Hư Không Huyễn Đạo
Chương 74: Hành Trình Mới

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:42:56 | Lượt xem: 10

Ráng bình minh đầu tiên nhuộm đỏ tàn tích Lạc thị, biến gạch vỡ tường xiêu thành cảnh tượng hùng vĩ, tràn đầy hy vọng. Từ đỉnh tháp canh cao nhất, nơi từng là biểu tượng kiên cường, Lạc Phong đứng lặng, ánh mắt sâu thẳm như vực Hư Không, dõi xuống từng ngóc ngách gia tộc. Tiếng hò reo, búa đập, trò chuyện rộn ràng từ phía dưới vọng lên, mang theo hơi ấm sự sống đang hồi sinh mãnh liệt. Từng tộc nhân Lạc thị, sau biến cố kinh hoàng, đã tìm lại niềm tin. Ánh sáng trong mắt họ không còn u uất, sợ hãi, mà là ngọn lửa ý chí bất khuất.

Lạc Phong cảm nhận rõ niềm hy vọng ấy, lan tỏa trong không khí, sưởi ấm tâm hồn ta. Nhưng cùng lúc đó, ta cũng thấy rõ vết sẹo đen khổng lồ trên bầu trời, vết thương nhức nhối còn sót lại từ ảo ảnh Thiên Tôn Vô Cực. Nó như lời nhắc nhở tàn khốc về sự mong manh Lạc thị, về ranh giới mỏng manh giữa sinh tử. Gia tộc đã quật khởi, nhưng đây chỉ là pháo đài nhỏ bé giữa cơn sóng thần chực chờ nuốt chửng toàn bộ vũ trụ.

Trong sâu thẳm nội tâm, Lạc Phong biết ta không thể mãi kẹt lại đây. Ta đã hứa bảo vệ Lạc thị, nhưng để thực sự làm được điều đó, ta không thể mãi phòng thủ. Ta phải trở nên mạnh mẽ hơn, phải chủ động tìm kiếm “Trái Tim Hư Không”, vén màn mọi bí mật vũ trụ và đối mặt với Thiên Tôn Vô Cực trên sân chơi của kẻ thù. Lạc thị, giờ đây, đã là nền móng vững chắc, nhưng nếu ta ở lại, nó sẽ chỉ là điểm yếu, gông cùm mà Thiên Tôn có thể lợi dụng để kiềm chế ta. Con đường “Hàn Gắn Bầu Trời” không cho phép ta chần chừ.

Hơi ấm mềm mại, quen thuộc khẽ chạm vào lưng hắn. Mộ Dung Tuyết tiến đến, nhẹ nhàng ôm lấy Lạc Phong từ phía sau, tựa hồ cảm nhận được sự kiên định nhưng cũng đầy gánh nặng trong lòng hắn. Nàng đã hồi phục hoàn toàn, dung nhan hồng hào, đôi mắt trong veo phản chiếu ánh bình minh, tràn ngập tình yêu và tin tưởng tuyệt đối.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Hành Trình Mới

“Lạc huynh, chàng lại đang suy tư điều gì sao?” Giọng nàng dịu dàng vang lên, xua tan đi phần nào nặng nề trong tâm trí Lạc Phong.

Lạc Phong khẽ xoay người, nắm lấy bàn tay mềm mại Mộ Dung Tuyết. Ta nhìn sâu vào đôi mắt nàng, ánh mắt kiên định nhưng cũng ánh lên chút ưu tư. “Tuyết nhi, ta phải rời đi.”

Không có kinh ngạc, không có phản đối. Mộ Dung Tuyết chỉ siết chặt tay ta hơn, như lời khẳng định vô ngôn. Nàng hiểu ta, hiểu sứ mệnh mà ta đang gánh vác. “Chàng đã quyết định rồi sao?”

“Phải,” Lạc Phong gật đầu, “Lạc thị đã quật khởi, nhưng đây chỉ là khởi đầu. Để thực sự bảo vệ gia tộc, bảo vệ tất cả những người ta yêu thương, ta phải mạnh mẽ hơn. Ta phải đi tìm “Trái Tim Hư Không”, tìm hiểu về Thiên Tôn Vô Cực và hoàn thành sứ mệnh Hàn Gắn Bầu Trời.” Ta dừng lại, nhìn thẳng vào mắt nàng, “Ta biết, con đường này sẽ còn gian nan hơn gấp vạn lần, và ta không thể đảm bảo an toàn cho nàng.”

Mộ Dung Tuyết khẽ lắc đầu, đôi mắt nàng kiên định như đá tảng. “Lạc huynh, chàng quên rồi sao? Muội đã thề sẽ mãi bên chàng. Dù cho là Nguyên Thủy Thâm Uyên hay chín tầng trời, là địa ngục hay Hư Không vô tận, muội cũng nguyện sinh tử tương tùy. Nàng là một phần trong số những người chàng muốn bảo vệ, vậy thì nàng cũng sẽ là một phần của hành trình này.”

Nụ cười nhẹ nở trên môi Lạc Phong, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. Ta siết chặt tay nàng, cảm nhận hơi ấm và sự kiên cường từ nàng, như nguồn sức mạnh vô tận.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Hành Trình Mới

Lúc này, Lam Yên cũng xuất hiện, bước đến bên cạnh họ. Sắc mặt nàng đã hồng hào hơn đáng kể, không còn vẻ suy yếu như trước. Ánh mắt xám tro của nàng mang theo kính nể sâu sắc khi nhìn Lạc Phong.

“Kẻ kế thừa,” Lam Yên cất tiếng, “ngươi không cần lo lắng cho ta. Khi ngươi thức tỉnh Tiên Cốt và trở thành Hư Không Chi Chủ chân chính, luồng Hư Không Chi Lực nguyên thủy của ngươi đã vô tình thanh tẩy và tăng cường bản mệnh Linh Tê của ta, giúp ta hồi phục nhanh chóng. Ta đã sẵn sàng đồng hành cùng ngươi.”

Lạc Phong nhìn Lam Yên, trong lòng ta dâng lên cảm giác biết ơn. Ta đã vô tình giúp nàng, và giờ đây, nàng lại trở thành đồng minh đáng tin cậy. “Tiền bối Lam Yên, vậy thì xin hãy chỉ giáo.”

Lam Yên gật đầu, ánh mắt nàng lại trở nên thâm trầm. “Vực Thẳm Nguyên Thủy không chỉ là nơi Thiên Tôn đang tập trung năng lượng cho đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’, mà còn là nơi chứa đựng những mảnh ghép quan trọng của Hư Không Thư Các và có thể là ‘Trái Tim Hư Không’ – khởi nguồn của mọi linh khí tinh khiết. Tuy nhiên, ngươi cần phải cực kỳ cảnh giác. Thiên Tôn Vô Cực đã thay đổi chiến lược đối với ngươi. Hắn không còn muốn hủy diệt ngươi nữa, mà là ‘dẫn dụ và thao túng’.”

Lạc Phong cau mày. “Dẫn dụ và thao túng?”

“Phải,” Lam Yên tiếp lời, “hắn muốn ngươi trở thành ‘chìa khóa’ hoàn mỹ để hoàn thành đại kế của hắn. Hắn sẽ không ra tay trực diện nữa, ít nhất là lúc này. Thay vào đó, hắn sẽ giăng ra những ‘mê trận ý chí’, những ‘lời mời gọi’ tinh vi, uốn nắn con đường của ngươi, dẫn ngươi đến đúng nơi hắn muốn, đúng thời điểm hắn định. Hắn sẽ cố gắng đồng hóa ngươi, biến ngươi thành một phần của hắn, chứ không phải tiêu diệt. Đó là loại nguy hiểm còn đáng sợ hơn cả sự hủy diệt đơn thuần.”

Ngay khi Lam Yên vừa dứt lời, Lạc Phong cảm nhận luồng ý chí vô hình, lạnh lẽo, cực kỳ cổ xưa từ nơi cực xa xăm, xuyên qua mọi lớp không gian, tìm đến ta. Nó không còn mang theo sự phẫn nộ cuồng bạo như những lần trước, mà là sự “khao khát” mãnh liệt, ý định “chiếm hữu” đầy ẩn ý. Nó như ánh mắt xuyên thấu, muốn đọc vị, muốn nắm bắt mọi suy nghĩ, mọi động cơ của ta. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của Lạc Phong rung lên bần bật, phát ra lam quang mờ nhạt, không phải cảnh báo về đòn tấn công vật lý, mà là về mối nguy hiểm tinh vi hơn, loại “mê trận ý chí” đang bắt đầu hình thành, cố gắng xâm nhập vào tâm trí ta.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Hành Trình Mới

Lạc Phong siết chặt tay Mộ Dung Tuyết, ánh mắt sắc bén như dao cạo, cảnh giác tột độ. Ta đã hiểu. Thiên Tôn Vô Cực không chỉ là kẻ hủy diệt, mà còn là bậc thầy thao túng, kẻ muốn bẻ cong cả ý chí vũ trụ.

***

Sân chính Lạc thị, nơi từng là đống đổ nát, giờ đây đang sôi động với hoạt động tái thiết. Các tộc nhân, dù mệt mỏi, vẫn tràn đầy tinh thần lạc quan và kính phục. Họ đang tích cực dọn dẹp, vận chuyển đá, gỗ, và xây dựng lại những mái nhà đã sập. Vài thanh niên, trong đó có Lạc Vân và Lạc Vũ, đang ngồi xếp bằng trên phiến đá lớn, mắt nhắm nghiền, cố gắng cảm nhận Hư Không Chi Lực theo lời Lạc Phong chỉ dẫn. Dù chỉ là những rung động yếu ớt ban đầu, nhưng đó đã là kỳ tích đối với những người từng bị Lời Nguyền Hút Linh kìm hãm.

Lạc Phong cùng Mộ Dung Tuyết và Lam Yên bước xuống từ đỉnh tháp canh, thu hút mọi ánh nhìn. Tiếng xì xào, bàn tán vang lên, nhưng không còn là nghi ngờ, mà là niềm kính phục và hy vọng. Lạc Phong tiến đến bục đá tạm bợ giữa sân, nơi ta đã từng tuyên chiến với Thiên Tôn. Khí chất uy nghiêm, trầm ổn, thâm sâu toát ra từ ta khiến mọi người im bặt.

“Tộc nhân Lạc thị!” Giọng Lạc Phong vang vọng, mang theo sức mạnh Hư Không, “Ta đứng đây hôm nay không phải để ra lệnh, mà là để nói lời tạm biệt.”

Làn sóng xôn xao dấy lên. Các tộc nhân nhìn nhau, ánh mắt đầy bối rối và lo lắng.

Lạc Phong giơ tay, ra hiệu im lặng. “Ta biết các ngươi đang nghĩ gì. Nhưng hãy nghe ta. Lạc thị đã quật khởi, đã thoát khỏi xiềng xích Lời Nguyền. Nhưng vũ trụ này vẫn đang bị Thiên Tôn Vô Cực đe dọa. Để thực sự bảo vệ Lạc thị, bảo vệ tất cả những gì chúng ta trân trọng, ta phải rời đi. Ta phải tìm kiếm con đường ‘Hàn Gắn Bầu Trời’, đối mặt với Thiên Tôn Vô Cực trên sân chơi của hắn.”

Ta nhìn thẳng vào từng gương mặt, ánh mắt tràn đầy sự chân thành. “Lạc thị không còn yếu đuối nữa. ‘Lời Nguyền Hút Linh’ đã bị chuyển hóa thành sức mạnh. Hư Không Huyễn Đạo mà ta đã truyền dạy cho các ngươi là con đường để tự cường. Hãy nhìn Lạc Vân, Lạc Vũ. Các ngươi đã cảm nhận được Hư Không Chi Lực, đúng không?”

Lạc Vân và Lạc Vũ giật mình, vội vàng đứng dậy, gương mặt vừa ngạc nhiên vừa tự hào. “Thiếu chủ! Chúng ta… chúng ta đã cảm nhận được một chút…” Lạc Vân lắp bắp.

“Tốt lắm!” Lạc Phong mỉm cười. “Đây chính là minh chứng. Các ngươi không còn là phế vật bị bỏ rơi. Các ngươi là những chiến binh Hư Không, là nền móng Tiên Đạo mới mà ta muốn kiến tạo.”

Ta quay sang Trưởng lão Lạc Minh. “Trưởng lão Lạc Minh. Ta giao phó việc tiếp tục tái thiết Lạc thị thành pháo đài vững chắc. Hãy tiếp tục truyền dạy Hư Không Chi Lực nguyên thủy cho các tộc nhân trẻ tuổi. Hãy biến Lạc thị thành ngọn hải đăng hy vọng, là nền móng đầu tiên của Tiên Đạo mới, nơi mọi sinh linh đều có thể tu luyện, không bị thao túng bởi bất kỳ ai.”

Trưởng lão Lạc Minh, đôi mắt đỏ hoe, rưng rưng lệ. Ông cúi đầu thật sâu, giọng nói run rẩy nhưng đầy kiên định. “Thiếu chủ! Lão hủ nguyện dốc hết sức mình, cả sinh mạng này, để hoàn thành sứ mệnh người giao phó. Lạc thị nguyện theo Thiếu chủ đến cùng trời cuối đất!”

Ngay lập tức, hàng trăm tộc nhân Lạc thị, từ già đến trẻ, từ những người từng khinh miệt Lạc Phong đến những người trung thành nhất, đồng loạt quỳ sụp xuống. Tiếng hô vang dậy, lay động cả không gian. “Thiếu chủ vạn tuế! Thiếu chủ vạn tuế! Lạc thị nguyện theo Thiếu chủ đến cùng trời cuối đất!”

Lạc Phong cảm nhận được sức mạnh tập thể, ý chí kiên cường và niềm tin bất diệt của Lạc thị. Ta biết ta đã để lại hạt giống hy vọng, nền móng vững chắc cho tương lai. Ta đã không bỏ rơi họ, mà đã trao cho họ công cụ để tự cường, để trở thành những người bảo vệ chính mình.

***

Biên giới Lạc thị, nơi con đường mòn dẫn ra khỏi Thiên Phù Sơn uốn lượn vào màn sương buổi sớm. Mặt trời đã lên cao, nhưng những tia nắng vẫn chưa thể xuyên qua lớp sương mù dày đặc của các Thiên Phù Sơn xa xăm.

Lạc Phong nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết lên, đôi Linh Phiến trong suốt nơi xương bả vai ta khẽ rung động, lam quang huyền ảo tỏa ra, bao bọc lấy cả ba người. Mộ Dung Tuyết tựa đầu vào ngực ta, ánh mắt nàng tràn ngập tin tưởng và tình yêu.

“Lạc huynh,” nàng khẽ thì thầm, giọng nói như tan vào gió, “chàng đừng lo lắng. Muội sẽ luôn ở bên chàng, dù con đường có gian nan đến đâu.”

Lạc Phong siết nhẹ vòng tay, đáp lại bằng nụ cười ấm áp.

Lam Yên đứng bên cạnh, ánh mắt nàng phức tạp giữa hy vọng và lo âu. Nàng trao cho Lạc Phong tấm bản đồ cổ xưa khác, được vẽ bằng những đường nét tinh xảo, chi tiết hơn về các dòng Linh Hà và vị trí các Thiên Phù Sơn dẫn đến “Vực Thẳm Nguyên Thủy” và các mảnh vỡ Hư Không Thư Các.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Hành Trình Mới

“Kẻ kế thừa,” Lam Yên nói, giọng nàng trầm thấp, “tấm bản đồ này sẽ dẫn ngươi đến Vực Thẳm Nguyên Thủy, nơi ‘Trái Tim Hư Không’ có thể ẩn giấu. Nhưng hãy cẩn trọng. Con đường này không chỉ có những cạm bẫy vật lý, mà còn có những ‘mê trận ý chí’ và ‘lời mời gọi’ nguy hiểm mà Thiên Tôn Vô Cực có thể giăng ra để ‘dẫn dụ’ ngươi. Hắn sẽ cố gắng bẻ cong ý chí của ngươi, biến ngươi thành công cụ của hắn.”

Lạc Phong nắm chặt tấm bản đồ, ánh mắt kiên định. Ta cảm nhận luồng ý chí vô hình, lạnh lẽo, cực kỳ cổ xưa từ nơi cực xa, xuyên qua không gian, tìm đến ta. Nó không còn là sự phẫn nộ đơn thuần, mà là sự “khao khát” mãnh liệt, ý định “chiếm hữu” đầy ẩn ý, như kẻ săn mồi đang dụ dỗ con mồi vào bẫy của mình. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của Lạc Phong rung lên, phát ra lam quang mờ nhạt, cảnh báo về mối nguy hiểm lừa dối đang rình rập, loại “mê trận ý chí” đang bắt đầu hình thành, cố gắng uốn nắn tâm trí ta.

Lạc Phong nhếch mép, nụ cười lạnh lẽo nhưng đầy kiên quyết nở trên môi. Ta khẽ thì thầm, thanh âm chỉ đủ cho Mộ Dung Tuyết và Lam Yên nghe thấy, nhưng lại mang sức nặng của lời tuyên chiến vang vọng khắp Hư Không.

“Thiên Tôn Vô Cực, ngươi muốn ta là chìa khóa của ngươi sao? Vậy thì ta sẽ dùng chính ‘chìa khóa’ này… để khóa chặt vận mệnh của ngươi! Và sau đó, ta sẽ tái tạo lại tất cả. Hư Không Huyễn Đạo của ta sẽ không bao giờ bị ngươi thao túng!”

Ba người cùng nhau bước vào con đường mòn, hướng về phía xa xăm, nơi Vực Thẳm Nguyên Thủy đang chờ đợi, và những mê trận của Thiên Tôn đang mở ra. Lam quang linh phiến sau lưng Lạc Phong xòe rộng, mạnh mẽ và kiên định, như con thuyền giữa biển cả bao la.

***

Trong chiều không gian hắc ám, nơi những tinh vân xoáy cuộn như những dải lụa ma quái, Thiên Tôn Vô Cực ngự trên ngai vàng hắc quang, thân hình ẩn hiện trong màn sương đen. Trước mặt hắn là tấm gương Hư Không khổng lồ, phản chiếu cảnh Lạc Phong đang ôm Mộ Dung Tuyết và Lam Yên, bước đi kiên định trên con đường mòn dẫn đến Vực Thẳm Nguyên Thủy.

Nụ cười bí hiểm, lạnh lẽo nở trên môi Thiên Tôn Vô Cực, ánh mắt hắn đầy “kỳ vọng” và “chiếm hữu” khi nhìn chằm chằm vào hình ảnh Lạc Phong.

Dưới chân ngai vàng, Hắc La và Thám Ảnh quỳ rạp. Sắc mặt chúng vẫn trắng bệch, nhưng ánh mắt đã bớt sợ hãi Lạc Phong hơn, thay vào đó là bối rối và tuân lệnh tuyệt đối.

“Thiên Tôn đại nhân,” Hắc La báo cáo, giọng hắn run run, “kẻ kế thừa đã rời Lạc thị, đang hướng về Vực Thẳm Nguyên Thủy theo đúng như ngài dự liệu. Pháp trận dẫn dụ đã được kích hoạt hoàn toàn.”

Thiên Tôn Vô Cực phất tay, tấm gương Hư Không ngưng tụ lại, chỉ hiện rõ hình ảnh Lạc Phong đang bước đi kiên định, ánh mắt hướng về phía chân trời. “Tốt lắm. Kẻ kế thừa, chìa khóa của bổn tôn, hãy đến đây. Đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’ sẽ được hoàn thành… bởi ngươi.”

Lời nói của Thiên Tôn Vô Cực vang vọng khắp chiều không gian hắc ám, mang theo tự tin tuyệt đối, như thể mọi thứ đã nằm trong lòng bàn tay hắn. Hắn không hề biết, chính sự tự tin ấy sẽ là khởi đầu cho sự sụp đổ của hắn, và “chìa khóa” mà hắn khao khát lại chính là lưỡi dao kết thúc vận mệnh của hắn.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8