Hư Không Huyễn Đạo
Chương 82: Cơ Duyên Trong Vết Nứt

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:43:05 | Lượt xem: 10

Bản mệnh Linh Tê trong thức hải Lam Yên bỗng gầm thét dữ dội, một luồng hàn khí thấu xương cùng áp lực không gian vặn vẹo cuộn trào, khiến nàng lùi lại một bước, đôi mắt xám tro u uẩn mở lớn, nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước. Ký ức về sự lụi tàn của Linh Tê Cổ Phái dưới ánh mắt giám sát của Thiên Nhãn ngàn năm trước đột ngột ùa về, khiến tâm nàng quặn thắt, kinh hoàng tột độ dâng trào. Đây không chỉ là nguy hiểm, mà còn là một ý chí vặn vẹo, một hiểm họa tinh vi…

“Kẻ kế thừa! Cẩn thận!” Giọng Lam Yên khàn đục, một ngụm máu tươi trào ra từ khóe miệng, vấy đỏ bạch y. Nàng cố gắng đứng vững, run rẩy chỉ về phía trước. “Một luồng ý chí… đang vặn vẹo không gian… tinh vi hơn gấp bội!”

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Cơ Duyên Trong Vết Nứt

Lạc Phong siết chặt Tuyết nhi trong vòng tay, ánh mắt ta lạnh lẽo như băng nhìn về phía trước. Ta cảm nhận rõ ràng luồng ý chí “chiếm hữu” và “dẫn dụ” từ Thiên Tôn Vô Cực, giờ đây không chỉ tinh vi mà còn mang theo một sự “quyết đoán” đáng sợ, tựa một bàn tay vô hình đang cố gắng nắm lấy vận mệnh của ta. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của ta rung động kịch liệt, lam quang thoáng hiện liên hồi, một lời cảnh báo về mối nguy hiểm từ sự lừa dối và thao túng đang đến gần.

Giữa không trung, không gian đột ngột vặn vẹo mạnh mẽ, tựa một tấm lụa bị xoắn chặt. Ám Liệt, khoác áo choàng đen tuyền, khuôn mặt lạnh lùng như băng, đột ngột xuất hiện. Hắn không nói một lời, chỉ giơ hai tay lên, lòng bàn tay hướng về phía Lạc Phong.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Cơ Duyên Trong Vết Nứt

Một Hư Không Mê Trận khổng lồ, phức tạp khôn lường, bùng phát, bao trùm cả một phương. Trọng lực trong mê trận thay đổi liên tục, các Thiên Phù Sơn xung quanh như bị cuốn vào lốc xoáy vô hình, Linh Hà phía dưới hóa thành sương mù tím than cuồn cuộn, nuốt trọn quang minh cùng phương hướng. Mê trận này không tấn công trực diện, mà tựa một bàn tay vô hình, cố uốn nắn quỹ đạo phi hành của Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên theo hướng Vực Thẳm Nguyên Thủy.

Mộ Dung Tuyết kinh hãi tột cùng, linh lực trong kinh mạch nàng cuộn trào hỗn loạn, linh hồn như bị mê trận kéo xé. Nàng ôm chặt lấy Lạc Phong, thân thể run rẩy không ngừng, thanh âm lạc đi vì sợ hãi: “Lạc huynh… ta… ta không chịu nổi!”

Lam Yên, dù đau đớn đến mức thân thể như muốn vỡ nát, vẫn cố gắng dùng Linh Tê Lực để cảm ứng kết cấu mê trận. Nhưng nàng nhận ra nó quá phức tạp và mang một sức mạnh ký sinh đã được thuần hóa triệt để, khiến nàng lực bất tòng tâm. Tuyệt vọng dâng tràn trong đôi mắt xám tro u uẩn của nàng.

Lạc Phong ôm chặt Tuyết nhi vào lòng, đôi Linh Phiến trong suốt nơi bả vai ta bùng phát lam xám quang mang rực rỡ, kết thành một trường lực không gian vững chắc, ổn định trọng lực xung quanh ba người. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền ta xoay chuyển kịch liệt, tựa một vũ trụ thu nhỏ đang kháng cự sự thao túng ngoại lai.

Lạc Phong nhắm mắt lại, buông lỏng thần trí, vận dụng phẩm chất “Thao Túng” của Hư Không Huyễn Đạo. Ta không phá giải mê trận, mà phản thao túng dòng chảy năng lượng của nó. Ta biến đổi các luồng Hư Không, cưỡng ép chúng tuân theo ý chí của ta, thúc đẩy tốc độ hướng về Vực Thẳm Nguyên Thủy, song theo một quỹ đạo “vặn vẹo” và “bất ổn” hơn, hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của Ám Liệt.

Mê trận của Ám Liệt bắt đầu phát ra những tiếng rên rỉ vô hình, các luồng năng lượng Hư Không bị Lạc Phong ép buộc “thay đổi quỹ đạo”, không còn dẫn dụ mà trở nên hỗn loạn, mất kiểm soát. Ám Liệt, lần đầu tiên, lộ ra một tia kinh ngạc khó che đậy trong đôi mắt lạnh lùng, tựa như một pho tượng băng vừa nứt ra một khe nhỏ.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Cơ Duyên Trong Vết Nứt

Lạc Phong tung một đòn “Phệ Hư Tái Tạo” mang phẩm chất “ăn mòn” và “tái tạo” vào một điểm yếu trong mê trận, chẳng phải để hủy diệt mà để “gặm nhấm” và “biến đổi” nó. Luồng năng lượng ký sinh trên người Ám Liệt khẽ rung động như bị “cắn xé” một phần, khiến hắn khẽ nhíu mày. Đó là một lời cảnh báo, một lời tuyên cáo ngầm rằng Lạc Phong chẳng phải là con rối để ngươi tùy tiện thao túng.

Mê trận bỗng chốc “gào thét” kịch liệt, không gian xung quanh vặn vẹo đến tột cùng, tựa một tấm gương bị bóp méo đến sắp vỡ nát. Năng lượng Hư Không bị cưỡng ép biến đổi quá mức khiến nó không còn giữ được sự ổn định nguyên thủy.

Giữa không trung, một vết nứt đen kịt khổng lồ, không tuân theo bất kỳ quy tắc tự nhiên nào, đột nhiên xé toạc mê trận. Đây là một Nguyên Thủy Không Gian Liệt Phùng cổ xưa, chẳng phải do Thiên Tôn Vô Cực sắp đặt, mà là hậu quả của sự cộng hưởng và biến đổi Hư Không quá độ do Lạc Phong gây ra. Nó là một sự kiện ngẫu nhiên, một biến số bất ngờ, song lại ẩn chứa một “cơ duyên” to lớn.

Liệt phùng phát ra một lực hút kinh hoàng, tựa một cái miệng khổng lồ muốn nuốt trọn vạn vật. Các Thiên Phù Sơn gần đó bị kéo xé, đá vụn vỡ tan thành tro bụi trước khi kịp chạm vào mép liệt phùng. Âm thanh tan rã vang vọng khắp không gian, một bản giao hưởng của hủy diệt.

Ta, đang ở trung tâm của hỗn loạn Hư Không và năng lượng phản phệ, bị lực hút khổng lồ kéo mạnh. Ta cố giữ chặt Tuyết nhi và Lam Yên, song lực lượng của Nguyên Thủy Liệt Phùng đã vượt xa sức tưởng tượng của ta.

Mộ Dung Tuyết kinh hãi tột cùng, linh lực hoàn toàn hỗn loạn, nàng ôm chặt Lạc Phong, lệ tuôn như suối: “Lạc huynh! Không! Chàng đừng bỏ ta lại!” Nàng cố bám víu lấy vạt áo chàng, những ngón tay siết chặt đến trắng bệch, song vô vọng. Lực hút tàn bạo xé toạc vạn vật.

Lam Yên, dù kiệt sức và đau đớn, vẫn cố gắng kết thành một kết giới mỏng manh bao bọc Mộ Dung Tuyết và bản thân để chống lại lực hút. Nàng cảm nhận sự bất lực tột cùng của Linh Tê Lực trước Hư Không Nguyên Thủy, một lực lượng vượt xa mọi nhận thức của nàng. Nàng chỉ kịp ném một viên ngọc bội Linh Tê cổ xưa, phát ra lam quang yếu ớt, về phía Lạc Phong, hy vọng nó sẽ kết thành một sợi dây liên kết vô hình.

Lực hút quá mạnh, ta bị kéo văng khỏi Mộ Dung Tuyết và Lam Yên. Trường lực bảo hộ của ta bị xé toạc, thân thể ta xoay tròn trong không gian hỗn loạn, tựa một chiếc lá giữa cơn bão. Viên ngọc bội của Lam Yên lướt qua vai ta rồi cũng bị hút vào liệt phùng, biến mất trong bóng tối vô tận.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Cơ Duyên Trong Vết Nứt

Ám Liệt, với mệnh lệnh tuyệt đối từ Thiên Tôn Vô Cực là không được để “chìa khóa” bị tổn hại và phải “dẫn dụ” Lạc Phong đến Vực Thẳm Nguyên Thủy, không chút do dự hay biểu cảm, hóa thành một vệt đen, lao thẳng vào liệt phùng theo Lạc Phong. Trong đôi mắt lạnh lùng của hắn, không hề có sợ hãi, chỉ có sự tuân thủ tuyệt đối.

Liệt phùng không gian bắt đầu co rút và khép lại dần, tựa một vết thương kinh hoàng của bầu trời. Nó để lại một “vết sẹo” đen xám khổng lồ trên thiên không, rỉ ra hắc khí và linh khí biến chất, nhuộm màu hoàng hôn ảm đạm thành một bức họa tang thương, u ám.

Mộ Dung Tuyết kiệt sức, ngã quỵ xuống bãi đá đổ nát. Nàng nhìn chằm chằm vào vết sẹo đen, đôi mắt đẫm lệ, tâm nàng quặn thắt như bị ai đó bóp nghẹt. “Lạc huynh! Chàng… chàng nhất định phải trở về…” Nỗi sợ hãi khi mất đi người mình yêu thương bao trùm lấy nàng, khiến nàng run rẩy không ngừng.

Lam Yên đỡ lấy Mộ Dung Tuyết. Nàng cũng kiệt sức, toàn thân rã rời, song ánh mắt lại đầy vẻ phức tạp. Nàng cảm nhận được một luồng “cơ duyên” cực lớn, song cũng là hiểm họa khôn lường đang chờ đợi Lạc Phong bên trong liệt phùng. Nàng thầm thì, giọng khàn đục, mỗi lời nói tựa một lời cầu nguyện: “Kẻ kế thừa… ngươi… ngươi nhất định phải sống sót. Ngươi là hy vọng duy nhất của Linh Tê Cổ Phái… và của cả vũ trụ này.”

Cả hai nhìn về phía vết sẹo đen, đầy lo lắng song cũng chất chứa một niềm hy vọng mong manh. Mộ Dung Tuyết siết chặt nắm tay, móng tay đâm sâu vào da thịt, thề sẽ chờ đợi Lạc Phong trở về, dù phải đợi đến bao giờ, dù phải đối mặt với bao nhiêu hiểm nguy.

Trong hắc ám không gian, Thiên Tôn Vô Cực ngự trên hắc quang ngai vàng, quan sát hình ảnh Lạc Phong và Ám Liệt biến mất vào liệt phùng trên tấm gương Hư Không khổng lồ.

Hắc La và Thám Ảnh quỳ rạp dưới chân bổn tôn, sắc mặt tái mét, hoảng loạn tột độ. Hắc La lắp bắp bẩm báo, giọng run rẩy không thành tiếng: “Thiên Tôn đại nhân! Kẻ kế thừa đã… đã bị cuốn vào một Nguyên Thủy Không Gian Liệt Phùng! Ám Liệt… cũng đã lao theo!”

Thiên Tôn Vô Cực nhếch mép, nụ cười lạnh lẽo giãn ra. Hắn vẫy tay, hình ảnh trên tấm gương Hư Không thay đổi, chỉ còn lại một dòng xoáy đen kịt của liệt phùng. Ánh mắt bổn tôn lóe lên tia tính toán và hứng thú, tựa một kẻ săn mồi vừa nhìn thấy con mồi tự nguyện bước vào bẫy.

Thiên Tôn Vô Cực trầm giọng, ngữ khí đầy thâm ý, vang vọng khắp hắc ám không gian: “Nguyên Thủy Không Gian Liệt Phùng… Hừm, thú vị. Kẻ kế thừa của bổn tôn, ngươi quả nhiên luôn biết cách tạo ra những điều bất ngờ, ngay cả khi không nằm trong kế hoạch trực tiếp của bổn tôn. Đây sẽ là một phép thử hoàn hảo cho ‘chìa khóa’ của bổn tôn. Hắc La, Thám Ảnh, tiếp tục theo dõi. Bằng mọi giá, đảm bảo ‘chìa khóa’ phải đến được Vực Thẳm Nguyên Thủy… theo bất kỳ con đường nào. Và không được để bất cứ điều gì làm tổn hại hắn.”

Ánh mắt Thiên Tôn Vô Cực lóe lên tia tàn nhẫn và tự mãn. Hắn tin rằng dù Lạc Phong có đi theo con đường nào, dù có biến số gì xảy ra, cuối cùng cũng sẽ phục vụ đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’ của bổn tôn. Nụ cười bí hiểm nở trên môi bổn tôn, tựa như đang nhìn thấy tương lai đã được định đoạt.

Bên trong Nguyên Thủy Không Gian Liệt Phùng, ta cảm thấy thân thể như bị xé nát bởi hàng ngàn lưỡi dao không gian vô hình. Áp lực Hư Không nguyên thủy cực đoan đè nặng, khiến Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền ta rung động điên cuồng, tựa một ngôi sao sắp nổ tung. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải lại nứt ra, máu tươi rỉ xuống, hòa vào dòng xoáy năng lượng hỗn loạn.

Ta cố gắng vận chuyển Hư Không Chi Lực, dùng đôi Linh Phiến kết thành trường lực bảo hộ, song nó cũng bị kéo căng đến cực hạn, liên tục xuất hiện các vết rạn nứt nhỏ, tựa một tấm khiên thủy tinh sắp vỡ. Cảm giác đau đớn tột cùng, song ý chí của ta không hề suy suyển.

Ta mở mắt, nhìn quanh. Nơi đây là một không gian hỗn loạn, vô định, đầy rẫy những mảnh vỡ của các thế giới đã tan biến, trôi nổi tựa những hòn đảo cô độc giữa biển Hư Không. Linh khí và Tạp Khí Thiên Kiếp hòa lẫn vào nhau, kết thành những dòng xoáy năng lượng nguy hiểm, sẵn sàng nuốt trọn bất cứ thứ gì. Song ẩn sâu trong đó, cũng có những luồng năng lượng nguyên thủy tinh thuần hiếm thấy, đang vẫy gọi ta.

Viên ngọc bội Linh Tê của Lam Yên, bị hút vào cùng ta, phát ra lam quang yếu ớt, tựa một điểm sáng nhỏ nhoi trong bóng tối vô tận, rung động theo từng luồng năng lượng Hư Không, cố gắng kết nối với ta.

Ám Liệt xuất hiện cách ta không xa, thân hình hắn tựa một ảo ảnh, vững vàng giữa sự hỗn loạn. Hắn không tấn công, chỉ đứng đó quan sát ta với ánh mắt lạnh lùng, bí ẩn, tựa một cái bóng theo sát, chờ đợi thời cơ.

Ta nhếch mép, lau đi vệt máu nơi khóe miệng. Ta nhìn Ám Liệt, rồi nhìn sâu vào không gian hỗn loạn quanh ta. Ta cảm nhận được sự nguy hiểm chết người đang rình rập, song sâu thẳm trong Tiên Cốt tinh hạch, một luồng “cơ duyên” mạnh mẽ đang vẫy gọi, một con đường mới đang mở ra.

“Cơ duyên… hay một nấm mồ?” Ta thầm nghĩ, song ánh mắt ta không chút sợ hãi, chỉ có sự kiên định và ý chí bất khuất của một Hư Không Chi Chủ, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, biến mọi hiểm nguy thành bàn đạp cho con đường của ta. Ta biết, hành trình này mới chỉ thực sự bắt đầu.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8