Hư Không Huyễn Đạo
Chương 77: Thách Đấu Lôi Đài

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:42:59 | Lượt xem: 10

Ánh hoàng hôn rực rỡ nhuộm đỏ một góc trời Cổng Trời Phù Động, nhưng không thể xua đi cái không khí cuồng nhiệt, sục sôi đang bao trùm Hư Không Lôi Đài. Nơi đây, những dãy khán đài đá cổ kính vươn cao như những ngọn núi nhân tạo, chen chúc vô số tu sĩ đủ mọi cảnh giới, từ tán tu áo vải cho đến đệ tử tinh anh của các môn phái lớn, tất cả đều đang hò reo vang dội, dõi mắt về phía trung tâm lôi đài.

Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên vừa đặt chân đến khu vực này, lập tức bị cuốn vào dòng người náo nhiệt. Khí tức hỗn tạp, đủ loại linh lực và ma khí đan xen, tạo nên một trường khí tức hỗn loạn. Lôi đài chính giữa, được xây bằng những khối đá xám khổng lồ, khắc đầy phù văn cổ xưa, tỏa ra một luồng áp lực vô hình, như một con mãnh thú đang ngủ say chờ đợi được đánh thức.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thách Đấu Lôi Đài

Mộ Dung Tuyết ngẩng đầu nhìn lên những khán đài cao vút, ánh mắt nàng lộ vẻ kinh ngạc. “Lạc huynh, đây chính là Hư Không Lôi Đài sao? Khí tức thật hùng vĩ, khác xa những gì thiếp từng thấy ở các thị trấn nhỏ.” Nàng cảm nhận được sự rộng lớn, nhưng cũng phảng phất một nỗi bất an mơ hồ.

Lam Yên khẽ nhíu mày, ánh mắt xám tro lướt qua đám đông. Nàng khẽ hừ một tiếng, vẻ mặt trầm tư. “Hừm, đúng là nơi rồng rắn hỗn tạp. Linh Tê của ta cảm nhận được không ít luồng khí tức cường đại, nhưng cũng ẩn chứa sự hỗn loạn và tham lam. Kẻ kế thừa, ngươi phải cẩn trọng.”

Lạc Phong siết chặt bàn tay Mộ Dung Tuyết, hơi ấm từ nàng truyền qua, xua đi phần nào cái lạnh lẽo vô hình đang len lỏi trong tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được một luồng ý chí quen thuộc, lạnh lẽo như băng từ nơi xa xăm đang “quan sát” hắn, như thể hắn là một con mồi đã được định sẵn trên bàn cờ. Đó là Thiên Tôn Vô Cực, kẻ đang không ngừng “dẫn dụ” hắn. Cảm giác bị thao túng khiến Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền Lạc Phong khẽ rung động, một ngọn lửa phẫn nộ âm ỉ cháy.

Hắn cố gắng giữ vẻ bình thản, quét mắt nhìn quanh. Một người qua đường, thấy Lạc Phong tò mò, liền hồ hởi giải thích: “Ba vị khách lạ chắc mới đến đây? Đây là Hư Không Lôi Đài, mỗi tháng một lần, do Liên Minh Thương Hội Thiên Phù tổ chức. Giải thưởng lần này đặc biệt lắm, là một ‘Thiên Khuyết Lệnh Bài’ cổ xưa. Nghe đồn nó là chìa khóa dẫn đến một di tích bí mật, nơi cất giấu những mảnh ghép của Hư Không Thư Các, hoặc ít nhất là một khối Tinh Thạch Thiên Khuyết cấp cao!”

“Thiên Khuyết Lệnh Bài?” Lạc Phong lặp lại, trong mắt lóe lên tinh quang. Đây chính là thứ hắn cần! Con đường Hàn Gắn Bầu Trời và tái tạo Tiên Đạo mới đòi hỏi hắn phải tìm kiếm Hư Không Thư Các và Thiên Khuyết Chi Vật. Đây không phải là ngẫu nhiên, mà là một sự sắp đặt của Thiên Tôn Vô Cực, hắn biết rõ điều đó. Nhưng dù bị dẫn dụ, hắn cũng sẽ biến cái bẫy này thành cơ hội của mình.

“Thiên Khuyết Lệnh Bài… có lẽ là manh mối quan trọng cho hành trình của chúng ta.” Lạc Phong quay sang Mộ Dung Tuyết và Lam Yên, ánh mắt kiên định. “Ta cần phải tham gia.”

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thách Đấu Lôi Đài

***

Lạc Phong bước vào khu vực đăng ký, nơi một lão giả râu bạc đang lơ đãng ghi chép. Lão liếc nhìn Lạc Phong, thấy hắn chỉ là một thanh niên gầy gò, khí tức không quá nổi bật, liền hừ lạnh một tiếng. “Muốn tham gia lôi đài? Cảnh giới gì? Quy tắc đơn giản, đánh bại đối thủ, không được giết chết. Nếu cố ý phạm quy, sẽ bị trục xuất vĩnh viễn, thậm chí… mất mạng.”

“Trúc Cơ Hậu Kỳ.” Lạc Phong đáp gọn, giọng nói trầm ổn.

Lão giả nhướn mày, có chút bất ngờ. “Trúc Cơ Hậu Kỳ mà dám lên Hư Không Lôi Đài? Ngươi là muốn tìm chết sao, tiểu tử?” Nhưng Lạc Phong không đáp lời, chỉ đứng thẳng tắp, ánh mắt tĩnh lặng như hồ sâu, khiến lão giả không khỏi rùng mình. Lão đành miễn cưỡng ghi tên hắn vào danh sách.

Trận đấu đầu tiên của Lạc Phong diễn ra nhanh chóng. Đối thủ của hắn là một tu sĩ thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, chuyên về cận chiến và sức mạnh vật lý. Gã có vẻ ngoài hung tợn, trên mặt có một vết sẹo dài, nhìn Lạc Phong bằng ánh mắt khinh thường ra mặt. “Hừ, một tên tiểu tử gầy gò như ngươi cũng dám lên đây? Cút xuống đi, đừng làm bẩn lôi đài của lão tử!”

Gã tu sĩ gầm lên, lao vào tấn công bằng một cú đấm mang theo lực lượng cuồng bạo, tưởng chừng có thể xé toạc không khí. Một luồng kình phong sắc bén rít lên, nhắm thẳng vào ngực Lạc Phong.

Lạc Phong không né tránh, chỉ nhẹ nhàng đón lấy cú đấm. Hư Không Chi Lực nguyên thủy cuộn trào, bao bọc lấy quyền kình của đối thủ. Lực đạo cuồng bạo kia, dưới sự “chuyển hóa” của Hư Không Chi Lực, đột nhiên tiêu tán không còn chút nào, như thể chưa từng tồn tại. Đối thủ chưng hửng, cảm thấy cú đấm của mình như đấm vào khoảng không.

Trước khi gã kịp định thần, Lạc Phong tung ra một cú đấm Hư Không nhẹ nhàng, tưởng chừng vô lực. Nhưng cú đấm ấy lại mang theo phẩm chất “ăn mòn” và “thao túng” trọng lực mới lĩnh hội. Đối thủ đột nhiên cảm thấy toàn thân nặng trĩu như đeo ngàn cân, kinh mạch rối loạn, linh lực không thể vận chuyển. Gã lảo đảo, rồi “bịch” một tiếng, ngã sụp xuống đất, không thể gượng dậy, đôi mắt gã trợn trừng, đầy vẻ kinh hãi.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thách Đấu Lôi Đài

Khán giả trên khán đài ngạc nhiên đến mức im bặt. Sau đó, một tràng hò reo bùng nổ.

“Lạc huynh thật mạnh!” Mộ Dung Tuyết đứng dưới lôi đài, ánh mắt nàng rạng rỡ tự hào, siết chặt tay mình, trong lòng dâng trào niềm vui khôn tả.

Lam Yên gật đầu trầm tư, ánh mắt xám tro dõi theo Lạc Phong. “Hư Không Chi Lực của kẻ kế thừa đã đạt đến mức tùy tâm sở dục, không chỉ ăn mòn mà còn thao túng được quy tắc vật lý. Thật hiếm thấy.” Nàng cảm nhận được sự tiến bộ vượt bậc của Lạc Phong, nhưng trong lòng vẫn ẩn chứa một tia lo lắng mơ hồ.

Từ một góc tối trên đỉnh tháp canh, kẻ đeo mặt nạ bằng đồng cổ kính, thuộc hạ của Thiên Tôn Vô Cực, quan sát mọi thứ. Đôi mắt hổ phách của gã khẽ nheo lại, gật đầu nhẹ. Một luồng thần niệm mờ nhạt, lạnh lẽo, không thể bị phát hiện, được gã truyền đi. “Báo cáo Thiên Tôn đại nhân… ‘chìa khóa’ đang thể hiện tiềm năng vượt trội. Phẩm chất ‘ăn mòn’ và ‘thao túng’ đã được nắm giữ hoàn hảo.”

***

Trận đấu thứ hai diễn ra. Đối thủ của Lạc Phong là một đệ tử tinh anh của Huyễn Ảnh Tông, một môn phái chuyên về ảo thuật và biến hóa không gian. Hắn có cảnh giới tương đương Lạc Phong, thân pháp linh hoạt như một bóng ma, ánh mắt hắn lóe lên vẻ tự tin ngạo mạn. “Kẻ hạ giới thấp kém, ngươi sẽ biết thế nào là ảo thuật chân chính của Huyễn Ảnh Tông!”

Vừa dứt lời, đối thủ đã tạo ra vô số ảo ảnh và phân thân, tấn công từ mọi hướng. Không gian lôi đài trở nên hỗn loạn, những luồng linh lực ảo ảnh đan xen, khó phân biệt thật giả. Lạc Phong cảm thấy Hư Không Chi Lực trong mình bị rối loạn bởi những ảo ảnh tinh vi này, như thể mọi thứ đều là hư ảo, không có điểm tựa. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của hắn rung lên bần bật, lam quang chớp tắt liên tục, như một lời cảnh báo khẩn cấp.

Lạc Phong nhắm mắt lại, thả lỏng thần trí. Hắn không dùng mắt để nhìn, mà dùng Linh Tê thần nhãn của mình, thứ mà hắn vô tình học được khi giao cảm với Tinh Thạch Thiên Khuyết dưới sự chỉ dẫn của Lam Yên. Hắn “lắng nghe” và “giao cảm” với cấu trúc hư ảo của ảo ảnh, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất của Hư Không. Hắn nhận ra bản chất của ảo ảnh không phải là giả dối hoàn toàn, mà là sự vặn vẹo tinh vi của Hư Không, là sự bóp méo thực tại.

Hư Không Chi Lực trong kinh mạch Lạc Phong cuộn trào. Hắn vận chuyển nó với phẩm chất “tái tạo”, không phá hủy mà là “sắp xếp lại” không gian. Thay vì tấn công, Lạc Phong chỉ phất tay nhẹ nhàng. Một luồng Hư Không Chi Lực lam xám lan tỏa, như một làn sóng vô hình quét qua lôi đài. Tất cả ảo ảnh và phân thân của đối thủ đột nhiên tan biến không một dấu vết, như sương khói gặp nắng hè. Không gian lôi đài trở lại bình thường, chỉ còn lại bản thể thật của đệ tử Huyễn Ảnh Tông đứng trơ trọi, ánh mắt hắn tràn ngập kinh hoàng.

Lạc Phong không cho đối thủ cơ hội phản ứng. Hắn tung một đòn Hư Không nhẹ nhàng, vô hình. Đối thủ chưa kịp kêu lên một tiếng, đã cảm thấy một lực lượng vô hình xuyên qua kinh mạch, phá hủy đan điền. Hắn đổ gục xuống, bất tỉnh nhân sự, nhưng không hề có vết thương bên ngoài.

Khán giả trên khán đài sững sờ, không hiểu Lạc Phong đã làm gì. Họ chỉ thấy ảo ảnh biến mất, rồi đối thủ ngã xuống.

“Hư Không Chi Lực của Lạc huynh… thật kỳ diệu!” Mộ Dung Tuyết thốt lên, từ lo lắng chuyển sang kinh ngạc tột độ. Nàng chưa từng thấy công pháp nào kỳ diệu đến vậy.

Lam Yên, ánh mắt xám tro lóe lên vẻ kinh ngạc, lẩm bẩm như tự nói với chính mình. “Tái tạo… hắn đã dùng Hư Không Chi Lực để tái tạo trật tự không gian. Đúng là Hư Không Chi Chủ chân chính!” Nàng nhìn Lạc Phong bằng ánh mắt phức tạp, vừa kính nể vừa có chút hoài nghi.

Trong nội tâm, Lạc Phong cảm thấy một luồng năng lượng tinh khiết từ Hư Không Huyễn Đạo cuộn trào, phẩm chất “tái tạo” của hắn đã tiến thêm một bước, trở nên hoàn mỹ hơn. Nhưng đồng thời, cảm giác bị “dẫn dụ” cũng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như có một sợi dây vô hình đang kéo hắn đi theo một hướng định sẵn.

Kẻ đeo mặt nạ trên đỉnh tháp canh lại gửi đi một luồng thần niệm mờ nhạt. Lần này, luồng thần niệm mang theo sự hài lòng rõ rệt hơn, như thể Lạc Phong vừa hoàn thành một bài kiểm tra khó khăn.

***

Trận chung kết. Đối thủ của Lạc Phong là một trưởng lão của Thiên Cương Môn, một môn phái nổi tiếng về các phép thuật đè nén và điều khiển trọng lực. Hắn có cảnh giới cao hơn Lạc Phong một tiểu cảnh giới, thân hình cao lớn, vạm vỡ, ánh mắt sắc lạnh. Trên tay hắn cầm một bảo vật hình chiếc ấn, tỏa ra những gợn sóng trọng lực nặng nề – “Trọng Lực Ấn”.

“Tiểu tử, ngươi phá được ảo ảnh thì sao? Trước Trọng Lực Ấn của lão phu, ngươi sẽ bị nghiền nát thành bã!” Trưởng lão Thiên Cương Môn gầm lên, ngay lập tức kích hoạt bảo vật.

“Rầm!”

Một trường trọng lực cực đoan bùng nổ, bao trùm toàn bộ lôi đài. Mặt đất đá cổ kính nứt toác, không khí như đặc quánh lại, khiến người ta cảm thấy khó thở. Lạc Phong cảm thấy Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền rung động dữ dội, cơ thể bị đè nặng, như có ngàn ngọn núi đang ép xuống. Máu trong người hắn như muốn đông lại.

Nhưng Hư Không Chi Lực trong Lạc Phong bắt đầu cuộn trào, đối kháng lại áp lực kinh hoàng đó. Hắn nhếch mép, dùng phẩm chất “thao túng” không gian, tạo ra những vùng không gian có trọng lực nghịch đảo xung quanh mình, hoặc những vùng trọng lực vô định, khiến Trọng Lực Ấn của đối thủ bị suy yếu đáng kể.

Trưởng lão Thiên Cương Môn tức giận, dồn toàn bộ sức mạnh vào Trọng Lực Ấn, định nghiền nát Lạc Phong. Áp lực trọng lực tăng lên gấp bội, những vết nứt trên lôi đài lan rộng như mạng nhện.

“Ngươi nghĩ Trọng Lực Ấn của ngươi có thể khống chế tất cả sao?” Lạc Phong lạnh lùng cất tiếng. Hắn dùng chính phẩm chất “thao túng” của mình để “bẻ cong” trường trọng lực của đối thủ. Trường lực khổng lồ, thay vì đè ép Lạc Phong, lại đột nhiên vặn vẹo, bóp nát chính bản thân nó, như một lò xo bị nén đến cực hạn rồi bùng nổ ngược lại.

“ẦM!!!”

Một vụ nổ kinh thiên động địa vang vọng khắp Cổng Trời Phù Động. Trưởng lão Thiên Cương Môn bị chính sức mạnh của mình phản phệ, gã thổ huyết nặng, thân hình văng ra xa, ngã gục xuống đất, bất tỉnh nhân sự.

Khán giả trên khán đài đứng dậy reo hò, sốc nặng trước sức mạnh của Lạc Phong. Họ chưa từng thấy ai có thể dùng chính sức mạnh của đối thủ để đánh bại đối thủ một cách ngoạn mục như vậy.

“Lạc huynh, chàng thật phi thường!” Mộ Dung Tuyết reo lên, khi Lạc Phong bước xuống, nàng lao tới ôm chặt lấy tay hắn, ánh mắt rạng rỡ tự hào và tình ý nồng nàn.

Lam Yên nhìn Lạc Phong với cảm xúc phức tạp, vừa kính nể vừa lo lắng. “Hư Không Chi Lực của kẻ kế thừa đã vượt xa mọi giới hạn… Nhưng ta cảm thấy một luồng ý chí khác đang tác động đến hắn…” Nàng thì thầm, ánh mắt đầy suy tư.

Lạc Phong cảm thấy kiệt sức, Hư Không Chi Lực trong hắn đã được tôi luyện đến cực điểm, nhưng đồng thời, ý chí “chiếm hữu” từ Thiên Tôn Vô Cực cũng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như một sợi dây vô hình đang kéo hắn đi theo một con đường định sẵn. Hắn nhíu mày, nhận ra mình đang bị dẫn dắt.

“Mộ Dung cô nương, Tiền bối Lam Yên… chúng ta đã thắng.” Lạc Phong siết chặt tay Mộ Dung Tuyết, ánh mắt hắn nhìn về phía bầu trời, nơi hắn cảm nhận được luồng ý chí lạnh lẽo kia. “Nhưng… ta có cảm giác không yên.”

***

Lạc Phong được tuyên bố là người chiến thắng Hư Không Lôi Đài. Hắn bước lên bục cao, giữa tiếng reo hò vang dội của đám đông. Một lão giả khác, với bộ râu bạc phơ và nụ cười hiền hậu, trao cho hắn “Thiên Khuyết Lệnh Bài” – một mảnh ngọc cổ xưa mang theo những ký hiệu Hư Không mờ nhạt. Khi Lạc Phong chạm vào, chiếc nhẫn ngọc trên ngón áp út của hắn phát sáng, một luồng lam quang dịu nhẹ lan tỏa, dường như có sự cộng hưởng kỳ lạ.

Cùng lúc đó, trong một chiều không gian méo mó, kẻ đeo mặt nạ quỳ rạp trước một ngai vàng hắc quang khổng lồ.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thách Đấu Lôi Đài

“Thiên Tôn đại nhân, ‘chìa khóa’ đã chiến thắng Hư Không Lôi Đài, làm chủ phẩm chất ‘thao túng’ và ‘tái tạo’ một cách hoàn mỹ. ‘Thiên Khuyết Lệnh Bài’ đã nằm trong tay hắn.” Giọng kẻ đeo mặt nạ trầm thấp, mang theo sự kính sợ.

Một giọng nói trầm thấp, vang vọng từ ngai vàng hắc quang, mang theo sự tự mãn và tàn nhẫn vô biên. “Tốt lắm… Hắn đã không phụ lòng mong đợi của bổn tôn. ‘Thiên Khuyết Lệnh Bài’ sẽ dẫn hắn đến nơi cần đến. Tiếp tục giám sát, nhưng tuyệt đối không được can thiệp vào sự ‘trưởng thành’ của hắn. Hắn càng mạnh, ‘chìa khóa’ càng sắc bén.”

Lạc Phong nhìn “Thiên Khuyết Lệnh Bài” trong tay, cảm nhận luồng khí tức từ nó đang dẫn dắt hắn, và hắn cảm thấy rõ ràng hơn bao giờ hết rằng mình đang bị Thiên Tôn Vô Cực “dẫn dụ”. Một cảm giác phẫn nộ dâng lên trong lòng hắn.

“Thiên Tôn Vô Cực… ngươi nghĩ ta là con rối của ngươi sao?” Lạc Phong thầm rống lên trong lòng, ý chí kiên định đến đáng sợ. “Ngươi muốn ta làm ‘chìa khóa’? Ta sẽ dùng chính ‘chìa khóa’ này để khóa chặt vận mệnh của ngươi, và tái tạo lại tất cả!”

***

Rời khỏi Hư Không Lôi Đài, không khí xung quanh Lạc Phong trở nên trầm lắng hơn. Ánh mắt hắn ẩn chứa sự cảnh giác và quyết tâm cao độ. Hắn siết chặt bàn tay Mộ Dung Tuyết, nhìn về phía chân trời, nơi “Thiên Khuyết Lệnh Bài” phát ra lam quang mờ nhạt, chỉ dẫn một con đường.

“Lạc huynh, ‘Thiên Khuyết Lệnh Bài’ này… nó dẫn chúng ta đến đâu?” Mộ Dung Tuyết hỏi, giọng nói mang theo sự tò mò và một chút lo lắng.

Lạc Phong nhìn nàng, ánh mắt hắn sâu thẳm như vực thẳm Hư Không. “Nó… đang dẫn chúng ta đến một nơi nào đó. Một nơi mà Thiên Tôn Vô Cực muốn ta đến.” Hắn không che giấu sự thật.

Lam Yên trầm giọng, Linh Tê Lực của nàng khẽ rung động. “Linh Tê của ta cảm nhận được… một luồng lực lượng vô hình đang ‘uốn nắn’ con đường của chúng ta. Kẻ kế thừa, ngươi phải cẩn trọng.”

Lạc Phong gật đầu, ánh mắt sắc lạnh. Hắn biết hành trình phía trước sẽ không chỉ là tìm kiếm, mà là một cuộc chiến không ngừng nghỉ với sự thao túng của Thiên Tôn Vô Cực.

“Ta biết.” Hắn đáp, giọng nói mạnh mẽ và đầy kiên quyết. “Nhưng ta sẽ không lùi bước. Chúng ta sẽ đi theo con đường này, và ta sẽ dùng chính kế hoạch của hắn để hủy diệt hắn. Hàn Gắn Bầu Trời… và tạo ra một Tiên Đạo mới.”

Ba người cùng nhau bước đi trên con đường mòn, hướng về phía xa, nơi “Thiên Khuyết Lệnh Bài” phát sáng, dẫn lối vào một tương lai đầy hiểm nguy nhưng cũng tràn ngập hy vọng. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ bắt đầu.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8