Hư Không Huyễn ĐạoChương 75: Lời Hứa Giữa Không Trung
Lạc Phong đứng trên đỉnh một Thiên Phù Sơn nhỏ, cách Lạc thị một đoạn đường, gió lồng lộng thổi vạt áo hắn bay phần phật, tựa như một pho tượng tạc giữa hư không. Trong vòng tay hắn, Mộ Dung Tuyết vẫn đang say ngủ, hơi thở đều đặn, gương mặt nàng hồng hào sau khi được hắn thanh tẩy tàn dư Phệ Linh Nguyền. Bên cạnh, Lam Yên đứng lặng lẽ, mái tóc đen dài tung bay trong gió, đôi mắt xám tro u uẩn cũng hướng về phía xa xăm, nơi Lạc thị đang dần lùi vào đường chân trời.
Lạc Phong quay đầu nhìn lại. Gia tộc Lạc thị, giờ đây chỉ còn là một chấm nhỏ bé, mơ hồ giữa vô số Thiên Phù Sơn trôi nổi. Dù đã bị tàn phá nặng nề bởi trận chiến với Thực thể Hư Không và vết sẹo đen khổng lồ trên bầu trời vẫn hiện hữu như một lời nhắc nhở, hắn vẫn cảm nhận được một luồng sinh khí đang trỗi dậy mạnh mẽ từ đó. Đó là sức sống mới, là hy vọng của những tộc nhân đã được hắn thức tỉnh, đang ngày đêm tái thiết dưới sự dẫn dắt của Trưởng lão Lạc Minh.
Một cảm giác nặng trĩu đè lên đôi vai Lạc Phong. Lạc thị đã được tái sinh, nhưng nó vẫn chỉ là một pháo đài nhỏ bé, dễ dàng bị nghiền nát nếu Thiên Tôn Vô Cực đích thân ra tay. Hắn biết, bản thân không thể mãi kẹt lại nơi đây để bảo vệ một mình Lạc thị. Sứ mệnh của hắn lớn hơn thế, trách nhiệm của hắn bao trùm cả càn khôn này. Hắn phải trở nên mạnh mẽ hơn, phải chủ động tìm kiếm con đường để đối đầu với Thiên Tôn Vô Cực, chứ không phải chờ đợi kẻ đó giáng lâm.
“Lạc thị… pháo đài đầu tiên của ta,” Lạc Phong thầm nghĩ, tiếng lòng trầm đục vang vọng. “Ta sẽ trở về, nhưng không phải trong yếu ớt. Lần này, ta sẽ mang theo một Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính, và sức mạnh đủ để bảo vệ tất cả những gì ta trân quý.” Ánh mắt hắn, sâu thẳm như vực thẳm Hư Không, chứa đựng một quyết tâm sắt đá, không gì lay chuyển nổi. Lam Yên khẽ thở dài, ánh mắt nàng cũng ánh lên nỗi lo âu thầm kín nhưng cũng đầy hy vọng khi nhìn về phía Lạc Phong, như thấu tỏ tâm tư hắn.
Lạc Phong nhẹ nhàng siết chặt vòng tay ôm lấy Mộ Dung Tuyết, hai Linh Phiến trong suốt nơi xương bả vai hắn khẽ rung động, lam quang huyền ảo bùng lên, bao bọc lấy cả ba người. Họ không chần chừ thêm nữa, bay vút lên, rời xa Lạc thị, hướng về những Thiên Phù Sơn lớn hơn, những vùng đất chưa từng biết đến.
Họ lướt đi giữa không trung, vượt qua những dòng Linh Hà lấp lánh như dải lụa bạc uốn lượn giữa càn khôn, dưới ánh nắng bình minh rực rỡ, phản chiếu muôn ngàn sắc màu. Vô số Thiên Phù Sơn, lớn nhỏ khác nhau, trôi nổi lững lờ, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ, bao la đến choáng ngợp. Từ trên cao nhìn xuống, những ngọn núi đá kỳ vĩ hiện ra như những hòn đảo xanh thẫm giữa biển mây, đôi khi được bao phủ bởi những tầng sương mù mờ ảo, tạo nên vẻ đẹp huyền ảo.
Lạc Phong cảm nhận Hư Không Chi Lực nguyên thủy cuộn trào mạnh mẽ trong từng kinh mạch, từng tế bào của mình. Nó không còn là một dòng chảy đơn thuần, mà là một vũ điệu của các phẩm chất: “ăn mòn” để phá hủy những gì mục nát, “tái tạo” để kiến tạo sự sống mới, và giờ đây, còn thêm cả phẩm chất “thao túng” mà hắn vừa lĩnh ngộ từ mê trận ý chí của Thiên Tôn Vô Cực. Hư Không Chi Lực của hắn đã trở nên tinh khiết, linh hoạt và đầy quyền năng, cho phép hắn điều khiển không gian và trọng lực với độ chính xác tuyệt đối.

Hắn không còn chỉ cảm nhận được sự “khao khát chiếm hữu” từ Thiên Tôn Vô Cực, một ý chí lạnh lẽo, cổ xưa luôn rình rập từ nơi cực xa, mà còn một sự “dẫn dụ” tinh vi hơn, cố gắng “uốn nắn” con đường của hắn. Những luồng ý niệm vô hình len lỏi vào tâm trí, cố gắng thì thầm những lời hứa hẹn về sức mạnh, về sự tái tạo vũ trụ, nhằm dẫn dụ hắn tự nguyện đi vào cái bẫy mà Thiên Tôn đã giăng sẵn. Nhưng với phẩm chất “thao túng” vừa lĩnh ngộ, Lạc Phong có thể nhận ra bản chất của những lời mời gọi ngọt ngào ấy, thậm chí còn có thể “biến đổi” ý đồ của đối thủ, uốn nắn mê trận của hắn thành con đường của chính mình.
Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của Lạc Phong rung lên nhè nhẹ, phát ra lam quang mờ nhạt, không còn là lời cảnh báo gấp gáp, mà là một sự xác nhận, một lời nhắc nhở về những cạm bẫy tiềm ẩn, về sự lừa dối tinh vi ẩn chứa trong mỗi bước đi.
“Kẻ kế thừa,” Lam Yên cất tiếng, giọng nàng trầm thấp, mang theo nỗi ưu lo nhưng cũng đầy kiên định. “Bản đồ ta trao cho ngươi chỉ là chỉ dẫn ban đầu. Trên đường đến Vực Thẳm Nguyên Thủy, sẽ có vô số cạm bẫy không thể lường trước. Thiên Tôn Vô Cực sẽ không ngừng dẫn dụ ngươi, dùng mọi thủ đoạn để bẻ cong ý chí của ngươi.”
Lạc Phong khẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua không gian bao la. “Ta cảm nhận được, tiền bối Lam Yên. Một mê trận ý chí, phải không? Hắn muốn biến ta thành con cờ trong ván cờ của hắn, tự nguyện đi theo con đường hắn đã vạch ra.” Hắn siết chặt vòng tay ôm Mộ Dung Tuyết, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể nàng, như một lời nhắc nhở về lý do hắn chiến đấu.
Lam Yên gật đầu xác nhận, mái tóc đen dài của nàng khẽ bay trong gió. “Đúng vậy. Hắn muốn ngươi tự nguyện bước vào định mệnh hắn đã sắp đặt. Hắn muốn ngươi trở thành công cụ hoàn hảo nhất cho ‘Đại kế Thế Giới Hồi Quy’ của hắn. Nhưng ngươi… ngươi đã lĩnh ngộ phẩm chất thao túng. Ngươi có thể biến đổi mê trận đó, biến ý đồ của hắn thành con đường của chính ngươi, con đường của Hư Không Huyễn Đạo chân chính.” Ánh mắt nàng nhìn Lạc Phong tràn đầy sự kính nể và một tia hy vọng mới, như chứng kiến một huyền thoại đang thành hình.
Mộ Dung Tuyết, tựa đầu vào ngực Lạc Phong, khẽ ngẩng lên nhìn hắn, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự tin tưởng tuyệt đối. Giọng nàng nhỏ nhẹ, nhưng lại mang một sức mạnh vô hình, xoa dịu mọi lo âu trong lòng hắn. “Lạc huynh, dù con đường có gian nan đến đâu, dù có bao nhiêu cạm bẫy hay mê trận, Tuyết nhi cũng sẽ luôn ở bên chàng. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt.”

Lạc Phong siết chặt vòng tay ôm lấy nàng, một nụ cười ấm áp nở trên môi. “Tuyết nhi, có muội và tiền bối Lam Yên bên cạnh, ta không sợ bất cứ điều gì. Ta sẽ bảo vệ hai người, và cùng hai người, ta sẽ đi đến cuối con đường này.” Hắn cảm nhận một nguồn sức mạnh vô hình từ sự gắn kết này, một sức mạnh không đến từ tu vi hay công pháp, mà từ tình yêu thương và niềm tin. Hư Không Chi Lực trong hắn càng trở nên ổn định và mạnh mẽ hơn, như được tiếp thêm một nguồn năng lượng tinh thần khổng lồ.
Họ tiếp tục hành trình, lướt qua những dòng Linh Hà uốn lượn, những Thiên Phù Sơn xanh biếc, dưới bầu trời rộng lớn. Cuối cùng, họ dừng chân trên đỉnh một Thiên Phù Sơn cao nhất, nơi mây mù bao phủ dưới chân, tạo thành một biển mây trắng xóa bồng bềnh. Ánh hoàng hôn rực rỡ nhuộm đỏ cả một vùng trời, tạo nên một cảnh tượng tráng lệ đến nao lòng, như một bức họa tráng lệ được vẽ bằng những gam màu nóng bỏng. Hương thơm của linh thảo dại và hơi ẩm từ mây hòa quyện vào không khí, mang đến một cảm giác thanh bình hiếm có.
Lạc Phong nhẹ nhàng đặt Mộ Dung Tuyết xuống, để nàng đứng vững trên nền đá cổ kính. Hắn đứng giữa đỉnh núi, giang rộng hai tay, đối diện với bầu trời rộng lớn, nơi vết sẹo đen khổng lồ vẫn hiện hữu ở đường chân trời, như một lời thách thức vĩnh cửu. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận luồng linh khí tinh khiết tràn vào buồng phổi, và hơi lạnh của gió lướt qua da thịt.
Giọng nói của Lạc Phong vang vọng, trầm hùng và đầy kiên định, không cần dùng linh lực nhưng vẫn đủ sức xuyên thấu vào tận tâm can, tựa như một lời thề son sắt với trời đất, với vạn vật chúng sinh. “Thiên Tôn Vô Cực! Ngươi muốn thao túng ta, biến ta thành chìa khóa cho đại kế hủy diệt của ngươi? Ngươi đã lầm! Ta sẽ dùng chính ‘chìa khóa’ mà ngươi khao khát, để khóa chặt vận mệnh của ngươi! Ta sẽ không chỉ Hàn Gắn Bầu Trời này, mà còn kiến tạo một Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính cho toàn bộ vũ trụ! Ta thề sẽ bảo vệ Lạc thị, Linh Tê Cổ Phái, Mộ Dung Tuyết… và tất cả những ai ta yêu thương! Sẽ không còn ai phải sống trong sợ hãi hay bị thao túng nữa!”
Lời thề của hắn vang vọng giữa không trung, hòa vào tiếng gió, như một bản hùng ca bất diệt.
Mộ Dung Tuyết tiến đến, siết chặt bàn tay Lạc Phong, ánh mắt nàng lấp lánh lệ nhưng lại đầy kiên cường, không chút sợ hãi. “Lạc huynh, Tuyết nhi nguyện sinh tử tương tùy. Cùng chàng, Hàn Gắn Bầu Trời!” Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, nụ cười trên môi nàng rạng rỡ hơn cả ánh hoàng hôn.

Lam Yên cũng đặt tay lên vai Lạc Phong, giọng nàng trầm ấm, đầy tin tưởng. “Kẻ kế thừa, ta tin ngươi sẽ làm được. Linh Tê Cổ Phái sẽ đồng hành cùng ngươi đến cuối con đường, dốc hết sức mình.” Trong ánh mắt nàng, sự cô tịch và tang thương dường như đã vơi đi phần nào, thay vào đó là một tia hy vọng mãnh liệt.
Lạc Phong quay lại, ôm lấy Mộ Dung Tuyết và Lam Yên vào lòng, cảm nhận sự ấm áp và tin cậy từ những người đồng hành. Ba người đứng cùng nhau trên đỉnh Thiên Phù Sơn, đối mặt với ánh hoàng hôn rực rỡ, ánh mắt kiên định hướng về phía trước, nơi Vực Thẳm Nguyên Thủy đang chờ đợi. Lạc Phong tràn đầy ý chí, tự tin, nhưng cũng cảm nhận được sự cô đơn của một người gánh vác vận mệnh của cả vũ trụ. Mộ Dung Tuyết và Lam Yên là điểm tựa vững chắc, là ánh sáng dẫn lối cho hắn.
***
Trong chiều không gian hắc ám, nơi những tinh vân xoáy cuộn tựa dải lụa yêu dị, Thiên Tôn Vô Cực ngự trên ngai vàng hắc quang, thân hình ẩn hiện trong màn sương đen. Trước mặt hắn là tấm gương Hư Không khổng lồ, phản chiếu hình ảnh ba người Lạc Phong đang đứng trên đỉnh Thiên Phù Sơn, ôm lấy nhau, và lời thề vang vọng của Lạc Phong.
Hắc La và Thám Ảnh quỳ rạp dưới chân ngai vàng. Sắc mặt chúng vẫn còn sự bối rối, nhưng đã tuân lệnh tuyệt đối, không còn dám bộc lộ ý đồ truy sát.
“Thiên Tôn đại nhân,” Hắc La báo cáo, giọng hắn run run nhưng cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, “kẻ kế thừa đang hướng về Vực Thẳm Nguyên Thủy… theo đúng dự liệu của ngài. Pháp trận dẫn dụ vẫn hoạt động hoàn hảo.”

Thám Ảnh, với khuôn mặt tái mét vì kinh hãi, bổ sung thêm, giọng hắn run rẩy không ngừng. “Tuy nhiên, Hắc La đại nhân, ta cảm thấy có điều gì đó bất thường. Luồng Hư Không Chi Lực của hắn dường như đang… biến đổi pháp trận, khiến nó trở nên… thuận theo ý hắn. Hắn không bị dẫn dụ hoàn toàn, mà dường như đang tự mình ‘thao túng’ con đường ấy.”
Thiên Tôn Vô Cực nở nụ cười lạnh lẽo, bí hiểm, ánh mắt hắn sâu thẳm như biển cả nhìn chằm chằm vào tấm gương. “Ồ? Có vẻ như ‘chìa khóa’ của bổn tôn đã học được cách ‘xoay chuyển then khóa’ rồi sao? Thú vị. Rất thú vị.” Hắn nhếch mép, để lộ một tia tàn nhẫn và tự mãn. “Cứ để hắn chơi đùa. Càng tự tin, hắn sẽ càng lún sâu vào mê trận của ta. Hắn cho rằng hắn đang thao túng, nhưng thực chất, hắn chỉ đang tự mình đi sâu hơn vào cái bẫy mà ta đã giăng sẵn từ ngàn vạn năm trước. Hắn sẽ tự tay dâng hiến sức mạnh của mình cho bổn tôn.”
Hắn phất tay, tấm gương Hư Không ngưng tụ lại, chỉ hiện rõ hình ảnh Lạc Phong đang bước đi kiên định, ánh mắt hướng về phía chân trời, tràn đầy thách thức. “Kẻ kế thừa, chìa khóa của bổn tôn, hãy đến đây. Đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’ sẽ được hoàn thành… bởi ngươi. Ngươi sẽ là công cụ vĩ đại nhất của ta.”
Lời nói của Thiên Tôn Vô Cực vang vọng khắp chiều không gian hắc ám, mang theo sự tự tin tuyệt đối, như thể mọi thứ đã nằm trong lòng bàn tay hắn. Hắn không hề biết, chính sự tự tin ấy, sự coi thường đối thủ ấy, sẽ là khởi đầu cho sự sụp đổ của hắn. Và “chìa khóa” mà hắn khao khát, tưởng chừng là công cụ của mình, lại chính là lưỡi dao kết thúc vận mệnh của hắn, mở ra một kỷ nguyên mới cho Hư Không.
Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên cùng nhau bước đi trên con đường năng lượng mờ ảo, con đường mà Lạc Phong đã “thao túng” từ mê trận của Thiên Tôn Vô Cực, hướng về phía Vực Thẳm Nguyên Thủy. Ánh mắt Lạc Phong kiên định, đầy thách thức, hắn đã sẵn sàng cho mọi thử thách phía trước.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: