Hư Không Huyễn ĐạoChương 85: Bí Mật Của Ám Liệt
“Lạc huynh! Hắn… hắn đã đi đâu rồi?”
Giọng Mộ Dung Tuyết run rẩy, lạc đi giữa cơn gió Hư Không lạnh buốt trên đỉnh Thiên Phù Sơn. Nàng siết chặt hai bàn tay, ánh mắt thất thần dõi về phía khe nứt không gian khổng lồ vừa nuốt chửng bóng dáng Lạc Phong. Luồng Hư Không Chi Lực khổng lồ bùng nổ từ nơi đó, tựa như một tiếng gầm thét cuối cùng của thế giới đang tan rã, khiến tâm can nàng như bị bóp nghẹt.
Lam Yên đứng cạnh nàng, thân hình bạch y phiêu dật nhưng đôi vai run lên bần bật. Bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng gào thét không ngừng, một điệu nhạc bi thương và hỗn loạn vang vọng khắp tâm trí. Nàng đã chứng kiến Lạc Phong lao thẳng vào Nguyên Thủy Không Gian Liệt Phùng – nơi được mệnh danh là mồ chôn của vạn vật, là điểm khởi đầu và kết thúc của Hư Không. Luồng Hư Không Chi Lực vừa rồi không phải là sự hủy diệt, mà là một sự bùng nổ của ý chí, của một khao khát tột cùng.
“Kẻ thừa kế… hắn đã tiến vào nơi đó,” Lam Yên thều thào, giọng khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều mang theo một nỗi đau nhói. Đôi mắt xám tro u uẩn của nàng nhìn chằm chằm vào vết sẹo đen khổng lồ trên bầu trời, nơi khe nứt không gian vẫn còn rỉ ra hắc khí và linh khí biến chất. Nàng cảm nhận được một luồng ý chí cổ xưa, tàn độc đang len lỏi từ sâu trong vực thẳm, cố gắng “uốn nắn” mọi thứ theo ý mình. “Nơi đó… là bản nguyên của Hư Không, cũng là tử địa của những kẻ yếu đuối.”
Mộ Dung Tuyết ngã quỵ xuống, lệ hoa rưng rưng. “Vậy… vậy hắn có thể trở về không? Hắn sẽ an toàn chứ?” Nàng hỏi, giọng nghẹn ngào, tựa như đang bấu víu vào một tia hy vọng mong manh cuối cùng. Mùi hương của đất đá ẩm ướt và chút linh khí biến chất từ vết nứt không gian phả vào mặt nàng, khiến nàng rùng mình.
Lam Yên không trả lời ngay. Nàng nhắm mắt lại, cố gắng lắng nghe tiếng thở của Hư Không qua bản mệnh Linh Tê của mình. Trong khoảnh khắc đó, nàng thấy một dòng chảy năng lượng hỗn loạn, những mảnh vỡ thế giới trôi nổi như những hòn đảo cô độc. Và sâu trong dòng chảy ấy, nàng cảm nhận được một ý chí kiên cường, bất khuất, đang vật lộn không ngừng. Đó là Lạc Phong. Nhưng xen lẫn với ý chí ấy, còn có một luồng năng lượng khác, lạnh lùng, bí ẩn, và vô cùng nguy hiểm. Đó là Ám Liệt.
“Hắn… sẽ phải đối mặt với vận mệnh của chính mình,” Lam Yên cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói nhẹ bẫng như gió thoảng, nhưng ẩn chứa sự kiên định. Nàng biết, con đường mà Lạc Phong đã chọn không phải là con đường mà nàng hay bất kỳ ai có thể can thiệp. Đó là con đường của một Hư Không Chi Chủ chân chính, con đường để “Hàn Gắn Bầu Trời” và tái tạo một Tiên Đạo mới.

***
Trong Nguyên Thủy Không Gian Liệt Phùng, Lạc Phong cảm thấy thân thể mình như bị hàng ngàn lưỡi dao vô hình xé nát. Mỗi thớ thịt, mỗi kinh mạch đều gào thét trong đau đớn tột cùng. Áp lực Hư Không nguyên thủy cực đoan nghiền ép hắn, khiến huyết tươi không ngừng rỉ ra từ vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải, nhuộm đỏ một mảng áo. Hắn đã kiệt sức đến cùng cực, ý thức chập chờn như ngọn nến trước gió.

Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền Lạc Phong rung động điên cuồng, cố gắng hấp thụ luồng năng lượng hỗn loạn xung quanh, nhưng lại bị chính sự hỗn loạn đó trấn áp. Đôi Linh Phiến trong suốt trên xương bả vai hắn bùng sáng, tạo ra một trường lực bảo hộ mỏng manh. Nhưng trường lực ấy cũng bị kéo căng đến cực hạn, vô số vết rạn nứt nhỏ xuất hiện, báo hiệu sự sụp đổ chỉ là vấn đề thời gian.
Hắn lảo đảo giữa không gian vô định, trước mắt là cảnh tượng hỗn loạn đến mức khó tin. Vô số mảnh vỡ thế giới trôi nổi, tựa những hòn đảo cô độc giữa biển Hư Không. Tàn tích của những Thiên Cung cổ xưa, giờ chỉ còn là những khối đá bị bào mòn, ẩn hiện trong màn sương mù dày đặc. Ma Khí nồng nặc, tanh tưởi quấn lấy linh khí tinh khiết, tạo thành những dòng xoáy năng lượng khổng lồ, sẵn sàng nuốt chửng bất cứ thứ gì chạm vào.
Trong khoảnh khắc ý thức mơ hồ, hình ảnh Ám Liệt đột nhiên hiện lên trong tâm trí Lạc Phong. Ánh mắt giằng xé, đầy mâu thuẫn của hắn khi còn ở bờ vực thẳm. Lạc Phong đã cảm nhận được sự giằng xé đó, một nỗi đau vô hình ẩn sau vẻ ngoài lạnh lùng vô cảm. “Ngươi… cũng bị khống chế sao?” Câu hỏi đó lướt qua tâm trí Lạc Phong, mang theo một cảm giác bất an sâu sắc. Hắn biết, trong mê trận của Thiên Tôn Vô Cực, không ai là hoàn toàn tự do.
Lam Yên Linh Tê Ngọc trên tay Lạc Phong đột nhiên phát ra lam quang yếu ớt, như một tia hy vọng mong manh trong đêm tối. Luồng lam quang đó, dù yếu ớt, lại đủ để đẩy lùi chút Ma Khí xung quanh, và chỉ dẫn hắn về phía một khối đá cổ xưa ẩn mình trong một dòng xoáy năng lượng. Khối đá đó, không hiểu sao, lại phát ra một luồng năng lượng Hư Không yếu ớt nhưng tinh thuần, tựa như một ốc đảo giữa biển cả hỗn loạn.
Lạc Phong dồn chút sức lực cuối cùng, vận chuyển Hư Không Chi Lực, điều khiển đôi Linh Phiến rạn nứt, lao thẳng về phía khối đá cổ xưa. Hắn biết, đó có thể là cơ hội sống sót duy nhất của mình trong cái tử địa này.
Hắn bám vào khối đá, thân thể gần như kiệt quệ, nhưng luồng năng lượng Hư Không tinh thuần từ khối đá lại mang đến một cảm giác an bình hiếm có. Hư Không Chi Lực trong hắn cộng hưởng mạnh mẽ với khối đá, như thể được tẩm bổ, dần dần khôi phục.
Chính lúc này, một dị biến kinh thiên động địa xảy ra.
Khi lòng bàn tay Lạc Phong áp chặt lên bề mặt khối đá, một dư ảnh mờ ảo của Ám Liệt đột nhiên hiện ra trước mắt hắn, như một ảo ảnh được khắc sâu vào không gian, không hề có thực thể. Dư ảnh Ám Liệt không còn vẻ lạnh lùng vô cảm, mà thay vào đó là một vẻ mặt đau đớn, giằng xé tột độ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn thẳng vào Lạc Phong, ánh mắt phức tạp, pha lẫn sự tuyệt vọng, thù hận, và cả một tia hy vọng mong manh.

“Kẻ thừa kế…” Giọng Ám Liệt yếu ớt, đứt quãng, tựa như được phát ra từ một cõi xa xăm nào đó, vang vọng trong tâm trí Lạc Phong. “Ngươi… đã nhìn thấy… sự giằng xé của ta rồi sao?”
Lạc Phong không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe. Hắn biết, đây không phải là Ám Liệt thật, mà là một phần ký ức, một phần ý chí của hắn, được khối đá cổ xưa này lưu giữ và kích hoạt bởi Hư Không Chi Lực của Lạc Phong.
“Thiên Tôn Vô Cực… hắn đã gieo một ‘Huyết Hồn Khế Ước’ vào ta… từ rất lâu rồi,” Ám Liệt tiếp tục, giọng nói càng lúc càng yếu ớt, nhưng mỗi từ đều chứa đựng nỗi thống khổ tột cùng. “Một khế ước cổ xưa… gắn kết linh hồn và huyết mạch… biến ta thành công cụ… không thể phản kháng.”
Hắn kể về nỗi thống khổ khi ý chí của mình bị thao túng, bị buộc phải làm những điều trái với bản tâm. Mỗi lần cố gắng phản kháng, hắn lại cảm thấy linh hồn mình bị xé nát, huyết mạch bị thiêu đốt, và sau đó là những hình phạt tàn khốc từ Thiên Tôn Vô Cực. Hắn đã cố gắng tìm cách thoát ra vô số lần, nhưng tất cả đều thất bại. Mỗi lần thất bại, xiềng xích lại càng siết chặt hơn, biến hắn thành một con rối hoàn hảo, một kẻ bị khống chế tuyệt đối.
“Ta… đã thấy ngươi…” Ám Liệt nhìn Lạc Phong, ánh mắt lóe lên một tia sáng kỳ lạ. “Với Tiên Cốt của ngươi… Hư Không Huyễn Đạo mang phẩm chất ‘tái tạo’ và ‘thao túng’… ngươi là ‘chìa khóa’ duy nhất… mà ta nhìn thấy… có thể phá vỡ xiềng xích của Thiên Tôn Vô Cực.” Hắn dừng lại, thở dốc, như thể việc nói ra những lời này đã tiêu hao toàn bộ sức lực còn sót lại của dư ảnh. “Không chỉ cho ngươi… mà còn cho tất cả những kẻ… bị hắn thao túng… bao gồm cả ta.”
Lạc Phong tâm thần chấn động. Lời nói của Ám Liệt như một lưỡi dao sắc bén, xé toạc màn sương mù che phủ tâm trí hắn. Hắn đã nhìn thấy sự tàn độc của Thiên Tôn Vô Cực qua Lời Nguyền Hút Linh, qua việc hủy diệt gia tộc Lạc thị, nhưng hắn chưa bao giờ tưởng tượng được sự tàn độc đó lại có thể vươn xa đến mức thao túng cả linh hồn và vận mệnh của những kẻ được coi là “đệ tử” của mình.
Ám Liệt tiếp tục, giọng nói trở nên khẩn thiết hơn, như thể thời gian của hắn không còn nhiều. “Trái Tim Hư Không… không chỉ là nơi hội tụ linh khí… mà còn là điểm yếu tiềm tàng… của ‘Huyết Hồn Khế Ước’… và đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’.” Hắn chỉ dẫn Lạc Phong một hướng đi cụ thể hơn trong Vực Thẳm Nguyên Thủy, một con đường ẩn mình giữa những dòng xoáy Ma Khí và tàn tích thế giới. “Đi theo hướng đó… ngươi sẽ tìm thấy nó… và có thể… phá vỡ tất cả.”
Dứt lời, dư ảnh của Ám Liệt bắt đầu trở nên mờ nhạt, tan biến dần vào hư không, như một làn khói mỏng. Nụ cười đau đớn, giằng xé cuối cùng của hắn vẫn đọng lại trong tâm trí Lạc Phong, tựa như một lời cầu xin vô vọng. Khối đá cổ xưa cũng trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu, luồng năng lượng Hư Không yếu ớt chìm vào im lặng.

Lạc Phong đứng lặng, tiêu hóa những lời Ám Liệt vừa nói. Nỗi đau thể xác dường như bị lấn át bởi sự phẫn nộ dâng trào trong lòng hắn. Hắn siết chặt nắm tay, cảm nhận sự tàn độc đến tận cùng của Thiên Tôn Vô Cực khi thao túng số phận của người khác, biến họ thành những con rối vô tri. Hắn ban đầu nghi ngờ, nhưng nỗi tuyệt vọng chân thật từ dư ảnh của Ám Liệt đã thuyết phục hắn. Ám Liệt không nói dối. Nỗi đau đó là thật.
“Thiên Tôn Vô Cực…” Lạc Phong nghiến răng, giọng nói trầm thấp như tiếng gầm gừ của một mãnh thú bị dồn vào đường cùng. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn quay cuồng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, Hư Không Chi Lực mang phẩm chất “tái tạo” và “thao túng” bùng nổ, không còn bị trấn áp bởi sự hỗn loạn của Vực Thẳm Nguyên Thủy. Giờ đây, hắn đã có một mục tiêu rõ ràng hơn bao giờ hết.
Hắn sẽ không bao giờ trở thành công cụ cho bất kỳ ai. Hắn sẽ phá vỡ mọi xiềng xích mà Thiên Tôn Vô Cực đã giăng ra, không chỉ cho bản thân, mà còn cho tất cả những linh hồn bị thao túng. “Nếu ngươi coi ta là chìa khóa, Thiên Tôn Vô Cực,” Lạc Phong gầm lên trong thâm tâm, ánh mắt rực lửa nhìn về phía sâu thẳm của Vực Thẳm Nguyên Thủy, “ta sẽ dùng chính chìa khóa đó để khóa chặt vận mệnh của ngươi, và tái tạo lại tất cả!”
Hắn nhìn về phía Ám Liệt đã chỉ dẫn, ánh mắt không còn sự mệt mỏi hay tuyệt vọng, mà thay vào đó là ý chí kiên định đến đáng sợ, một ngọn lửa của sự phản kháng bùng cháy dữ dội. Lạc Phong vận chuyển Hư Không Chi Lực, dùng đôi Linh Phiến rạn nứt ổn định trường lực, bắt đầu di chuyển theo hướng mà dư ảnh của Ám Liệt đã chỉ dẫn. Hắn lao đi trong Vực Thẳm Nguyên Thủy đầy rẫy nguy hiểm, nhưng giờ đây, hắn có thêm một mục tiêu: không chỉ Hàn Gắn Bầu Trời, mà còn phá vỡ mọi xiềng xích, cứu rỗi những linh hồn bị thao túng.
Từ ngoài Nguyên Thủy Không Gian Liệt Phùng, trên Thiên Phù Sơn xa xôi, Mộ Dung Tuyết vẫn đang lo lắng siết chặt tay. Đột nhiên, nàng cảm nhận được một luồng Hư Không Chi Lực thuần khiết và kiên cường dâng lên từ vực sâu, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Luồng năng lượng đó mang theo một tia hy vọng mới, một lời hứa hẹn về sự tái sinh. Lam Yên cũng mở bừng mắt, đôi mắt xám tro u uẩn của nàng lóe lên một tia sáng, tựa như nhìn thấy ánh bình minh ló rạng sau đêm dài tăm tối. “Kẻ thừa kế…” Nàng thì thầm, giọng nói tràn đầy hy vọng, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt nàng vẫn là nỗi lo âu khôn cùng về những thử thách còn đang chờ đợi ở phía trước.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: