Hư Không Huyễn ĐạoChương 73: Quyết Tâm Bảo Vệ
Lạc Phong ôm chặt Mộ Dung Tuyết, lam quang linh phiến rực rỡ sau lưng hắn khẽ rung động, nâng bổng cả ba người lên cao, lướt đi giữa mênh mông không trung Thiên Phù Sơn. Đạo lộ năng lượng mờ ảo, giờ đây đã được hắn thao túng và định hướng, trải dài như một dải lụa xám tro huyền ảo, dẫn lối về phía Nguyên Thủy Thâm Uyên xa xăm. Gió lồng lộng thổi, mang theo hơi ẩm băng lãnh từ Linh Hà bên dưới, lướt qua mái tóc đen nhánh của Lạc Phong, cùng những sợi tóc mềm mại của Mộ Dung Tuyết đang tựa vào lòng hắn.

Dù cảnh vật hùng vĩ, bao la, nhưng Lạc Phong vẫn cảm nhận rõ ràng một luồng cổ lão ý chí vô hình, băng lãnh đang bao trùm lấy hắn. Nó không còn là áp lực đè nặng muốn nghiền nát, mà tinh vi hơn, tựa một sợi tơ vô hình đang cố gắng dẫn dụ hắn, uốn nắn từng bước đi, từng suy nghĩ của hắn theo một lộ trình được định sẵn. Đó là ý chí của Thiên Tôn Vô Cực, giờ đây không còn muốn tiêu diệt, mà muốn khai thác hắn, biến hắn thành một công cụ hoàn hảo cho đại kế của y. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của Lạc Phong rung nhẹ, phát ra mờ ảo lam quang, như một lời cảnh báo thầm lặng về sự lừa dối ẩn sâu trong vẻ ngoài bình yên.
Trong khoảnh khắc đó, Lạc Phong nội quan tự thân. Tiên Cốt Đan Hạch trong đan điền hắn quay tròn không ngừng, phát ra ánh sáng lam xám rực rỡ, mỗi vòng xoáy đều mang theo sự dung hợp hoàn mỹ của đạo lý “Thao Túng” và “Tái Tạo” mà hắn mới lĩnh ngộ. Hắn hiểu rõ mục đích của Thiên Tôn Vô Cực. Hắn chính là chìa khóa mà kẻ kia tìm kiếm, một vật dẫn hoàn mỹ để ổn định Nguyên Thủy Hư Không – hạch tâm của Đại Kiếp “Thế Giới Quy Nguyên”. Hắn sẽ không trở thành công cụ hủy diệt đó. Ý niệm này càng củng cố thêm ý chí kiên định trong lòng hắn.
Lạc Phong ôm chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, cảm nhận hơi ấm mềm mại từ nàng. Ánh mắt hắn kiên nghị, xuyên thấu tầng mây sương khói, thẳng hướng chân trời, không chút nao núng. Thanh âm hắn trầm thấp, song mỗi lời thốt ra đều mang sức nặng ngàn cân, tựa lời thề sắt đá vọng khắp Hư Không mênh mông.
“Ta sẽ không bao giờ là công cụ của ngươi, Thiên Tôn Vô Cực,” Lạc Phong thì thầm, lời nói chỉ đủ cho Mộ Dung Tuyết và Lam Yên nghe thấy, “Ta sẽ dùng sức mạnh này để bảo vệ Mộ Dung cô nương, Lam Yên tiền bối, Lạc thị tộc nhân… và tất cả những sinh linh vô tội khỏi sự hủy diệt của ngươi. Ta sẽ tái tạo, không phải hủy diệt.”
Mộ Dung Tuyết khẽ cựa mình, hơi ấm cùng ý chí bất khuất của Lạc Phong xua tan mọi sợ hãi trong lòng nàng. Nàng ôm chặt lấy hắn hơn, vùi đầu vào ngực, nhẹ nhàng truyền đi hơi ấm và tín nhiệm vô điều kiện. Nàng không cần hắn nói thêm, chỉ cần ở bên hắn, nàng tin mọi thứ đều có thể vượt qua.
Lam Yên quan sát Lạc Phong với ánh mắt phức tạp. Nàng vừa kính nể sức mạnh và ý chí của hắn, lại vừa lo lắng về gánh nặng lớn lao mà hắn đang gánh vác. Nàng thầm thở dài, đôi mắt xám tro u uẩn nhìn về phía xa xăm, nơi Nguyên Thủy Thâm Uyên đang chờ đợi. “Kẻ thừa kế này… quả là nghịch thiên chi số,” nàng thầm nghĩ, “nhưng liệu hắn có thể thay đổi vận mệnh của Hư Không, hay sẽ bị nuốt chửng bởi chính gánh nặng đó?”
Lạc Phong nâng Mộ Dung Tuyết lên cao hơn một chút, như một lời vô ngôn khẳng định cho lời thề của mình. Lam quang linh phiến sau lưng hắn khẽ vỗ, đẩy tốc độ nhanh hơn, xuyên qua những tầng mây, hướng thẳng về phía chân trời nơi Nguyên Thủy Thâm Uyên ẩn mình, một điểm đen nhỏ đang lớn dần trong tầm mắt.
***
Tiếp tục hành trình, họ tiến vào một khu vực kỳ lạ. Các Thiên Phù Sơn xung quanh dường như bị sương mù tím than dày đặc bao phủ, khiến phương hướng trở nên hỗn loạn. Linh Hà bên dưới không còn chảy mà ngưng đọng, phản chiếu ảo ảnh méo mó, bóp méo không gian thời gian. Đây chính là một ý chí mê trận tinh vi của Thiên Tôn Vô Cực, được thiết kế không phải để tấn công, mà để dẫn dụ Lạc Phong vào một con đường sai lệch, hoặc kiểm soát suy nghĩ của hắn một cách âm thầm.

Mộ Dung Tuyết đột nhiên cảm thấy choáng váng tột cùng. Linh lực trong cơ thể nàng hỗn loạn, tựa bị một bàn tay vô hình kéo đi. Linh hồn nàng như muốn thoát ly khỏi nhục thân, những hình ảnh đáng sợ về Lạc thị bị hủy diệt, về thân nhân bị tàn sát hiện lên trong tâm trí, rõ ràng đến mức nàng có thể nghe thấy tiếng la hét, cảm nhận được mùi máu tanh. Nàng run rẩy, ôm chặt lấy Lạc Phong.
Lam Yên cũng biến sắc. Linh Tê Lực của nàng dâng trào mãnh liệt, tựa bản năng nguyên thủy đang cảnh báo về mối nguy tinh thần cực lớn. Nàng nhận ra đây là một ý chí mê trận cấp cao, đang cố gắng uốn nắn nhận thức và kéo họ vào ảo cảnh không thể thoát.
Lạc Phong cảm nhận Tiên Cốt Đan Hạch trong đan điền rung động kịch liệt. Hư Không Chi Lực của hắn bị một lực lượng vô hình dẫn dụ và chi phối theo một hướng nhất định. Những ảo ảnh về quyền năng vô hạn, về một Tiên Đạo tối thượng mà hắn có thể khai sáng, hoặc ngược lại, về sự hủy diệt tàn khốc mà hắn có thể gây ra, liên tục hiện lên trong tâm trí. Hắn nhận ra đây chính là Thiên Tôn Vô Cực đang cố gắng kiểm soát hắn bằng ý chí, gieo vào tâm trí hắn hạt giống quyền lực và sự cô độc. Nhưng giờ đây, hắn đã có đạo lý “Thao Túng” để chống lại.
Lạc Phong nhắm mắt lại. Hư Không Chi Lực lam xám bùng nổ quanh thân, tạo thành một vô hình trường lực bao bọc lấy Mộ Dung Tuyết và Lam Yên, giúp họ thoát khỏi sự ảnh hưởng của ảo cảnh. Thay vì chống cự đơn thuần, hắn vận dụng đạo lý “Thao Túng” mới lĩnh ngộ, hòa nhập vào mê trận. Hắn không phá hủy nó, mà uốn nắn ý chí mê trận, biến những ảo ảnh dẫn dụ sai lệch thành những chỉ dẫn rõ ràng đến Nguyên Thủy Thâm Uyên. Các Thiên Phù Sơn ngừng xoay, sương mù tím than tan dần, lộ ra một linh lộ mờ ảo, nhưng rõ ràng, dẫn sâu vào vực thẳm.

Từ một bí mật giám sát pháp trận ở xa trên một Thiên Phù Sơn hoang tàn, Hắc La và Thám Ảnh chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Chúng kinh hãi tột cùng khi Lạc Phong không chỉ phá giải mà còn kiểm soát và định hướng lại ý chí mê trận cấp cao của Thiên Tôn Vô Cực.
Thám Ảnh run rẩy, giọng nói nghẹn lại, sắc mặt tái nhợt vì kinh hãi tột cùng: “Hắc La đại nhân… hắn… hắn đã thao túng ngược lại ý chí mê trận của Thiên Tôn đại nhân! Đây là ‘Đạo Thao Túng’ chân chính mà Thiên Tôn đại nhân từng nhắc tới!”
Hắc La sắc mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh túa ra như suối, chảy dài trên thái dương. Hắn lẩm bẩm, đôi mắt đỏ ngầu giờ chỉ còn sự hoảng loạn và kinh hãi tột cùng: “Nghịch số… hắn thực sự là một nghịch thiên chi số! Thiên Tôn đại nhân… ngài đã đánh giá thấp hắn rồi! Hắn đã tự tìm được đường đến Nguyên Thủy Thâm Uyên!” Chúng bối rối tột cùng, không biết nên tiếp tục dẫn dụ hay phải làm gì, bởi Lạc Phong đã tự tìm được đường và vượt xa mọi dự đoán, hoàn toàn thoát khỏi sự kiểm soát của chúng.
Lạc Phong mở mắt, ánh mắt sắc bén như xuyên thấu hư không, nhưng lại tràn đầy sự bình tĩnh và tự tin. Hắn nắm chặt tay Mộ Dung Tuyết, trấn an nàng bằng một cái siết khẽ. Nàng tựa đầu vào vai hắn, mọi sợ hãi dường như đã tan biến, thay vào đó là tín nhiệm tuyệt đối. Cùng Lam Yên, họ bước vững vàng theo linh lộ mới được định hình, hướng thẳng đến Nguyên Thủy Thâm Uyên.
***
Cuối cùng, ba người cũng đến được rìa Nguyên Thủy Thâm Uyên. Nơi đây không còn là Cổ Uyên mà họ từng biết, nơi chứa đầy Ma Khí và quái vật biến dị. Đây là một cảnh tượng hoàn toàn khác. Vực thẳm sâu hun hút, không đáy, phát ra một luồng nguyên thủy hư vô khí tức, lạnh lẽo đến tận xương tủy, nhưng cũng mang theo sự hỗn loạn và tiềm năng tái tạo kinh hoàng. Không gian ở đây dường như không có sự sống, chỉ có hư vô vô tận, nơi vạn vật có thể sinh ra và cũng có thể tan biến. Trên bầu trời, vết sẹo đen khổng lồ của Đại Hồng Kiếp rung động dữ dội hơn bao giờ hết, như một vết thương đang rỉ máu của thế giới, phản chiếu sự hỗn loạn bên dưới.

Mộ Dung Tuyết rùng mình, cảm nhận sự trống rỗng, cô độc cùng áp lực kinh hoàng từ vực thẳm. Nàng vô thức nắm chặt tay Lạc Phong, hơi thở có chút dồn dập. Lam Yên cũng lộ vẻ trang nghiêm tột cùng. Linh Tê Lực của nàng cảm nhận được sự nguyên thủy hỗn loạn của nơi đây, một khởi nguyên của Hư Không, khác xa bất kỳ nơi nào nàng từng biết. Nàng biết, nơi này là khâu then chốt, nơi mọi bí mật sẽ được phơi bày.
Lạc Phong đứng trên rìa vực, gió lạnh từ vực thẳm thổi ngược lên, cuốn tung mái tóc đen dài hắn. Tiên Cốt Đan Hạch trong đan điền hắn quay tròn, Hư Không Chi Lực cuộn trào mạnh mẽ, cộng hưởng với khí tức Nguyên Thủy Thâm Uyên, song không bị đồng hóa hay cuốn trôi. Hắn giơ tay, lam quang từ chiếc nhẫn ngọc bùng lên rực rỡ, chiếu rọi xuống vực sâu thăm thẳm, như một hải đăng giữa hỗn loạn biển cả, một tuyên cáo về sự hiện diện của hắn.
Lạc Phong nhìn thẳng vào vết sẹo đen khổng lồ trên bầu trời, nơi Thiên Tôn Vô Cực đang cảm nhận hắn rõ ràng nhất, xuyên qua mọi rào cản không gian. Thanh âm vọng khắp Hư Không, mang sức nặng của ý chí bất khuất cùng sự thách thức ngạo nghễ, không chút che giấu.
“Ngươi muốn ta là chìa khóa sao, Thiên Tôn Vô Cực? Vậy thì ta sẽ dùng chính chìa khóa này… để phong tỏa vận mệnh của ngươi! Và sau đó, ta sẽ tái tạo lại tất cả. Ta là Hư Không Chi Chủ, và ta sẽ bảo vệ vũ trụ này khỏi sự hủy diệt của ngươi!”
Mộ Dung Tuyết nắm chặt tay Lạc Phong, ánh mắt nàng tràn ngập tình yêu và tín nhiệm tuyệt đối. Nàng khẽ mỉm cười, gật đầu, tựa muốn nói: “Lạc huynh, chàng ắt thành công. Muội nguyện mãi bên chàng.” Lam Yên cũng cúi đầu nhẹ, trong ánh mắt là sự kính phục tột cùng và một tia hy vọng cuối cùng cho số phận vũ trụ được đặt trọn vào Lạc Phong.
Đáp lại lời tuyên chiến vô thanh của Lạc Phong, vết sẹo đen khổng lồ trên bầu trời co rút dữ dội, rồi bùng lên một tia sáng đỏ tía chói lòa, xé rách hư không, tựa tiếng gầm gừ phẫn nộ vô hình của Thiên Tôn Vô Cực, báo hiệu cuộc đối đầu sắp tới sẽ khốc liệt hơn gấp bội, không còn là những âm mưu dẫn dụ mà là sự đối đầu trực diện, không khoan nhượng.
Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên cùng nhau bước một bước chân vững chắc về phía Nguyên Thủy Thâm Uyên, nơi định mệnh của vũ trụ đang chờ đợi. Lam quang linh phiến sau lưng Lạc Phong xòe rộng, sẵn sàng cho cuộc chiến sinh tử sắp tới.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: