Hư Không Huyễn ĐạoChương 76: Cổng Trời Phù Động
“Rắc! Đoành!”
Tiếng roi lôi điện xé rách không khí, quất thẳng vào bả vai của một thiếu niên tán tu gầy gò. Máu tươi lẫn lộn với những tia hồ quang đỏ tía bắn tung tóe lên phiến đá rêu phong, bốc lên một làn khói khét lẹt.

“Đồ phế vật mắt mù! Ngươi dám dùng Tinh Thạch Thiên Khuyết giả để lừa gạt đệ tử của Linh Vân Tông ta? Hôm nay nếu không phế đi tu vi của ngươi, bổn thiếu gia làm sao đặt chân vào Cổng Trời Phù Động này!”
Tiếng quát tháo chói tai vang lên từ một thanh niên mặc gấm y màu xanh nhạt, trên ngực thêu hình đám mây lơ lửng – biểu tượng của Linh Vân Tông, một môn phái có tiếng ở vùng lân cận. Hắn ta đang vung vẩy chiếc roi lôi điện đầy hung hãn, ánh mắt tràn ngập sự khinh miệt và tàn nhẫn. Xung quanh hắn, mấy gã gia đinh và đồng môn khoanh tay đứng nhìn, cười cợt đầy đắc ý.
Thiếu niên tán tu nằm rạp dưới đất, hai tay ôm chặt lấy một chiếc túi vải thô, khuôn mặt xám ngoét vì đau đớn và sợ hãi, nhưng ánh mắt vẫn lộ ra vẻ uất ức tột cùng. Cảnh tượng ức hiếp này diễn ra ngay tại rìa ngoài của một hòn đảo nổi khổng lồ, nơi dòng người tu sĩ qua lại tấp nập nhưng tất cả đều chọn cách ngó lơ, lạnh lùng bước qua như đã quá quen thuộc với những chuyện thế này.
Ngay khoảnh khắc chiếc roi lôi điện thứ hai chuẩn bị giáng xuống đầu thiếu niên tội nghiệp kia, một luồng gió xám tro vô hình chợt quét qua.
Không có tiếng nổ lớn, không có chấn động kinh thiên, nhưng chiếc roi lôi điện đầy uy lực kia vừa chạm vào luồng gió xám liền đột ngột khựng lại giữa không trung. Lớp hồ quang đỏ tía rực rỡ trên thân roi như gặp phải khắc tinh, nhanh chóng bị một lực lượng thần bí ăn mòn, xèo xèo vài tiếng rồi tắt lịm, biến thành một dải da thú tầm thường, mục nát và đứt đoạn thành từng khúc rơi rụng xuống đất.

“Cái gì?!” Thanh niên gấm y kinh hãi thốt lên, lùi lại một bước, bàn tay cầm chuôi roi run rẩy dữ dội. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức lạnh thấu xương vừa lướt qua ngón tay mình, suýt chút nữa đã hút cạn linh lực trong kinh mạch của hắn.
Cách đó vài trượng, ba bóng người từ trong màn sương mù mờ ảo của con đường năng lượng mờ ảo từ từ bước ra.

Dẫn đầu là một thiếu niên gầy gò nhưng thẳng tắp như một thanh kiếm cổ. Hắn mặc y phục giản dị, vạt áo còn vương chút bụi đất khô cứng, nhưng khí chất toát ra lại thâm trầm, uy nghiêm đến đáng sợ. Đôi mắt hắn đen láy, sâu thẳm như vực thẳm Hư Không, dường như có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách của linh hồn người đối diện. Trên ngón áp út của bàn tay phải, một chiếc nhẫn ngọc cổ xưa phát ra những tia lam quang mờ nhạt, huyền bí.
Sánh bước bên cạnh hắn là một thiếu nữ mảnh mai, dung nhan thanh tú, hồng hào, đôi mắt trong veo như nước hồ thu, toát lên vẻ kiên cường nhưng cũng đầy dịu dàng. Đi bên cạnh hai người họ là một bạch y nữ tử có khí chất thoát tục tựa trích tiên, mái tóc đen dài tung bay nhẹ nhàng, đôi mắt màu xám tro u uẩn mang theo tuế nguyệt tang thương.
Ba người này chính là Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và tiền bối Lam Yên. Họ vừa trải qua một hành trình dài vượt qua các dòng Linh Hà vắt ngang bầu trời để đặt chân đến Thiên Phù Sơn khổng lồ này – nơi tọa lạc của Cổng Trời Phù Động.
Lạc Phong lặng lẽ thu hồi bàn tay phải vừa khẽ phất lên. Ánh mắt hắn lướt qua gã đệ tử Linh Vân Tông, không hề có một tia dao động cảm xúc, lạnh lùng như đang nhìn một ngọn cỏ khô.
“Kẻ… kẻ nào dám xen vào chuyện của Linh Vân Tông?!” Gã thanh niên gấm y nuốt nước bọt, cố lấy lại vẻ kiêu ngạo thường ngày, nhưng đôi mắt hắn khi chạm vào ánh nhìn của Lạc Phong liền dấy lên một nỗi sợ hãi bản năng. Hắn cảm nhận được luồng khí tức xám tro lúc nãy không chỉ ngăn cản đòn tấn công của hắn, mà còn mang theo một phẩm chất ăn mòn cực kỳ đáng sợ, sẵn sàng nghiền nát bất cứ thứ gì cản đường.
Lạc Phong không thèm đáp lời. Hắn bước tới trước mặt thiếu niên tán tu đang nằm dưới đất, khẽ cúi người, đưa bàn tay phải có vết sẹo lam xám mờ nhạt ra. Một luồng Hư Không Chi Lực ấm áp, tinh khiết từ lòng bàn tay hắn nhẹ nhàng bao bọc lấy cơ thể thiếu niên, nhanh chóng xoa dịu vết thương do lôi điện gây ra, đồng thời thanh tẩy đi luồng tạp khí đỏ tía đang tàn phá kinh mạch của cậu ta.
Thiếu niên tán tu cảm thấy cơn đau nhói biến mất, thần trí tỉnh táo lại, vội vàng bò dậy, cúi đầu thật thấp: “Đa… đa tạ tiền bối cứu mạng!”
“Cầm lấy túi đồ của ngươi và đi đi.” Giọng nói của Lạc Phong trầm ấm, vang vọng, tuy nhẹ nhàng nhưng mang theo một sức nặng vô hình khiến những tu sĩ vãng lai xung quanh cũng phải khẽ liếc mắt nhìn sang.
Thiếu niên tán tu không dám chần chừ, ôm chặt lấy túi vải, liếc nhìn gã đệ tử Linh Vân Tông một cái đầy sợ hãi rồi nhanh chóng lủi vào đám đông, biến mất dạng.
Gã thanh niên gấm y thấy vậy thì tức giận đỏ cả mặt, nhưng nhìn vào đống vụn nát của chiếc roi lôi điện dưới đất, hắn biết mình đã đụng phải tấm sắt cứng. Hắn nghiến răng, hậm hực phất tay áo: “Chúng ta đi! Hừ, coi như hôm nay ngươi may mắn!” Nói rồi, hắn cùng đám đồng môn vội vã rảo bước đi thẳng vào sâu trong Cổng Trời, không dám ngoảnh đầu lại.
Mộ Dung Tuyết khẽ bước lên bên cạnh Lạc Phong, đôi mắt nàng nhìn về hướng đám người Linh Vân Tông vừa đi, nhẹ giọng nói: “Lạc huynh, chúng ta vừa mới tới nơi này, gây ra động tĩnh như vậy liệu có khiến tai mắt của kẻ thù chú ý?”
Lạc Phong quay đầu nhìn nàng, ánh mắt lập tức trở nên ấm áp, ôn nhu hơn nhiều. Hắn lắc đầu, khẽ đáp: “Mộ Dung cô nương yên tâm. Cổng Trời Phù Động này rồng rắn hỗn tạp, mỗi ngày có hàng vạn trận tranh chấp xảy ra. Một chút xung đột nhỏ nhặt thế này sẽ nhanh chóng bị dòng người nuốt chửng. Hơn nữa, ta ra tay rất kín kẽ, không để lộ ra khí tức Tiên Cốt.”
Tiền bối Lam Yên lúc này cũng tiến lại gần, nàng lặng lẽ quan sát xung quanh bằng bản mệnh Linh Tê của mình. Linh Tê Lực của nàng khẽ nhúc nhích, cảm nhận những gợn sóng năng lượng hỗn tạp đang dao động trong không trung. Nàng khẽ thở dài, giọng trầm ngâm: “Kẻ kế thừa nói đúng. Nơi này linh khí cực kỳ hỗn loạn, Tạp Khí Thiên Kiếp và linh khí nguyên thủy đan xen vào nhau, tạo thành một màng sương mù bọc quanh hòn đảo nổi. Đây chính là tấm bình phong tự nhiên tốt nhất để che giấu khí tức của chúng ta.”
Lạc Phong gật đầu, hắn đưa mắt nhìn về phía trước.
Hiện ra trước mắt họ là một cảnh tượng vô cùng hùng vĩ và choáng ngợp của Cổng Trời Phù Động.

Đây thực chất là một quần thể gồm hàng chục hòn Thiên Phù Sơn lớn nhỏ lơ lửng sát nhau, được liên kết bởi những sợi xích sắt khổng lồ to bằng cả vòng ôm của mấy người, rỉ sét và cổ kính, chạy dọc ngang như những chiếc cầu treo khổng lồ giữa hư không. Phía dưới chân họ, vạn trượng Linh Hà chảy cuồn cuộn, phát ra tiếng gầm rú trầm hùng như tiếng sấm rền rĩ từ thời cổ đại vọng về. Làn nước Linh Hà bốc lên những dải sương mù màu tím than nhạt, đó chính là biểu hiện của linh khí bị biến chất bởi Tạp Khí Thiên Kiếp.
Trên những hòn đảo nổi ấy, vô số tòa kiến trúc bằng đá cổ, tháp canh, và những khu chợ tạm bợ được dựng lên. Tu sĩ từ khắp các Thiên Phù Sơn lớn nhỏ của hạ giới đổ về đây đông nghịt. Có kẻ ngự kiếm phi hành, có kẻ cưỡi Linh thú bay lượn, có kẻ lại ngồi trên những chiếc thuyền bay bằng gỗ sồi khổng lồ từ từ hạ cánh xuống bến đỗ.
Tiếng rao bán bảo vật, tiếng cãi vã mặc cả, tiếng gầm rú của Linh thú đan xen vào nhau tạo nên một bầu không khí ồn ào, náo nhiệt nhưng cũng đầy hỗn loạn và ngột ngạt. Mùi rỉ sét của xích sắt cổ xưa, mùi hăng nồng của tạp khí chưa thanh lọc hoàn toàn, lẫn lộn với mùi thơm thoang thoảng của đan dược rẻ tiền từ các sạp hàng bay khắp không trung, tác động mạnh mẽ vào khứu giác của ba người vừa đặt chân tới.
“Nơi này thật sự… quá lớn.” Mộ Dung Tuyết khẽ thốt lên, đôi mắt nàng tràn ngập sự kinh ngạc. Nàng sinh trưởng ở một gia tộc tán tu nhỏ, chưa từng nhìn thấy một điểm giao thoa tu sĩ khổng lồ và sầm uất đến thế này. Sự hỗn tạp của dòng người khiến nàng có chút căng thẳng, nàng vô thức nhích lại gần Lạc Phong hơn, cảm nhận hơi ấm và sự vững chãi từ bờ vai hắn để xua đi nỗi bất an trong lòng.
Lạc Phong khẽ mỉm cười trấn an nàng. Hắn nắm lấy tay nàng, truyền sang một luồng linh lực ấm áp, nhẹ nhàng nói: “Mộ Dung cô nương, đi theo ta. Chúng ta cần tìm một nơi để dừng chân trước, sau đó mới tìm kiếm manh mối về các mảnh vỡ Hư Không Thư Các tiếp theo.”
Họ bắt đầu bước đi trên chiếc Cầu Rồng cổ kính nối liền biên giới đảo nổi với khu vực trung tâm của Cổng Trời. Chiếc cầu được tạc từ một loại đá đen nguyên khối, trên thành cầu khắc họa hình ảnh những con rồng cổ xưa đang uốn lượn, nhưng qua thời gian và sự tàn phá của thiên tai, nhiều đoạn lan can đã bị vỡ nát, để lộ ra khoảng không sâu thẳm nhìn thẳng xuống Linh Hà cuồn cuộn phía dưới.
Khi bước đi giữa dòng người tu sĩ, Lạc Phong không ngừng nội thị bản thân.
Trong đan điền của hắn, Tiên Cốt tinh hạch màu lam xám rực rỡ đang xoay tròn một cách hài hòa và ổn định. Mỗi một vòng quay của nó đều không ngừng thanh lọc và chuyển hóa luồng linh khí mỏng manh, hỗn tạp từ môi trường xung quanh thành Hư Không Chi Lực nguyên thủy tinh khiết nhất. Hắn nhận ra, sau khi dung hợp hoàn toàn phẩm chất “tái tạo” và “ăn mòn” vào Hư Không Huyễn Đạo, khả năng giao cảm của hắn với không gian xung quanh đã đạt đến một cảnh giới hoàn toàn mới.
Hắn có thể cảm nhận được từng vết nứt không gian li ti đang ẩn giấu trong khoảng không xung quanh Cổng Trời này, giống như những vết rách trên một tấm lụa mỏng. Và kỳ lạ hơn, hắn cảm nhận được một luồng ý chí vô hình, lạnh lẽo, cực kỳ cổ xưa từ một nơi rất xa xăm, vẫn đang âm thầm kéo dài một sợi tơ liên kết vô hình hướng về phía hắn.
Đó chính là thần niệm của Thiên Tôn Vô Cực.
Lạc Phong khẽ nhếch mép, một tia sát ý lạnh lùng thoáng qua trong mắt hắn. Hắn biết, Thiên Tôn Vô Cực đang sử dụng “Pháp trận dẫn dụ” để dẫn dắt hắn đến Vực Thẳm Nguyên Thủy. Hắn không hề sợ hãi, ngược lại, hắn đã chủ động “thao túng” và định hướng lại con đường năng lượng mờ ảo ấy. Hắn sẽ biến cái bẫy của kẻ thù thành con đường quật khởi của chính mình. Kẻ muốn chiếm hữu hắn làm “chìa khóa” cho đại kế “Thế Giới Hồi Quy” sẽ phải trả một cái giá đắt nhất.
“Kẻ kế thừa, ngươi có cảm nhận được không?” Giọng nói truyền âm của tiền bối Lam Yên đột ngột vang lên trong thức hải của Lạc Phong, kéo hắn ra khỏi dòng suy nghĩ.
Lạc Phong khẽ liếc nhìn Lam Yên. Nàng vẫn bước đi thong thả, cây sáo ngọc dắt ngang hông khẽ đung đưa theo nhịp bước, nhưng nét mặt nàng lại vô cùng nghiêm nghị.
“Tiền bối Lam Yên phát hiện ra điều gì sao?” Lạc Phong truyền âm đáp lại.
“Có ít nhất ba luồng thần niệm mạnh mẽ đang không ngừng quét qua khu vực này.” Lam Yên trầm giọng cảnh báo. “Chúng không phải là Thiên Nhãn Giám Sát thông thường của Thiên Tôn, mà là thần niệm của những cường giả cấp cao đang tọa trấn tại Cổng Trời Phù Động. Có vẻ như sự xuất hiện của chúng ta, hoặc đúng hơn là luồng biến động không gian lúc nãy khi ngươi phá giải mê trận ý chí, đã khiến một số lão quái vật ở đây chú ý.”
Lạc Phong cau mày. Hắn siết nhẹ tay chiếc nhẫn ngọc cổ xưa ở ngón áp út, thầm ra lệnh cho nó thu liễm hoàn toàn lam quang và khí tức Hư Không Chi Lực xuống mức tối đa. Chiếc nhẫn khẽ rung nhẹ, tỏa ra một làn sóng mờ nhạt bao phủ lấy cả ba người, khiến khí tức của họ trong mắt kẻ khác giờ đây chỉ giống như ba vị tán tu Sơ Khai cảnh giới bình thường nhất, không có gì nổi bật.
Họ đi sâu vào khu chợ trung tâm của Cổng Trời Phù Động. Nơi đây náo nhiệt hơn rất nhiều. Các sạp hàng bày bán đủ loại vật phẩm kỳ lạ: từ những mảnh xương thú biến dị, những cuộn công pháp tàn khuyết, cho đến những viên Tinh Thạch Thiên Khuyết chưa được thanh lọc hoàn toàn, vẫn còn bám đầy tạp khí đen đặc.
Mộ Dung Tuyết nhìn quanh, nàng dừng lại trước một sạp hàng nhỏ của một lão già có râu tóc bạc phơ, trên sạp bày biện vài mảnh bản đồ da thú cũ kỹ và một số mảnh vỡ kim loại rỉ sét.
“Lão nhân gia, những mảnh bản đồ này dẫn đến đâu vậy?” Mộ Dung Tuyết nhẹ giọng hỏi, đôi mắt nàng lấp lánh sự tò mò.
Lão già ngẩng đầu lên, liếc nhìn y phục đơn giản của ba người họ rồi hừ một tiếng, giọng khàn khàn: “Đây là những mảnh bản đồ tìm kiếm Thiên Khuyết Chi Vật được đào lên từ các di tích cổ hoang dưới Vực Thẳm Cổ Xưa. Mỗi mảnh giá mười viên Tinh Thạch Thiên Khuyết tinh khiết. Không có tiền thì đừng có hỏi nhiều.”
Mộ Dung Tuyết khẽ mím môi, nàng biết Tinh Thạch Thiên Khuyết tinh khiết ở hạ giới này cực kỳ quý hiếm, mười viên là một con số khổng lồ đối với tán tu thông thường. Nàng đang định quay đi thì Lạc Phong đã bước lên.
Hắn nhìn lướt qua những mảnh vỡ kim loại rỉ sét trên sạp hàng. Đột nhiên, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn khẽ rung động một nhịp nhẹ nhàng. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa cũng phát ra một luồng ấm áp truyền thẳng vào ngón tay hắn.
Ánh mắt Lạc Phong khóa chặt vào một mảnh vỡ kim loại màu xám đen, chỉ to bằng lòng bàn tay, hình thù kỳ dị tựa như một góc của một chiếc hộp hoặc một bức tượng cổ. Trên bề mặt mảnh vỡ bám đầy một lớp tạp khí đen đặc, khô cứng, che lấp đi những đường vân cổ xưa ẩn giấu bên dưới. Nhưng đối với Lạc Phong, người đã làm chủ Hư Không Huyễn Đạo, hắn có thể nhìn thấu qua lớp tạp khí ấy, cảm nhận được một luồng dao động không gian cực kỳ quen thuộc.
Đó chính là khí tức của Hư Không Thư Các.
Mảnh vỡ này chính là một phần của một món bảo vật từng thuộc về Hư Không Thư Các, hoặc ít nhất là một manh mối dẫn đến một phân nhánh khác của thư các cổ xưa này.
Lạc Phong cố giữ vẻ mặt bình thản, hắn chỉ tay vào mảnh vỡ kim loại rỉ sét và một mảnh bản đồ da thú rách nát bên cạnh, hỏi: “Hai thứ này, bao nhiêu?”
Lão già liếc nhìn mảnh vỡ kim loại xám đen kia, trong mắt lóe lên một tia khôn ngoan của kẻ buôn bán lâu năm. Thực chất, mảnh vỡ đó lão đã nhặt được từ lâu nhưng không ai thèm mua vì nó không có linh lực dao động, lại bám đầy tạp khí không thể thanh lọc. Lão hắng giọng, nói thách: “Mảnh vỡ này là cổ vật từ thời Hồng Hoang, bản đồ kia dẫn đến một Thiên Phù Sơn hoang phế đầy cơ duyên. Hai thứ cộng lại… mười lăm viên Tinh Thạch Thiên Khuyết tinh khiết!”
Mộ Dung Tuyết nghe vậy liền biến sắc, nàng kéo nhẹ tay áo Lạc Phong, khẽ lắc đầu: “Lạc huynh, quá đắt rồi. Chúng ta không cần…”
Lạc Phong khẽ vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng để trấn an. Hắn không nói lời nào, chỉ thò tay vào ngực áo, lấy ra một viên Tinh Thạch Thiên Khuyết nhỏ bằng đốt ngón tay.
Khi viên tinh thạch xuất hiện, xung quanh nó không hề có một chút tạp khí đen đặc nào bám víu, ngược lại, nó phát ra một luồng ánh sáng lam nhạt cực kỳ tinh thuần, ấm áp và có trật tự. Luồng linh khí tinh khiết tỏa ra từ viên tinh thạch khiến không khí xung quanh sạp hàng lập tức trở nên trong lành, dễ chịu hơn hẳn.
Lão già bán hàng trợn tròn mắt, hơi thở dồn dập. Lão chưa từng nhìn thấy một viên Tinh Thạch Thiên Khuyết nào có độ tinh khiết hoàn mỹ đến thế này, không hề có một chút “Tạp Khí Thiên Kiếp” nào ký sinh bên trong! Đối với các tu sĩ ở Cổng Trời Phù Động, một viên tinh thạch tinh khiết như thế này có giá trị gấp trăm lần những viên tinh thạch tạp chất thông thường, bởi họ không cần phải tốn công sức và đối mặt với nguy cơ bị phản phệ khi thanh lọc nó.
“Viên tinh thạch này đủ chứ?” Lạc Phong bình thản hỏi.
“Đủ! Đủ! Quá đủ rồi!” Lão già vội vàng chộp lấy viên tinh thạch lam nhạt, ánh mắt tràn ngập sự tham lam và kính sợ. Lão nhanh chóng đẩy mảnh vỡ kim loại và tấm bản đồ da thú về phía Lạc Phong như sợ hắn sẽ đổi ý.
Lạc Phong thu lấy hai món đồ. Ngay khi mảnh vỡ kim loại xám đen chạm vào lòng bàn tay phải của hắn, luồng Hư Không Chi Lực mang phẩm chất ăn mòn và tái tạo của hắn khẽ vận chuyển một cách vô hình. Lớp tạp khí đen đặc, khô cứng bám trên bề mặt mảnh vỡ lập tức bị phân rã, tan biến thành những làn khói mỏng không ai hay biết.
Bên dưới lớp tạp khí, những đường vân cổ xưa rực sáng lên một tia lam quang mờ nhạt rồi nhanh chóng lặn đi. Lạc Phong cảm nhận được một dòng thông tin mơ hồ truyền thẳng vào thức hải của hắn, chỉ dẫn về một tọa độ không gian nằm sâu trong Vực Thẳm Nguyên Thủy.
“Tốt lắm.” Lạc Phong thầm nghĩ, ánh mắt lóe lên tia sáng kiên định. Manh mối này hoàn toàn trùng khớp với tấm bản đồ cổ xưa khác của Lam Yên mà hắn đang sở hữu.
Tuy nhiên, sự xuất hiện của viên Tinh Thạch Thiên Khuyết tinh khiết hoàn mỹ kia đã vô tình thu hút sự chú ý của một số kẻ không mấy thiện chí trong khu chợ.
“Đứng lại!”
Một giọng nói trầm đục, đầy uy áp vang lên từ phía sau.
Dòng người tu sĩ đang náo nhiệt xung quanh chợt dạt ra hai bên, nhường đường cho một nhóm người đang tiến lại gần. Dẫn đầu là một nam tử trung niên mặc trường bào màu xám đậm, trên vai khoác một tấm áo choàng lông thú màu đen. Khuôn mặt gã góc cạnh, ánh mắt sắc bén như chim ưng, tỏa ra tu vi dao động mạnh mẽ của một tu sĩ đã bước vào cảnh giới Phá Hư sơ kỳ. Đi sau gã là bốn tên thủ hạ có khí thế hung hãn, tay lăm lăm vũ khí.
Gã trung niên lướt nhìn Lạc Phong, ánh mắt dừng lại trên chiếc nhẫn ngọc cổ xưa của hắn một nhịp, rồi khóa chặt vào viên tinh thạch tinh khiết mà lão già bán hàng đang vội vã cất giấu.
“Vị tiểu hữu này, viên tinh thạch lúc nãy ngươi vừa lấy ra… bổn tọa rất có hứng thú.” Gã trung niên bước tới, giọng nói tuy mang vẻ khách khí nhưng lại ẩn chứa áp lực tinh thần lực vô hình đè nặng lên không gian xung quanh, khiến Mộ Dung Tuyết khẽ lùi lại một bước, sắc mặt có chút căng thẳng.
Lạc Phong đứng chắn trước mặt Mộ Dung Tuyết, khuôn mặt hắn vẫn bình thản như nước hồ không gợn sóng. Hắn nhìn gã trung niên, nhẹ giọng hỏi: “Có chuyện gì sao?”
“Bổn tọa là Chấp sự của Vạn Bảo Các tại Cổng Trời Phù Động này, tên gọi Triệu Vô Diệp.” Gã trung niên tự giới thiệu, ánh mắt lóe lên tia tham lam khó che giấu. “Viên Tinh Thạch Thiên Khuyết tinh khiết hoàn mỹ lúc nãy của ngươi là vật cực kỳ hiếm thấy. Bổn tọa muốn hỏi, ngươi lấy thứ đó từ đâu? Nếu ngươi có thể cung cấp nguồn gốc của loại tinh thạch này, hoặc giao ra toàn bộ số tinh thạch còn lại, Vạn Bảo Các ta bảo đảm ngươi sẽ có được sự che chở tuyệt đối tại Cổng Trời này, không ai dám động đến một sợi tóc của ngươi.”
Lời nói của Triệu Vô Diệp đầy vẻ dụ dỗ nhưng thực chất là một lời đe dọa trắng trợn. Gã đã nhận thấy ba người Lạc Phong chỉ có khí tức Sơ Khai cảnh giới, lại ăn mặc giản dị như tán tu, nên muốn dùng thế lực của Vạn Bảo Các để cưỡng đoạt cơ duyên.
Mộ Dung Tuyết khẽ cau mày, nàng nhìn gã trung niên với ánh mắt bất bình. Nàng biết rõ Lạc Phong có thể tự tay thanh lọc Tinh Thạch Thiên Khuyết nhờ Tiên Cốt và Hư Không Chi Lực, đây là bí mật tuyệt đối không thể để lộ.
Lam Yên đứng bên cạnh khẽ nhếch môi cười lạnh. Đôi mắt xám tro của nàng liếc nhìn Triệu Vô Diệp, giọng nói thanh tao nhưng đầy châm biếm vang lên: “Vạn Bảo Các từ khi nào lại đi cưỡng đoạt đồ vật của tán tu thế này? Sự che chở của các ngươi… e rằng chúng ta không nhận nổi.”
Sắc mặt Triệu Vô Diệp lập tức trầm xuống. Gã liếc nhìn Lam Yên, cảm nhận được một luồng khí tức u uẩn, khó đoán từ nàng, nhưng cậy vào tu vi Phá Hư cảnh giới của mình và thế lực của Vạn Bảo Các phía sau, gã không hề e dè.
“Hừ, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!” Triệu Vô Diệp lạnh lùng hừ một tiếng. “Ở Cổng Trời Phù Động này, kẻ mạnh chính là quy tắc! Các ngươi chỉ là vài tên tán tu ti tiện, mang theo trọng bảo bên người chính là tự chuốc lấy họa diệt thân. Hôm nay, không giao ra bí mật về tinh thạch tinh khiết, các ngươi đừng hòng rời khỏi hòn đảo nổi này!”
Dứt lời, bốn tên thủ hạ phía sau gã lập tức tiến lên, bao vây lấy ba người Lạc Phong, khí thế hung hãn bùng nổ, khóa chặt mọi đường lui. Những tu sĩ xung quanh thấy vậy liền nhao nhao lùi xa hơn, không ai muốn rước họa vào thân khi đối đầu với người của Vạn Bảo Các.
Lạc Phong thở dài một tiếng thật khẽ. Hắn quay sang nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt tràn ngập sự ôn nhu và bảo bọc: “Mộ Dung cô nương, nhắm mắt lại một chút.”
Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu, nàng hoàn toàn tin tưởng vào hắn, ngoan ngoãn nhắm chặt đôi mắt trong veo lại.
Lạc Phong xoay người đối diện với Triệu Vô Diệp và đám thủ hạ. Khí chất bình phàm của hắn trong tích tắc bỗng dưng biến mất, thay vào đó là một luồng uy áp thâm trầm, uy nghiêm như một vị vương giả ngự trị trên đỉnh cao của Hư Không.
“Ta đã nói, ta không muốn gây phiền phức.” Giọng nói của Lạc Phong lúc này lạnh lẽo như băng tuyết vạn năm, vang vọng thẳng vào linh hồn của những kẻ đối diện.
“Giả thần giả quỷ! Lên cho ta!” Triệu Vô Diệp quát lớn.
Bốn tên thủ hạ lập tức gầm lên, vận chuyển linh lực lao thẳng về phía Lạc Phong, vũ khí trong tay chúng tỏa ra những luồng quang mang sắc bén, mang theo sát khí lạnh lùng.
Lạc Phong không hề né tránh, hắn thậm chí không thèm di chuyển nửa bước. Bàn tay phải của hắn khẽ lật lại, ngón áp út đeo chiếc nhẫn ngọc cổ xưa đột ngột bùng lên một luồng lam quang rực rỡ, chói mắt.
“Hư Không… Định!”
Một tiếng thì thầm trầm đục vang lên từ miệng Lạc Phong.
Oanh!
Một làn sóng xung kích không gian vô hình, mang theo Hư Không Chi Lực nguyên thủy tinh khiết nhất, đột ngột bùng phát từ người Lạc Phong, quét qua phạm vi trượng xung quanh.
Ngay khoảnh khắc làn sóng ấy lướt qua, bốn tên thủ hạ đang lao lên bỗng nhiên khựng lại giữa không trung như bị đóng băng. Không chỉ thân thể chúng, mà ngay cả luồng linh lực rực rỡ trên vũ khí, thậm chí là những hạt bụi li ti đang bay trong không khí, tất cả đều bị khóa chặt, bất động hoàn toàn. Trọng lực xung quanh chúng bỗng chốc tăng lên gấp vạn lần, đè nặng lên vai khiến xương cốt chúng phát ra những tiếng “rắc rắc” ghê người.
Lạc Phong khẽ phất tay phải một cái nhẹ nhàng.
Phẩm chất “ăn mòn” của Hư Không Chi Lực lập tức bộc phát. Luồng năng lượng xám tro vô hình quấn lấy bốn tên thủ hạ, bắt đầu gặm nhấm và phân rã lớp linh lực hộ thể của chúng một cách nhanh chóng.
“Bùm! Bùm! Bùm! Bùm!”
Bốn tiếng nổ trầm đục vang lên đồng loạt. Bốn tên thủ hạ bắn ngược trở lại như những bao cát đứt dây, văng xa hàng chục trượng, đập mạnh vào những bức tường đá xung quanh khu chợ rồi ngã vật xuống đất, nôn ra máu tươi lẫn lộn với hắc khí, hoàn toàn mất đi khả năng chiến đấu. Vũ khí của chúng khi rơi xuống đất đã biến thành những mảnh sắt vụn rỉ sét, mục nát hoàn toàn.
Triệu Vô Diệp chứng kiến cảnh tượng đó thì kinh hoàng tột độ, sắc mặt gã xám ngoét, đôi chân run rẩy không ngừng. Gã là một tu sĩ Phá Hư cảnh giới, nhưng gã hoàn toàn không nhìn ra Lạc Phong đã ra tay như thế nào! Luồng lực lượng không gian kia quá mức tinh thuần, quá mức cường đại, vượt xa mọi giới hạn tu luyện mà gã từng biết. Đó không phải là pháp thuật của tu sĩ hạ giới, mà là… quy tắc của Hư Không!
“Ngươi… ngươi rốt cuộc là thần thánh phương nào?!” Triệu Vô Diệp run giọng hỏi, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, chảy ròng ròng trên trán.
Lạc Phong bước lên một bước nhẹ nhàng. Nhưng đối với Triệu Vô Diệp, bước chân ấy như một quả tạ khổng lồ nện thẳng vào tâm trí gã. Áp lực trọng lực vô hình đè nặng lên vai khiến gã không thể chịu đựng nổi, “bịch” một tiếng, Triệu Vô Diệp quỳ sụp xuống đất trước mặt Lạc Phong, hai tay chống đỡ mặt đất, thở hổn hển đầy bất lực.
“Quy tắc của kẻ mạnh sao?” Lạc Phong đứng trên cao nhìn xuống Triệu Vô Diệp, giọng nói bình thản nhưng đầy uy nghi. “Hôm nay ta tha cho mạng chó của ngươi. Trở về bảo với chủ nhân của ngươi tại Vạn Bảo Các, đừng có chọc vào những người không nên chọc.”
Nói rồi, Lạc Phong thu hồi toàn bộ uy áp. Không gian xung quanh lập tức trở lại bình thường, luồng áp lực kinh hoàng biến mất không dấu vết như chưa từng xuất hiện.
Triệu Vô Diệp như vừa từ cõi chết trở về, gã nằm rạp dưới đất, không dám ngẩng đầu lên, vội vã vâng dạ liên tục: “Đa… đa tạ tiền bối không giết! Triệu mỗ… Triệu mỗ đã biết sai!”
Lạc Phong quay lại, nhẹ nhàng nắm lấy tay Mộ Dung Tuyết: “Mộ Dung cô nương, có thể mở mắt ra rồi.”
Mộ Dung Tuyết từ từ mở mắt, nhìn thấy cảnh tượng Triệu Vô Diệp đang quỳ rạp dưới đất và bốn tên thủ hạ nằm la liệt phía xa, trong mắt nàng bừng lên một sự tự hào và ngưỡng mộ khôn nguôi dành cho Lạc Phong. Nàng mỉm cười nhẹ nhõm, siết chặt lấy bàn tay ấm áp của hắn.
Lam Yên bước lại gần, ánh mắt nàng nhìn Lạc Phong tràn ngập sự kính nể sâu sắc. Nàng khẽ cúi đầu: “Hư Không Chi Chủ chân chính, sức mạnh của ngươi… ngày càng trở nên hoàn mỹ. Việc làm chủ phẩm chất ăn mòn và tái tạo đã khiến ngươi đứng ở vị thế bất bại trước những kẻ dưới cảnh giới Tiên nhân.”
Lạc Phong lắc đầu, ánh mắt hắn nhìn về phía sâu trong Cổng Trời Phù Động, trầm giọng nói: “Đây chỉ là bắt đầu. Chúng ta cần nhanh chóng rời khỏi khu chợ này. Động tĩnh vừa rồi chắc chắn đã kinh động đến những kẻ mạnh thực sự ở đây.”
Ba người nhanh chóng rảo bước, lướt qua đám đông tu sĩ đang đứng ngây người vì kinh hãi, tiến sâu vào những hành lang đá cổ kính dẫn đến khu vực trung tâm của Cổng Trời.
Tuy nhiên, họ không hề biết rằng, ngay trên một đỉnh tháp canh bằng đá cao nhất lơ lửng phía trên khu chợ, có một bóng người mặc trường bào màu xám tro đang đứng lặng lẽ trong gió lốc.
Kẻ đó có khuôn mặt ẩn sau một chiếc mặt nạ bằng đồng cổ kính, chỉ để lộ ra đôi mắt màu hổ phách rực rỡ, lạnh lùng và cô tịch. Trên tay kẻ đó cầm một tấm lệnh bài bằng ngọc đen, trên bề mặt khắc hình một con mắt rực lửa đỏ tía – biểu tượng thần bí của Thiên Tôn Vô Cực.
Đôi mắt màu hổ phách của kẻ đeo mặt nạ khóa chặt vào bóng lưng đang rời đi của Lạc Phong. Khí tức của kẻ đó hoàn toàn hòa mình vào không gian xung quanh, đến mức ngay cả Linh Tê Lực của Lam Yên hay cảm nhận không gian của Lạc Phong cũng không thể phát hiện ra sự hiện diện của gã.
Gã khẽ nâng tấm lệnh bài ngọc đen lên, truyền vào một luồng thần niệm mờ nhạt.
“Báo cáo Thiên Tôn đại nhân… \’chìa khóa\’ đã đến Cổng Trời Phù Động. Manh mối về Hư Không Thư Các đã rơi vào tay hắn. Kế hoạch… đang tiến triển hoàn hảo.”
Một giọng nói trầm thấp, vang vọng từ trong tấm lệnh bài đáp lại, mang theo sự tự mãn và tàn nhẫn vô biên: “Tốt lắm… Hãy giám sát chặt chẽ hắn. Dẫn dụ hắn đến Vực Thẳm Nguyên Thủy. Nơi đó… sẽ là mồ chôn của hắn, và là nơi bổn tôn hoàn thành Thế Giới Hồi Quy.”
Kẻ đeo mặt nạ thu hồi lệnh bài, thân hình gã khẽ rung động rồi tan biến vào hư không như một làn khói nhạt, để lại một luồng khí tức lạnh lẽo, quỷ dị bao phủ lấy bầu trời của Cổng Trời Phù Động.
Hành trình của Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên tại Cổng Trời Phù Động mới chỉ vừa bắt đầu, nhưng những sóng gió kinh hoàng hơn, những cạm bẫy tinh vi của Thiên Tôn Vô Cực đã âm thầm giăng sẵn, chờ đợi họ ở phía trước. Ánh mắt Lạc Phong vẫn kiên định nhìn về phía chân trời, hắn biết cuộc chiến thật sự… đang đến rất gần.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: