm, tràn đầy ý chí bất khuất: “Ta biết. Song đó là nơi Thiên Tôn muốn ta đến, và cũng là nơi ta phải đến để tìm kiếm chân tướng cuối cùng. Ta sẽ dùng ‘chìa khóa’ này… để mở ra con đường tái tạo, chẳng phải hủy diệt. Ta sẽ dùng ‘Thao Túng’ của hắn để ‘Thao Túng’ vận mệnh của hắn.”

Hắn thì thầm, ý chí sắc bén, vang vọng trong Hư Không: “Ngươi muốn ta là ‘chìa khóa’ sao? Vậy ta sẽ dùng chính ‘chìa khóa’ này… để khóa chặt vận mệnh của ngươi! Và sau đó, ta sẽ ‘tái tạo’ lại tất cả.”

Đôi Linh Phiến của Lạc Phong rung động mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tỏa lam quang rực rỡ, bao bọc cả ba người trong vầng sáng thần bí.

Họ cùng nhau bước đi, hướng về phía Vực Thẳm Cổ Xưa, nơi con đường mờ ảo của Thiên Tôn Vô Cực đang chờ đợi. Song giờ đây, Lạc Phong đã chọn cách đi theo ý chí của chính mình, biến “lời thách thức vô hình” thành “lời mời gọi” để hắn đối mặt với Thiên Tôn trên sân chơi của riêng hắn.

Bầu trời phía chân trời, vết sẹo đen khổng lồ dường như đang “rung động” dữ dội, tựa thể Thiên Tôn Vô Cực đang cảm nhận được sự lĩnh ngộ và thách thức đầy ngạo nghễ của Lạc Phong, báo hiệu cuộc đối đầu còn kinh thiên động địa hơn sắp sửa bùng nổ.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8