Hư Không Huyễn Đạo
Chương 86: Linh Hồn Cổ Thụ

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:43:10 | Lượt xem: 11

Bản mệnh Linh Tê trong thức hải Lam Yên vẫn đang gầm thét dữ dội, không phải tiếng gào của nỗi sợ hãi đơn thuần, mà là sự chấn động sâu thẳm của một bản nguyên đang cảm nhận dị biến kinh thiên động địa. Nàng lùi lại một bước, đôi mắt xám tro u uẩn dán chặt vào khe nứt không gian khổng lồ nơi Lạc Phong vừa biến mất. Ký ức về sự lụi tàn của Linh Tê Cổ Phái, về những lời tiên tri cổ xưa về “ý chí của bầu trời vỡ nát” và “Thiên Nhãn Giám Sát” tàn độc, hiện về rõ mồn một trong tâm trí nàng, khiến nàng kinh hoàng sâu thẳm.

Cảm nhận một luồng Hư Không Chi Lực khổng lồ bùng nổ từ khe nứt, Mộ Dung Tuyết ngã quỵ, hai tay ôm chặt lấy đầu, tâm can như bị bóp nghẹt. Nàng yếu ớt ngước nhìn Lam Yên, giọng nói run rẩy đến lạc đi: “Lạc huynh… hắn có sao không? Liệu hắn có thể trở về không, Tiền bối Lam Yên?” Nỗi sợ hãi tột cùng bủa vây nàng, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt trong veo vẫn là niềm tin son sắt vào bóng lưng kiên cường đó.

Lam Yên nhắm nghiền mắt, cố gắng trấn áp sự hỗn loạn trong thức hải. Bản mệnh Linh Tê của nàng tuy gào thét, nhưng cũng đang cố gắng giao cảm, tìm kiếm một tia hy vọng giữa biển Hư Không hỗn loạn. Nàng cảm nhận được một ý chí kiên cường đến đáng sợ từ sâu thẳm vực thẳm – ý chí của Lạc Phong, đang chiến đấu không ngừng nghỉ. Bên cạnh đó, nàng cũng cảm nhận được luồng năng lượng lạnh lùng, bí ẩn của Ám Liệt, vẫn đang tồn tại bên trong Nguyên Thủy Không Gian Liệt Phùng.

“Kẻ kế thừa… hắn đang đối mặt với vận mệnh của một Hư Không Chi Chủ chân chính,” Lam Yên khẽ thì thầm, giọng nói trầm thấp như lời tiên tri cổ xưa. “Hắn phải ‘Hàn Gắn Bầu Trời’, phải tái tạo Tiên Đạo. Đó là con đường duy nhất.” Nàng không nói rõ hơn, nhưng trong lòng nàng, một tia hy vọng mong manh đã nhen nhóm. Lạc Phong không phải là kẻ sẽ dễ dàng gục ngã. Hắn là nghịch số, là biến số mà vũ trụ này đang khao khát.

Trong khi đó, sâu thẳm trong Nguyên Thủy Không Gian Liệt Phùng, Lạc Phong đang trải qua một cơn ác mộng trần thế. Thân thể hắn như bị hàng ngàn lưỡi dao vô hình xé nát từng tấc da thịt, từng thớ cơ bắp. Huyết tươi vẫn rỉ ra từ vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải, nhuộm đỏ một phần trường lực lam xám nhạt bao quanh hắn, tạo nên một vầng hào quang bi tráng. Mỗi một hơi thở đều là một cực hình, mỗi một bước chân đều là một cuộc chiến với sự tan rã. Ý thức hắn chập chờn như ngọn nến trước gió, nhưng ý chí kiên cường, bất khuất thì không hề suy giảm. Hắn vận chuyển Hư Không Chi Lực trong kinh mạch, cố gắng cưỡng ép hồi phục, nhưng tác dụng chỉ đủ để duy trì thân thể không bị tan rã hoàn toàn. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn rung động dữ dội, tựa hồ muốn bùng nổ, song lại bị áp lực kinh hoàng từ môi trường xung quanh trấn áp, khiến nó không thể phát huy hết sức mạnh vốn có. Đôi Linh Phiến trong suốt nơi xương bả vai hắn, vốn là biểu tượng của sự tự do và sức mạnh, giờ đây cũng bị kéo căng đến cực hạn, xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ li ti, như tấm gương sắp vỡ.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Linh Hồn Cổ Thụ

Giữa cơn đau đớn tột cùng, một dư ảnh mờ nhạt của Ám Liệt đột ngột hiện lên trong tâm trí Lạc Phong, như một ảo ảnh được khắc sâu từ linh hồn. Giọng nói lạnh lùng, vô cảm của Ám Liệt vang vọng: *“Ngươi là chìa khóa… chìa khóa duy nhất để phá vỡ xiềng xích của Thiên Tôn Vô Cực.”*

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Linh Hồn Cổ Thụ

Dư ảnh bắt đầu giải thích, những lời nói như những mảnh ký ức vụn vỡ nhưng lại đầy sức nặng. *“Thiên Tôn Vô Cực… hắn thao túng linh hồn… thao túng vận mệnh. Hắn biến những kẻ như ta… thành công cụ. Huyết Hồn Khế Ước… đó là xiềng xích vô hình… trói buộc chúng ta.”*

Lạc Phong cảm thấy một cơn phẫn nộ dâng trào, không chỉ vì bản thân bị lợi dụng, mà còn vì sự tàn độc của Thiên Tôn Vô Cực khi biến những sinh linh khác thành con rối. Hắn đã từng nhìn thấy sự tàn độc đó ở Lời Nguyền Hút Linh, ở sự hủy diệt Lạc thị, nhưng giờ đây, hắn mới thực sự thấu hiểu chiều sâu của nó.

Dư ảnh Ám Liệt tiếp tục, chỉ dẫn Lạc Phong một hướng đi cụ thể hơn trong Vực Thẳm Nguyên Thủy, một con đường ẩn mình giữa những dòng xoáy Ma Khí và tàn tích thế giới. *“Trái Tim Hư Không… đó là điểm yếu… của Huyết Hồn Khế Ước… và đại kế Thế Giới Hồi Quy. Đi theo hướng đó… ngươi sẽ tìm thấy nó… và có thể… phá vỡ tất cả.”* Dứt lời, dư ảnh của Ám Liệt bắt đầu trở nên mờ nhạt, tan biến dần vào hư không, như một làn khói mỏng, chỉ còn lại nụ cười đau đớn, giằng xé cuối cùng của hắn.

Lạc Phong đứng lặng, tiêu hóa những lời Ám Liệt vừa nói. Nỗi đau thể xác dường như bị lấn át bởi sự phẫn nộ dâng trào trong lòng hắn. Hắn siết chặt nắm tay, cảm nhận sự tàn độc đến tận cùng của Thiên Tôn Vô Cực khi thao túng số phận của người khác, biến họ thành những con rối vô tri. Hắn ban đầu nghi ngờ, nhưng nỗi tuyệt vọng chân thật từ dư ảnh của Ám Liệt đã thuyết phục hắn. Ám Liệt không nói dối. Nỗi đau đó là thật.

“Thiên Tôn Vô Cực…” Lạc Phong nghiến răng, giọng nói trầm thấp như tiếng gầm gừ của một mãnh thú bị dồn vào đường cùng. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn quay cuồng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, Hư Không Chi Lực mang phẩm chất “tái tạo” và “thao túng” bùng nổ, không còn bị trấn áp bởi sự hỗn loạn của Vực Thẳm Nguyên Thủy. Giờ đây, hắn đã có một mục tiêu rõ ràng hơn bao giờ hết.

Hắn sẽ không bao giờ trở thành công cụ cho bất kỳ ai. Hắn sẽ phá vỡ mọi xiềng xích mà Thiên Tôn Vô Cực đã giăng ra, không chỉ cho bản thân, mà còn cho tất cả những linh hồn bị thao túng. “Nếu ngươi coi ta là chìa khóa, Thiên Tôn Vô Cực,” Lạc Phong gầm lên trong thâm tâm, ánh mắt rực lửa nhìn về phía sâu thẳm của Vực Thẳm Nguyên Thủy, “ta sẽ dùng chính chìa khóa đó để khóa chặt vận mệnh của ngươi, và tái tạo lại tất cả!”

Hắn nhìn về phía Ám Liệt đã chỉ dẫn, ánh mắt không còn sự mệt mỏi hay tuyệt vọng, mà thay vào đó là ý chí kiên định đến đáng sợ, một ngọn lửa của sự phản kháng bùng cháy dữ dội. Lạc Phong vận chuyển Hư Không Chi Lực, dùng đôi Linh Phiến rạn nứt ổn định trường lực, bắt đầu di chuyển theo hướng mà dư ảnh của Ám Liệt đã chỉ dẫn. Hắn lao đi trong Vực Thẳm Nguyên Thủy đầy rẫy nguy hiểm, nhưng giờ đây, hắn có thêm một mục tiêu: không chỉ Hàn Gắn Bầu Trời, mà còn phá vỡ mọi xiềng xích, cứu rỗi những linh hồn bị thao túng.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Linh Hồn Cổ Thụ

***

Từ ngoài Nguyên Thủy Không Gian Liệt Phùng, trên Thiên Phù Sơn xa xôi, Mộ Dung Tuyết vẫn đang lo lắng siết chặt tay. Đột nhiên, nàng cảm nhận được một luồng Hư Không Chi Lực thuần khiết và kiên cường dâng lên từ vực sâu, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Luồng năng lượng đó mang theo một tia hy vọng mới, một lời hứa hẹn về sự tái sinh. Lam Yên cũng mở bừng mắt, đôi mắt xám tro u uẩn của nàng lóe lên tinh quang, tựa hồ nhìn thấy ánh rạng đông. “Kẻ thừa kế…” Nàng thì thầm, giọng nói tràn đầy hy vọng, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt nàng vẫn là nỗi lo âu khôn cùng về những thử thách còn đang chờ đợi ở phía trước.

***

Lạc Phong lảo đảo bước đi giữa Nguyên Thủy Không Gian Liệt Phùng, mỗi bước chân đều như bị hàng ngàn lưỡi dao vô hình xé nát từng tấc da thịt. Huyết tươi vẫn rỉ ra từ vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải, nhuộm đỏ một phần trường lực lam xám nhạt bao quanh hắn, tạo nên một vầng hào quang bi tráng. Ý thức hắn chập chờn như ngọn nến trước gió, nhưng ý chí kiên cường, bất khuất thì không hề suy giảm. Hắn vận chuyển Hư Không Chi Lực trong kinh mạch, cố gắng cưỡng ép hồi phục, nhưng tác dụng chỉ đủ để duy trì thân thể không bị tan rã hoàn toàn.

Linh Tê Ngọc của Lam Yên, bị hút vào cùng Lạc Phong, đột nhiên phát ra lam quang mạnh mẽ hơn, như một ngọn hải đăng giữa biển Hư Không hỗn loạn. Nó rung động nhè nhẹ, hướng về một phía, nơi Lạc Phong cảm nhận luồng khí tức kỳ dị – không phải Tạp Khí hay Ma Khí, mà là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, xen lẫn với tiếng rên rỉ vô hình của hàng vạn linh hồn.

Đột nhiên, từ những mảnh vỡ thế giới trôi nổi xung quanh, một bầy quái vật Hư Không lao tới tấn công Lạc Phong. Chúng có hình dạng méo mó, được tạo thành từ Tạp Khí Thiên Kiếp và những linh hồn vặn vẹo, đôi mắt đỏ ngầu và những chiếc răng nanh sắc nhọn. Chúng có khả năng sao chép chiêu thức của đối thủ và hút cạn sinh khí. Một con quái vật hình thù nửa người nửa nhện, với tám con mắt lồi và những chiếc chân sắc như lưỡi hái, gầm gừ lao tới, phun ra một luồng hắc khí đặc quánh.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Linh Hồn Cổ Thụ

Lạc Phong nhắm mắt, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền quay cuồng. Hắn thi triển phẩm chất “Thao Túng” của Hư Không Huyễn Đạo, không đối đầu trực diện mà khiến chúng tự va chạm, tự hủy diệt. Hắn dùng phẩm chất “Tái Tạo” để chuyển hóa một phần năng lượng Tạp Khí và linh hồn của chúng thành năng lượng cho bản thân, mặc dù rất ít ỏi. Những con quái vật bị phẩm chất “Thao Túng” của Lạc Phong làm cho mất phương hướng, chúng lao vào nhau, xé xác đồng loại trong cơn điên loạn. Những linh hồn bị giam cầm trong chúng thoát ra, bay lượn hỗn loạn trước khi tan biến vào hư không.

Vết sẹo Tiên Cốt của Lạc Phong càng rỉ máu nhiều hơn, nhưng ánh mắt hắn càng thêm kiên định. Hắn hiểu rằng, đây chính là con đường hắn phải đi, con đường của một Hư Không Chi Chủ chân chính, người không chỉ hủy diệt mà còn kiến tạo, không chỉ đối kháng mà còn chuyển hóa.

Theo sự dẫn lối của Linh Tê Ngọc, Lạc Phong vượt qua vô số hiểm nguy, những bầy quái vật Hư Không hung tợn, những dòng xoáy không gian có thể xé nát cả linh hồn. Cuối cùng, hắn đáp xuống một Thiên Phù Sơn hoang tàn, một mảnh vỡ thế giới khổng lồ trôi nổi tĩnh lặng giữa Nguyên Thủy Không Gian Liệt Phùng.

Trước mắt Lạc Phong là một cảnh tượng kinh hoàng đến rợn người. Một cây cổ thụ khổng lồ, cao vút chạm đến tầng mây đen kịt của liệt phùng, thân cây sần sùi như da rắn cổ đại, không có lá mà thay vào đó là vô số sợi xích đen kịt, thô ráp đan xen vào nhau, mỗi sợi xích được tạo thành từ hàng vạn linh hồn vặn vẹo, giãy giụa trong đau đớn. Những linh hồn đó không ngừng rên rỉ, gào thét trong câm lặng, tạo thành một bản giao hưởng ai oán mà chỉ Lạc Phong mới có thể cảm nhận được.

Rễ cây đâm sâu vào không gian hỗn loạn, hút cạn linh khí và Ma Khí từ khắp nơi. Trên thân cây, những “quả linh hồn” màu xám tro lập lòe, mỗi quả là một linh hồn bị cô đọng đến cực hạn, phát ra tiếng rên rỉ than khóc vô hình, như một lời cầu cứu từ vực sâu tuyệt vọng. Một luồng năng lượng lạnh lẽo, tàn độc và tham lam tỏa ra từ “Linh Hồn Cổ Thụ”, khiến Lạc Phong cảm thấy Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền rung động dữ dội, như bị một thứ gì đó cổ xưa và tà ác “mời gọi” để chiếm hữu, để hòa mình vào sự tàn độc đó.

Lạc Phong cố gắng trấn áp sự rung động của Tiên Cốt, nhận ra đây chính là “Linh Hồn Cổ Thụ” mà dư ảnh Ám Liệt đã ám chỉ, một trong những “Trái Tim Hư Không” giả tạo của Thiên Tôn Vô Cực. Đây là một cỗ máy thu hoạch linh hồn khổng lồ, một “cỗ máy sản sinh năng lượng sống” được tạo ra từ sự đau khổ của vạn vật.

Đột nhiên, một linh hồn cổ xưa, khổng lồ, tựa như một con mắt không tròng, với những tia máu đỏ rực rỉ ra từ đồng tử, đột ngột tách ra từ thân cây, lơ lửng giữa không trung. Nó là “Linh Hồn Thủ Hộ” của Cổ Thụ, được tạo ra từ hàng triệu linh hồn oán hận bị tinh luyện, mang theo ý chí hủy diệt và tham lam vô biên.

Linh Hồn Thủ Hộ gầm lên một tiếng rống vô hình, tạo ra sóng xung kích linh hồn khủng khiếp, tấn công thẳng vào thần thức Lạc Phong. Hắn cảm thấy đầu óc như muốn nổ tung, hàng ngàn mảnh ký ức đau đớn, tuyệt vọng của những linh hồn bị giam cầm ập vào tâm trí hắn, cố gắng xé rách ý thức hắn thành từng mảnh. Lạc Phong chống đỡ sóng xung kích linh hồn bằng Hư Không Chi Lực, nhưng hắn cảm thấy thần thức bị xé rách, ý thức mơ hồ, như đang đứng bên bờ vực thẳm của sự điên loạn.

Hắn nhận ra Linh Hồn Thủ Hộ không có thực thể vật chất, mà là một tập hợp ý chí oán hận và linh hồn tinh luyện, một ảo ảnh chết chóc được nuôi dưỡng bởi sự tàn độc của Thiên Tôn Vô Cực.

Lạc Phong vận dụng phẩm chất “Ăn Mòn” và “Thao Túng” của Hư Không Huyễn Đạo, tung ra những luồng Hư Không Chi Lực lam xám mang theo ý chí “tái tạo”, “gặm nhấm” và “phân tách” Linh Hồn Thủ Hộ. Những luồng năng lượng lam xám như hàng ngàn con côn trùng nhỏ, len lỏi vào từng khe hở của Linh Hồn Thủ Hộ, bắt đầu gặm nhấm sự oán hận và tinh luyện của nó.

Linh Hồn Thủ Hộ rít lên đau đớn, một tiếng rít chói tai xé toạc không gian hỗn loạn. Hình thể nó bắt đầu biến dạng, những linh hồn nhỏ bên trong nó tan rã hoặc được giải thoát một phần, bay về hư không như những đốm sáng li ti, mang theo sự an bình hiếm hoi.

Khi Linh Hồn Thủ Hộ suy yếu, Lạc Phong lao tới, áp lòng bàn tay phải lên thân cây. Vết sẹo Tiên Cốt trên tay hắn bùng sáng rực rỡ, lam quang lan tỏa, kết nối với Linh Hồn Cổ Thụ. Lạc Phong “giao cảm” với Cổ Thụ, cảm nhận được hàng tỷ linh hồn bị giam cầm, bị tinh luyện thành một dạng năng lượng tinh khiết, vô cảm. Hắn cảm nhận được nỗi đau, sự tuyệt vọng, và sự trống rỗng từ hàng tỷ linh hồn đã bị Thiên Tôn Vô Cực biến thành công cụ.

Hắn nhận ra đây chính là “Trái Tim Hư Không” mà Thiên Tôn Vô Cực muốn tạo ra, một cỗ máy khổng lồ thu hoạch linh hồn để cung cấp năng lượng cho đại kế “Thế Giới Hồi Quy” – tái tạo vũ trụ bằng cách hủy diệt sự sống hiện tại. Hắn nhìn thấy những ký ức rời rạc, những mảnh ghép kinh hoàng vụt qua tâm trí: hàng ngàn năm trước, vô số sinh linh bị hút cạn linh hồn, kể cả những tu sĩ mạnh mẽ, để nuôi dưỡng Cổ Thụ này. Hắn thấy cả bóng dáng của Thiên Tôn Vô Cực đang đứng trên đỉnh Cổ Thụ, mỉm cười lạnh lẽo, ánh mắt vô cảm như một vị thần đang định đoạt số phận của vạn vật.

Lạc Phong phẫn nộ tột cùng, ý chí sắt đá dâng trào trong lòng hắn. Hắn thề sẽ không để Thiên Tôn Vô Cực thực hiện được âm mưu tàn độc này, không bao giờ!

Linh Hồn Thủ Hộ cuối cùng cũng bị Lạc Phong phân tách hoàn toàn, tan biến vào hư không, để lại một khoảng trống năng lượng. Lạc Phong nhìn Linh Hồn Cổ Thụ, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn quay cuồng mãnh liệt, Hư Không Chi Lực phẩm chất “tái tạo” và “thao túng” bùng nổ, tạo ra một vầng hào quang lam xám rực rỡ bao trùm lấy hắn.

Hắn không phá hủy Cổ Thụ. Thay vào đó, Lạc Phong điều động Hư Không Chi Lực nguyên thủy, bao bọc toàn bộ Cổ Thụ, bắt đầu “thao túng” và “tái tạo” bản chất của nó. Những sợi xích linh hồn đen kịt từ từ biến thành những dòng lam quang tinh khiết, giải phóng những linh hồn bị giam cầm, khiến chúng bay lên và tan biến vào Hư Không một cách an bình, mang theo những tia sáng lấp lánh như hàng ngàn vì sao nhỏ. Cổ Thụ không còn hấp thụ linh hồn mà bắt đầu “thanh lọc” Tạp Khí và Ma Khí trong liệt phùng, biến chúng thành linh khí tinh khiết, trả lại cho không gian, như một dòng suối trong lành giữa sa mạc khô cằn.

Vết sẹo Tiên Cốt của Lạc Phong ngừng rỉ máu, thậm chí còn se lại một chút, Hư Không Chi Lực trong hắn trở nên mạnh mẽ và thuần khiết hơn bao giờ hết, phẩm chất “tái tạo” được củng cố, hòa quyện hoàn hảo với phẩm chất “thao túng” và “ăn mòn”.

Lạc Phong cảm nhận được một luồng ý chí vô hình, lạnh lẽo và phẫn nộ tột cùng từ rất xa – Thiên Tôn Vô Cực đã nhận ra sự can thiệp và hành động của hắn.

Lạc Phong nhếch mép, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm, nhìn về phía hư không vô tận. Hắn thầm thề: “Ngươi muốn dùng linh hồn chúng sinh để tái tạo vũ trụ của ngươi ư, Thiên Tôn Vô Cực? Vậy ta sẽ dùng chính sức mạnh ‘tái tạo’ này để phá vỡ đại kế của ngươi, và kiến tạo một Tiên Đạo chân chính!”

***

Trên Thiên Phù Sơn xa xôi, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên đột nhiên cảm thấy một luồng Hư Không Chi Lực thuần khiết, mạnh mẽ và tràn đầy ý chí “tái tạo” bùng nổ từ Vực Thẳm Nguyên Thủy. Nó không còn là sự hỗn loạn hay tuyệt vọng nữa, mà là một tia hy vọng rực rỡ, xua tan màn sương đen bao phủ.

Mộ Dung Tuyết ngẩng đầu, đôi mắt nàng tràn ngập sự tin tưởng và tự hào. Nàng siết chặt tay, thì thầm: “Lạc huynh…”

Lam Yên mở bừng mắt, bản mệnh Linh Tê của nàng rung động dữ dội, không còn là tiếng gào thét báo hiệu nguy hiểm mà là một điệu nhạc hùng tráng của sự kiến tạo. Nàng quỳ một gối xuống, ánh mắt kính nể sâu sắc nhìn về phía vực sâu. “Kẻ kế thừa… Ngươi đã thực sự trở thành Hư Không Chi Chủ chân chính.”

Tuy nhiên, ngay sau đó, một luồng áp lực vô hình, lạnh lẽo, mang theo ý chí hủy diệt và phẫn nộ vô biên quét ngang bầu trời. Khe nứt không gian trên bầu trời Thiên Phù Sơn rung chuyển dữ dội, báo hiệu sự tức giận của Thiên Tôn Vô Cực.

Lam Yên đứng dậy, ánh mắt u uẩn lại hiện lên nỗi lo âu. Nàng nhìn Mộ Dung Tuyết, nói: “Cuộc chiến… mới chỉ bắt đầu. Kẻ kế thừa đã chạm vào điểm yếu của Thiên Tôn Vô Cực.”

Trong Vực Thẳm Nguyên Thủy, Lạc Phong cảm nhận sự phẫn nộ của Thiên Tôn Vô Cực nhưng không lùi bước. Hắn nhìn tấm bản đồ da thú trong ngực mình, giờ đây đã sáng rực lên một điểm mới – vị trí của “Trái Tim Hư Không” chân chính.

Lạc Phong bùng nổ Linh Phiến, lao đi trong Nguyên Thủy Không Gian Liệt Phùng, hướng về mục tiêu tiếp theo, ánh mắt rực sáng niềm tin và quyết tâm.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8